Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 84: Vũ Trang Phong Bạo 84
Nhìn năm món ăn bày biện đẹp mắt, tỏa hương thơm ngào ngạt, Vương Động đã thèm nhỏ dãi. Cái bụng cứ thế réo lên từng hồi. Y vung vẩy đôi đũa: "Lão già khú, ai bảo lão cứ thích chạy rong khắp nơi, giờ thì một mình tôi xơi hết!"
Rồi y bắt đầu cắm cúi ăn lấy ăn để. Đang lúc ăn uống say sưa, bên tai bỗng vang lên vài tiếng cười khúc khích. Vương Động cũng chẳng màng bận tâm. Những ánh nhìn từ phía đối diện thi thoảng lại phóng sang, nhưng y vẫn làm ngơ. Sống trên đời, muốn thoải mái thì đừng nên bận tâm quá nhiều đến những gì người khác nghĩ về mình.
…
"Cái thằng nhãi kia làm như bị bỏ đói tám đời không bằng."
"Chứ còn gì nữa, ơ, hình như nó là học sinh trường mình thì phải." Cô ả õng ẹo nói.
"Trường của cưng dạo này xuống cấp tệ hại thật. Thôi cưng ạ, cứ học cho có lệ đi, sau này cũng chả cần đi làm đâu, quan trọng là sống vui vẻ." Tên mỹ nam nói, nhìn cái bộ đồ hiệu đắp lên người là đủ hiểu hắn tự tin cỡ nào.
"Em cũng sắp ra trường rồi, anh đừng có bỏ rơi em đấy nhé."
Cậu bạn Vương Động cố nín nhịn, nhưng nghe thêm chút nữa chắc y buồn nôn mất. Thú thật, lúc này y cực kỳ tán thành suy nghĩ của Hiệu trưởng Samantha. Học viện Quân sự Cấp A Ares đúng là càng ngày càng nát. Nếu là ngày xưa, bước ra từ cổng trường này, có ai mà không ngẩng cao đầu tự hào!
Muốn ăn ngon miệng thì phải khóa cái mỏ chúng nó lại ngay lập tức.
Nhưng Vương Động vừa đứng lên thì đã có người nhanh chân hơn: "Này anh bạn, ăn bậy thì được, nhưng đừng có phát ngôn bừa bãi. Còn bạn nữ kia, có nhận ra tôi không?"
"Cậu là Hồ Dương Hiên!" Cô ả reo lên đầy bất ngờ, trong khi tên đi cùng lại tỏ vẻ ghen tức: "Cục cưng, thằng chả này là ai?"
"Đàn chị à, dù sao chị cũng mang danh sinh viên Ares. Đi chung với cái thứ trọc phú này chẳng phải là tự hạ thấp giá trị bản thân sao? Nhìn cái điệu bộ lấp liếm của hắn lúc nãy là thừa biết hắn đang lừa phỉnh chị rồi. Nghe tôi, đá hắn ngay tại đây, công ăn việc làm sau này của chị để tôi lo."
Hồ Dương Hiên nở một nụ cười tỏa nắng.
"Ê, thằng nhãi kia, mày nghĩ mày là cái thá gì? Mày có biết tao là ai không? Tao là thiếu gia của Tập đoàn Zhen Da đấy!"
"Zhen Da à? Ồ, bự thật đấy... Tôi không biết." Vừa nói, hắn vừa ném một tấm danh thiếp lên bàn, "Nếu chị muốn thì cứ giữ lấy cái này."
"Cái đồ giẻ rách này là..."
Gã trai kia chưa kịp chửi dứt câu, cô ả đã vội vàng vồ lấy tấm danh thiếp. Cô ta thừa biết cái Tập đoàn Zhen Da kia đứng trước gia thế của Hồ Dương Hiên chỉ là hạt cát trong sa mạc, bởi chỉ riêng tấm danh thiếp bằng vàng này thôi cũng đã có giá cả vạn tệ rồi.
Hiển nhiên tên mỹ nam rởm kia cũng đã kịp nhìn thấy những chữ cái in trên thẻ, cùng với độ lấp lánh đặc trưng của nó, hắn lập tức á khẩu: "Tập đoàn KC."
"Anh muốn tự cút ngay bây giờ, hay đợi đến ngày mai lúc công ty anh phá sản rồi hẵng cút?" Nụ cười của Hồ Dương Hiên rạng rỡ bao nhiêu thì sắc mặt của gã trai kia lại đen tối bấy nhiêu.
Hắn thừa biết đối phương hoàn toàn có khả năng biến lời nói đó thành sự thật.
"Con phò này tao chơi chán rồi, mày thích thì tao cho đấy." Vừa nãy còn vênh váo là thế, giờ đã co vòi như con rùa rụt cổ, chỉ hận không thể lập tức độn thổ khỏi nơi này.
Cô ả dường như không ngờ gã lại cạn tình cạn nghĩa đến vậy, bàn tay siết chặt tấm danh thiếp hơn.
"Đàn chị à, sau này có làm trò gì mất mặt thì làm ơn đừng có lôi cái tên Ares ra. Đây là Học viện Quân sự chứ không phải lầu xanh."
Hồ Dương Hiên vẫn được xem là người giữ chữ tín, ít nhất thì hắn không nuốt lời. Cô ả nắm chặt tấm thẻ, cúi gằm mặt rời đi trong nhục nhã. Đây chắc chắn là một bài học đắt giá, còn chuyện cô ta có ngộ ra điều gì không thì chỉ có trời mới biết.
Bỏ qua chuyện đó, Vương Động lại vô cùng hoan hỉ vì cuối cùng cũng được dùng bữa trong yên bình.
"Bạn Vương Động này, không biết tôi có thể ngồi chung bàn không? Vừa nãy tốn hơi nhiều nước bọt, giờ bụng cũng thấy đói rồi."
"Haha, ngồi đi. Hôm nay tôi khao. Cậu là người đầu tiên vinh dự được tôi mời khách đấy nhé. Cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ là mất phần đấy." Vương Động cười lớn. Phải công nhận, qua sự việc vừa rồi, thiện cảm của Vương Động dành cho Hồ Dương Hiên đã tăng lên đáng kể.
Chơi trội thì cũng phải có vốn luyến.
"Vinh hạnh cho tôi quá, thế thì tôi không khách sáo đâu!"
Hồ Dương Hiên chẳng chút vòng vo, nhập tiệc liền tay. Hắn ăn thùng uống chậu nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch, sang chảnh hơn hẳn cái tướng ăn cạp của Vương Động. Con nhà trâm anh thế phiệt có khác, những phép tắc lễ nghi đã ngấm sâu vào trong máu rồi.
Mười phút sau, bàn thức ăn đã được quét sạch. Vương Động xoa cái bụng no căng, quệt miệng bảo: "Bạn Hồ hôm nay làm tôi phải nhìn bằng con mắt khác đấy. Cơm ngon, phim cũng hay."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook