Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 295: Vũ Trang Phong Bạo 295

Sẵn sàng

Và người đó, vẫn đứng sừng sững bên bờ biển...

Ngày thứ ba. Cơn bão đã đi qua, nhường chỗ cho cái nắng chói chang quen thuộc. Sau khi hoàn thành bài tập buổi sáng, mặt đất đã khô ráo. Trải qua một buổi sáng huấn luyện gian khổ, cả nhóm lại bị lùa lên trực thăng bay ra bãi biển. Hôm qua mưa bão không tập được, nhưng hôm nay thì đừng hòng thoát khỏi cái màn marathon vòng quanh đảo kinh hoàng đó.

Mọi người đều rất lo lắng cho Vương Động. Đã bao lâu rồi, ai biết cậu ấy ra sao. Nhưng hễ có người lên tiếng hỏi, Massa lại lạnh lùng quát tháo, bảo họ lo thân mình trước đi. Và tất nhiên, "phần thưởng" cho sự tò mò đó là vài vòng chạy phạt thêm.

"Vương Động, là cậu ấy, là Vương Động! Cậu ấy vẫn ở đó!"

Hồ Dương Hiên áp mặt vào cửa kính trực thăng, hét lên sung sướng. Những người khác cũng nhao nhao nhìn theo. Quả nhiên, trên bãi biển, Vương Động vẫn đứng đó, mặt hướng ra biển khơi.

Trực thăng vừa hạ cánh, đám sinh viên định lao ngay đến chỗ Vương Động nhưng đã bị cây gậy của Massa cản lại.

"Các cô cậu tưởng mình đi nghỉ dưỡng à? Muốn hàn huyên thì đợi tập xong rồi nói. Chỉnh đốn trang bị ngay! Đừng tưởng lần trước lén lút giấu đồ ăn là tôi không biết. Lần này tôi đã dặn nhân viên rồi, kẻ nào không hoàn thành bài tập đúng giờ, đừng hòng có một cái xương cá mà gặm!"

Cả bọn đành đứng nhìn Vương Động từ xa. Massa một mình tiến về phía y.

Thằng nhóc này, chắc ngất xỉu rồi cũng nên.

"Vương Động, chưa chết thì lên tiếng xem nào." Massa nói. Sự dũng cảm của thằng nhóc này rất đáng khen, nhưng lại thiếu tính toán. Để thích nghi với sức mạnh của Vòng từ lực trong giai đoạn đầu, chắc chắn phải dùng Hạch lực để hỗ trợ. Thậm chí đối với lực lượng đặc nhiệm, đây cũng là một bài tập quá sức. Thực lòng, Massa cũng thấy mình hơi quá tay. Nhưng nhìn thấy sức sống mãnh liệt của thằng nhóc này, ông không kiềm chế được muốn thử thách nó.

Vương Động quay người lại, mỉm cười: "Giáo quan, bắt đầu tập luyện được chưa ạ?"

Vừa nói, y vừa khởi động cổ tay. Động tác có vẻ chậm hơn bình thường một chút, nhưng rõ ràng là y đã có thể di chuyển.

Đồng tử Massa co rút lại kịch liệt. Dù có điềm tĩnh đến đâu, ông cũng không khỏi bàng hoàng. Nhưng Massa nhanh chóng nén lại sự kinh ngạc và những lời khen ngợi đang chực trào ra.

"Hừ, khá lắm. Về hàng đi, bài tập buổi chiều chuẩn bị bắt đầu."

"Rõ, giáo quan!" Vương Động nghiêm trang chào.

Y chạy chậm về phía đội hình, dù bước chân có phần nặng nề hơn trước.

Nhìn dáng chạy của Vương Động, Massa suýt nữa thì ngã ngửa... Thằng nhóc này vẫn còn chạy được sao... Đúng là gặp ma rồi!

Vương Động không hề thấy có gì to tát. Y đinh ninh rằng ai trải qua bài huấn luyện này cũng làm được như vậy. Hơn nữa, y đã mất quá nhiều thời gian để thích nghi, có lẽ thành tích này bị đánh giá rất thấp nên giáo quan mới không biểu lộ phản ứng gì. Dẫu vậy, cảm giác chinh phục được đại dương quả thực rất tuyệt vời. Khoảnh khắc biển cả trở lại vẻ tĩnh lặng hiền hòa, đón ánh nắng mặt trời rực rỡ, tâm hồn Vương Động như được thăng hoa. Y cảm nhận được một ý chí kiên cường, một sức mạnh tinh thần đủ sức vượt qua mọi trở ngại.

Đó là một niềm kiêu hãnh và thỏa mãn khó diễn tả thành lời.

Chỉ là y không hề hay biết, đằng sau khuôn mặt lạnh như tiền của Massa là một sự sửng sốt đến tột độ.

Sự trở lại của Vương Động được mọi người chào đón bằng những tràng pháo tay ròn rã. Nhưng Massa không để họ tận hưởng niềm vui đó quá lâu. Bài huấn luyện buổi chiều tàn khốc đã bắt đầu. Sau những bài tập vắt kiệt sức lực này, ai cũng thấm thía giá trị của thức ăn. Nhịn đói không có nghĩa là được giảm bớt khối lượng tập luyện, nó chỉ làm cơ thể thêm kiệt quệ. Vì vậy, dù có phải liều mạng cũng phải kiếm cái nhét vào bụng.

Vương Động cũng đã đói lả. Đã lâu lắm rồi y mới trải qua cảm giác mệt mỏi đến nhường này. Bị "hành xác" gần hai ngày hai đêm, đến thần tiên cũng phải gục ngã.

"Bây giờ đã đông đủ rồi. Chiều nay tôi có một quy định mới. Thân ai nấy lo, tự chạy phần mình, không ai được giúp đỡ ai!"

"Thưa giáo quan, chúng ta là quân nhân, chẳng phải nên đề cao tinh thần đồng đội sao!" Karl thắc mắc.

"Hừ, nếu cậu hiểu tinh thần đồng đội là gì thì đã không hỏi câu ngớ ngẩn đó. Thế này đi, chỉ cần một nửa trong số các cô cậu về đích đúng giờ, tất cả sẽ được ăn cơm. Nhưng nếu không đạt, thì cả đám nhịn đói luôn. Để tôi cho các cô cậu nếm thử thế nào là tinh thần đồng đội thực sự."

"Được!" Vương Bí dõng dạc đáp, rõ ràng "tiểu Hổ Bí" cũng bắt đầu thấy nóng máu rồi.

"Tôi không ý kiến, coi như giảm cân luôn." Apache liếc xéo Massa.

Tất cả đều xem Massa như kẻ thù chung. Tên "Mặt ngựa" ác quỷ này đã quá coi thường thực lực của họ. Lần này phải cho hắn sáng mắt ra, thế nào mới là tinh thần đồng đội thực thụ. Đừng tưởng cứ sống lâu hơn là cái gì cũng biết!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...