Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
-
Chapter 2: CĂN PHÒNG 404 VÀ LỜI NGUYỀN CÂY PHƯỢNG VĨ
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, rũ bỏ lớp bụi đường của chuyến xe dài từ An Giang lên Sài Gòn, Lê Phong bước ra khỏi nhà tắm chung của tầng 4. Trên người cậu chỉ mặc độc chiếc quần đùi hoa mua ngoài chợ Châu Đốc giá ba mươi ngàn, để lộ thân hình gầy nhưng săn chắc, làn da màu đồng hun nắng. Đặc biệt, trên tấm lưng trần và bắp tay cậu chi chít những vết sẹo mờ nhỏ xíu đan xen nhau – dấu tích của những lần luyện tập quất roi dâu và băng rừng hái thuốc nơi thâm sơn cùng cốc.
Bước vào phòng 404, một luồng không khí hầm hập, tù túng ập vào mặt khiến Phong hơi nhíu mày. Căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông nhưng kê tới bốn chiếc giường tầng sắt sơn xanh đã bong tróc, lộ ra lớp rỉ sét đỏ quạch như máu khô.
Tuấn Béo đang nằm phưỡn bụng trên chiếc giường tầng dưới cạnh cửa sổ (nơi được cho là thoáng nhất). Hắn vừa bật cái quạt máy con cóc quay vù vù, vừa bóc gói bim bim nhai nhóp nhép, mắt dán chặt vào cái điện thoại đang phát livestream của một cô hotgirl nào đó.
Thấy Phong đi vào, Tuấn liếc nhìn mấy vết sẹo trên người bạn cùng phòng, tò mò hỏi: – Ê Phong, nhìn tướng ông thư sinh mà người ngợm như cái bản đồ kho báu vậy? Ông đi đánh lộn hay sao mà sẹo tùm lum thế?
Lê Phong vắt cái khăn mặt ướt lên thành giường sắt, cười nhạt: – Hồi nhỏ nghịch dại leo cây té vào bụi gai thôi. Mà nè, nãy ông nói phòng này "nặng vía", cụ thể là sao? Giờ rảnh kể nghe chơi coi.
Nhắc đến chuyện ma, Tuấn Béo lập tức tắt điện thoại, ngồi bật dậy. Hắn vẫy vẫy tay ra hiệu cho Phong lại gần, vẻ mặt chuyển sang chế độ "nghiêm trọng hóa vấn đề" đúng chất mấy bà hàng xóm nhiều chuyện.
– Ông kéo cái ghế lại đây. – Tuấn thì thầm, mắt đảo quanh như sợ ai nghe thấy. – Chuyện này tao chỉ kể cho người nhà thôi đó. Ông mới tới nên không biết, cái phòng 404 này là "huyền thoại" của khu Ký túc xá Đại học Y Dược này rồi.
Lê Phong kéo cái ghế nhựa cũ kỹ ngồi xuống đối diện, lấy trong túi nải ra một chai dầu gió xanh, vừa xoa lên thái dương vừa hất hàm: – Rồi, kể đi. Tôi nghe.
Tuấn Béo nuốt miếng bim bim, bắt đầu hạ giọng:
– Ông biết tại sao phòng này có 4 giường mà chỉ có tao với ông ở không? Hai cái giường tầng trên trống trơn, còn cái giường ông đang nằm (giường số 4, góc trong cùng gần cửa ra vào) thì bỏ hoang suốt 4 năm nay rồi.
– Tại sao? – Phong liếc nhìn cái giường mình vừa quăng đồ đạc lên.
– Chuyện xảy ra hồi khóa K10. Lúc đó, cái giường ông đang nằm là của một đàn anh tên Hùng, sinh viên năm 3 khoa Răng Hàm Mặt, tướng tá to con, khỏe mạnh lắm. Ổng là đội trưởng đội bóng đá của trường luôn đó. Một đêm nọ, cả phòng đang ngủ say thì nghe tiếng ổng ú ớ, rên rỉ như bị ai bóp cổ.
Tuấn Béo dừng lại một chút để tạo hiệu ứng, rồi tiếp tục:
– Mấy ông cùng phòng bật dậy bật đèn lên thì thấy cảnh tượng kinh hoàng. Ông Hùng nằm ngửa, mắt trợn ngược chỉ toàn tròng trắng, mặt tím tái, miệng sùi bọt mép. Hai tay ổng... hai tay ổng tự bóp chặt lấy cổ mình, móng tay cào cấu sâu vào da thịt đến chảy máu ròng ròng mà không chịu buông. Mấy người kia xúm lại gỡ tay ổng ra mà không được, cứng như sắt vậy. Đến khi đưa được xuống phòng y tế thì ổng tắt thở rồi. Bác sĩ pháp y nói là đột quỵ, nhưng ai cũng thấy trên cổ ổng có vết hằn tím đen... không phải của tay ổng, mà là của một bàn tay nhỏ xíu, cỡ bàn tay phụ nữ.
Lê Phong nghe đến đây thì vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tay xoay xoay chai dầu gió: – Đột tử trong lúc ngủ cũng có nhiều nguyên nhân. Có thể do mệt mỏi quá độ thôi.
– Chưa hết đâu! – Tuấn Béo giãy nảy, có vẻ tự ái vì bị nghi ngờ. – Sau vụ ông Hùng chết, cái giường đó ai nằm vào cũng gặp chuyện. Nhẹ thì bị bóng đè, nặng thì nửa đêm thấy... có người nằm bên cạnh thở phì phò vào tai. Đỉnh điểm là năm ngoái, có một thằng tân sinh viên cứng đầu không tin ma quỷ, dọn vào ở. Được đúng 3 đêm, sang đêm thứ 4, nửa đêm nó hét toáng lên, tông cửa chạy ra ngoài hành lang, ướt sũng quần.
– Nó thấy gì?
– Nó nói... nửa đêm nó thấy ngứa chân, tưởng muỗi đốt nên lấy chân gãi gãi. Ai dè cái thứ nó gãi... đầy lông lá. Nó mở mắt ra nhìn xuống cuối giường thì thấy một cái đầu người tóc tai rũ rượi đang chui từ gầm giường lên, cái lưỡi dài thòng liếm vào gan bàn chân nó.
Tuấn Béo vừa kể vừa rùng mình, xoa xoa cánh tay nổi da gà.
Lê Phong đứng dậy, tiến lại gần chiếc giường số 4. Cậu không nhìn trên mặt đệm, mà cúi xuống, nhìn sâu vào gầm giường tối om. Ở đó chất đống những thùng các-tông cũ kỹ, bụi phủ dày cả tấc.
Dưới con mắt của một người tu đạo, cậu thấy lời Tuấn kể không hoàn toàn là bịa đặt.
Bốn góc tường của căn phòng này, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy dấu vết của những lá bùa giấy vàng đã bị cạo đi, chỉ còn lại vệt keo dính loang lổ. Nhưng điều đáng chú ý nhất là vị trí cái giường này. Nó nằm ngay góc "Tử Khí" của căn phòng – nơi thiếu ánh sáng nhất, lại nằm sát vách với nhà kho chứa dụng cụ vệ sinh của tầng lầu.
Đặc biệt, từ dưới lớp gạch bông cũ kỹ dưới gầm giường, Phong cảm nhận được một luồng hơi lạnh nhè nhẹ bốc lên. Không phải hơi lạnh của máy điều hòa, mà là "Âm Sát Khí" từ lòng đất xông lên, mang theo mùi tanh nồng của bùn lầy nước đọng.
"Dưới nền móng chỗ này có vấn đề." Phong thầm nhận định. "Có thể ngày xưa là ao hồ lấp chưa kỹ, hoặc là... mộ phần bị san lấp ẩu."
– Còn cây phượng vĩ dưới sân thì sao? – Phong đứng dậy, chuyển chủ đề, đi về phía cửa sổ nơi Tuấn đang ngồi.
Nhắc đến cây phượng, mặt Tuấn Béo tái mét đi một chút. Hắn vội vàng kéo cái rèm cửa (thực ra là tấm chăn cũ treo lên) lại: – Ê, tối rồi đừng có nhìn ra đó. Kỵ lắm.
– Sao kỵ? Cây to thế, ban ngày che bóng mát, ban đêm chắn gió, tốt mà.
– Tốt cái con khỉ khô! – Tuấn làu bàu. – Cây đó là "nhà" của bả đó.
– Bả?
