Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
-
Chapter 3: OAN HỒN DƯỚI GỐC PHƯỢNG - MÀN ĐÊM HỖN LOẠN
Cánh cửa phòng 404 đóng sầm lại sau lưng, Lê Phong lao đi như một cơn lốc xoáy giữa hành lang hun hút gió. Đôi chân trần của cậu nện xuống nền gạch bông cũ kỹ tạo thành những tiếng bịch, bịch dồn dập, hòa lẫn với tiếng thở dốc ồ ồ của Tuấn Béo đang cố gắng bám theo phía sau.
– Phong! Chờ tao! Mày chạy như ma đuổi vậy! – Tuấn Béo vừa chạy vừa xách cái quần đùi mặc ngược, tay kia cầm cái đèn pin lắc lư loạn xạ, ánh sáng vàng vọt quét qua những mảng tường bong tróc đầy mạng nhện, tạo nên những cái bóng nhảy múa quái dị.
– Nhanh lên! Chậm một giây là án mạng đó! – Lê Phong không ngoái đầu lại, giọng cậu đanh lại, lạnh lùng và đầy uy lực, khác hẳn vẻ tưng tửng thường ngày.
Khi cả hai lao xuống cầu thang bộ và ập ra khoảng sân bê tông rộng lớn nằm giữa hai dãy nhà ký túc xá, một cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng đập vào mắt họ.
Khu nhà B – nơi dành cho nữ sinh – vốn dĩ yên tĩnh giờ đây sáng rực như ban ngày. Hàng trăm sinh viên từ các phòng đã đổ xô ra hành lang, bu kín các ô cửa sổ như những tổ ong vỡ. Những ánh đèn flash điện thoại nhấp nháy liên hồi, tiếng la hét, tiếng khóc thút thít, tiếng bước chân chạy rầm rập và tiếng còi bảo vệ toe toe inh ỏi tạo nên một bản hòa âm của sự sợ hãi tột độ.
– Lan ơi! Đừng nhảy! Mày điên rồi sao! – Trời đất ơi! Nó đứng mép ngoài rồi kìa! – Gọi 113 đi! Gọi cứu hỏa mau lên! Có ai có nệm không?
Giữa tâm bão của sự hoảng loạn đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về ban công lầu 3, phòng 305.
Ở đó, cô gái tên Lan đang đứng chênh vênh trên thanh lan can sắt mỏng manh, rỉ sét. Gió đêm tháng Bảy âm lịch thốc mạnh từng cơn, khiến tà váy ngủ trắng toát của cô bay phần phật, quấn chặt lấy đôi chân trần gầy guộc đang bám víu một cách hờ hững vào mép sắt. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung, che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt mở to trừng trừng.
Lan không nhìn xuống đám đông đang gào thét bên dưới, cũng không hề tỏ ra sợ hãi trước độ cao chết người. Đôi mắt cô trắng dã, vô hồn, dán chặt vào ngọn cây phượng vĩ đen ngòm đang đứng sừng sững giữa sân trường như một gã khổng lồ trầm mặc.
Cô ta đứng đó, cơ thể đung đưa theo chiều gió như một con rối đứt dây, miệng lẩm bẩm những âm thanh kỳ dị. Lúc đầu thì nhỏ lí nhí như tiếng dế kêu, sau đó to dần, ồm ồm, khàn đục như tiếng của một người đàn ông nghiện thuốc lâu năm:
– Về nhà... Mẹ gọi về nhà... Đất lạnh lắm... nhưng đất cũng ấm lắm... Hì hì...
Bác bảo vệ già tên Bảy, người đàn ông từng trải qua chiến tranh, lúc này cũng phải run lẩy bẩy. Bác đang luống cuống với chùm chìa khóa to đùng trước cổng sắt khu nữ, mồ hôi vã ra như tắm khiến bác mãi không tra được chìa vào ổ khóa đã hoen rỉ. Cánh cửa sắt nặng nề ngăn cách sự sống và cái chết.
– Chết tiệt! Không kịp chạy thang bộ rồi!
Lê Phong nghiến răng kèn kẹt. Cậu nhìn lên lầu 3. Lan đã buông một tay ra khỏi lan can. Cơ thể cô bắt đầu đổ nghiêng về phía trước một góc 45 độ, một tư thế bất khả thi đối với người bình thường, chỉ có thể giải thích là đang bị một lực vô hình nào đó lôi kéo.
– Tuấn! Soi đèn vào bức tường bên hông! Ngay lập tức! – Phong quát lớn, âm thanh chấn động màng nhĩ Tuấn Béo.
Tuấn giật mình, theo phản xạ soi đèn pin vào góc tường tối om bên trái tòa nhà. Ánh sáng vàng vọt quét qua, để lộ một đường ống thoát nước bằng nhựa PVC màu xám chạy dọc từ sân thượng xuống đất. Đường ống cũ kỹ, bám đầy rêu mốc và những vết nứt nẻ thời gian.
– Mày định làm gì? Leo lên đó hả? Ống mục nát hết rồi! – Tuấn hét lên.
Nhưng Lê Phong không trả lời. Cậu lùi lại ba bước lấy đà, hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ chân khí xuống huyệt Dũng Tuyền ở gan bàn chân.
– Thất Sơn Hầu Quyền - Linh Hầu Thượng Thụ!
Cậu lao vụt đi như một mũi tên rời cung. Chân phải đạp mạnh lên bệ xi măng bồn hoa dưới chân tường, mượn lực phản chấn bật người lên cao hơn hai mét. Bàn tay trái gầy guộc nhưng rắn chắc như kìm sắt của Phong bám chặt vào cái đai sắt cố định ống nước.
Két...
Cái đai sắt kêu lên một tiếng khô khốc, rỉ sét rơi lả tả vào mặt Phong. Cậu nhăn mặt vì bụi bay vào mắt, nhưng không dừng lại. Cánh tay phải vươn lên, bám vào gờ cửa sổ lầu 1.
Đám đông bên dưới đang ồn ào bỗng chốc im bặt, hàng trăm cặp mắt trố ra nhìn cảnh tượng không tưởng này.
– Thằng nào leo tường ghê vậy? – Người Nhện hả bây? – Cẩn thận té chết đó cha nội!
Lê Phong bỏ ngoài tai tất cả. Trong đầu cậu lúc này chỉ có một mục tiêu duy nhất: Lầu 3. Mỗi giây trôi qua là một bước chân của Lan tiến gần hơn đến cửa tử.
Cậu leo thoăn thoắt, kết hợp giữa việc bám ống nước và móc tay vào các khe hở của gạch tường, động tác linh hoạt như một con vượn rừng. Lầu 1... Lầu 2...
Đến ngang lầu 2, một sự cố xảy ra. Ống nước nhựa lâu ngày bị giòn, không chịu nổi sức nặng và lực quán tính của Phong.
Rắc!
Một mảng ống vỡ vụn. Chân phải của Phong trượt đi. Cả người cậu lơ lửng giữa không trung ở độ cao gần 7 mét, chỉ còn bám hờ bằng mấy đầu ngón tay trái vào mép đai sắt sắc lẹm. Máu tươi rỉ ra từ đầu ngón tay, chảy dọc theo cánh tay xuống nách.
– Trời ơi! – Đám nữ sinh bên dưới hét lên che mặt.
– Phong! – Tuấn Béo gào lạc cả giọng, tim như ngừng đập.
– Mẹ kiếp!
Lê Phong gầm nhẹ trong cổ họng. Cậu cắn răng, vận khí vào cánh tay trái, gồng lên một khối cơ bắp cuồn cuộn. Dùng một lực giật cực mạnh, cậu tung người lên, tay phải kịp thời móc vào gờ cửa sổ lầu 2. Cậu đu người, lộn một vòng trên không, đáp chân an toàn lên bệ cửa sổ lầu 2.
Không một giây nghỉ ngơi, cậu nhìn lên lầu 3. Lan đã buông nốt tay còn lại. Cơ thể cô gái bắt đầu đổ ập xuống khoảng không vô định.
– Hì hì... Đi đây...
– KHÔNG!!! – Tiếng hét thất thanh vang lên từ đám đông, xé toạc màn đêm.
Đúng khoảnh khắc tử thần đó, Lê Phong từ bệ cửa sổ lầu 2, dồn toàn bộ sức lực bình sinh vào đôi chân, tung người nhảy vọt lên ban công lầu 3. Đó là một cú nhảy liều mạng, bất chấp mọi quy tắc an toàn.
Cơ thể Phong bay lên như một con chim ưng vồ mồi. Bàn tay đầy máu và bụi bẩn của cậu vươn ra trong không trung, những ngón tay duỗi thẳng hết cỡ.
Phập!
Cậu chộp được cổ chân của Lan ngay khi cô vừa rơi xuống được nửa mét qua khỏi lan can.
Rầm!
Cả thân người Phong đập mạnh vào thành lan can sắt lầu 3. Lồng ngực cậu đau nhói như vỡ nát, hơi thở tắc nghẹn. Nhưng tay trái cậu vẫn bám chặt vào thanh sắt, tay phải siết chặt cổ chân cô gái như gọng kìm.
Sức nặng của một người trưởng thành cộng với quán tính rơi tự do của Lan tạo ra một lực kéo khủng khiếp, khiến khớp vai phải của Phong kêu rắc một tiếng, suýt chút nữa trật khớp. Nửa người cậu đã nhoài ra ngoài lan can, lơ lửng giữa trời.
– Lên!
Phong gầm lên một tiếng như hổ gầm, mặt đỏ gay, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Cậu dùng chân trái móc vào khe hở của lan can làm điểm tựa, vận dụng đòn bẩy cơ thể, quăng mạnh Lan ngược trở lại vào phía trong ban công.
Cả hai ngã lăn kình ra sàn gạch, thở hắt ra.
Bên dưới sân, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, rồi vỡ òa thành tiếng vỗ tay và reo hò vang dậy như sấm nổ. Tuấn Béo quăng luôn cái đèn pin, nhảy cẫng lên ôm lấy bác bảo vệ: – Bạn tui! Bạn tui đó! Thằng Phong phòng 404 đó bà con ơi!
Nhưng ở trên ban công lầu 3, trong bóng tối nhập nhoạng chỉ có ánh trăng soi rọi, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Lê Phong nằm ngửa trên sàn, thở dốc, định ngồi dậy kiểm tra tình hình cô gái. Nhưng ngay lập tức, một luồng sát khí lạnh buốt sống lưng khiến cậu dựng tóc gáy.
Lan – người lẽ ra đang ngất xỉu vì hoảng loạn – bỗng nhiên bật dậy. Động tác của cô ta không giống người thường, mà cứng nhắc, giật cục. Cô ta đứng thẳng dậy mà không cần dùng tay chống, cứ như bị một sợi dây vô hình kéo lên.
Rắc... Rắc...
Cổ cô ta vặn vẹo một cách quái dị, xoay từ trái sang phải, phát ra những tiếng kêu rợn người của xương khớp ma sát. Cô ta từ từ quay mặt về phía Phong.
Khuôn mặt xinh xắn của nữ sinh khoa Dược giờ đây méo xệch, biến dạng hoàn toàn. Cơ mặt giật giật liên hồi như có những con giun bò dưới da. Đôi mắt trợn ngược chỉ còn tròng trắng, vằn lên những tia máu đỏ lòm như máu tụ. Cái miệng cô ta ngoác ra, cười một nụ cười quỷ dị đến tận mang tai, để lộ hàm răng nghiến chặt, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm.
– Mày... mày... dám... phá... chuyện... tốt... của... tao...
Giọng nói ồm ồm vang lên, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi tử khí hôi thối nồng nặc phả vào mặt Phong.
Lê Phong lồm cồm bò dậy, lùi lại hai bước, tay phải thò ra sau lưng, nắm chặt cán Roi Dâu trong túi nải.
– Mượn xác hoàn hồn, đoạt xá người sống giữa ban ngày ban mặt. Mày coi thường luật lệ âm dương, coi thường Bửu Sơn phái tao quá rồi đấy! – Phong quát lớn, ánh mắt rực lửa.
– Tao cần mạng nó! Tao cần thế thân! Tao lạnh lắm!
Con quỷ trong xác Lan rít lên chói tai. Mười ngón tay của Lan co quắp lại thành móng vuốt, móng tay bỗng chốc dài ra, đen sì như than và sắc nhọn như dao cạo.
Nó lao bổ vào Phong với tốc độ kinh hoàng, nhanh hơn cả vận động viên điền kinh.
Khoảng cách quá gần trong ban công chật hẹp. Phong không kịp rút hẳn Roi Dâu ra. Cậu bắt chéo hai tay trước ngực đỡ đòn theo thế "Thập Tự Thủ".
Phập!
Móng vuốt con quỷ cào rách cánh tay trái của Phong, xuyên qua lớp da thịt, để lại ba vết xước sâu hoắm, máu tươi bắn ra tung tóe.
– Chết đi! – Con quỷ gào lên, định cắn vào cổ Phong.
Nhưng ngay khi máu của Phong bắn vào mặt Lan, một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Xèo... Xèo...
Da thịt Lan nơi dính máu Phong bốc khói nghi ngút như bị tạt axit. Con quỷ rú lên đau đớn, buông Phong ra, lùi lại phía sau, hai tay ôm mặt.
– Nóng quá! Máu mày... là máu gì?
Lê Phong ôm cánh tay bị thương, đau đến nhăn mặt nhưng khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ: – Máu của trai tân tu đạo, ăn chay niệm phật, hấp thụ dương khí trời đất mười tám năm. Ngon không con quỷ cái?
Lợi dụng lúc con quỷ đang hoảng loạn, Phong rút phắt cây Roi Dâu đen nhánh ra. Cây roi dài ba tấc, sần sùi, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ nhưng đầy uy lực.
– Bây giờ đến lượt tao!
Phong lao tới, vung roi quất một đường tuyệt đẹp theo thế "Hoành Tảo Thiên Quân".
Vút! Bốp!
Đầu roi quất trúng vào vai trái của Lan – ngay huyệt Kiên Tỉnh, cửa ngõ nơi hồn phách ra vào.
– ÁAAAAAA!
Tiếng hét thảm thiết vang lên, xé lòng xé phổi, không giống tiếng người mà giống tiếng heo bị chọc tiết. Tại chỗ bị roi quất trúng, áo của Lan không rách, da thịt không chảy máu, nhưng lại hiện lên một vệt hằn đen sì như than cháy. Con quỷ lảo đảo, ngã đập lưng vào tường.
Roi Dâu Bửu Sơn được ngâm trong máu gà trống mào đỏ và rượu hùng hoàng, là khắc tinh của mọi loài âm hồn. Đánh vào xác phàm không gây thương tích vật lý nghiêm trọng, nhưng đánh vào linh hồn đang trú ngụ bên trong thì đau đớn gấp trăm lần dao cắt.
– Xuất ra mau! – Phong quát, giơ roi lên định đánh tiếp.
Nhưng con quỷ rất ngoan cố. Nó biết nếu ra khỏi xác lúc này, nó sẽ bị Phong đánh cho hồn phi phách tán. Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Phong đầy hận thù. Bất ngờ, nó quay đầu, lao về phía lan can, định nhảy xuống lần thứ hai.
Nó thà giết chết vật chủ (Lan) để kéo theo một mạng người còn hơn là chịu thua.
– Mày dám!
Lê Phong không kịp đuổi theo. Cậu nhanh tay thò vào túi nải bên hông, bốc một nắm hỗn hợp gạo nếp và muối hột (đã được sư phụ trì chú 49 ngày).
– Thiên địa vô cực, Càn khôn tá pháp! Ngũ lôi trừ tà! TẬT!
Cậu ném mạnh nắm gạo muối về phía Lan như ném ám khí. Những hạt gạo trắng xóa bay rào rào trong không trung, bao phủ lấy thân hình mảnh mai của cô gái.
Bụp! Bụp! Bụp!
Mỗi hạt gạo chạm vào luồng hắc khí bao quanh Lan đều nổ tung, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam lách tách.
Con quỷ bị trúng đòn "Muối Gạo", toàn thân co giật dữ dội như bị điện giật, ngã vật xuống sàn ngay sát mép lan can, lăn lộn quằn quại.
