Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 42: Vũ Trang Phong Bạo 42
Cuối cùng y cũng ngộ ra một chân lý: muốn một bước lên mây đâu có dễ. Giáo trình của khoa Chỉ huy rắc rối, phức tạp hơn khoa Vũ trang không biết bao nhiêu lần. Trọng trách của một chỉ huy đòi hỏi không chỉ năng lực tu luyện công pháp, mà còn phải nhồi nhét cả một núi kiến thức về thiên văn, địa lý, sinh học, vật lý... Chưa dừng lại ở đó, đống môn học phái sinh mới thực sự là nỗi ác mộng, toàn những thuật ngữ chuyên ngành lạ hoắc là y chưa từng nghe qua.
Xem ra "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa", cái danh Học viện Ares vẫn còn chút uy lực đáng gờm. Vương Động có thể cảm nhận rõ rệt một bầu không khí học tập vô cùng nghiêm túc bao trùm lấy ngôi trường, khiến một kẻ quen thói lông bông như y cảm thấy lạc lõng tột độ. Nghe đồn học ở Ares nhàn hạ lắm cơ mà, lẽ nào giang hồ đồn thổi sai bét?
Nhưng Vương Động nào phải dạng vừa. Dưới sự "giáo huấn" của lão già nát rượu, y đã rèn luyện được kỹ năng "sống lay lắt" thượng thừa. Chỉ cần cố gắng nhây đến lúc ra trường là vạn sự êm xuôi. Ngặt nỗi ông trời dường như cứ thích trêu ngươi, một thông báo nhập học bất thình lình giáng xuống thiết bị viễn thông của y.
Đọc xong, Vương Động chết trân như bị sét đánh ngang tai.
Y bị xếp vào lớp F khoa Chỉ huy. Ban đầu, Vương Động cứ đinh ninh hệ thống phân lớp A-B-C-D-E-F chỉ là ngẫu nhiên, vì mình nhập học muộn nên bị tống xuống lớp bét. Nhưng sự thật lại phũ phàng hơn nhiều: lớp F chính là nơi tập trung của những thành phần đội sổ, còn lớp A mặc định dành cho giới tinh hoa. Sau mỗi bài kiểm tra tháng, học viên sẽ được thăng hạng hoặc giáng cấp dựa trên điểm số. Kẻ đạt điểm cao sẽ được đôn lên lớp xịn hơn, còn kẻ điểm kém sẽ bị đày ải xuống lớp thấp hơn. Đặc quyền của từng lớp cũng được phân chia rõ rệt. Những thiên tài lớp A được tận hưởng vô số đãi ngộ và quyền lợi không tưởng, trong khi đám lớp F thì... Vương Động chả buồn tìm từ ngữ để miêu tả nữa, bởi chính y đang là một thành viên bất đắc dĩ của cái lớp F bi kịch này. Đau đớn hơn, dưới lớp F không hề có lớp G. Điều đó đồng nghĩa với việc, nếu bài kiểm tra tháng không lết nổi qua mức điểm chuẩn, y sẽ bị đuổi học thẳng cổ.
Dòng chữ đỏ chóe "Buộc thôi học vô điều kiện" đập thẳng vào mắt, tống cậu bạn Vương Động xuống mười tám tầng địa ngục!
Điều đáng hận nhất là y chỉ còn vỏn vẹn mười hai ngày nữa để đối mặt với bài kiểm tra tháng đầu tiên. Ôi thần linh ơi, đến tên môn học y còn chưa nhớ hết.
Một tiếng gào thảm thiết vang lên từ phía dưới khu ký túc xá nữ số 5.
Nhưng muốn Vương Động bỏ cuộc ư? Trừ khi loài người tiến hóa ngược thành bọ Zerg. Với tinh thần "đánh chết cũng không chịu đầu hàng", Vương Động hùng hổ lao thẳng đến phòng hiệu trưởng.
Gặp lại vị hiệu trưởng trẻ tuổi đến mức phi lý này, Vương Động vẫn chưa thể nào quen mắt được. Nhìn kiểu gì cô nàng cũng chỉ giống một đàn chị khóa trên, thế quái nào lại chễm chệ ngồi lên cái ghế hiệu trưởng của một trường quân sự cấp A cơ chứ. Đúng là so sánh người với người chỉ tổ tức chết.
"Vương Động, em tìm tôi có việc gì sao?" Samantha dường như chẳng mảy may ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Vương Động. Đối với cô, những kẻ bất tài vô dụng luôn tìm đủ mọi cách để lẩn tránh thử thách.
"Khụ khụ, thưa Hiệu trưởng. Chuyện là thế này, em vừa mới nhập học, chữ tác chữ tộ còn chưa biết, thông báo cũng mới nhận được tức thì. Hiệu trưởng xem xét cho em dời bài thi tháng này sang tháng sau được không ạ?"
Samantha mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ẩn sau gọng kính viền bạc lại là những tia nhìn sắc như dao cạo: "Vương Động à, chuyện này thực sự không thể nào du di được. Em cũng biết tôi mới nhậm chức, đang trong quá trình chấn chỉnh lại kỷ cương nề nếp của trường. Quy định đã ban hành thì tuyệt đối không có ngoại lệ. Bài kiểm tra đầu tiên này cũng không quá khó đâu. Chỉ cần em nỗ lực hết mình, tôi tin em chắc chắn sẽ vượt qua."
Vương Động lăn lộn giang hồ bao năm, đâu dễ gì bị vài lời đường mật lừa gạt. Nhìn ánh mắt của Samantha là y biết ngay tỏng mọi chuyện chẳng lành. Người phụ nữ này quả thực quá tàn nhẫn, xem ra cô ta định lôi y ra làm con dê tế thần để thị uy đây mà.
"Nhưng như vậy thì bất công cho em quá!"
Cốc... cốc...
"Vào đi."
"Chị Sa... Hiệu trưởng." Nữ sinh bước vào thoáng bất ngờ khi thấy có người trong phòng, khẽ sững lại một nhịp.
Vương Động đang lúc dầu sôi lửa bỏng, màng sống mỏng như sợi chỉ, vốn chẳng định để tâm. Thế nhưng khi vô tình ngoái đầu lại, toàn thân y sững sờ, cảm giác như bị một luồng điện xẹt qua người. Một người con gái đẹp đến nao lòng! Áo thun trắng tinh khôi, quần soóc bò xanh navy ôm sát, tôn lên đôi chân dài miên man, thon thả và trắng ngần. Đã thế cô nàng còn để kiểu tóc dài buộc đuôi ngựa trẻ trung năng động - đúng gu của Vương Động. Thấy Vương Động nhìn mình chằm chằm, cô nở một nụ cười tươi rói để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, khiến tim y đập thình thịch liên hồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook