Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 127
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 127: Mũi tên bắn đến từ phía sau chính là mũi tên nguy hiểm nhất
Cái Bang là một môn phái, nhưng danh tính lại không rõ ràng.
Đến giờ nhiều người vẫn còn nghi ngờ 'Đây có thực sự là một bang phái võ lâm hay không?'.
Trong số các phân đà chủ, còn có những Đoàn đầu (團頭) do triều đình chỉ định. Đoàn đầu là những công thần đã bị trục xuất do mắc tội lớn. Họ được hưởng vị trí Đoàn đầu nhờ sự bổ nhiệm chứ không phải bằng võ công.
Hiển nhiên các bang phái võ lâm không vừa lòng với những người đã từng phạm trọng tội ấy.
Hơn nữa, hành động của các bang đồ Cái Bang cũng rất đáng bị chỉ trích.
Để kiếm miếng ăn, họ không ngại làm bất cứ việc gì. Từ trộm cắp vặt cho đến quậy phá trong các tửu lâu và kỹ lầu. Có nhiều người thậm chí đã bí mật gia nhập tà phái.
Chính vì những lý do này mà Cái Bang không được Chính Nghĩa Minh coi trọng.
Bạch Y Cái Sơ Trường là một Đoàn đầu thường xuyên qua lại giữa tà phái và chính phái. Hắn ta luôn biện minh là để kiếm sống, nhưng đúng hơn là vì hắn ta đã bị lòng tham làm mờ mắt.
"Xin hãy tha mạng. Ta không biết hai vị đây là cao thủ Lục Lâm. Nếu biết ta đã không tùy tiện xông vào đây rồi."
Sơ Trường dập đầu không ngừng.
Uyên Xích Ha còn không thèm liếc hắn một cái, cứ thế lướt qua hắn đi ra ngoài.
Thẩm Thống, huynh muội Nam Cung Thiên và nhóm người Tích Sa Thủy cũng đi theo cậu.
Khóe miệng Sơ Trường khẽ nhếch lên khi nhìn cỗ xe bốn bánh di chuyển.
“Phong Cái, Thu Cái, hai ngươi bám theo cỗ xe.”
"Vâng!"
Hai bang đồ khinh công cao cường ngay lập tức biến mất khỏi chỗ ngồi.
Sau khi phân phó xong, hắn ta đã bí mật cử một trong những phụ tá của mình đến Quang Minh Trang Viên.
Tất nhiên là để bán thông tin liên quan đến Uyên Xích Hà.
Thẩm Thống gọi Uyên Xích Hà là 'tử thần của Di Minh Giáo' nên chắc chắn giữa hai bên phải có liên quan gì đó. Vì đối phương chỉ là một tên đạo tặc Lục Lâm nên hắn cũng chẳng cảm thấy chút cắn rứt lương tâm nào cả.
***
Thôn Phú Đường.
Vào cuối giờ Thân ( khoảng 5 giờ chiều).
Cỗ xe ngựa bốn bánh của Uyên Xích Hà, người vừa mới rời Mạnh Lâm, chầm chậm tiến vào cổng lớn của trang thôn.
Mã phu dừng xe trước một tấm biển ghi 'An Tân phạn điếm*’.
*Phạn điếm là khách điếm nhưng có tà phái lui tới, có thể làm 1 số điều mờ ám nhưng có chừng mực. Khách điếm > phạn điếm > hắc điếm.
Mặt trời đã xuống núi, đây có lẽ sẽ là chỗ dừng chân cuối ngày của họ.
Có lẽ vì đang là mùa đông nên các phòng ở An Tân phạn điếm hầu như không có người.
Nhờ đó, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu có thể thoải mái ở lại.
Sau khi dọn đồ, mọi người tập trung trở lại quán ăn bên dưới và ngồi xuống hai bàn như thường lệ.
Chân Tuyết Hạ lần này vẫn không thể tranh nổi vị trí ngồi cạnh Uyên Xích Hà.
Điều này là do Uyên Xích Hà, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống và huynh muội Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên đã sử dụng nguyên một bàn.
Trong lúc chờ đồ ăn ra, Thẩm Thống hỏi.
“Nam Cung công tử, ngươi có biết nơi gọi là Cái Bang không?”
"Cũng có biết đôi chút. Sao vậy?"
"Có mấy người ăn xin cứ bám theo chúng ta từ sáng tới giờ”.
"Ha ha. Người Cái Bang vốn dĩ là như vậy. Nếu có vấn đề gì, bọn họ sẽ theo ngươi cả ngày cho đến khi giải quyết xong. Xem ra họ rất muốn biết thân phận của chúng ta."
"Cái bang có thuộc Chính Nghĩa Minh không?"
"Cũng không hẳn. Có nhiều bang phái không công nhận họ."
"Tại sao lại không công nhận nó?"
“Trong số các phân đà chủ Cái Bang, có những người được gọi là ‘Đoàn đầu'. Họ đều là những công bộc có tội nặng với đất nước. Hoàng đế đã đày họ tới Cái Bang, phong là Đoàn đầu. Có lẽ ngài ấy muốn trừng phạt bằng cách bắt bọn họ phải chịu kiếp hành khất nhưng vẫn lưu lại cho họ một con đường sống. Có không ít người phản đối điều đó và nói rằng ‘võ lâm giang hồ không phải là nơi chứa chấp tội nhân’. Cũng có những người không vừa mắt với hành động có phần thấp kém để kiếm sống của các bang đồ, thế nên nhất quyết không chấp nhận họ là một phần của Chính Nghĩa Minh”.
Thẩm Thống nói với giọng cộc cằn.
"Chẹp! Phải đeo cục nợ sau lưng như vậy ai mà muốn chứ?"
"Họ không xấu xa như ngươi nghĩ đâu. Ngược lại, hầu hết bọn họ đều theo đuổi con đường đàm phán và tránh xung đột. Giang hồ cũng có không ít kiếm khách nổi tiếng xuất thân từ Cái Bang đấy."
Uyên Xích Hà vốn khá có thiện cảm với người Cái bang, nên đã xen vào.
“Lão Thẩm, sao lão cọc cằn vậy? Chúng ta cũng có làm gì xấu đâu mà phải sợ. Trời lạnh lắm, đến lúc họ không chịu được thì sẽ tự bỏ cuộc thôi."
“Công tử, mũi tên bắn đến từ phía sau chính là mũi tên nguy hiểm nhất. ‘Cẩn tắc vô áy náy’. Công tử chưa nghe câu này bao giờ sao".
"Thôi lão đừng có suy bụng ta ra bụng người nữa. Thiên huynh cũng nói là họ nếu có thể dùng miệng được thì sẽ không dùng tay còn gì. Yên tâm đi, không có chuyện gì to tát đâu. Cuộc sống họ đã đủ khó khăn rồi, đừng gây thêm khó dễ nữa."
Đã từng được một lão hành khất cưu mang khi mới bỏ trốn khỏi Ngọa Long Trang, thế nên ấn tượng của cậu về người Cái Bang khá tốt.
"Hừ! Tốt thôi. Ta nghe theo lời hai người. Nhưng nếu có chuyện gì thì đừng trách ta không báo trước".
“Lão thật là, bình thường dù lão có gây chuyện ta cũng đâu có trách móc gì. Đừng có cứng nhắc thế chứ”.
"Vâng, vâng, Lão phu sẽ ghi nhớ lời dạy của công tử."
Uyên Xích Hà cười bất lực trước lão già cứng đầu.
Đúng lúc đó, tiểu nhị đem thức ăn lên.
Hương thơm từ những món ăn bắt mắt nhanh chóng lan tỏa khắp nhà hàng.
Đi suốt cả ngày trong thời tiết lạnh lẽo, bụng ai cũng đã đói cồn cào. Tất cả ngay lập tức cắm mặt vào ăn, không ai nói thêm lời nào.
Sau khi ăn xong, cả nhóm đưa thêm tiền cho chủ tiệm để chuẩn bị sẵn nước nóng. Cả ngày rong ruổi trên đường nên người ai cũng dính đầy cát bụi, toàn thân mỏi nhừ.
Trong khi chủ tiệm chuẩn bị nước, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu nhàn nhã ngồi uống trà.
Tích Sa Thủy và những người khác chụm đầu vào nhau thì thầm, và ngay sau đó, Chân Tuyết Hạ đứng dậy và tiến lại gần Uyên Xích Hà.
"Uyên thiếu hiệp, chúng ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ngươi có thể bớt chút thời gian được không?"
"Được."
Uyên Xích Hà đứng lên khỏi chỗ ngồi.
Nam Cung Nhiên nhìn vào chiếc ghế trống nơi Uyên Xích Hà vừa đi khỏi với đôi mắt trống rỗng. Cảm giác như một thứ gì đó bị cướp đi vậy.
“Nhiên nhi,muội đang nghĩ gì vậy?”
Trước câu hỏi của Nam Cung Thiên, Nam Cung Nhiên nhẹ lắc đầu.
"Không có gì."
"Thật sao? Đồ ăn không hợp khẩu vị à? Sắc mặt của muội nhìn không được tốt lắm."
"Muội không sao thật mà."
Nam Cung Nhiên trả lời ngắn gọn và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bình thường cô vốn thờ ơ với mọi thứ, nhưng hôm nay lại phá lệ cố lắng tai nghe cuộc trò chuyện ở bàn bên.
"Muốn hỏi ta điều gì?"
Tích Sa Thủy thay mặt cả nhóm trả lời với vẻ mặt lúng túng.
"Chúng ta đang điều tra về Thập Thủ Ma Binh theo lệnh của Minh chủ. Nghe thẩm lão tiền bối nói thì có vẻ Uyên thiếu hiệp đã đối đầu với chúng hai lần rồi đúng không?"
"Đúng vậy."
“Có thể cho chúng ta biết vài thông tin không?”
"À....".
Chân Tuyết Hạ bên cạnh nói thêm vào.
"Ta đang sắp xếp lại những thay đổi của chúng sau khi chết, nhưng dường như có một chút khác biệt."
Vừa nói, Chân Tuyết Hạ vừa mở một tờ giấy ra trước mặt Uyên Xích Hà.
"Trong trường hợp của Tư Mã Đoan, trại chủ của Thái sơn Cuồng Phong trại, hắn ta cao khoảng 1 trượng (3 mét) và thét ra lửa. Còn tên đạo tặc ở Cửu Tiên Sơn lại chỉ cao hơn 5 thước (khoảng 150 cm) một chút, trên đầu có sừng và móng tay sắc nhọn giống như lưỡi dao."
Uyên Xích Hà gật đầu trong khi xem những ghi chép của Chân Tuyết Hạ.
Sau khi sắp xếp như thế này, có thể thấy được sự khác biệt rõ ràng.
“Nghe nói rằng hai Thập Thủ Ma Binh mà ngươi đã gặp trước đây cũng có một chút khác biệt.”
"Ừm. Thập Thủ Ma Binh đầu tiên ta gặp là Đại Lực Quỷ. Hắn ta cao tới 6 thước (khoảng 180 cm) và da có màu đỏ sẫm như dung nham, quanh người bốc khói đen nghi ngút."
"Uây, một con quái vật từ địa ngục à!"
“Da hắn cứng đến mức đao kiếm không thể xuyên qua được. Tốc độ của hắn cũng vô cùng nhanh.”
Chân Tuyết Hạ tóm tắt lại những lời của Uyên Xích Hà.
"Đại Lực Quỷ, thân cao sáu thước, da rắn như đá, nhanh nhẹn. Còn gì nữa không?"
"Thế thôi. Sau đó, ta có gặp một nữ Thập Thủ Ma Binh tại Dung Hi Lâu, nhưng ta không biết tên ả. Đó là kẻ được phái đến để giết hai người huynh đệ kết nghĩa của ta."
“Ồ, còn có chuyện như vậy nữa sao?”
"Nhìn chung thì ả cũng giống như Đại Lực Quỷ. Cao 6 thước, da rắn như đá. Nhưng mỗi khi ả ta vẫy tay, một quả cầu lửa lại bay tới. Nó nóng đến mức ta có thể cảm nhận được nhiệt độ chết người đó dù cách xa mấy trượng”.
Sau khi ghi xong, Chân Tuyết Hạ lắc đầu.
"Ồ! Mặc dù ta đã tận mắt nhìn thấy Tư Mã Đoan, nhưng nếu chỉ nhìn vào những ghi chép này thì đúng là ta vẫn không thể nào tin được. Không biết liệu chúng ta đem báo cáo này về Chính Nghĩa Minh có nghĩ chúng ta khoác lác không nữa."
Tích Sa Thủy thở dài.
"Ha! Thành thật mà nói, ta cũng lo lắng về điều đó. Chỉ sợ những thông tin mà chúng ta đã dày công thu thập này sẽ bị vứt đi không thương tiếc. Dù có tận mắt chứng kiến mà ta vẫn không tin nổi vào mắt mình….vậy những người khác làm sao mà tin chứ?"
"Đúng vậy. Có khi họ nói chúng ta bị điên mất."
Lưu Cận Thức lắc đầu rầu rĩ.
Nói xong những thông tin về Thập Thủ Ma Binh, Uyên Xích Hà đứng dậy định đi về chỗ cũ.
Chân Tuyết Hạ đột nhiên nắm chặt lấy cánh tay của cậu.
"Ta nghĩ nước ấm còn chưa chuẩn bị xong đâu, nếu không có việc gì gấp thì chúng ta trò chuyện thêm một chút."
Uyên Xích Hà do dự một hồi, cuối cùng lại ngồi xuống.
Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi miệng Nam Cung Nhiên.
"Sao vậy? Muội đang lo lắng gì sao?"
Nam Cung Thiên nhìn muội muội mình với vẻ mặt khó hiểu.
Cô lặng lẽ uống trà và đột nhiên thở dài làm y hơi lo lắng.Rốt cục có chuyện lớn gì khiến nữ nhân ngày thường vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt này phải quan tâm đến vậy chứ?
"Không có gì."
Nam Cung Nhiên lắc đầu.
Chỉ là vì cô cảm thấy hơi bực bội, cứ như thể đã ăn nhầm thứ gì đó vậy.
***
Huyện Lương Sơn
Quang Minh Trang Viên.
Đường chủ giáo đường, Hoán Ảnh Thần Ma Hưng Chế Quỷ, nhìn chằm chằm vào đội chủ Hắc Ám đội, Ám Hồn Quy Sát Tứ Đô Danh.
“Ngươi nói là Tổng tuần sát Lục Lâm đã xuất hiện ở Mạnh Lâm ư?”
"Theo lời của người tên Sơ Trường gửi đến thì đúng là vậy."
“Hắn ta chính là người đã giết Cốc Nhất Khí, Thập Thủ Ma Binh của Cửu Tiên Sơn à?”
"Đúng vậy".
Cách đây không lâu, Bạch Họa Kiếm Tiêu Võ Chấn và Bạch Thiết Kiếm Lý Thần Hùng đã giao nộp đám đạo tặc cho quan phủ ở Tế Ninh. Tuy nhiên, vì quan phủ Tế Ninh chính là người của Quang Minh Trang Viên, thế nên thông tin về những tên đạo tặc ngay lập tức đã được truyền tới đây.
“Ngươi có xử lý được hắn không?”
"Cứ giao hắn cho thuộc hạ!"
Gương mặt Tứ Đô Danh tràn đầy tự tin.
Không giống như Cốc Nhất Khí, người vốn chỉ từ một cao thủ cấp quận trở thành Thập Thủ Ma Binh, bản thân hắn ta là chính là một cao thủ cấp tỉnh.
Hưng Chế Quỷ nhìn Tứ Đô Danh với vẻ mặt mơ hồ.
Ngay cả khi Tứ Đô Danh là một cao thủ, hắn cũng không thể thoát khỏi giới hạn của Thập Thủ Ma Binh.
Tuy nhiên cuối cùng, Hưng Chế Quỷ cũng không còn lựa chọn nào khác.
Không thể cử hai Thập Thủ Ma Binh chỉ để bắt một tên Lục Lâm nhỏ bé được! Hơn nữa, võ công của Tứ Đô Danh cũng hơn hẳn Cốc Nhất Khí.
"Dẫn theo Hắc Ám Đội đi xử lí đi. Hắn ta chính là người đã giết Cốc Nhất Khí, vì vậy đừng có coi thường."
“Thuộc hạ nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của Đường chủ!”

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook