Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 23: Vũ Trang Phong Bạo 23

Sẵn sàng

Mấy hôm nay Vương Động đang rục rịch thu dọn hành trang. Cứ ngồi không chờ chết thế này mãi không phải cách hay. Tiếng pháo kích vọng lại từ bầu trời thưa thớt dần, chứng tỏ một là quân đội nhân loại đã rút lui, hai là bầy Zerg đã bị đánh cho tan tác. Bằng chứng là dạo gần đây, bóng dáng bọn bọ cũng bặt tăm. Có lẽ đã đến lúc đánh liều đi loanh quanh thám thính xem sao. Cứ ru rú mãi ở đây, có trời mới biết đến mùa quýt năm nào viện binh mới mò tới.

Ngồi vắt vẻo trên đống đổ nát, Vương Động ngửa cổ ngắm mây trời. Tảng mây kia bỗng chốc hóa thành hình một chiếc hamburger khổng lồ. Tuy bụng dạ chẳng đói meo gì cho cam, nhưng nước miếng của cậu bạn Vương Động quả thực có xu hướng tuôn trào như thác đổ.

Vù... vù vù...

Ảo giác à?

Vút...

Một chiếc phi thuyền trinh sát cỡ nhỏ vụt qua không trung. Lạy Chúa tôi, không phải ảo giác, là phi thuyền của nhân loại hàng real!

Vương Động bật dậy nhanh như chớp, phi thân thoăn thoắt lên đỉnh cột cờ tự chế của mình. Trên đó đang phấp phới lá quốc kỳ mà y chắp vá bừa bãi, với một niềm hy vọng mong manh rằng sẽ có người dòm thấy.

Đu bám trên đỉnh cột, Vương Động vung vẩy cái áo rách tươm, gân cổ gào thét đến lạc cả giọng, âm thanh gần như phát điên: "SOS... SOS..."

Nếu cần thiết, y tuyệt đối không ngại lột luôn cả quần đùi ra mà vẫy đâu.

Chiếc phi thuyền sượt qua... Vương Động hụt hẫng suýt lộn cổ xuống đất. Nhưng ngay tắp lự, nó vẽ một vòng cung duyên dáng trên không rồi quay ngược lại, lơ lửng trên đỉnh đầu Vương Động một chốc trước khi từ từ hạ cánh. Đời người đúng là lên voi xuống chó chớp nhoáng, kích thích vãi linh hồn.

Vương Động sắp phát điên thật rồi. Đằng đẵng một năm trời chôn chân ở đây, ngoài bọ ra thì vẫn chỉ có bọ, y thậm chí còn tưởng mình sắp tiến hóa thành bọ hình người đến nơi rồi.

Rầm...

Phi thuyền hạ cánh êm ái. Xoẹt... Cầu thang hạ xuống. Vương Động lao đến nước mắt nước mũi đầm đìa: "Tạ ơn Thượng đế, cuối cùng các người cũng đến!"

Hai chiến binh bước xuống tuổi đời còn khá trẻ. Nam chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu, nữ có vẻ còn trẻ hơn. Nhưng vì họ khoác trên mình bộ quân phục thẳng tắp nên cũng khó mà đoán chính xác tuổi tác. Vẻ mặt hai người đều lộ rõ sự kinh ngạc. Một phần vì Vương Động trông quá đỗi non nớt, phần khác là vì thật không ngờ ở cái chốn này vẫn còn người sống sót.

"Chào cậu, tôi là Trung úy Rios, đây là Thiếu úy Trương Tĩnh, trực thuộc..."

Chưa đợi Rios dứt lời, Vương Động đã nhào tới ôm chầm lấy anh: "Cảm ơn, cảm ơn các người, tạ ơn Thượng đế! Tôi còn tưởng mình phải mục xương ở cái hành tinh này với bọn bọ rồi chứ."

Trương Tĩnh đứng cạnh khẽ mỉm cười: "Chúng ta thắng rồi. Tộc Zerg đang rút lui tán loạn. Hiện tại quân đội đang tiến hành càn quét tàn dư và giải cứu những người sống sót. Cậu là người sống sót duy nhất chúng tôi tìm thấy trong suốt hơn mười ngày qua đấy. Chúc mừng cậu."

"Haha, đồng hỷ, đồng hỷ." Mặc dù dạo này cậu bạn Vương Động vẫn thường xuyên tự lảm nhảm một mình, nhưng cảm giác được nói chuyện với một người sống bằng xương bằng thịt quả thực phê tới nóc.

"Cậu làm thế nào mà sống sót được vậy? Thật sự là một kỳ tích." Rios tò mò hỏi.

"Haha, tôi chui tọt vào hầm mỏ trốn thôi. Cửa hầm mỏ dày cộm, chống chịu tốt phết. Suốt quãng thời gian này tôi toàn phải cạp viên dinh dưỡng để cầm hơi. Mấy người mà tới trễ chút nữa chắc tôi phát điên mất."

Hai chiến binh mỉm cười, dường như có thể thấu hiểu được sự hưng phấn tột độ của y: "Chúng ta mau rời khỏi đây thôi. Chiến dịch tìm kiếm cứu nạn kết thúc rồi, quân đội chuẩn bị dội bom càn quét trên diện rộng đấy."

Khả năng ẩn nấp của Tộc Zerg cực kỳ đáng gờm. Nhân lúc quân chủ lực vẫn còn đóng quân, Liên bang chắc chắn phải mở một cuộc thanh trừng quy mô lớn. Tương lai, việc khai phá sao Norton e rằng sẽ càng thêm gian nan trắc trở, nhưng nhân loại vốn đã quá quen với điều đó rồi.

Phi thuyền từ từ cất cánh. Đưa mắt nhìn xuống bãi phế tích đang nhỏ dần lại, lòng Vương Động trào dâng vô vàn cảm xúc ngổn ngang. Cuối cùng, y cũng được về nhà.

Ngoài ô cửa sổ, vô số bọn Zerg trồi lên từ lòng đất, gầm rú điên cuồng về phía chiếc phi thuyền. Rõ ràng là chúng hận một kẻ nào đó trên tàu đến tận xương tủy. Cậu bạn Vương Động vẫy vẫy tay, lẩm bẩm trong bụng: "Bái bai nhé, lũ bọ khốn khiếp. Đừng có nhớ tôi đấy."

Vương Động không phải là người sống sót duy nhất, nhưng đại đa số những người khác đã bỏ mạng trong đợt tập kích của Tộc Zerg. Tính đi tính lại cũng chỉ có chưa tới một trăm người nhặt lại được cái mạng nhỏ. Phần lớn trong số đó đều được trang bị vũ khí tận răng, hoặc bản thân vốn là chiến binh Vũ trang có sẵn sự chuẩn bị, trốn chui trốn lủi cho khéo mới may mắn sống sót. Trường hợp tay không tấc sắt như Vương Động quả thực là hiếm có khó tìm. Nhưng chẳng ai buồn thắc mắc, dường như ai nấy đều mặc định Vương Động cũng là một chiến binh Vũ trang.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...