Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 68

[Tập đoàn quốc phòng Hàn Quốc Jaewoo. Bắt tay Eberhard thành lập công ty xe điện.]

Khoảng một tháng sau, tin tức về việc thành lập một công ty ô tô mới tại Mỹ được truyền đi qua một bản tin ngắn.

Lý do nó không nhận được sự chú ý lớn ngay lập tức là vì đây vẫn là một lĩnh vực xa lạ ngay cả với người Mỹ.

Nhưng chỉ vài năm nữa thôi, tình thế sẽ khác.

Giống như khi Tesla lần đầu tiên ra mắt thế giới vào năm 2003.

‘Tesla à...’

Eberhard cuối cùng vẫn nhất quyết giữ cái tên Tesla cho công ty.

Về phần tôi thì cũng không quan trọng lắm, nhưng cảm giác có chút kỳ lạ.

Có lẽ đó là sự dao động của cảm xúc khi tôi không chỉ nhìn thấy lịch sử bị bóp méo, mà giờ đây tôi đã tích cực can thiệp vào trục quay của nó.

“Chủ tịch, đội ngũ pháp lý chúng ta phái đi vừa gọi điện báo rằng đang tiến hành thành lập văn phòng và khu nghiên cứu tại khu vực Palo Alto ạ.”

Phần đó có vẻ đang diễn ra đúng theo lịch sử.

Vốn dĩ sự khởi đầu của Tesla cũng là từ Palo Alto mà.

“Nhắn họ hãy ở lại Mỹ một thời gian và xem xét kỹ lưỡng mọi vấn đề liên quan. À, tôi dự định sẽ ghé thăm Defense và Thales nên hãy chuẩn bị xe đi.”

Hôm nay là một ngày có đặc biệt nhiều việc cần giải quyết.

Vừa phải ghé thăm bộ phận phát triển vũ khí bộ binh.

Vừa phải ghé thăm bộ phận phát triển vũ khí mặt đất vừa mới chuyển sang Defense sau khi sáp nhập với Wooyoung và Techwin gần đây.

May mắn là tôi không bận đến mức muốn chết như trước đây, điều đó phần lớn nhờ vào vai trò của Bộ trưởng Kim Young-ki mới được chiêu mộ gần đây.

“À, gọi điện cho Thales nhắn Phó chủ tịch Kim Young-ki cũng qua Defense một chút nhé.”

Chợt nhớ ra, tôi gọi cho cựu Bộ trưởng Kim Young-ki.

Thực ra tôi cần ý kiến của ông ấy về vấn đề cần giải quyết hôm nay.

Vừa hay ông ấy cũng vừa kết thúc cuộc họp nên thông báo sẽ đến ngay, và vài giờ sau chúng tôi đã có cuộc hội ngộ sau một thời gian dài tại viện nghiên cứu của Defense.

“Mới đó mà trông ngài tiều tụy đi nhiều quá.”

Gặp lại sau tròn hai tháng, Bộ trưởng Kim trông gầy đi thấy rõ.

Có vẻ như áp lực từ trọng trách được giao là rất lớn.

Vừa định cảm thấy có lỗi trong lòng thì ông ấy đã xua tay mạnh mẽ.

“À, cậu không cần bận tâm đâu. Không phải do công việc mà gầy đi đâu, là tôi cố tình giảm cân đấy.”

“...”

“Trong thời gian nghỉ ngơi tôi tăng đến 9kg lận. Cảm giác như mình trở nên lười biếng nên tôi đã quyết tâm ăn kiêng.”

Điều đó phản ánh tinh thần của ông ấy.

Thú thật, ở độ tuổi đó mà nỗ lực giảm cân đâu phải chuyện dễ dàng gì.

Chợt tôi nghĩ cũng đến lúc phải kiểm tra lại tình trạng cơ thể đang dần mất cân bằng của mình.

“Nhân tiện, đột nhiên ngài có việc gì ở Defense vậy?”

“À, tôi muốn thảo luận một chút về việc phát triển xe cơ động chiến thuật mới.”

Tôi nói với ông ấy khi ông ấy đang ướm hỏi.

Có vẻ như là một đề nghị ngoài dự đoán, ông ấy tròn mắt nhìn tôi.

“Ý ngài là sẽ phát triển phương tiện thay thế cho xe chỉ huy hiện có sao?”

“Không phải xe chỉ huy, mà là xe cơ động được trang bị khả năng bảo vệ. Loại có thể bảo vệ binh lính khỏi đạn và vụ nổ.”

“Có vẻ như ngài đang nói đến loại như Humvee của quân đội Mỹ, nhưng lại bảo dùng cho binh lính cơ động chứ không phải cho chỉ huy sao?”

Bộ trưởng Kim, à không, Phó chủ tịch Kim tỏ vẻ không hiểu.

Cũng phải, ở nước ta làm gì có chuyện binh lính cơ động bằng loại xe như Humvee.

Thực tế dù có phát triển ra thì nơi sử dụng chính cũng chỉ là cho chỉ huy, thông tin liên lạc hoặc vận chuyển y tế, nên ông ấy không hiểu lời tôi nói là chuyện đương nhiên.

“Hiệu năng cỡ Humvee thì không ổn đâu. Cái đó đến việc chống đạn cũng còn chật vật mà. Thứ tôi muốn là loại có thể chịu được các thiết bị nổ tự chế (IED) và cả súng máy hạng nặng.”

Vẻ mặt ông ấy ngày càng thêm nghi hoặc.

Tôi giải thích thêm một hồi lâu để ông ấy hiểu, và rồi ông ấy buông ra một câu hỏi trọng tâm.

“Nhưng nếu vì sự an toàn của binh lính thì chẳng phải cải thiện xe vận tải sẽ tốt hơn sao?”

Lời đó không sai.

Xét về hình thái tác chiến và điều kiện của quân đội ta thì thà cải thiện xe vận tải còn đúng hơn.

Nhưng dự án lần này không phải bắt đầu với việc nhắm đến quân đội ta.

“Cho dù có cải thiện xe vận tải thì bao giờ mới đưa vào sử dụng được chứ. Nhân tiện nói ra thì cũng phải nói rõ vấn đề này, dự án lần này hoàn toàn bắt đầu bằng việc tự lực phát triển. Đằng nào thì đây cũng là phát triển với mục tiêu xuất khẩu mà.”

“Xuất khẩu ư, rốt cuộc là định cung cấp cho ai?”

Nếu nhất định phải nói thì có thể nói là đang nhắm đến quân đội Mỹ.

Sự kiện 11/9 sẽ xảy ra trong vòng một năm tới.

Đây là sự chuẩn bị cho cuộc chiến sẽ diễn ra sau đó.

Khi đó quân đội Mỹ đã chịu nhiều tổn thất qua các cuộc chiến ở Afghanistan và Iraq, đặc biệt thiệt hại do các thiết bị nổ tự chế là rất lớn, sau đó họ vội vã đưa vào sử dụng MRAP (xe bọc thép kháng mìn), nhưng do kích thước cồng kềnh nên thất bại trong việc đạt được khả năng cơ động như Humvee.

‘Trong tình huống đó, nếu mình đã chuẩn bị sẵn thứ có thể làm hài lòng họ thì sẽ thế nào?’

Trong lúc thương vong đang gia tăng mà bắt tay vào phát triển thì chẳng còn ý nghĩa gì, nên đương nhiên họ sẽ tìm đến thứ tôi đã làm ra trước.

“Tôi định khai thông thị trường Mỹ.”

“Chà, không biết liệu có khả thi không, mà không, cho dù có khả thi thì với năng lực sản xuất của Defense hiện tại cũng khó mà đáp ứng đủ số lượng đâu?”

Lời đó cũng đúng.

Dù đã sáp nhập các bộ phận nhưng năng lực sản xuất của Defense vẫn chưa đạt mức đáp ứng được yêu cầu số lượng quy mô quân đội Mỹ.

Vì vậy, để hiện thực hóa kế hoạch của mình, tôi cần một nhà máy có hệ thống tự động hóa ở mức độ phù hợp và dây chuyền được tiêu chuẩn hóa.

Hơn nữa, điều này càng cần thiết cho sự hợp tác suôn sẻ với Tesla sau này.

“Vấn đề đó có lẽ sắp có cách giải quyết rồi.”

Tuy nhiên, cách giải quyết vẫn tồn tại.

Vài tháng nữa là thời điểm Daewoo Motors chính thức phá sản.

Đó có thể sẽ là câu trả lời.

“Không lẽ ngài đang nhắm đến Daewoo Motors sao?”

Phó chủ tịch Kim quả nhiên là người có khả năng phán đoán sắc bén.

Mà trong tình hình hiện tại thì đó là câu trả lời duy nhất nên cũng dễ hiểu thôi.

Tôi thay câu trả lời bằng một nụ cười nhẹ, ông ấy liền bồi thêm một câu.

“Nhưng khoản nợ khổng lồ của Daewoo không phải là mức chúng ta có thể gánh vác nổi đâu.”

“Tôi biết. Chúng ta không có khả năng ôm khoản nợ lên đến hàng chục nghìn tỷ won chỉ riêng mảng xe du lịch. Vì thế tôi cũng định đề nghị với chính phủ và các chủ nợ tách riêng mảng xe tải và Ssangyong Motors mà Daewoo đã mua lại trước đó để xử lý.”

“...”

Phó chủ tịch Kim tỏ vẻ nghi ngờ liệu điều đó có khả thi hay không.

Nhưng dù không phải là tôi, thì số phận của Daewoo cũng là bị xé lẻ theo từng bộ phận như thế trong lịch sử.

Mảng xe du lịch về tay GM. Bộ phận xe buýt về tay Young An Hat. Và mảng xe tải về tay tập đoàn Tata của Ấn Độ.

Vì vậy, đó chắc chắn không phải là một nỗ lực quá sức, và đối với tôi, người cần giảm thiểu gánh nặng tối đa, thì đây là cách duy nhất.

“Thực ra nếu có thể làm được thì cũng không tệ.”

Phó chủ tịch Kim muộn màng lộ vẻ phấn khích.

Có lẽ ông ấy đang nhận thức được rằng tại thời điểm đó, các mối quan hệ và đường dây của ông ấy là cần thiết.

Thực tế, trong những vấn đề như vậy, ông ấy đúng là chỗ dựa vững chắc.

“Chuyện đó là vậy, theo suy nghĩ của Phó chủ tịch thì nên thiết kế gầm xe theo kiểu nào?”

“Chà, nếu tính đến thiệt hại do chất nổ ẩn dưới mặt đất thì phải thiết kế theo hình chữ V. Hiệu quả phân tán áp lực vụ nổ là rất tuyệt vời. Vấn đề là dù có làm vậy, nếu không có khả năng phòng vệ cấp độ xe tăng thì cũng không thể hoàn toàn an toàn trước vụ nổ được.”

“Tôi đồng ý. Vì thế tôi cũng không mong muốn mức độ hoàn toàn an toàn trước mìn, mà chỉ yêu cầu mức giảm thiểu tối đa thương vong do thiết bị nổ tự chế thôi. Nên tôi đang nghĩ, hay là sử dụng vật liệu composite mới phát triển lần này xem sao.”

“Nếu được thế thì còn gì bằng, nhưng đơn giá sẽ tăng lên khá nhiều đấy?”

“So với Humvee thì chắc chắn sẽ đắt hơn. Nhưng quân đội Mỹ vẫn sẽ mua thôi.”

Trong tình huống binh lính chết ngay trước mắt thì quân đội cũng sẽ chịu áp lực lớn, lúc đó tiền không phải là vấn đề.

“...”

Phó chủ tịch Kim có vẻ hơi lo lắng về vấn đề giá cả.

Tôi cười nhẹ rồi quay người đi, ông ấy vội vàng bám theo.

“Ngài định lên trên (về văn phòng) à?”

“Không, giờ tôi có vài việc muốn bàn bạc chính thức với Phó chủ tịch. Trước đó thì giải quyết bữa ăn cái đã.”

Tôi trả lời ngắn gọn rồi lên xe.

Có lẽ căng thẳng vì câu nói có việc cần bàn bạc, vẻ mặt ông ấy cứng đờ suốt đường đến nhà hàng, và cuối cùng ngay khi vừa ngồi vào bàn, câu hỏi đã được thốt ra.

“Có phải Thales gặp vấn đề gì không ạ?”

“Không phải chuyện như thế đâu nên ngài cứ thả lỏng đi.”

Cũng không phải không hiểu tâm trạng của ông ấy.

Mang tiếng là Phó chủ tịch, nhưng trong tình cảnh vị trí đại diện đang để trống thì ông ấy là người chịu trách nhiệm cho Thales.

Đặc biệt là với người mới nắm quyền chỉ huy thì một vấn đề nhỏ cũng khiến ông ấy phải bận tâm. làm người ta bận tâm.

“Điều tôi sắp nói đây có lẽ Phó chủ tịch cũng sẽ đồng cảm.”

“...”

“Đó là việc hệ thống vũ khí bộ binh bao gồm cả súng trường của quân đội ta yếu kém không thể tả. Đặc biệt là trường hợp K3 hay hỏng hóc thì chẳng còn gì để nói nữa.”

“Về điểm đó thì bản thân tôi cũng cảm thấy có trách nhiệm sâu sắc.”

Ông ấy nở nụ cười cay đắng như thể đó là trách nhiệm của mình.

Nhưng đó đâu phải là vấn đề tích tụ ngày một ngày hai.

Tôi xua tay một lúc rồi tiếp lời.

“Vì lý do đó nên tôi nghĩ chúng ta cũng nên dần dần thâm nhập vào dự án cải thiện hệ thống vũ khí bộ binh một cách nghiêm túc, trước mắt tôi muốn Thales mua lại một công ty linh kiện súng.”

“Ngài đang nói đến chỗ nào vậy?”

“Tôi đang nhắm đến Dasan Machineries. Tôi nghĩ sẽ rất tốt nếu hợp nhất Trung tâm phát triển vũ khí bộ binh mới thành lập tại Thales với Dasan, Phó chủ tịch thấy sao?”

“Sáp nhập Dasan ư?”

“Vâng, thực ra tôi cũng tham Daewoo Precision, nhưng chỗ đó đã về tay S&U rồi nên không cần luyến tiếc nữa, mà Dasan có kỹ thuật tốt thì có vẻ ổn nên tôi mới nói vậy.”

Vào thời điểm này, Dasan Machineries chỉ là một công ty sản xuất linh kiện súng đơn thuần.

Tuy nhiên, nhờ liên tục phát triển kỹ thuật, từ giữa những năm 2010 họ đã trở thành công ty sản xuất súng tổng hợp, và sau này còn đạt được thành tựu xuất khẩu súng sang cả Đức, cường quốc về công nghệ gia công kim loại.

Số phận hoàn toàn trái ngược với Daewoo Precision, nơi đã mất đi khả năng phát triển sau khi về tay S&U.

Tôi dự định sẽ tìm kiếm sự thay đổi trong hệ thống vũ khí bộ binh thông qua kỹ thuật gia công kim loại của họ.

“Tôi cũng có nghe đồn thực lực của họ khá đáng nể, nhưng liệu họ có chấp nhận đề nghị sáp nhập không?”

“Phải đưa ra đề nghị mà họ không thể từ chối chứ. Ví dụ như điều kiện tiếp nhận toàn bộ nhân viên hiện có bao gồm cả đội ngũ nghiên cứu thì chẳng phải là đủ rồi sao?”

“Điều kiện cỡ đó thì chắc là ăn thua đấy. Đối với họ thì có ưu điểm là được hỗ trợ vốn ổn định để chỉ tập trung vào phát triển. Nhưng đứng trên lập trường ban lãnh đạo thì chắc họ sẽ muốn nâng giá mua lại lên khá cao đấy?”

“Có thế nào thì cũng chỉ là công ty linh kiện thôi. So với công ty ô tô thì chỉ là mức tiền lẻ thôi mà.”

Phó chủ tịch Kim bật cười đồng tình.

Đúng lúc đó mấy bát canh (gukbap) đã gọi được mang ra, nhờ đó cuộc trò chuyện của chúng tôi tạm thời lắng xuống.

“Nhân tiện, tỷ lệ phổ cập áo chống đạn của quân đội hiện nay thế nào rồi ạ.”

Chủ đề được khơi lại sau khi bữa ăn đã vơi đi phần nào.

Phó chủ tịch Kim đang tráng miệng bằng nước cơm cháy (sungnyung), nghe câu hỏi liền nở nụ cười gượng gạo.

“Từ năm 97 đã cấp cho một số đơn vị nhưng số lượng cực kỳ thiếu hụt. Hiệu năng cũng ở mức gần như không thể chống lại đạn súng trường. Nhưng sao đột nhiên ngài lại hỏi chuyện đó.”

“Đằng nào cũng cải thiện hệ thống vũ khí bộ binh, tôi muốn nhân cơ hội này cải thiện luôn cả áo chống đạn. Dù sao quy mô kinh phí dự án cũng không lớn nên chắc không sao chứ ạ? Xin lưu ý là cái này cũng phải phát triển với ý định xuất khẩu đấy.”

“Lại là sang Mỹ sao?”

“Ngài cũng biết là khả năng quân đội ta áp dụng ngay lập tức là rất thấp mà. Nhưng nghĩ đến tương lai thì việc cải thiện sẵn cũng sẽ có ích cho quân đội ta.”

“Nhưng quân đội Mỹ đã sở hữu loại áo chống đạn độc lập rồi, liệu có lý do gì để họ thay thế không?”

“Trường hợp của quân đội Mỹ là dạng áo chống đạn PASGT chèn thêm tấm chống đạn gốm (ceramic plate). Vấn đề là trọng lượng của tấm gốm đó lên tới gần 10kg. Gần đây nghe nói đã có loại cải tiến nhưng trọng lượng vẫn là gánh nặng như thường.”

Thực tế, hầu hết các loại áo chống đạn hiện có đều gặp vấn đề nan giải đó.

Chỉ là mức độ chèn thêm tấm plate vào vải Kevlar hoặc các loại vải gia công khác.

Vấn đề là trọng lượng đó không chỉ làm tăng sự mệt mỏi cho binh lính mà còn gây suy giảm sức chiến đấu.

“Vậy Chủ tịch có phương án thay thế nào khác không?”

“Viện nghiên cứu của tôi trước đây trong quá trình phát triển bộ phận hấp thụ xung kích cho đạn pháo thông minh đã nắm được công nghệ bọt kim loại (metal foam). Tức là công nghệ gia công kim loại thành cấu trúc nano dạng bọt biển. Nếu sử dụng cái đó để chế tạo tấm plate thì có thể kỳ vọng hiệu năng đạt cấp độ NIJ IV.”

“...Ngài bảo là mức độ chống được đạn xuyên giáp ư? Còn trọng lượng thì sao?”

“Vì là vật liệu cấu trúc nano nên không có gánh nặng về trọng lượng. Trọng lượng một tấm plate chắc khoảng 800 gram?”

“...”

Phó chủ tịch Kim há hốc mồm nhìn tôi.

Với trọng lượng đó thì sẽ giúp ích rất lớn cho việc nâng cao năng lực tác chiến của binh lính.

Là người xuất thân từ quân đội, đương nhiên ông ấy không thể không phấn khích.

“Thấy sao ạ. Cỡ đó thì đủ để chào hàng với quân đội Mỹ chứ?”

“Đâu chỉ quân đội Mỹ? Cả quân đội toàn thế giới sẽ quan tâm ấy chứ. Nhưng bao giờ thì có thể thương mại hóa được ạ.”

Khác với lúc trước, giờ ông ấy tỏ ra cực kỳ hăng hái.

Cũng phải, nếu hiện thực hóa được thì đây là món hàng thâu tóm thị trường áo chống đạn trong nháy mắt mà.

Tôi định bật cười, nhưng đột nhiên ông ấy thay đổi sắc mặt và chép miệng.

“Hừm...”

“Sao thế ạ?”

“Thấy tiếc thôi. Dù có làm ra được món đồ dùng được thì cũng chẳng biết bao lâu nữa mới được cấp cho quân đội ta. Chuyện đó thì tôi cũng chẳng còn gì để nói, nhưng vẫn không giấu được cảm giác buồn bực.”

Tâm trạng đó thì tôi cũng vậy thôi.

Nhưng so với lịch sử gốc thì phải hài lòng với việc bây giờ tình hình vẫn khá hơn một chút.

Cứ phát triển từng bước hơn so với lịch sử như thế này, rồi sẽ có ngày quân đội ta cũng được thấy ánh sáng thôi.

“Hửm?”

Đúng lúc tôi cười tự trào và định nâng ly nước lên.

Dòng tin ngắn, không, là tin khẩn cấp chạy một dòng trên màn hình TV đang bật trên quầy thu ngân đập vào mắt tôi.

Tôi giật mình bật dậy, Phó chủ tịch Kim cũng vừa quay đầu nhìn theo hướng mắt tôi về phía TV, cũng đứng dậy với vẻ mặt bối rối.

“Đảo Baengnyeong?”

Nội dung tin khẩn là về vụ va chạm giữa tàu tuần tra của hải quân Triều Tiên và tàu tuần tra của quân đội ta.

Khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến trận hải chiến Yeonpyeong.

Vấn đề là tại sao bây giờ nó mới xảy ra, và khác với lịch sử, địa điểm lại bắt đầu ở gần đảo Baengnyeong.

[Tàu cao tốc lớp Chamsuri của Hải quân bị chìm.]

Kết quả vụ việc cũng khác với lịch sử.

Vốn dĩ thành quả trong trận hải chiến Yeonpyeong lần 1 là chiến thắng áp đảo của quân đội ta.

Nhưng nội dung bản tin đang cho thấy kết quả ngược lại.

“Sao lại thế này...”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...