Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 323: Vũ Trang Phong Bạo 323

Sẵn sàng

"Cưng à, đi theo đại ca đi, có đại ca bảo kê thì ở đây không ai dám bắt nạt cưng đâu." Đám tù nhân dồn cậu thanh niên mới đến vào sát tường, như thể sắp nhỏ dãi đến nơi.

"Tôi... tôi là đàn ông, các người muốn làm gì!"

"Hahaha, bọn tao cũng là đàn ông mà, sợ cái gì."

"Tránh xa tôi ra, nếu không tôi sẽ la lên đấy."

"La lên? Haha, nó bảo sẽ la lên kìa. La đi em, càng la anh càng thích. Không ngờ lại có một em 'đào' lọt vào đây. Mẹ kiếp, bao nhiêu năm rồi tao chưa được nếm mùi đàn bà!"

Nghe thấy từ "đàn bà", cả bầy sói như phát điên, hai mắt sáng rực, rục rịch lao tới. Không chỉ có nhóm này, mà những kẻ khác cũng bắt đầu tỏ ra hứng thú.

"Tôi... tôi không phải phụ nữ." Cậu thanh niên sợ đến nhũn cả người, không ngờ quân đội lại dùng cách đê hèn như vậy.

Vốn dĩ Vương Động không định can thiệp, nhưng cái tính bao đồng ăn sâu vào máu không cho phép y đứng nhìn. Y vỗ vai tên cầm đầu: "Anh bạn, làm vậy không hay cho lắm đâu."

Tên cầm đầu đang lúc hưng phấn không ngờ lại bị một thằng nhóc "non tơ" xen ngang. Cả gan dám giỡn mặt với bọn hắn cơ đấy.

"Cút ngay, đợi tao hưởng thụ xong thì sẽ đến lượt..."

Chưa kịp nói hết câu, Vương Động đã ra tay. Cả phòng giam vang lên một tiếng hét thảm thiết, nhưng không phải của tên cầm đầu, vì hắn đã bị nhét nguyên cái đầu vào... mông của một tên đàn em đứng gần nhất.

Mọi thứ diễn ra trong tích tắc, tiếng hét như lợn bị chọc tiết vang dội khắp phòng giam. Hai gã vừa cười tươi nhất giờ đây lại là những kẻ rú lên thảm thiết nhất.

Vương Động không định dừng lại ở đó. Đã đánh là phải đánh cho ra bã. Hơn chục tên còn lại vội vàng lao vào, nhưng Hạch lực của bọn chúng chẳng tên nào quá 200, kỹ năng chiến đấu cũng chẳng có gì đặc sắc. Tên cầm đầu là mạnh nhất thì đã bị hạ gục ngay từ đầu. Bọn chúng không thể ngờ Vương Động lại ra đòn nhanh và tàn nhẫn đến thế.

Chẳng mấy chốc, hàng chục kẻ trong phòng giam bắt đầu bước vào chuỗi ngày "đau khổ". Rất may cho Vương Động là số lượng bọn chúng là số lẻ, nên vẫn còn sót lại một tên. Vương Động vỗ tay, mỉm cười nhìn hắn, cảm giác sảng khoái lạ thường.

"Đừng... đừng qua đây! Cứu với! Có người bị giết! Cứu mạng, cứu mạng!" Tên cuối cùng điên cuồng đập cửa kim loại, hi vọng có thể thu hút sự chú ý của cai ngục.

Lúc này, viên cai ngục đang nhàn nhã đứng hút thuốc bên ngoài. Cấp trên đã dặn dò phải "chăm sóc" đặc biệt thằng nhóc này, nhưng không được để lại vết thương ngoài da quá rõ ràng. Những chuyện thế này ông ta gặp như cơm bữa. Bọn trong kia đâu có đứa nào tử tế, toàn lũ cặn bã, sao chúng có thể tha cho thằng nhóc đó.

Thế nên ông ta đã bật chế độ cách âm và tắt luôn hệ thống camera giám sát từ trước. Làm mấy chuyện khuất tất này dĩ nhiên không thể để lại bằng chứng rồi.

Cả nhà giam với khoảng hai trăm tù nhân bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Tên cầm đầu vừa bị hạ gục tên là Tây Sâm, một tay anh chị cộm cán ở đây. Chính xác mà nói thì hắn là đại ca của đám đồng tính luyến ái. Tinh thần lực của hắn chắc cũng phải xấp xỉ 150 so. Thế mà lại bị một tên nhãi ranh hạ gục chỉ bằng một chiêu, quả thực là chuyện động trời.

Đám đàn em của Tây Sâm đang quằn quại dưới đất, nhưng Vương Động chưa định dừng lại. Y túm lấy đầu tên cuối cùng, đập liên hồi vào cánh cửa hợp kim: "Cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng!"

Vương Động nhại lại tiếng kêu cứu của chính hắn ta, rồi đập mạnh một cú cuối cùng khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

"Còn ai muốn 'hưởng thụ' nữa không?"

Vương Động mỉm cười hiền hòa. Cả phòng giam im phăng phắc. Đám tù nhân ở đây đều là những kẻ gió chiều nào che chiều ấy, ngay cả mấy tên đại ca khác cũng im thin thít. Nhìn cách ra tay tàn độc của tên nhóc này là biết hắn chẳng phải loại dễ xơi.

Cậu thanh niên vừa được cứu vội vàng bám chặt lấy Vương Động, như thể đây là chiếc phao cứu sinh duy nhất trong cái chốn địa ngục này.

Vương Động vốn không muốn chuốc thêm rắc rối: "Bỏ tay ra."

Cậu ta lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không buông.

"Tôi mặc kệ cậu là nam, nữ hay pê-đê, bỏ tay ra và qua góc kia ngồi." Vương Động chẳng mảy may bận tâm đến hoàn cảnh của người này, y còn đang đau đầu không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra với mình.

Nghe vậy, biết Vương Động không định bỏ mặc mình, cậu ta mới chịu buông tay, nhưng vẫn lẽo đẽo theo sau, Vương Động đi đâu là bám theo đó.

Sau màn "dằn mặt" của Vương Động, không còn kẻ nào dám manh động. Những thế lực khác trong phòng giam miễn cưỡng giúp đám đàn em của Tây Sâm "rút đầu ra khỏi mông". Cảnh tượng ấy quả thực "chẳng nỡ nhìn". Bọn chúng chắc sẽ phải tốn một thời gian dài để điều trị cái đầu và cái mông của mình, và có lẽ từ nay về sau sẽ mất luôn hứng thú với "những bộ phận và hoạt động nhạy cảm".

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...