Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 105. Không được đánh dù chỉ bằng đường quả (糖菓)

 

Không phải tất cả ăn mày đều giống nhau.

Chẳng hạn như những kẻ ăn mày ở Khai Phong, mặc dù vẫn là xin ăn để sống qua ngày nhưng lại là những người tu luyện võ công, họ tụ tập lại với nhau như một bang phái.

Tổng đà của Cái Bang ở Nam Kinh, tuy nhiên ở mỗi trấn lớn đều có các phân đà.

Đương nhiên ở Khai Phong cũng có phân đà của Cái Bang.

Phân đà chủ Khai Phong cũng chính là trưởng lão của Cái Bang với danh hiệu Túy Khất Thần Cái.

Tiêu Cuồng Cái là đệ tử của Túy Khất Thần Cái và là một nam nhân kỳ quái đến mức có chữ “Cuồng” trong tên của mình.

Đương nhiên bình thường cho dù hắn có dẫm đạp lũ trẻ thì cũng không ai bận tâm.

Tuy nhiên lần này hắn lại bị chỉ trích chỉ vì đánh vào đầu đứa trẻ chỉ bằng cái gáo. Lại còn bị chỉ trích bởi một tiểu tử trẻ tuổi xanh xao không quen không biết.

Ngay khi Tiêu Cuồng Cái thể hiện địch ý, 3 tên ăn mày thân hình vạm vỡ cũng trợn mắt nhìn Uyên Xích Hà.

Tuy nhiên Uyên Xích Hà chỉ nhìn Tiêu Cuồng Cái với ánh mắt thờ ơ và nói.

“Một người có lòng tự trọng sẽ đánh trẻ con chắc? Một kẻ vừa không có tiền, vừa không có lòng tự trọng mà còn dám võ mồm sao?”

“Nhưng mà tên tiểu tử này nhìn ở đâu mà nói ta hay đánh bọn trẻ chứ? Ta chỉ gõ nhẹ vào đầu chúng bằng cái gáo thôi mà…”

“Ngươi có đẩy nó không?”

Ngay khi thiếu niên đưa ra câu hỏi, Tiêu Cuồng Cái lớn tiếng hét lên.

“Tên chó này! Sao từ nãy đến giờ ngươi cứ làm ầm chuyện ai đánh ai vậy hả? Được rồi, là ta đánh đó! Vậy rồi sao? Ngươi là người nhà của đứa nhóc đó hả? Một kẻ không thể chịu trách nhiệm cho nó mà sao cứ tỏ ra lố bịch vậy chứ?”

Tiêu Cuồng Cái vênh váo vì nghĩ rằng mình đã có các ăn mày khác bảo vệ.

“Ta chỉ muốn nói ngươi đừng có đánh một đứa trẻ không có sức để kháng cự chỉ vì lý do ngươi chịu trách nhiệm cho nó. Dẫn nó theo rồi đánh nó bất cứ khi nào là chịu trách nhiệm sao? Đó mà là trách nhiệm hả?”

Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào đối phương.

Nhìn đứa nhỏ ăn mày kia khiến Uyên Xích Hà nghĩ đến bản thân khi còn nhỏ. Vì vậy Uyên Xích Hà đã nổi giận.

“Vậy thì ngươi dẫn nó theo đi. Nếu không đủ tự tin có thể chịu trách nhiệm cho nó thì đừng có khua môi múa mép. Ta ghét nhất là loại người chỉ được cái mồm. Đã rõ chưa hả?”

Vừa nói, Tiêu Cuồng Cái vừa dí mặt mình về phía thiếu niên.

Bình thường nếu khiêu khích đến mức này thì đối phương sẽ thấy chán ghét bởi mùi hôi và sau đó hoặc là bỏ đi, hoặc là rút kiếm. Điều mà Tiêu Cuồng Cái muốn lúc này chính là thiếu niên kia sẽ rút kiếm. Càng lớn chuyện thì số tiền moi được từ đối phương cũng càng nhiều.

Bốp!

Với âm thanh giòn rụm vang lên, đầu Tiêu Cuồng Cái quay mòng mòng.

Khoảnh khắc đó, không chỉ Tiêu Cuồng Cái mà 3 tên ăn mày đứng bên cạnh cũng cứng đờ người như tượng. Bởi vì chúng chưa từng thấy Tiêu Cuồng Cái bị đánh như vậy giữa thanh thiên bạch nhật.

Ngay cả những võ giả khá mạnh của Cái Bang cũng không thể đụng đến Tiêu Cuồng Cái. Mặc dù võ công của Tiêu Cuồng Cái đúng là vượt trội, nhưng lý do chủ yếu là mọi người e ngại Túy Khất Thần Cái chống lưng cho hắn.

Việc Tiêu Cuồng Cái dí mặt mình vào Uyên Xích Hà mà không có bất cứ đối sách gì cũng bắt nguồn từ sự tự tin này.

Tiêu Cuồng Cái nổi giận, bật ra tiếng chửi thề.

“Tên chó điên!”

Bốp!

Đồng thời, đầu của Tiêu Cuồng Cái quay sang phía đối diện.

Tiêu Cuồng Cái sắp lên cơn co giật vì xấu hổ đột nhiên lảo đảo lùi về sau.

“Mẹ kiếp, gì đây chứ?’

Cho dù có là bất cẩn đi chăng nữa thì bản thân cũng đã bị đánh vào mặt tận 2 lần.

Điều đó có nghĩa đối phương không phải công tử của một võ gia bình thường.

Bây giờ Tiêu Cuồng Cái đã vứt bỏ suy nghĩ sẽ bám chặt lấy đối phương như ma nước để moi tiền.

“Ta là Tiêu Cuồng Cái của Cái Bang. Ngươi là ai?’

“Sao? Bị đánh xong mới tỉnh táo ra à?”

“Ta hỏi ngươi là ai?”

Tiêu Cuồng Cái nhìn chằm chằm thiếu niên và nghiến răng nghiến lợi.

Dám đánh vào má ta ư?

Ngay cả sư phụ Túy Khất Thần Cái của ta cũng chưa từng làm như vậy.

Hơn nữa lại còn bị đánh trước mặt thủ hạ. 

“Một kẻ đánh con nít thì muốn biết tên ta để làm gì?”

Tiêu Cuồng Cái tức run người, hét vào mặt những tên ăn mày.

“Các ngươi tránh ra!”

Sau khi 3 tên ăn mày lùi về sau, Tiêu Cuồng Cái chầm chậm nâng đả cẩu bổng lên.

Ngay khi cây gậy thực sự di chuyển, âm thanh như thể đàn ong đang bay vang lên.

Sau đó, chiếc gậy được gọi là đả cẩu bổng giáng xuống đầu Uyên Xích Hà.

Vụt!

Cách.

Âm thanh thanh kiếm được rút khỏi bao kiếm vang lên.

Đả cẩu bổng bị chém thành từng khúc, rơi xuống giữa Tiêu Cuồng Cái và Uyên Xích Hà.

Cộc cộc.

“Hự!”

Tiếng hét nhanh chóng bật ra khỏi miệng Tiêu Cuồng Cái.

Thanh kiếm vừa chém đứt đả cẩu bổng không biết từ lúc nào đã chạm vào ức của  Tiêu Cuồng Cái. 

Hắn chỉ thấy đối phương rút kiếm đúng một lần, làm thế nào đả cẩu bổng lại bị chém thành từng khúc chứ?

Tiêu Cuồng Cái không thể tin những việc đang xảy ra trước mặt mình.

Điều đáng nói là đả cẩu bổng của hắn được làm từ gỗ đen, có thể chịu được các loại đao kiếm.

“Nói lại lần nữa xem nào? Ngươi nói ai là ngươi chỉ được cái mồm?”

“Thiếu…thiếu hiệp. Tất cả đều là nói về tiểu nhân. Tiểu nhân đã đánh một đứa trẻ, lại chỉ biết võ mồm. Xin thiếu hiệp đừng giết chết tiểu nhân. Được không ạ? Hê hê.”

Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm khiến Tiêu Cuồng Cái càng nóng ruột.

Lách cách.

Uyên Xích Hà thu kiếm nhanh như tia chớp và nói ngắn gọn.

“Mang đứa trẻ đó lại đây?”

“Sao ạ? À vâng vâng.”

Tiêu Cuồng Cái lúc này cụp đuôi xuống, không hề phù hợp với cái tên có nghĩa là ăn mày cuồng loạn. Nhìn hắn như vậy thì có vẻ như hắn chỉ bày trò điên khùng sau khi xem xét đối phương là ai.

Những kẻ ăn mày trưởng thành kéo đến và mang theo đứa nhóc ăn mày đến trước mặt Uyên Xích Hà.

Uyên Xích Hà hỏi đứa trẻ.

“Tiểu tử, ngươi định tiếp tục ở lại đây rồi bị đánh, hay là ngươi muốn đi theo ta?”

Đứa bé ngập ngừng như hoảng loạn.

“Ngươi không cần phải sợ đám ăn mày kia. Chỉ lần làm những gì ngươi muốn là được.”

“Con sẽ sống ở đây ạ.”

Uyên Xích Hà quét mắt tỉ mẫn từ trên xuống dưới đứa bé.

Trông bẩn thỉu nhưng tình trạng sức khỏe có vẻ không tệ.

“Ta biết rồi. Ngươi đi đi.”

Nhưng cho dù Uyên Xích Hà xua tay kêu đứa bé đi thì nó vẫn không nhúc nhích.

Đứa bé ngập ngừng rồi thều thào nói.

“Xin hãy cho con một phân tiền.”

Uyên Xích Hà lấy ra một lượng bạc từ trong lồng ngực rồi đặt vào tay đứa bé.

“Xin cám ơn đại nhân!”

Đứa bé gập lưng cúi chào rồi chạy đến những người ăn mày khác.

Tiêu Cuồng Cái đến gần Uyên Xích Hà đang ngẩn người nhìn bóng lưng đứa bé.

“Vậy thì…công tử, tiểu nhân cũng xin phép…”

“Ngươi nói ngươi là Tiêu Cuồng Cái đúng chứ?”

“Vâng.”

“Không được đánh con nít dù chỉ bằng đường quả (糖菓: kẹo đường).”

“Vâng, vâng. tiểu nhân xin ghi nhớ.”

Uyên Xích Hà trợn mắt nhìn Tiêu Cuồng Cái rồi bước đi.

Thẩm Thống cũng chạy theo sau.

Tiêu Cuồng Cái cúi xuống nhặt những khúc đả cẩu bổng đã bị chém đứt.

Một trong những tên ăn mày thấp giọng hỏi.

“Phải làm thế nào với 2 kẻ đó đây ạ?”

“Không biết mà còn hỏi sao? Các ngươi hãy bám theo chúng. Điều tra xem chúng là người thế nào.”

“Vâng.”

Một vài tên ăn mày biến mất khỏi vị trí.

Một lúc sau. Tiêu Cuồng Cái đang nhặt những khúc đả cẩu bổng và quan sát chúng thì nghiêng đầu nghi vấn.

Dù nhìn thế nào đi chăng nữa thì đây cũng không phải thứ có thể chặt thành 4 khúc chỉ bằng một nhát kiếm.

“Rốt cuộc hắn là ai chứ?”

***

Thổ Địa Thần Miếu ở ngoại thành Khai Phong.

Lão ăn mày trông ngoài 60 đang lật đi lật lại những khúc đả cẩu bổng đã bị chém đứt và quan sát chúng. Đó chính là Túy Khất Thần Cái- phân đà chủ Khai Phong và cũng là sư phụ của Tiêu Cuồng Cái.

“Ta cũng không thể hiểu được. Thực sự là đả cẩu bổng đã bị chém thành 4 khúc chỉ bằng nhất kiếm sao?”

“Đúng là như vậy ạ. Con từng này tuổi rồi sao dám nói những lời nhảm nhí với sư phụ chứ ạ?”

“Một tên máu còn chưa khô đầu như ngươi mà nói gì vậy chứ?” (tương tự với câu Miệng còn hôi sửa)

“Dạ dạ, sư phụ đã hỏi con mấy lần rồi. Sư phụ đừng có sờ nắn mấy cái khúc đó như đang vuốt ve đứa con đã chết nữa, người hãy nói cho con biết tại sao lại như vậy đi.”

“Hừm hừm, cái tên nóng vội này. Đây chính là chém đồng thời bằng kiếm khí được hình tượng hóa.” 

( hình tượng hóa: Sự gộp lại những cái có tính chất, đặc trưng hay hình dạng… tương tự lại với nhau.)

“Trong một lần sao ạ?”

“Đúng vậy. Trong một lần.”

“Hắn ta cũng chỉ là tiểu tử đầu còn chưa khô máu, có khả năng làm chuyện đó sao ạ?”

“Tiểu tử này, đầu mà khô máu thì sẽ chết đó.”

“Sư phụ, con không đùa đâu. Tiểu tử đó trông còn nhỏ hơn con mấy tuổi đấy ạ”

"Tuổi tác không phải là thang đo cho sức mạnh. Tên nhóc nhà ngươi không phải cũng vậy sao? Trong số những hậu khởi chi tú, ngươi cũng là một trong những người có tiềm năng nhất. Người hơn tuổi ngươi nhưng vẫn kém cỏi hơn ngươi đâu phải chỉ một hai người.”

“Người như con thì mạnh ở một mức độ có thể hiểu được. Nhưng tiểu tử đó thực sự trông như một đứa trẻ đấy ạ. Sư phụ trực tiếp thấy hắn là hiểu được điều con nói ngay…”

Ngay khi Tiêu Cuồng Cái nghiêm túc nói, Túy Khất Thần Cái trầm giọng.

“Hừm!”

Nếu nghĩ đến độ tuổi đúng là không thể hiểu được.

Kiếm khí mức độ này thì phải là Quân Tử Kiếm (Môn chủ Nghĩa Thiên Môn) mới có khả năng. Nếu không phải Thất Phái Nhị Môn thì không có môn phái nào có thể nuôi dưỡng cao thủ như vậy chỉ ở độ tuổi mười mấy.

“Nếu ngươi bận tâm như thế thì hãy tập hợp toàn bộ ăn mày của Khai Phong lại và điều tra đi.”

“Người nói huy động toàn bộ sao ạ?”

“Đúng vậy. Toàn bộ.”

Ánh mắt Túy Khất Thần Cái hướng về đả cẩu bổng đã bị chém thành từng khúc.

Lão nổi cả da gà khi nhìn thấy hắc mộc bị chém đứt thành từng đoạn dài bằng nhau.

“Lẽ nào là cao thủ của Di Minh Giáo ư?”

Ngoại trừ siêu năng của Di Minh Giáo thì Túy Khất Thần Cái không thể nghĩ ra khả năng nào khác.

Siêu năng của Di Minh Giáo có vẻ hợp lý hơn nhiều so với giả định vô lý như phản lão hoàn đồng.

“Nếu là Di Minh Giáo thì có thể nuôi dưỡng được cao thủ thiếu niên như vậy…”

Sẽ không quá lời khi nói rằng đây chính là thời kì đen tối của Võ Lâm.

Cái Bang là tổ chức được lập nên để ngăn chặn việc những người ăn mày bị đói chết hoặc là bị giết chết. Thỉnh thoảng ăn mày sẽ tụ tập lại, bày trò để moi tiền người khác, dù vậy nhưng họ vẫn không phạm tội ác độc gì.

Mặc dù bị chỉ trích bởi các môn phái cao quý của Chính Nghĩa Minh nhưng Cái Bang và các môn phái vẫn có những bàn bạc để chung sống cùng nhau.

Vì vậy Túy Khất Thần Cái hy vọng rằng thiếu niên không rõ danh tính kia không có bất cứ quan hệ gì với Di Minh Giáo.

“Với lại tiểu tử này, sao ngươi cứ đánh mấy đứa nhóc để gây nên cơ sự này chứ? Ta có vừa dạy vừa đánh ngươi không? Ngươi không hề bị ta đánh mà sao giờ ngươi cứ đi đánh mấy đứa nhỏ vậy hả?”

“A, thật là! Đệ tử đã nói không có đánh rồi mà! Chỉ là vì nó cứ đứng ngẩn ra nên con mới lấy cái gáo gõ nhẹ vào đầu nó thôi, mặc dù có phát ra tiếng một chút nhưng không có đau đâu.”

“Đúng là tên tiểu tử khiến người khác bực bội mà! Lấy cái gáo đánh vào đầu đứa trẻ 6 tuổi mà còn lếu láo cho rằng bản thân làm đúng sao? Bởi vì ngươi là đồ đầu đất nên mới không đau đấy. Nếu còn để ta nghe thêm lần nữa rằng ngươi đánh mấy đứa trẻ thì ta sẽ đánh gãy chân ngươi, có biết chưa?”

“Ôi! Đúng là oan ức mà. Đệ tử chỉ gõ nhẹ bằng cái gáo thôi…quả thực là nhẹ ơi là nhẹ…”

“Cái đồ to như con gấu nhà ngươi mà nói nhẹ gì chứ? Tên nhóc kia cũng nói đừng có đánh con nít dù chỉ bằng đường quả đúng không? Đã nói đừng làm thì đừng có làm nữa! Ngươi còn cứ như vậy rồi sau này bị tóm được thì không chừng tay hay chân ngươi cũng có thể bị chặt như thế kia đấy.”

Túy Khất Thần Cái thực sự tức giận, Tiêu Cuồng Cái liền cụp mắt xuống.

Cũng đúng, nếu là cái tên đã nói “đừng đánh con nít dù chỉ bằng đường quả” thì không biết được chuyện gì sẽ xảy ra.

***

Yển Sư phía đông Lạc Dương.

Nguyệt Hạ Giáo Đường.

Đêm khuya.

2 nữ nhân trung niên ngối đối diện nhau qua một chiếc bàn. Đó chính là Bạch Mỹ Chu lén lút đến tìm Nguyệt Hạ Tiên Tử- đường chủ của Nguyệt Hạ Giáo Đường.

Nguyệt Hạ Tiên Tử lần lượt nhìn Bạch Mỹ Chu và bát chủ lệnh được đặt ở trên bàn với ánh mắt kỳ dị. Việc võ gia chính phái dâng tặng thứ này là lần đầu tiên trong lịch sử của Di Minh Giáo.

“Ngươi là Bạch Mỹ Chu sao?”

“Vâng.”

“Ngươi có biết công dụng của vật này không?”

“Ta không biết. Tuy nhiên người có quan hệ với thương bang nói rằng nếu như mang theo cái này thì có thể xin tiền hoặc nguyện vọng.”

Nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên khóe môi Nguyệt Hạ Tiên Tử.

“Hô hô. Ta sẽ đặc biệt chỉ cho ngươi cách sử dụng của món đồ này. Sau khi nghe xong, nếu ngươi vẫn muốn phụng hiến (奉獻) thì ta sẽ chấp nhận một mong cầu của ngươi.”

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...