Tuấn Béo nuốt nước bọt, giọng run run: – Chuyện này xảy ra trước cả vụ ông Hùng. Năm 2010, có một chị sinh viên năm cuối khoa Dược, tên là Mai hay Lan gì đó, học giỏi lắm, là hoa khôi của khoa luôn. Nghe đâu bả yêu một gã sở khanh nào đó bên ngoài trường, rồi có bầu. Gã kia chối bỏ, ép bả phá thai. Bả uất ức quá, một đêm mưa gió bão bùng, bả mặc bộ áo dài trắng, leo lên cây phượng đó treo cổ.
Tuấn ngừng lại một chút để lấy hơi, mắt dáo dác nhìn ra cửa sổ: – Sáng hôm sau, khi lao công phát hiện ra, cái xác đã cứng đơ, đung đưa trong gió. Cái lưỡi bả thè dài xuống tận ngực, nhưng hai mắt... hai mắt vẫn mở trừng trừng nhìn trân trân lên phòng 404 này nè!
– Nhìn lên phòng này? – Phong nhíu mày. – Tại sao?
– Ai mà biết! Có người nói gã sở khanh kia từng ở phòng này. Cũng có người nói vị trí phòng này nhìn xuống cây phượng rõ nhất nên bả nhìn để ám. Từ đó về sau, cứ đến những đêm trăng tròn hoặc ngày rằm, ai yếu bóng vía đi ngang qua sân trường đều nghe thấy tiếng ru con ầu ơ. Có đứa còn thề sống thề chết là thấy một người phụ nữ áo trắng ngồi vắt vẻo trên cành cây, chải tóc bằng... xương cá.
Lê Phong gật gù, tay vân vê cằm. Câu chuyện này nghe có vẻ hợp lý với luồng hắc khí cậu nhìn thấy lúc chiều. Oán khí của người chết oan (lại là phụ nữ mang thai - Mẫu Tử Sát) thường rất nặng, nếu không được siêu độ đúng cách sẽ biến thành Lệ Quỷ, luẩn quẩn ở nơi mình chết để tìm người thế mạng (Thế Thân Sát).
– Thôi, chuyện cũ rích rồi, kể nghe cho biết để mà tránh thôi. – Tuấn Béo xua tay, cố gắng xua đi cái không khí u ám. – Giờ đi ăn tối không? Căn tin trường mình có món cơm sườn bì chả ngon nhức nách.
– Ông đi đi, tôi ăn mì gói được rồi. – Phong từ chối. Cậu cần thời gian để "bố trận" một chút cho cái giường của mình.
Sau khi Tuấn Béo xách dép lẹt quẹt đi ra khỏi phòng, Lê Phong lập tức hành động.
Cậu lấy từ trong túi nải ra một nắm gạo nếp và muối hột. Cậu không rải ra nhà (sợ Tuấn biết lại la toáng lên), mà gói vào bốn cái túi vải nhỏ xíu, nhét vào bốn chân giường sắt của mình.
Tiếp đó, cậu lấy ra một lọ mực Chu Sa (màu đỏ thắm), dùng ngón tay chấm mực, vẽ một chữ bùa "Sắc" (敕) nhỏ xíu lên vạt giường, ngay vị trí gối đầu.
– Tứ tung ngũ hoành, ngô kim xuất hành. Vũ sư dẫn đạo, si vưu tịch binh. – Phong lầm rầm niệm chú, rồi ấn mạnh ngón tay xuống. Chữ bùa lóe lên một ánh sáng đỏ nhạt rồi chìm vào trong thanh sắt, biến mất.
– Tạm thời vậy đã. Nếu chỉ là vong vất vưởng thì không dám lại gần. Còn nếu là thứ dữ dằn hơn... – Phong nhìn ra cửa sổ, nơi tán cây phượng vĩ đen ngòm đang rung rinh trong gió. – ...thì đêm nay sẽ biết tay nhau.
Mười hai giờ đêm.
Cả khu ký túc xá chìm vào giấc ngủ say sau một ngày dài nhập học. Đèn hành lang đã tắt bớt, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt yếu ớt hắt hiu.
Trong phòng 404, tiếng quạt máy quay đều đều hòa lẫn với tiếng ngáy như sấm rền của Tuấn Béo. Tên này đúng là vô tư lự, mới nãy còn kể chuyện ma sợ xanh mặt, giờ đã ngủ như chết.
Lê Phong nằm trên giường số 4, hai tay gối đầu, mắt nhắm hờ nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo. Cậu đang vận hành chu thiên, điều hòa hơi thở.
