Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 128
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 128. Làm thế nào mà tỷ biết tất cả những điều đó?
Thôn Phú Đường.
An Tân phạn điếm.
Uyên Xích Hà và nhóm của cậu tụ tập bên cửa sổ sau bữa sáng. Họ đang đợi mã phu đánh xe đến.
Lúc bấy giờ, có năm sáu người hành khất đi ngang qua quán trọ.
Uyên Xích Hà đang tựa cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, vô tình lẩm bẩm.
"Hôm nay từ sáng sớm đã có nhiều người hành khất nhỉ."
"Đúng vậy. Lạ thật đấy."
Nam Cung Thiên khẽ nheo mắt.
Một kẻ hành khất trẻ tuổi từ trong đám đông đột nhiên bước vào trong.
Hắn tiến về phía này, gần như lướt qua Uyên Xích Hà, giọng nói nhẹ như gió.
"Sơ Trường đoàn đầu đã cử người đến Quang Minh Trang Viên. Hãy coi chừng."
Sau đó, hắn vội vã đi mất bằng cửa sau.
Uyên Xích Hà vẫn còn chưa kịp định thần, quay sang hỏi Nam Cung Thiên.
"Thiên huynh, tiểu tử đó nói gì vậy?"
"Hừm! Người đàn ông tên Sơ Trường chúng ta gặp ở Mạnh Lâm chính là Đoàn đầu. Có vẻ như hắn ta đã thông báo cho Quang Minh Trang Viên về điểm đến của chúng ta. Những bang đồ theo đuổi con đường hòa bình của Cái Bang đã bí mật thông báo cho chúng ta về sự thật này."
"Phức tạp thật."
"Nếu như Đoàn đầu có hướng đi khác với Cái Bang, thì sẽ có những người hành động riêng lẻ như vậy. Dù sao thì có vẻ Quang Minh Trang Viên sẽ không ngồi yên nữa đâu... chẹp!"
Nam Cung Thiên gãi đầu.
Vậy là Thẩm Thống đã đúng. Những kẻ hành khất bám theo họ hôm qua rõ ràng là tay sai của Sơ Trường. Y đã quá khinh suất rồi.
Uyên Xích Hà cũng nghĩ như y.
Cả hai đồng loạt liếc nhìn Thẩm Thống.
Trái với vẻ lo lắng của họ, Thẩm Thống đang nở một nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt.
"Lão Thẩm, có gì mà vui vậy?"
"Đâu có gì."
"Vậy tại sao lão lại cười ngặt nghẽo như vậy?"
"Hả, ta cười sao?"
"Nhìn kìa. Có thể Quang Minh Trang Viên đang nhắm đến chúng ta đấy, lão cười cái gì chứ?"
"Hôm qua ta đã nói rồi mà, nếu có chuyện gì thì đừng trách ta không nhắc nhở”
"Lão thật là ..."
Ngay lúc đó, tiếng ngựa hí cắt ngang câu chuyện. Mã phu đã đánh xe đến trước cửa phạn điếm.
Uyên Xích Hà định rời khỏi chỗ, nhưng lại Thẩm Thống hỏi.
"Nếu lần này lại có kẻ ăn xin bám theo thì sao?"
"..."
Uyên Xích Hà ngập ngừng một lúc trước khi trả lời.
"Kệ đi. Cũng vẫn có những người ăn xin đàng hoàng ngoài kia mà."
"Được rồi."
Thẩm Thống không hỏi hai lần.
Nếu không có gã ăn xin trẻ tuổi lúc nãy, chắc chắn lão sẽ bí mật truy giết hết đám ăn xin. Tuy nhiên, đúng như Uyên Xích Hà đã nói, vẫn có những người ăn xin tốt, vì vậy lão sẽ để họ yên.
Không biết tiểu tử đó có biết không?
Rằng hành động của hắn đã cứu mạng hàng chục người ăn xin khác.
***
Vào khoảng giữa trưa.
Cỗ xe ngựa chở Uyên Xích Hà và nhóm của cậu đang đi qua thôn Triều Đông.
Đột nhiên, những võ nhân mặc đồ đen xuất hiện như những bóng ma và chặn trước đầu xe ngựa.
Hí hii!
Mã phu giật mình, vội vàng kéo dây cương, những con ngựa dừng lại và gầm gừ dữ dội.
Lưu Cận Thức, người ngồi cạnh ghế lái, hét lên.
"Kẻ nào chặn phía trước!"
Đội chủ Hắc Ám Đội Tứ Đô Danh tiến lên một bước.
“Trong xe có Lục Lâm Tổng Tuần Sát không?”
"Nhưng các ngươi là ai?"
Tứ Đô Danh phớt lờ y và hét lên.
“Ta đến từ Quang Minh Trang Viên. Ta hỏi lại lần cuối, trong xe có Lục Lâm Tổng Tuần Sát không?”
Cửa xe bất thình lình mở ra.
Sáu người lần lượt bước ra ngoài.
Uyên Xích Hà bắt gặp ánh mắt của Tứ Đô Danh, nghiêng đầu và hỏi.
"Hả? Hình như là người quen cũ thì phải. Ngươi là ai?"
'Cái gì?'
Đồng tử Tứ Đô Danh co giật.
Làm sao hắn có thể quên được cậu, người đã khiến hắn ta khốn đốn khoảng ba năm trước, khi hắn đang cố đánh cắp Bát Chủ Lệnh từ Thủy Nguyệt thương bang chứ!
'Tiểu tử đó chính là Lục Lâm Tổng Tuần Sát ư?”
Hôm đó, hắn ta và Hưng Chế Quỷ đã vội vàng bỏ trốn.
Một phần là vì Bát Chủ Lệnh là ưu tiên hàng đầu, nhưng hơn thế nữa, đó là vì võ công của tiểu tử này quá ghê gớm.
Tứ Đô Danh, người nãy giờ cứng đờ như tượng đá đột nhiên quay lại.
"Lập tức rút lui!"
Hắn ta vừa dứt lời, khoảng hai mươi hắc y nhân biến mất ngay lập tức không một dấu vết, nhanh giống như khi chúng xuất hiện vậy.
Uyên Xích Hà, người đang đợi câu trả lời, lẩm bẩm với khuôn mặt trống rỗng.
"Vậy rốt cục hắn là ai chứ?"
"Đệ biết hắn sao?"
Uyên Xích Hà lắc đầu trước câu hỏi của Nam Cung Thiên.
"Gương mặt đó khá quen thuộc, nhưng đệ không nhớ đó là ai cả. Có lẽ đã từng gặp qua chăng......"
Thẩm Thống bỗng nhiên lên tiếng.
"Công tử, nhìn đám người mặc đồ đen đó giống như mấy người chúng ta đã gặp trên đường đến Giang Nam ba năm trước."
"À! Bảo sao thấy quen thế. Vậy… chúng đã từng đã giết khá nhiều người Thủy Nguyệt thương bang vào ngày hôm đó vì Bát Chủ Lệnh hay gì đó thì phải?"
"Đúng vậy. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, có vẻ Di Minh Giáo chính là thế lực đứng sau vụ đó".
Nam Cung Thiên liếc nhìn Uyên Xích Hà.
"Ba năm trước xảy ra chuyện gì vậy thế?"
“À, vâng. Vào khoảng ba năm trước,..."
Uyên Xích Hà bắt đầu kể về một chuyện kỳ lạ mà cậu và các thành viên Ngũ Phong sơn trại đã gặp phải khi đang trên đường đến Lục Lâm đại hội ở Vạn Tư Bình, Giang Nam.
“...Lúc đó, còn có thêm một lão già khác đi cùng hắn ta, sau khi bị trúng vài đòn chúng mới bỏ chạy.”
"Còn có chuyện như vậy sao."
Nam Cung Nhiên, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đột nhiên mở miệng.
"Xích Hà, tên thương bang đó là Thủy Nguyệt thương bang phải không?"
"Hả? Vâng. Làm sao tỷ lại biết?"
"Vậy thì, hẳn khí đó đệ và Ngũ Phong Thập Kiệt đã sử dụng cái tên Phi Long Môn đúng chứ?"
"Đúng rồi. Đệ đã nghĩ sẽ không ai biết cơ. Trên đời này có chuyện gì mà tỷ không biết không vậy?”
Nam Cung Nhiên mỉm cười.
Cô đã nghĩ về danh tính của Phi Long Môn trong suốt một thời gian rất dài, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tìm ra nó ở một nơi như thế này cả!!
Quang Minh Trang Viên.
Đôi mắt của Hưng Chế Quỷ trợn to.
"Cái gì? Lục Lâm tổng tuần sát chính là tiểu tử ba năm trước chúng ta gặp khi tấn công Thủy Nguyệt thương bang ư?"
Tứ Đô Danh gật đầu.
"Đúng vậy, vừa thấy mặt hắn thuộc hạ đã lập tức rút lui, hắn dường như cũng nhận ra thuộc hạ."
"Thế gian này đúng là nhỏ thật."
Hưng Chế Quỷ choáng váng.
Cuộc chiến ngày hôm đó, cả đời này lão cũng sẽ không bao giờ quên được. Cao thủ của Di Minh Giáo vậy mà lại bị một tiểu tự doạ đến mức bỏ chạy thoát thân, đúng là mất hết mặt mũi.
“Tại sao Lục Lâm Tổng Tuần Sát lại xuất hiện ở Tế Ninh chứ?”
"Cái đó thuộc hạ không rõ, nhưng đi cùng hắn có tới 6 người."
"Người ta thường gọi hắn là tử thần của Di Minh Giáo. Chắc hắn hắn tới Tế Ninh phải có âm mưu gì đó. Thông qua Bạch Y Cái, ngươi hãy tìm hiểu xem mục đích hắn tới đó là gì đi."
"Vâng."
“Cùng với Hắc Bạch Song Ma, kiểm tra võ công của hắn nữa."
Tứ Đô Danh sửng sốt nhìn Hưng Chế Quỷ.
Hắc Bạch Song Ma là những hộ pháp của Quang Minh Trang Viên.
"Ý ngài là sao?"
“Giết được thì giết, khó quá thì cố gắng tiêu hao thể lực của hắn hết mức có thể”.
"Vâng!"
Trái ngược với câu trả lời mạnh mẽ, biểu hiện của Tứ Đô Danh lại không mấy tươi sáng. Có lẽ là vì những ký ức đen tối ba năm trước tìm về.
Chỉ nghĩ đến khuôn mặt không có một tia cảm xúc của tiểu tử đó thôi cũng đủ khiến hắn cảm thấy nặng nề và bức bối.
Hưng Chế Quỷ nhìn khuôn mặt ủ rũ của Tứ Đô Danh, lập tức lạnh giọng.
"Ngươi nghĩ việc tìm được Bát Chủ Lệnh là dễ dàng sao? Nếu có thể thì giết chúng. Chứ ta đâu có yêu cầu ngươi và Hắc Bạch Song Ma mạo hiểm mạng sống cho việc này. Ngươi có hiểu không?"
"A! Vâng."
Chỉ đến lúc đó, sắc mặt Tứ Đô Danh mới tươi sáng hơn một chút.
***
Thôn Hậu Nga.
Vào khoảng cuối giờ Thân (5h chiều).
Cỗ xe ngựa của nhóm Uyên Xích Hà dừng lại trước một thôn trang nhỏ chỉ lác đác khoảng 20 ngôi nhà.
Nam Cung Thiên, người ngồi bên ngoài xe ngựa, nhìn mã phu với ánh mắt khó hiểu.
"Tại sao lại dừng lại vậy?"
"Chỗ này cách thôn Triều Đông khoảng 2 canh giờ (4 tiếng) chạy xe cơ. Trời sắp tối rồi, nếu đi tiếp thì có thể sẽ không có chỗ dừng chân, các vị tính thế nào?"
"À!"
Một câu cảm thán phát ra từ miệng Nam Cung Thiên.
Vì bây giờ trời vẫn còn sáng nên y đã không để tâm đến điều đó,
Sau khi suy nghĩ một lúc, Nam Cung Thiên quay lại hỏi người trong xe.
"Xích Hà! Nếu tiếp tục đi qua ngôi làng này thì có thể sẽ không có chỗ dừng chân khi trời tối. Không sao chứ?"
Vài tiếng tranh luận qua lại trong xe ngựa phát ra, sau đó là giọng nói lanh lảnh của Uyên Xích Hà.
"Thiên huynh! Cứ đi đi ạ. Dù sao thì thôn trang này cũng quá nhỏ, tìm quán trọ khó lắm."
"Ta cũng nghĩ thế. Được rồi!"
Mã phu vung roi và quát nhẹ một tiếng.
Cỗ xe ngựa lại mạnh mẽ tiến về phía trước.
Đúng như lo lắng của mã phu, họ chạy cho đến khi chạng vạng tối cũng không thấy ngôi làng nào nữa cả.
Cuối cùng, Nam Cung Thiên đành phải mỏi mắt tìm đến nơi dành cho người vô gia cư.
"Đi qua đó đi."
Nam Cung Thiên chỉ tay về phía trước.
Chẳng mấy chốc, cỗ xe dừng lại trước một cái hốc giữa những thân cây trơ trụi.
Khi những người trong xe ngựa xuống xe, mã phu quay đầu xe ngựa và chặn phía trước, tạo thành một tấm bình phong khổng lồ. Trước mặt là cánh đồng mênh mông, nhưng gió đã bị xe ngựa chặn lại nên cũng khá ấm cúng.
Với kinh nghiệm màn trời chiếu đất nhiều lần, mọi người đều tự động tản ra làm việc.
Tích Sa Thủy và nhóm của hắn siêng năng tìm kiếm củi, trong khi huynh muội Nam Cung Thiên do thám xung quanh.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống san phẳng chỗ nằm cùng với mã phu.
Tất nhiên, về hình thức là thế. Nhưng thực ra hầu như một tay mã phu làm.
Mã phu vốn dĩ cũng không muốn nhờ đến sự giúp đỡ từ Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Sẽ hơi bất công với những người khác, nhưng thực ra lão nghĩ rằng hai người có võ công mạnh nhất nên được ưu tiên nghỉ ngơi.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook