Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 274: Vũ Trang Phong Bạo 274
Tốc độ bơi của cả nhóm chậm lại thấy rõ, thời gian nghỉ ngơi cũng buộc phải kéo dài hơn. Mã Tiểu Như lấy ra một chai nước, cẩn thận cho Lumi nhấp một ngụm nhỏ. Dòng nước ngọt ngào chạm vào môi cô bé lúc này chẳng khác nào dòng suối mát lành nhất trần đời.
Tiếp đó, Tiểu Như uống một ngụm nhỏ rồi chuyển cho Tư Tư. Chai nước được truyền tay nhau. Khi đến lượt Vương Động, y chỉ khẽ nhấp môi một chút xíu rồi trả lại cho Tiểu Như.
Đúng lúc đó, có lẽ vì quá khát sinh ra ảo giác, Lumi định cúi xuống uống nước biển. Nhanh như chớp, Vương Động vươn tay cản lại.
"Không được uống!"
"Tớ khát quá..." Lumi mếu máo. "Cho tớ uống một ngụm thôi."
"Im ngay! Tất cả nghe rõ đây, tuyệt đối không được đụng vào nước biển, uống vào chỉ càng khát cháy họng thêm thôi!" Lúc này, giọng điệu của Vương Động trở nên vô cùng nghiêm khắc.
"Vương Động nói đúng đấy. Chúng ta là tinh anh của Ares, mẹ kiếp, phải liều thôi!" Karl gầm lên, giọng đã khản đặc nhưng ý chí chiến đấu vẫn còn hừng hực.
"Vương Động à, sức khỏe Lumi yếu lắm, cho em ấy uống thêm một ngụm nữa đi, cứ thế này thì nguy mất." Tiểu Như xót xa nhìn cô bé Lumi đang thoi thóp.
Vương Động gật đầu đồng ý.
Lúc này ai mà chẳng khát, đám Dida cổ họng cũng khô khốc cả rồi. Phải công nhận, trong hoàn cảnh ngặt nghèo này, mọi người vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc, cắn răng chịu đựng, thậm chí không thèm nhìn về phía chai nước.
Tiểu Như cũng phải cố gắng kìm nén cơn khát đang cào xé cổ họng. Cô vặn chặt nắp chai, cất cẩn thận vào Không gian Thủy tinh.
Vương Động ra hiệu tiếp tục xuất phát. Từ giờ, hạn chế nói chuyện để giữ sức.
Cả nhóm lại lê lết bơi về phía hòn đảo Thiên Đường có vẻ như xa tít tắp chân trời kia.
Khoảng giữa trưa, thời điểm nóng nực nhất trong ngày. Hơn tám tiếng đồng hồ đã trôi qua. Dù không hoạt động thì cơ thể cũng đang bốc hơi nước với tốc độ chóng mặt, nói gì đến nhóm Vương Động đang phải vận động liên tục. Sai lầm lớn nhất của họ là lúc mới xuống nước đã bung sức quá nhiều, việc sử dụng Hạch lực cũng khiến cơ thể tiêu hao một lượng lớn năng lượng. Nếu ngay từ đầu họ xác định đây là một cuộc chiến sinh tồn trường kỳ thì tình hình đã khả quan hơn. Ai mà ngờ được đảo Thiên Đường - tưởng chừng chỉ bơi nửa tiếng là tới - giờ vẫn chỉ là một chấm đen mờ nhạt phía xa xăm.
Cũng may là cái chấm đen ấy vẫn còn đó, nếu không chắc họ đã bỏ cuộc từ lâu rồi.
Tiểu Như mở Không gian Thủy tinh, lấy ra chai nước cuối cùng. Một chai nước đầy ắp. Đó là phần của Vương Động, và cũng là nguồn sống cuối cùng của cả nhóm.
Nhưng tình hình ngày càng tồi tệ hơn. Ngay cả những người mạnh nhất như Vương Động cũng đang trong tình trạng đáng báo động. Thà chịu một đòn chí mạng còn dễ chịu hơn sự dày vò từ từ, bào mòn cả ý chí lẫn thể xác này.
Bị thiếu nước giữa đại dương bao la còn kinh khủng hơn cả đi lạc trong sa mạc. Ở sa mạc, bạn chỉ bị ảo ảnh đánh lừa, còn ở đây, bốn bề là nước, sự cám dỗ luôn hiện hữu, bủa vây mọi lúc mọi nơi.
Đã vài lần có người định lén uống nước biển nhưng đều bị Vương Động phát hiện kịp thời. Lúc này, ngay cả Vương Bí hay Hồ Dương Hiên cũng chỉ có thể cố gắng tự kiềm chế bản thân, chẳng còn hơi sức đâu mà để mắt đến người khác.
Ánh nắng chói chang chiếu rọi, như đang chế nhạo sự giãy giụa tuyệt vọng của những con người bé nhỏ.
Dưới ánh mắt thèm thuồng của mọi người, Tiểu Như mở nắp chai nước cuối cùng. Không uống thì chỉ có nước chờ chết. Cô đưa chai nước đến sát miệng Lumi, nhưng lần này cô bé lại kiên quyết mím chặt môi.
"Lumi, uống đi."
Lumi vẫn mím chặt môi, lắc đầu quầy quậy.
"Không sao đâu, bọn tớ vẫn còn chịu đựng được, cậu cứ uống đi."
"Các cậu uống đi, tớ... ít tốn sức nhất." Lumi nhắm nghiền mắt lại, bướng bỉnh nói.
Tiểu Như nhìn quanh: "Tớ cũng vẫn còn cố được, mọi người uống đi."
Tư Tư cũng lắc đầu từ chối.
"Đừng có cố chấp nữa, tất cả đều phải uống! Không uống thì chỉ có đường chết, cầm cự được lúc nào hay lúc ấy." Vương Động dứt khoát nói. Nếu Tiểu Như và Tư Tư không uống thì những người khác làm sao dám uống. Hơn ai hết, y hiểu rõ tình trạng của mọi người, nếu không nạp thêm nước thì sẽ hoàn toàn kiệt sức, chẳng thể nào bơi tiếp được nữa.
"Vương Động, cậu uống đi. Cậu còn phải dẫn đường cho chúng tôi mà." Vương Bí lên tiếng. Rõ ràng, trong cả nhóm chỉ có Vương Động là người có kinh nghiệm sinh tồn, và trong hoàn cảnh này vẫn giữ được cái đầu lạnh.
"Tôi vẫn ổn, mọi người uống trước đi!"
Mẹ kiếp, thực ra cổ họng Vương Động đã khô khốc đến mức bốc hỏa từ lâu rồi, nhưng giới hạn chịu đựng của y vẫn cao hơn những người khác một bậc.
"Đội trưởng, cậu uống đi. Chúng tôi biết từ đầu đến giờ cậu chẳng uống được mấy ngụm!" Giaru tiếp lời. Những người khác ít nhiều gì cũng đã được một ngụm, còn Vương Động thực sự chỉ mới nhấp môi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook