Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 273: Vũ Trang Phong Bạo 273
Có đồ ăn nước uống, hi vọng sống sót lại nhen nhóm trong lòng mọi người.
"Mọi người chú ý phân bổ khẩu phần, cố gắng tiết kiệm nhất có thể. Nghỉ ngơi 3 phút rồi lại tiếp tục." Vương Động hiểu rõ, nấn ná ở đây càng lâu thì tình hình càng trở nên tồi tệ.
Mọi người thi nhau tu ừng ực. Vừa mệt vừa khát, lúc này bảo nhịn không uống thì đúng là đánh đố nhau.
Vương Động định lên tiếng ngăn lại nhưng đã muộn, y đã đánh giá quá cao khả năng kiềm chế của bọn họ. Chỉ có Vương Bí và Hồ Dương Hiên là từng được huấn luyện bài bản, hai người chỉ uống một ngụm nhỏ rồi vặn chặt nắp lại.
Vương Động cất gọn chai nước của mình. Y vẫn còn có thể chịu đựng được. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt này, việc duy trì niềm hi vọng sống sót quan trọng gấp trăm ngàn lần so với sự sung sướng nhất thời.
Sau khi ăn uống chút đỉnh, cả nhóm lại hướng về phía đốm đen mờ ảo đằng xa mà bơi. Nhưng lần này, không chỉ thể lực mà cả Hạch lực cũng phải được phân bổ một cách hợp lý. Mấy tay lúc nãy còn tung tẩy bơi nghệ thuật giờ đều ngoan ngoãn bơi nghiêm chỉnh.
Có lẽ vì đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề nên tốc độ di chuyển của cả nhóm tăng lên đáng kể. Không ai còn tâm trí đâu mà nói chuyện phím, tất cả đều tập trung cao độ để tiến về phía trước.
Tuy nhiên, một vấn đề nan giải lại xuất hiện: sau một tiếng đồng hồ bơi ròng rã, khoảng cách đến đốm đen kia dường như không hề rút ngắn lại. Cứ như thể họ tiến lên một bước thì hòn đảo cũng lùi lại một bước vậy!
Vương Động buộc phải ra hiệu dừng lại để mọi người nghỉ ngơi. Sau một tiếng đồng hồ vùng vẫy, sự mệt mỏi đã hằn rõ trên khuôn mặt mỗi người.
Cái đói thì còn có thể cố nhịn, nhưng cơn khát thì như thiêu như đốt. Karl, Dida và mấy người khác định lôi nước ra tu ừng ực nhưng Vương Động đã hét lớn ngăn lại.
"Hai cậu chỉ còn nửa chai thôi, uống hết bây giờ thì lát nữa định chờ chết à!"
Nghe Vương Động quát, mọi người lập tức khựng lại, nhận ra tình hình đang vô cùng tồi tệ.
Karl và Dida nhìn chai nước thèm thuồng, cuối cùng đành phải nhấp một ngụm nhỏ xíu cho đỡ khô môi. Những người khác cũng học theo, nhưng càng uống lại càng khát. Giờ có khát mấy cũng đành phải cắn răng chịu đựng thôi.
"Vương Động, có gì đó sai sai, sao nãy giờ mà vẫn chưa thấy bóng dáng đảo Thiên Đường đâu!"
"Hay là cô Hiệu trưởng tính nhầm khoảng cách rồi, chúng ta phát tín hiệu cầu cứu đi!" Giaru cũng bắt đầu thấy đuối sức, giá mà có chỗ nào bám vào nghỉ một lát thì tốt biết mấy.
"Vô ích thôi, thiên tấn ở đây không bắt được sóng." Tư Tư bất lực thông báo.
"Tiểu Như, cậu không biết vị trí chính xác của đảo Thiên Đường à?" Vương Động quay sang hỏi. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Tiểu Như như cầu cứu một chiếc phao cứu sinh, mong mỏi cô nàng có thể vạch ra một con đường sống.
Dù có Ma Nữ Quyết bảo vệ nhưng Tiểu Như lại thiếu kinh nghiệm thực chiến, lúc này cô cũng mệt rã rời: "Nếu biết thì tớ đã dẫn mọi người đi từ lâu rồi."
Tia hi vọng mỏng manh cuối cùng cũng vụt tắt. Đây rõ ràng không giống một bài kiểm tra, rất có thể là do sự nhầm lẫn tai hại của Samantha. Tình trạng của Tiểu Như cũng đang rất tệ, nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ có án mạng mất.
Vương Động hiểu rằng không thể để mọi người chìm trong suy nghĩ tiêu cực nữa. Dù đây có phải là bài kiểm tra hay không thì lúc này cần phải đưa ra một quyết định sáng suốt.
"Mọi người xốc lại tinh thần, nghe tôi nói đây. Chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác. Muốn sống sót thì phải nhanh chóng tìm thấy đảo Thiên Đường. Cách duy nhất bây giờ là tiếp tục bơi về phía trước. Từ giờ phút này, nước uống sẽ được quản lý tập trung, mọi người hãy giao hết nước cho Tiểu Như. Cứ nửa tiếng chúng ta sẽ nghỉ một lần. Ưu tiên con gái uống trước, sau đó mới đến lượt con trai chúng ta!"
Nói rồi, Vương Động tiên phong giao nộp chai nước của mình. Ai cũng đã uống phần của mình, người còn nhiều nhất là Vương Bí cũng vơi mất 1/5, còn đám Dida, Karl thì đã tu quá nửa chai rồi.
Trong khi đó, chai nước của Vương Động vẫn còn nguyên đai nguyên kiện, từ nãy đến giờ y chưa hề uống một giọt nào.
Tiểu Như lần lượt nhận lấy từng chai nước. Cô biết rõ, những chai nước này chính là nguồn sống cuối cùng của cả đội.
Lúc này càng suy nghĩ nhiều càng dễ nản lòng, càng nghỉ ngơi lâu càng thấy mệt. Năm phút sau, cả đội lại tiếp tục hành trình.
Mặt trời trên đỉnh đầu tỏa nhiệt như thiêu như đốt. Biển vẫn xanh thẳm một màu, làn nước mát lạnh kia giống như một cám dỗ chết người: Phải chăng chỉ cần uống một ngụm là sẽ hết khát?
Lumi đã hoàn toàn kiệt sức, đành phải nhờ những người khỏe hơn thay phiên nhau kéo đi. Lúc này, cân nặng không còn là vấn đề nữa, khi mà ai nấy đều rã rời thì dù Lumi có nhẹ đến mấy cũng trở thành một gánh nặng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook