Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 104
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 104. Người lớn sao lại đánh con nít?
Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh biết ai là người muốn gặp lại họ. Nên khi nữ nhân ngồi xuống, họ cũng không bất ngờ lắm.
Nhưng Uyên Tuyết Châu lại khác.
Tất cả những gì nàng biết về đối phương là họ Phong và họ Thác.
Lúc đầu Uyên Tuyết Châu cũng không thể nhận ra.
Phong thái của Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh đã thay đổi so với khi còn ở Ngũ Phong Sơn Trại nên Uyên Tuyết Châu không thể đoán ra cùng một người được.
Phong Diễn Tiêu đã cởi bỏ lớp da ythus mà hắn luôn khoác trên người, còn Thác Cao Minh đã tuốt lại bộ râu rậm rạp của hắn. Chỉ với điều đó thôi mà hai ngươi đó đã trở nên hoàn toàn khác biệt.
Tuy nhiên Uyên Tuyết Châu vẫn là một võ giả có mắt nhìn.
Khoảnh khắc ngồi đối diện hai người, Uyên Tuyết Châu đã thấy “nhìn mặt rất quen”.
Rốt cuộc đã thấy ở đâu nhỉ?
Uyên Tuyết Châu không thể nhớ ra ngay đã gặp họ ở đâu nhưng tuyệt đối không phải ở Ngọa Long Trang.
Trước sự im lặng gượng gạo, Phong Diễn Tiêu mở lời trước.
“Uyên tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Lập tức đôi mắt Uyên Tuyết Châu mở to.
Ngay khi vừa nghe thấy giọng nói đó, lớp sương mù mờ ảo vừa rồi đã tan biến.
Hắn chính là đại ca của Ngũ Phong Thập Kiệt và là trại chủ của Ngũ Phong Sơn Trại.
Và người ở bên cạnh hắn chính là phó trại chủ!
“Sao các người lại ở đây?”
Uyên Tuyết Châu kinh ngạc đứng bật dậy khỏi chỗ.
Dù thế giới có hỗn loạn đến đâu đi nữa, thì làm sao lũ đạo tặc của lục lâm lại dám nhởn nhở trong trấn giữa ban ngày ban mặt thế này chứ?
“Hơ! Nếu vậy thì lão già và thiếu niên đã giúp người họ Phong và người họ Thác lẽ nào chính là…”
Uyên Tuyết Châu đứng ngẩn người rồi phun ra những lời lạnh lùng.
“Ô hô! Giờ thì ta hiểu rồi. Các lãng nhân đã bán Cửu Thiên Thế Pháp của Ngọa Long Trang khắp mọi nơi. Với võ công mà các ngươi đã ăn trộm và học kiểu đó nên giờ các ngươi trở thành lãng nhân sao?”
“Ta sẽ giải thích nên tiểu thư hãy bình tĩnh ngồi xuống đã.”
Trước lời của Phong Diễn Tiêu, Uyên Tuyết Châu hét lên.
“Giải thích gì chứ? Các người đã quên các ngươi đã từng làm gì với Ngọa Long Trang chúng ta rồi sao?! Vậy mà giờ còn dám bắt chước làm lãng nhân bằng kiếm pháp của Ngọa Long Trang là thế nào đây hả?”
Nói xong Uyên Tuyết Châu vội nhìn xung quanh.
Uyên Tuyết Châu chợt nhớ đến tên đạo tặc trẻ tuổi đã giao đấu với Nghĩa Thiên Kiếm Tôn - một trong những thiên hạ thập nhất cao thủ.
Thác Cao Minh không thể chịu đựng thêm liền thô lỗ phản bác.
“Ngươi tưởng bọn ta thích nên mới đến đây chắc? Ngồi hay đi thì tùy. Dù sao thì bọn ta cũng không có thiệt hại gì cả.”
Uyên Tuyết Châu do dự chốc lát rồi lại ngồi xuống.
Trước tiên thì cứ nghe chuyện rồi hành động sau cũng chưa muộn. Sức mạnh của Ngũ Phong Thập Kiệt quá lớn để Uyên Tuyết Châu có thể hành động theo ý mình.
“Hừm! Ngươi muốn nói thứ vớ vẩn gì đây?”
Nàng ta tỏ ra cực kỳ khó chịu bằng việc vặn vẹo nửa thân trên và ngồi nghiêng.
Phong Diễn Tiêu lắc đầu trước dáng vẻ đó rồi nói.
“Uyên tiểu thư còn nhớ người huynh đệ đã từng cãi nhau với tiểu thư chứ?”
“Ta không hiểu tại sao ngươi lại nhắc đến… tên đó ở đây?”
Uyên Tuyết Châu định nói là “kẻ khốn đó” nhưng đến phút cuối đã đổi thành “tên đó”, bởi Uyên Tuyết Châu nhận ra rằng nếu kẻ đó đến gây sự thì bản thân sẽ bị mất việc.
“Tên của đệ đệ đó của ta tên là Uyên Xích Hà. Tứ công tử của Ngọa Long Trang. Ta tin rằng cho dù ta không cần giải thích thì tiểu thư cũng thừa hiểu lí do vì sao Uyên đệ lại làm như vậy với tiểu thư.”
“…”
Cơ thể Uyên Tuyết Châu cứng đờ.
Uyên Xích Hà ư?
Tứ công tử của Ngọa Long Trang?
Là Uyên Xích Hà đã bị nhốt trong nhà kho suốt 10 năm đó sao?
Vừa nghĩ đến chuyện đó, khuôn mặt Uyên Tuyết Châu trở nên nóng bừng. Sau khi thi thể của phụ thân bị lăng nhục, tên tuổi của Ngọa Long Trang đã bị chôn vùi dưới lòng đất. Nếu bây giờ câu chuyện của Uyên Xích Hà bị tiết lộ thì người Uyên Thị sẽ không thể vác mặt đi đâu được nữa.
Thác Cao Minh nói với giọng mỉa mai.
“Nhìn nét ngượng ngùng của ngươi thì có vẻ ngươi đã hiểu tình huống rồi nhỉ? Các huynh đệ bọn ta đã học kiếm thuật từ Uyên đệ. Nên cũng có thể gọi là đồng môn với ngươi đúng chứ? Bọn ta đến là để cho ngươi biết chuyện này.”
“Không, không thể nào…”
Khuôn mặt Uyên Tuyết Châu nhuốm vẻ hoài nghi.
Hắn đã bị nhốt trong nhà kho, làm sao có thể luyện được võ công như thế chứ?
“Uyên đệ đã cắt đứt quan hệ với Uyên Thị các ngươi. Nên ngươi cũng đừng trông chờ gì vào bọn ta.”
“Nhân tiện, không chỉ hai huynh đệ bọn ta mà hầu hết Ngũ Phong Thập Kiệt đều đã rời lục lâm. Đó không phải là quá khứ mà ta có thể khẳng khái bày tỏ trước mặt người khác nên mong tiểu thư hợp tác để có thể chôn vùi nó.”
Khác với Thác Cao Minh lạnh lùng, ngữ điệu của Phong Diễn Tiêu mềm mại hơn.
Thực ra đề nghị của Phong Diễn Tiêu cũng không phải chuyện gì to tát.
Trong số những lãng nhân, không ít người có quá khứ còn khủng khiếp hơn bọn họ.
Uyên Tuyết Châu nhìn chằm chằm vào hư không với khuôn mặt mất hồn rồi hỏi.
“Hắn thực sự là Xích Hà sao?”
Có lẽ tâm trạng đã biến đổi nên ngữ điệu của Uyên Tuyết Châu cũng lịch sự hơn lúc nãy.
Khi Uyên Tuyết Châu dịu giọng xuống, Thác Cao Minh tặc lưỡi rồi dời ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ.
Phong Diễn Tiêu liên tục xác nhận.
“Đúng vậy.”
“Các người đã học kiếm thuật của Ngọa Long Trang từ hắn sao?”
“Đúng vậy.”
“Phù! Như các người nói thì hắn chính là Xích Hà đệ. Hắn đã bị nhốt trong kho từ khi lên 6. Hắn chưa từng chính thức học kiếm thuật của bổn trang, vậy mà làm sao hắn có thể….”
“Tiểu thư tò mò về việc Uyên đệ dạy kiếm thuật cho bọn ta sao?”
“Đúng vậy.”
“Uyên đệ nói rằng đệ ấy đã nhận được cơ duyên mà tổ tiên để lại trong nhà kho. Sau khi luyện nó, Uyên đệ đã trốn thoát. Sau đó Uyên đệ đã đi lang thang ăn xin và được bọn ta phát hiện ngay trước khi chết.”
“Ta không thể tin được điều đó. Sao hắn lại đi lang thang ăn xin với võ công đấy chứ?”
“Đó là thiếu niên đã bị nhốt trong nhà kho từ khi lên 6 và sống tách biệt với thế gian trong suốt 10 năm. Uyên đệ chỉ đi bộ trong vô định với suy nghĩ phải trốn xa khỏi Ngọa Long Trang. Vậy tiểu thư nghĩ Uyên đệ còn có thể làm gì ngoài lang thang ăn xin?”
“......”
Uyên Tuyết Châu ngậm chặt miệng.
Uyên Tuyết Châu lờ mờ hiểu được tình huống của Uyên Xích Hà.
“Ngay cả bây giờ, Uyên đệ vẫn khờ khạo như một đứa trẻ không biết gì về chuyện đời. Đừng có đổ tất cả tội lỗi cho mẫu thân của mình. Chẳng lẽ những người bàng quan với chuyện đó là không có tội sao?”
“Ta…”
Uyên Tuyết Châu định phản bác gì đó nhưng lại không thể mở miệng.
Khi Uyên Xích Hà bị nhốt trong nhà kho, Uyên Tuyết Châu cũng đã 9 tuổi. Sau đó nàng ta đã giả vờ không biết gì trong suốt 10 năm. Mọi người đều cho đó là điều hiển nhiên nên Uyên Tuyết Châu cũng không nghĩ rằng mình sai.
Thác Cao Minh nãy giờ tỏ ra lơ đễnh đột nhiên chen ngang.
“Nói lại lần nữa, Uyên đệ đã cắt đứt quan hệ với phía Uyên Thị. Vì vậy, ngươi cũng không cần phải suy nghĩ xem mình đã làm đúng hay làm sai. Tốt hơn hết là ngươi đừng suy nghĩ gì ngoài việc 2 người cùng họ Uyên là đủ.”
“…Ta cũng không có ý định đứng ra với tư cách tỉ tỉ của hắn.”
“Vậy thì may quá. Có vẻ như ngươi cũng hiểu ý ta đó. Rồi lý do đột nhiên ngươi muốn gặp bọn ta là gì?”
“Các người đã nói là xuất thân từ Ngọa Long Trang. Đồng môn thì không được đánh nhau…”
Thác Cao Minh ngậm miệng trước lời Uyên Tuyết Châu.
Mặc dù là đồng môn nhưng lại đánh nhau vì khác phe, đúng là cũng có chút kỳ lạ.
Ngay khi Uyên Tuyết Châu nói xong, Phong Diễn Tiêu liền lên tiếng.
“Vậy rồi Uyên tiểu thư suy nghĩ thế nào?”
“Trong trường hợp là đồng môn, thông thường người dưới sẽ nhượng bộ. Nhưng ta không nghĩ rằng các người là đồng môn với ta.”
Thác Cao Minh nóng nảy, lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi nói.
“Vậy thì tốt quá. Bọn ta cũng không có ý nhượng bộ.”
Uyên Tuyết Châu chầm chậm đứng lên.
“Ta sẽ không mở miệng nói về quá khứ của các ngươi. Tuy nhiên ta cũng không có ý định sẽ bỏ qua cho các người. Nếu muốn sống lâu thì tốt hơn hết nên biết điều mà hành động.”
Uyên Tuyết Châu bỏ đi mà không cần nghe câu trả lời của hai người.
“Ả ta vừa nói gì thế?”
“Muốn đánh nhau với chúng ta một lần.”
“Nhìn chúng ta xoàng xỉnh lắm sao?”
“Thành thật mà nói thì chúng ta có thể ngang cơ với đám người Uyên thị đã luyện kiếm thuật Ngọa Long Trang hơn 10 năm.”
“Vậy ư…?”
Phong Diễn Tiêu nhìn vào chỗ trống bằng ánh mắt phức tạp.
Hắn đã hy vọng không phải đánh nhau nhiều với người Uyên Thị, nhưng có vẻ điều đó đã sai.
***
Khai Phong.
Hải Nguyên Thương Bang.
“…Chúng đã học kiếm thuật của Ngọa Long Trang nhưng đó là những người thuộc hạ không biết. Có vẻ như chúng học từ các lãng nhân đã rời khỏi Ngọa Long Trang.”
Khuôn mặt của Uyên Tuyết Châu- đội chủ Thiên Kinh Đội khi nói chuyện với Đại hành thủ Dương Thừa Nguyên rất bình tĩnh.
Nói đúng ra, Uyên Xích Hà cũng là người đã rời khỏi Ngọa Long Trang nên đây không phải lời nói dối.
Dương Thừa Nguyên tặc lưỡi tiếc nuối.
“Chậc chậc! Nếu là đệ tử của Ngọa Long Trang thì có thể dễ dàng giải quyết rồi. Nhưng lại là học từ các lãng nhân ư? Uyên đội chủ, kiếm thuật của Ngọa Long Trang có vẻ rất lợi hại thì phải.”
Nụ cười cay đắng hiện trên khuôn mặt Uyên Tuyết Châu.
Ngọa Long Trang từng rất có tiếng ở Lạc Dương, chỉ đứng sau Nghĩa Thiên Môn. Nhưng bây giờ tất cả chỉ là quá khứ đã qua.
Uyên Tuyết Châu quay trở lại nơi ở, rồi trầm tư hồi lâu.
“Mình có nên nói với ca ca chuyện này không?”
Nếu ca ca nghe được đạo tặc trẻ của Ngũ Phong Sơn Trại khi đó chính là Uyên Xích Hà hẳn huynh ấy sẽ rất kinh ngạc.
“A! Nghĩ lại thì mình còn không hỏi Xích Hà hiện tại đang ở đâu nữa…”
Chỉ cần nghĩ đến đó, Uyên Tuyết Châu trở nên bất an.
Gã họ Phong và gã họ Thác đã đủ lo ngại rồi, bởi nếu họ chết thì Uyên Xích Hà nhất định sẽ trả thù.
“Ngay cả khi không phải vậy, thì chỉ cần nghe đến Ngọa Long Trang hẳn là hắn sẽ nghiến răng nghiến lợi, không chịu đứng yên.”
Nếu hắn ta ra mặt thì không chỉ mỗi Hải Nguyên Thương Bang sẽ phải đóng cửa.
Người vốn rất có uy thế như Bang chủ của Tứ Hải Thương Bang chẳng phải cũng đã bị quan phủ kéo đi rồi sao?
Uyên Tuyết Châu suy nghĩ hồi lâu rồi vội vàng đứng dậy khỏi chỗ.
Nàng quyết tâm nói chuyện này với các ca ca.
***
“Xin hãy cho tiểu nhân một phân tiền.”
“Các vị đại nhân, xin hãy cho tiểu nhân một phân tiền.”
Những kẻ ăn mày đang kéo đến.
Mọi người tản ra trái phải để tránh lũ ăn mày.
Uyên Xích Hà cùng Thẩm Thống cũng bối rối tránh sang một bên.
Những kẻ ăn mày bám lấy mọi người như đàn cá chép nhìn thấy thức ăn.
Tuy nhiên Uyên Xích Hà và Thẩm Thống thì ngoại lệ.
Những kẻ ăn mày khi nhìn thấy đao kiếm treo trên thắt lưng 2 người thì không dám lại gần.
“Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, xin hãy cứu mạng kẻ đáng thương này! Con là trẻ mồ côi, không nơi nương tựa. Làm ơn hãy cứu vớt kẻ đáng thương này…”
Trước giọng nói đó, ánh mắt Uyên Xích Hà dời sang một phía.
Một cậu nhóc đầu óc bù xù đang cầu xin nữ nhân khoảng 40 tuổi.
Tuy nhiên nữ nhân 40 tuổi liên tục né tránh và nhanh chóng bước qua.
Cậu nhóc đánh mất mục tiêu thì đứng ngẩn người ra.
Một kẻ ăn mày ở độ tuổi 20 đã dùng cái gáo đánh vào gáy cậu nhóc.
“Đồ bệnh hoạn! Còn đứng ở đó làm gì nữa hả? Không nhanh làm việc đi!”
Đến lúc này, cậu nhóc mới vỗ vào đầu mình rồi nhanh bước đi tìm đối tượng khác.
Thanh niên độ tuổi 20 và Uyên Xích Hà chạm mắt nhau.
Thanh niên Tiêu Cuồng Cái cười gượng gạo rồi cúi người xuống.
Hắn cũng cảm thấy khá ngại ngùng khi bị người khác bắt gặp cảnh tưởng mình khiển trách đứa nhóc.
Uyên Xích Hà liền vẫy tay gọi thanh niên.
“Ôi trời! Công tử gọi tiểu nhân sao ạ?”
Tiêu Cuồng Cái tiến lại gần với hy vọng kiếm được chút tiền.
Uyên Xích Hà cẩn thận quan sát thanh niên.
Nhìn thân hình cân đối và ánh mắt lấp lánh thì đây hẳn là người đã luyện nội lực.
“Này.”
“Sao ạ?”
“Người lớn sao lại đánh con nít?”
“Cái, cái đó không phải là đánh… nó có ý nghĩa là hãy làm thật tốt ạ…”
“Đánh để động viên làm cho tốt sao?”
“Không có đánh mà.”
Tiêu Cuồng Cái khúm núm nhưng trong lòng vẫn khó chịu.
Chuyện của hắn lại bị một tên nhóc miệng còn hôi sửa xen vào ư?
Tiêu Cuồng Cái liếc nhìn lão già bên cạnh thiếu niên nhưng không thấy có gì đặc biệt. Có vẻ như đây là công tử không biết sự đời của võ gia và nô bộc đang đi chơi.
“Mọi người nhìn xem.”
Muốn gây sự với ăn mày của Cái Bang ư?
Không phải đây là đối tượng quá phù hợp để moi tiền sao?
Những kẻ ăn mày thân hình to lớn lần lượt tập trung lại.
Lần này Tiêu Cuồng Cái để lộ hàm răng vàng nhếch mép cười với thiếu niên.
“Nhưng mà ngươi là ai mà nãy giờ cứ kiếm chuyện vậy? Ngươi cho rằng ăn mày không có tiền thì không có lòng tự trọng ư? Ngươi có phải công tử được giáo dục tử tế không vậy?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook