Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 88: Vũ Trang Phong Bạo 88

Sẵn sàng

Nhận thấy Vương Động có vẻ không mặn mà lắm với mấy món đồ công nghệ đắt đỏ kia, Mã Tiểu Như bèn mời cả đám ngồi xuống. Người hầu nhanh chóng mang đồ uống đến theo ý từng người.

"Hai cậu định bám rễ ở đây đến bao giờ, không thấy ngại à?" Samantha buông một câu bâng quơ.

"Chị à, hôm nay là ngày nghỉ, chị bớt cái giọng Hiệu trưởng lại đi, đừng hở tí là lên lớp người khác thế."

Cái điệu bộ nũng nịu của Mã Tiểu Như khiến Hồ Dương Hiên ngẩn ngơ, trong khi Vương Động lại dán mắt vào Samantha.

"Hứ, chị thù dai lắm đấy. Có kẻ nào đó vừa mới từ chối cống hiến cho trường, làm chị tức anh ách đến mức ăn không ngon ngủ không yên mất cả ngày nghỉ cuối tuần. Em thử nói xem chị có nên ghi thù hắn không?"

Nói đoạn, Samantha lườm Vương Động một cái rõ sắc.

Chính cái lườm ấy lại khiến tim Vương Động đập lỡ một nhịp. Sao trước giờ y không nhận ra Samantha lại có nét quyến rũ chết người đến thế nhỉ? Chắc tại khung cảnh xung quanh hiện tại khiến người ta khó mà liên tưởng cô với hình ảnh một vị Hiệu trưởng uy nghiêm, cứng nhắc.

Hồ Dương Hiên kinh ngạc nhìn Vương Động. Bị dồn vào thế bí, Vương Động đành gãi đầu gãi tai: "Em... em chỉ sợ làm mất mặt nhà trường thôi."

"Thứ nhà trường cần là sự nỗ lực của em, kết quả thế nào không quan trọng!" Samantha ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Vương Động với ánh mắt kiên định.

Bắt gặp ánh mắt trong veo của Samantha... Khoan đã, cô ấy không đeo kính! Đó mới là điều khiến Vương Động bận tâm nhất lúc này. Y thở dài thườn thượt: "Đã là mong muốn của Hiệu trưởng đại nhân, em dĩ nhiên sẽ dốc hết toàn lực, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi."

"Thật chứ, cậu tự hứa rồi đấy nhé!"

Samantha bật dậy, ánh mắt lấp lánh niềm vui hướng về phía Vương Động. Vương Động biết làm sao bây giờ, cái não của y có chịu nghe lời đâu. Chợt nhớ lại câu cửa miệng của lão già khú: "Thiên hạ đệ nhất cao thủ là ai? Là phụ nữ. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Dù mày có là kỳ tài xuất chúng đến mấy thì đứng trước phụ nữ cũng tắt điện thôi."

Nghe cứ như lão già đang ám chỉ y vậy, cơ mà... kỳ tài xuất chúng với y là hai đường thẳng song song cơ mà.

"Nếu Vương Động đã gật đầu, vậy chúng ta phải ăn mừng thôi. Khui sâm panh nhé?" Mã Tiểu Như vỗ tay reo lên.

Rõ ràng là Samantha đang cực kỳ cao hứng: "Duyệt! Hiếm khi cậu ta mới 'giác ngộ' như thế, hôm nay tôi sẽ dẹp cái mác Hiệu trưởng sang một bên để chung vui cùng mấy đứa."

Thực ra thì Samantha có lớn tuổi lắm đâu. Cái vẻ chững chạc thường ngày chỉ là lớp vỏ bọc cô khoác lên lúc ở trường. Về đến nhà, cô lại trở về là một cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống. Sự thỏa hiệp của cái tên cứng đầu Vương Động làm cô vui sướng đến "mất kiểm soát" cũng là điều dễ hiểu.

Và chính sự "mất kiểm soát" đó của Samantha lại khiến nhịp tim Vương Động "mất kiểm soát" theo.

Rượu sâm panh tuôn trào, tiếng cười rộn rã. Samantha cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng. Đội hình đã có Mã Tiểu Như và Hồ Dương Hiên làm tiên phong, nay có thêm Vương Động làm quân bài tẩy, kiểu gì cũng không đến nỗi bết bát.

Sự e dè ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho những câu chuyện rôm rả. Mỗi người đều chia sẻ một vài kỷ niệm thú vị của bản thân. Mã Tiểu Như kể về những ngày đầu tiên chân ướt chân ráo bước vào Lý gia tu luyện, khóc lóc ỉ ôi chỉ đòi về nhà.

Hồ Dương Hiên thì bộc bạch rằng hắn chả đam mê gì mấy với trò đánh đàn dương cầm. Chẳng qua là ông già hắn muốn uốn nắn hắn thành quý tộc nên ép học thôi. Thực chất, đam mê cháy bỏng của hắn là nhạc rock.

Samantha cũng chẳng giấu giếm chuyện ngày đầu tiên nhậm chức Hiệu trưởng, cô đã run như cầy sấy. Đứng trước mặt hàng tá giáo viên đang chờ mình phát biểu, cô cứ ngỡ mình vẫn là sinh viên, phải tự cấu vào đùi liên tục để lấy lại bình tĩnh.

Vương Động vô tình liếc nhìn đôi chân thon dài, trắng muốt của Samantha... Thật là thất lễ quá. Đúng là mình không phải chính nhân quân tử gì cho cam. Nhìn sang cái tên Hồ Dương Hiên vẫn giữ được vẻ mặt điềm nhiên tĩnh tại kìa, đúng là đáng khâm phục.

Cả ba cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía Vương Động, chờ đợi một câu chuyện vừa hài hước vừa xấu hổ từ y. Chuyện này hơi bị khoai. Kể chuyện nhục nhã thì dễ ợt, quơ đại cũng ra một nắm, sống với cái lão già nát rượu kia thì thiếu gì chuyện bôi bác. Nhưng để kể một chuyện thực sự hài hước thì đúng là khó như lên trời.

"Để tôi kể chuyện lúc tôi sống trên sao Norton vậy."

"Sao Norton á? Nghe nói cảnh ở đó đẹp lắm. Hồi trước tôi cũng định đi du lịch đến đó, tiếc là tự nhiên lại nổ ra chiến tranh nên đành hủy." Mã Tiểu Như tò mò hỏi. Đối với vị tiểu công chúa sống trong nhung lụa này, những nơi hoang dã như Norton quả thực mang đầy sức hút bí ẩn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...