Không khí trong phòng bắt đầu thay đổi.
Đầu tiên là mùi. Một mùi tanh nồng, ẩm ướt như mùi bùn ao lâu ngày không được nạo vét, len lỏi vào từng ngóc ngách căn phòng, lấn át cả mùi dầu gió xanh Phong vừa bôi.
Tiếp theo là nhiệt độ. Dù quạt vẫn quay, nhưng Phong cảm thấy sống lưng lạnh toát, như thể có ai đó đang đặt một tảng nước đá sau lưng mình.
Két... Két...
Tiếng động vang lên từ phía cửa sổ. Nghe như tiếng móng tay cào nhẹ vào lớp kính mỏng manh.
Lê Phong vẫn nằm im, nhịp thở không hề thay đổi.
Két... Két...
Tiếng cào mạnh hơn, gấp gáp hơn. Rồi bỗng nhiên im bặt.
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Ngay cả tiếng ngáy của Tuấn Béo cũng đột ngột dừng lại.
Phong cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian. Sàn nhà dường như đang rung nhẹ.
Từ gầm giường của cậu, một hơi lạnh buốt giá thốc lên, xuyên qua lớp chiếu trúc, thấm vào da thịt. Cảm giác như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dọc sống lưng.
Và rồi... nó đến.
Phong cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có ai đó đang ngồi đè lên. Chân tay cậu tê cứng, không thể cử động. Cổ họng cứng lại, muốn hét cũng không ra tiếng.
"Bóng đè sao? Trò mèo."
Phong hí mắt nhìn.
Trong bóng tối lờ mờ, cậu thấy một bóng đen đang ngồi chồm hỗm trên ngực mình. Nó không có hình thù rõ ràng, chỉ là một khối sương đen đặc quánh, nhưng lại có hai con mắt đỏ lòm như hai hòn than đang nhìn chằm chằm vào mặt cậu.
Cái bóng từ từ cúi xuống. Khuôn mặt (nếu có thể gọi là khuôn mặt) của nó ghé sát vào tai Phong. Một cái lưỡi dài, nhớt nhát, lạnh ngắt thò ra, liếm nhẹ lên vành tai cậu.
– Cậu... mới... tới... hả...?
Giọng nói khàn đặc, rin rít như tiếng kim loại cạo vào nhau, vang vọng trực tiếp trong não bộ Phong chứ không phải qua màng nhĩ.
– Cho... tao... mượn... xác... chút... đi...
Cái bóng đen bắt đầu bành trướng, bao trùm lấy đầu Phong, cố gắng chui vào qua đường mũi và miệng để chiếm đoạt cơ thể (nhập xác).
Lê Phong nhếch mép cười nhạt (trong tâm trí). Cậu đợi đúng khoảnh khắc này.
Dồn toàn bộ chân khí tích tụ nãy giờ vào Đan Điền, Phong hét lên một tiếng trong tâm tưởng, kích hoạt câu chú "Phá Sát" của phái Bửu Sơn:
– CÚT NGAY!
Đồng thời, ngón tay cái của cậu (đang giấu trong lòng bàn tay nắm chặt) bấm mạnh vào đốt ngón tay giữa, tạo thành ấn quyết "Lôi Hỏa".
BÙM!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong không gian tâm linh. Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bùng phát từ cơ thể Phong, đánh bật cái bóng đen văng ra xa.
– ÁAAAAAA!
Cái bóng đen rú lên một tiếng thảm thiết, nó bị hất văng vào tường, tan ra thành từng mảng khói đen rồi vội vã chui tọt xuống gầm giường biến mất.
Lê Phong bật dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cậu thở hắt ra một hơi, xoa xoa lồng ngực.
– Vong này cũng khá đấy, dám động thủ với cả người tu đạo. Xem ra oán khí tích tụ ở đây không phải dạng vừa.
Cậu nhìn sang giường đối diện. Tuấn Béo vẫn ngủ say như chết, nhưng tướng nằm thì co quắp, hai tay ôm chặt lấy cái gối ôm, miệng ú ớ: "Đừng... đừng ăn thịt con... thịt con mỡ lắm... ăn thằng Phong kia kìa..."
Phong phì cười, lắc đầu. Đúng là "tâm khoan thể béo", trời sập cũng không biết.
Nhưng nụ cười của Phong vụt tắt ngay lập tức.
Vì từ bên ngoài cửa sổ, một âm thanh khác bắt đầu vang lên. Lần này không phải trong tâm trí, mà là âm thanh vật lý thực sự.
Tiếng hát.
"Gió đưa cây cải về trời... Rau răm ở lại... chịu đời đắng cay..."
Tiếng hát ru con buồn thảm thiết, ai oán, ngân nga từng nhịp chậm rãi. Giọng hát thánh thót, cao vút nhưng lạnh lẽo, nghe như tiếng gió rít qua kẽ lá, lại như tiếng khóc than của người đàn bà góa phụ.
Âm thanh đó không phát ra từ cái đài radio nào cả. Nó vọng lên từ gốc cây phượng vĩ giữa sân trường.
Lê Phong nhảy xuống giường, đi chân trần rón rén ra cửa sổ. Cậu hé một góc tấm rèm chăn cũ, nhìn xuống sân.
Cảnh tượng bên dưới khiến ngay cả một người gan dạ như Phong cũng phải rùng mình.
Dưới ánh trăng mờ ảo của đêm rằm tháng Bảy (tháng Cô Hồn), sân trường vắng lặng không một bóng người. Cây phượng vĩ già cỗi đứng sừng sững, những cành cây khẳng khiu vươn ra như những cánh tay quỷ dữ.
Và trên cành cây thấp nhất, vắt ngang qua tầm nhìn, có một bóng người đang ngồi.
Đó là một cô gái mặc áo dài trắng toát, mái tóc đen dài xõa xuống che kín mặt, dài chấm đất. Cô ta ngồi đung đưa đôi chân trần trắng bệch, tay làm động tác như đang bế một đứa con vô hình, miệng ngân nga câu hát ru rợn người.
Bỗng nhiên, cô ta dừng hát.
Cái đầu tóc rũ rượi từ từ ngẩng lên. Qua khe hở của mái tóc, Phong thấy một con mắt đỏ ngầu, trợn ngược, đang nhìn chằm chằm lên cửa sổ phòng 404.
Cô ta biết Phong đang nhìn mình.
Cô ta từ từ giơ một cánh tay gầy guộc, trắng ởn ra, ngón tay trỏ chỉ thẳng về phía tòa nhà đối diện – Ký túc xá nữ.
Phong nhìn theo hướng tay chỉ.
Ở bên kia, trên ban công lầu 3 khu nhà B, một cánh cửa phòng từ từ mở ra. Một cô gái trẻ, mặc váy ngủ màu trắng, bước ra ban công. Dáng đi của cô ta cứng đờ, giật cục như một con rối gỗ. Đôi mắt mở to nhưng vô hồn, nhìn thẳng về phía cây phượng như bị thôi miên.
Cô gái trẻ bước tới sát lan can, đặt hai tay lên thanh sắt lạnh lẽo, rồi từ từ... leo lên.
– Chết tiệt! Chiêu Hồn Thuật! Nó đang tìm thế thân!
Lê Phong không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Cậu quay lại, vơ lấy cái túi nải trên đầu giường, nhét vội cây Roi Dâu vào thắt lưng quần đùi.
– Tuấn! Dậy! Dậy ngay! – Phong tung cước đạp mạnh vào mông Tuấn Béo khiến hắn lăn lông lốc xuống đất.
– Á! Động đất! Động đất! – Tuấn Béo hét toáng lên, mắt nhắm mắt mở.
– Động cái đầu ông! Có người tự tử! Đi theo tôi mau!
Không kịp giải thích thêm, Lê Phong lao ra cửa, chạy như bay dọc hành lang tối tăm.
Tuấn Béo ngồi dưới đất, ngơ ngác vài giây. Rồi bên tai hắn văng vẳng tiếng hát ru ai oán kia: "Rau răm ở lại... chịu đời đắng cay...".
Mặt hắn cắt không còn giọt máu, vội vàng vơ cái quần đùi dài mặc vào (nhưng mặc ngược), vừa chạy theo Phong vừa la bài hải: – Phong ơi! Chờ tao với! Đừng bỏ tao lại với con ma!!!
Cuộc sống sinh viên "yên bình" của Lê Phong chính thức chấm dứt. Đêm nay, máu sẽ đổ nếu cậu không nhanh chân.
(Hết Chương 2)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook