Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 87: Vũ Trang Phong Bạo 87

Sẵn sàng

Chỉ cần nhìn vào cách bài trí, người ta có thể cảm nhận được một luồng khí chất lắng đọng, uy nghi. Hồ Dương Hiên cảm nhận được điều đó rất rõ ràng.

Nhưng đối với cậu bạn Vương Động thì điều đó chẳng có ý nghĩa gì. Với cậu, tóm gọn lại trong một từ thôi: Quá hào nhoáng!

Khi chạm mặt Mã Tiểu Như và Samantha, cả Vương Động lẫn Hồ Dương Hiên đều không giấu nổi sự ngỡ ngàng. Bọn họ cứ đinh ninh chỉ có Mã Tiểu Như ở nhà, ai dè Hiệu trưởng đại nhân cũng đang chễm chệ ở đây.

"Làm gì mà mắt chữ O miệng chữ A thế kia, tôi là hổ ăn thịt người hay sao? Hai cậu đến đây có việc gì?" Samantha quắc mắt nhìn cả hai dò xét.

"Khụ khụ, Hiệu trưởng à, chúng em là bạn cùng lớp với Mã Tiểu Như, đến thăm hỏi, gắn kết tình cảm bạn bè thôi mà. Cô làm gì mà dọa bọn em sợ thế."

Hồ Dương Hiên vốn dĩ không sợ Samantha, một phần nhờ cái nền tảng gia thế vững chắc chống lưng. Hơn nữa, Samantha lúc này không khoác lên mình bộ đồng phục cứng nhắc của trường, vẻ uy nghiêm cũng vì thế mà giảm đi quá nửa.

"Còn cậu thì sao?"

"Em... em đến để trao đổi bài vở ạ." Vương Động bí quá hóa liều, nặn ra một cái cớ nghe là thấy bốc mùi. Vừa dứt lời, y đã biết mình hớ nặng. Quả nhiên, ba người còn lại đực mặt ra vài giây, rồi đồng loạt phá lên cười nắc nẻ.

"Thôi bỏ đi, cái cớ sứt sẹo thế mà cậu cũng nghĩ ra được. Hôm nay là cuối tuần, tôi không thèm quản hai cậu nữa." Samantha nói xong, hất mái tóc bồng bềnh, để đôi chân trần thong dong bước đi.

Ánh mắt Vương Động bất giác nán lại trên đôi bàn chân trần trắng trẻo, mịn màng ấy. Không ngờ một Hiệu trưởng Samantha lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh như băng lại có thể... đáng yêu đến thế.

Có lẽ do ngày thường cô luôn tạo cho Vương Động một áp lực vô hình, nên trận cười sảng khoái vừa rồi tạo nên một sự tương phản quá lớn.

Mã Tiểu Như dẫn hai người đi tham quan vòng quanh "tổ ấm" khổng lồ của mình. Hồ Dương Hiên thi thoảng lại chêm vào vài câu bình luận sắc sảo, còn Vương Động thì cứ như người mất hồn.

Chính y cũng chẳng hiểu mình đang bị chập mạch ở đâu nữa. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ và đôi bàn chân trần trắng muốt của Samantha cứ lởn vởn trong tâm trí y.

Vương Động vội lắc mạnh đầu, tự nhủ không được nghĩ miên man nữa. Chẳng lẽ mấy ngày nay luyện công nhiều quá nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi sao?

"Bạn Vương Động thấy thiết kế này thế nào?"

"Hả? À... rất đẹp, rất tuyệt vời!" Vương Động giật mình, vội vàng đáp lời.

Hồ Dương Hiên đứng cạnh không nhịn được phải đỡ lời thay cho y: "Thiết kế của khu vườn này quả thực đạt đẳng cấp thượng thừa, tìm mỏi mắt trên Trái Đất cũng chẳng có mấy nơi sánh bằng."

"Hệ thống thiết bị này thuộc thế hệ mới nhất đấy, toàn cầu chỉ có đúng năm nơi được trang bị thôi."

Ánh mắt Vương Động vẫn cứ dáo dác nhìn quanh. Phía xa xa, Samantha đang nằm ườn trên ghế dài nghe nhạc, đôi chân thon dài quyến rũ vắt chéo lên nhau, mấy ngón chân trắng nõn cứ nhịp nhàng chuyển động trông vô cùng nghịch ngợm.

Vương Động phải tự véo mình một cái đau điếng để kéo ánh nhìn về lại. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt với sự kinh diễm khi lần đầu nhìn thấy Mã Tiểu Như. Tại sao tim y lại đập thình thịch liên hồi, cảm giác như không thể kiểm soát nổi bản thân thế này.

Chết tiệt, mất mặt quá đi mất!

Cũng may cậu bạn Vương Động là một cao thủ "diễn sâu", y nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản trước khi hai người kia kịp phát hiện ra điều bất thường. Bằng không thì chẳng còn lỗ nẻ nào mà chui.

"Cậu Vương có vẻ hơi lơ đãng nhỉ." Đã xác định là tình địch thì Hồ Dương Hiên dĩ nhiên sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để dìm hàng đối phương.

"Làm gì có, tôi chỉ đang bị choáng ngợp trước sự tiện nghi xa hoa ở đây thôi." Vương Động nhún vai. Thú thực, những thiết bị đắt đỏ chốn này vượt quá sức tưởng tượng của y, rất nhiều món đồ y còn chẳng biết gọi tên là gì, dường như mọi thứ đều được tự động hóa hoàn toàn 24/24.

Đi dạo một vòng đúng là mở mang tầm mắt. Khoa học công nghệ phát triển đã nâng chất lượng cuộc sống của con người lên một tầm cao mới, nhưng khoảng cách giàu nghèo thì chẳng xê dịch chút nào. Có lẽ đây cũng là quy luật tất yếu. Dù xã hội có văn minh đến đâu thì cái cốt lõi vẫn là "cá lớn nuốt cá bé", chỉ khác là giờ đây có thêm chút gọi là "đạo đức con người" để làm bình phong.

Nhớ lại những chuỗi ngày đày ải trên sao Norton, đúng là một trời một vực. Nhưng Vương Động không hề oán thán. Ngược lại, y vô cùng trân trọng khoảng thời gian ấy. Giờ ngẫm lại, những chiêu trò hành hạ liên miên của lão Mạo Tự Vũ Thần thực chất là để kích thích tinh thần sinh tồn của y. Ở cái chốn địa ngục đó, chỉ cần một phút lơ là hay có ý định buông xuôi, chắc chắn y đã bỏ mạng lại đó rồi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...