Lê Phong không cho nó cơ hội hồi phục. Cậu lao tới, dùng đầu gối đè chặt lên ngực Lan, khống chế tứ chi đang vùng vẫy điên cuồng của cô.
Cậu cắn đầu ngón tay cái cho bật máu, rồi ấn mạnh ngón cái đẫm máu vào huyệt Nhân Trung (dưới mũi), ngón giữa ấn vào huyệt Bách Hội (đỉnh đầu) của Lan.
– Bửu Sơn sắc lệnh! Tam hồn thất phách, quy vị! Tà ma ngoại đạo, tốc tốc xuất ly! CẤP CẤP NHƯ LUẬT LỆNH!
ẦM!
Một luồng xung lực vô hình bùng phát từ cơ thể Lan, hất tung mái tóc cô dựng ngược lên. Lan rùng mình một cái thật mạnh, lưng cong lên như con tôm luộc. Từ miệng cô, một luồng khói đen đặc quánh, hôi thối bị ép tống ra ngoài.
Luồng khói đen thoát ra, tụ lại lơ lửng giữa không trung cách mặt đất khoảng một mét, dần dần hiện ra khuôn mặt mờ ảo, méo mó của một người phụ nữ với hốc mắt sâu hoắm, đen ngòm.
Nó trừng mắt nhìn Phong, cái miệng rộng ngoác ra gào thét không thành tiếng: – Tao sẽ nhớ mặt mày... Món nợ này tao sẽ đòi...
Phong vung Roi Dâu lên: – Biến!
Cái bóng đen sợ hãi, hóa thành một cơn gió lạnh buốt, bay vọt qua lan can, lao thẳng xuống sân trường như một con dơi khổng lồ và chui tọt vào tán lá rậm rạp của cây phượng vĩ.
Lan hộc ra một ngụm nước chua lòm lẫn với bọt mép, rồi cơ thể mềm nhũn ra, mắt nhắm nghiền, ngất lịm đi trong vòng tay Phong.
Lúc này, cánh cửa phòng phía sau mới bị phá tung. Tiếng rầm rầm vang lên, cánh cửa gỗ bật mở. Bác Bảy bảo vệ và đám nam sinh viên lực lưỡng ập vào, trên tay cầm đủ thứ từ gậy gộc đến bình cứu hỏa.
– Con bé sao rồi? Cậu... cậu làm gì nó vậy? – Bác Bảy hốt hoảng hỏi, soi đèn pin vào mặt Phong.
Lê Phong thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, máu từ cánh tay vẫn nhỏ tong tong xuống sàn gạch, hòa lẫn với bụi bẩn. Cậu nhanh tay giấu cây Roi Dâu vào sau lưng, cố gắng điều hòa nhịp thở, nét mặt trở nên bình thản đến lạ lùng:
– Không sao rồi bác. Em nó bị... tụt canxi huyết, cộng thêm mộng du nên hoảng loạn thôi. Bác đưa em nó xuống phòng y tế gấp đi, nhớ đừng để ai tụ tập đông quá, em nó cần không khí thở.
Mọi người xúm lại khiêng Lan đi. Ai cũng nhìn Phong với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa tò mò, xen lẫn sợ sệt khi thấy bộ dạng tơi tả và cánh tay đầy máu của cậu.
– Cậu... cậu cũng xuống y tế băng bó đi. Máu chảy nhiều quá kìa. – Một nam sinh ngập ngừng nói.
– Cảm ơn, tôi tự lo được. – Phong lắc đầu, từ chối sự giúp đỡ.
Chờ đám đông đi khuất, tiếng bước chân xa dần, cậu mới lảo đảo dựa lưng vào tường, trượt người ngồi xuống sàn gạch lạnh lẽo. Căn phòng 305 trở lại vẻ vắng lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua cửa sổ và mùi tanh nồng của máu và tử khí còn vương lại.
Lê Phong nhìn xuống sân trường, nơi cây phượng vĩ vẫn đứng im lìm trong bóng tối. Cậu biết, đêm nay chỉ mới là sự khởi đầu.
(Hết Chương 3)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook