Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 134
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 134: Nói đi, ta là ai?
Uyên Xích Hà và nhóm của cậu đã không rời nhà ăn cho đến tận chiều muộn.
Vì bên ngoài trời lạnh nên họ cứ lang thang trong đó cả ngày.
Nhà ăn vắng khách nên chủ quán cũng không đuổi người.
Khi cuộc trò chuyện nhạt dần, Uyên Xích Hà ngồi bên cửa sổ và thẫn thờ nhìn ra ngoài.
Bây giờ là cuối tháng hai, vì vậy thời tiết vẫn còn ảm đạm.
Kinh Trập (đầu tháng 3) đang đến, nhưng phong cảnh vẫn là mùa đông.
Đường phố vắng lặng, ít người qua lại.
Nếu ai đó tình cờ đi ngang qua, cậu sẽ nhìn chằm chằm vào họ cho đến khi họ biến mất khỏi tầm mắt.
Đúng lúc đó có người chạy tới, chống tay thở hổn hển một hồi ở bức tường đối diện quán trọ.
Uyên Xích Hà chuyển ánh mắt sang đối phương.
Đó là một đứa trẻ trạc 10 tuổi, y phục xộc xệch.
Nhìn nó có vẻ kiệt sức, như vừa chạy trốn khỏi một chỗ nào đó.
Dường như đứa trẻ nhận thấy ánh mắt của Uyên Xích Hà.
Nó ngập ngừng một lát rồi chầm chậm tiến về phía quán trọ.
Sau đó, cánh cửa quán trọ mở ra.
Đứa trẻ do dự tiến lại gần Uyên Xích Hà.
“Thúc thúc?”
"Ta không phải thúc thúc."
Khuôn mặt mập mạp tiến gần hơn nữa.
"Vậy phải gọi là gì?"
"Đừng có gọi."
Đứa trẻ bối rối, hai tay xoắn vào nhau, bất lực nói.
"……Làm ơn cứu ta"
"Nếu bị bệnh, hãy đến gặp đại phu."
“Không phải ốm. Có người đang cố giết ta"
Đứa trẻ nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt bất ăn.
Uyên Xích Hà cau mày trước dáng vẻ đó.
Nhìn hành động này thì có vẻ như nó đang chạy trốn.
Cậu ghét trẻ con, nhưng càng ghét những kẻ bắt nạt chúng hơn.
Phải đến lúc đó cậu mới quan sát đứa trẻ một cách tỉ mỉ.
Quần áo nó mặc khá sạch sẽ, vậy nên có vẻ không phải là ăn xin.
Tuy vậy, mái tóc nó lại bù xù và đôi môi bầm tím.
Uyên Xích Hà hỏi.
"Không có nhà để về sao?"
"Có ạ."
"Còn cha mẹ thì sao?"
"Có ạ."
“Có nhà, có cha mẹ, vậy mà lại có người muốn giết ngươi sao?”
"Là bởi vì cha mẹ và dân làng nghe theo lời của Cửu Thiên Đồng Mẫu…"
“Cửu Thiên Đồng Mẫu là ai?”
"Bà ấy là thầy bói."
“Vậy và cha mẹ và dân làng nghe theo thầy bói và cố giết ngươi sao?”
"Vâng."
"Nhưng mà tại sao thầy bói lại muốn giết ngươi?"
"Bà ấy nói rằng ta bị ác quỷ ám, phải giết chết ác quỷ đó thì gia đình và ngôi làng mới bình an vô sự."
"Cửu Thiên Đồng Mẫu đã nói thế sao?"
"Vâng."
Đúng lúc đó, chủ khách điếm Trương Nhị Sơ vừa thoáng thấy đứa trẻ ở quầy thanh toán, đã hớt hải chạy đến gần.
"Thằng nhóc này, sao lại vào khách điếm ta làm ầm ĩ lên thế! Cút ra ngoài!"
Hắn ta nắm chặt vai đứa trẻ một cách dữ tợn.
Ngay lúc đó, Uyên Xích Hà lạnh lùng nói.
"Chủ khách điếm, ngươi làm gì vậy? Không thấy ta cùng tiểu tử này đang nói chuyện sao?"
"A, thiếu hiệp. Tốt hơn hết là đừng lại gần nó. Thằng nhóc này bị quỷ ám đấy..…."
"Lão thúc cũng nhìn thấy con quỷ đó sao?"
“Nếu thấy được thì ta đã hành nghề bói toán chứ không phải mở quán trọ rồi. Nhưng mà Cửu Thiên Đồng Mẫu đã nhìn thấy. Cái chết của em trai nó một tháng trước cũng được cho là do ma quỷ gây ra đấy."
Uyên Xích Hà nhìn Trương Nhị Sơ chằm chằm.
Cái tên Cửu Thiên Đồng Mẫu khiến cậu vô cùng bực bội.
Cậu không thích ả ta lấy cái tên tương tự như Cửu Thiên Huyền Nữ rồi đi làm nhưng việc vớ vẩn như thế.
“Tin lời thầy bói và cố giết một đứa trẻ bình thường sao? Các người bị gì vậy?”
"Cửu Thiên Đồng Mẫu không chỉ là một thầy bói đâu. Thiếu hiệp cũng biết Cửu Thiên Huyền Nữ đúng không?"
"Biết."
“Bà ấy chính là Cửu Thiên Huyền Nữ tái lâm.”
"Cửu Thiên Đồng Mẫu đó á?"
"Đúng vậy, bà ấy chưa bao giờ ngủ với đàn ông nhưng đã sinh được hai người con trai. Đó là lý do tại sao người dân địa phương gọi bà ấy là Cửu Thiên Đồng Mẫu (九天童母), có nghĩa là người mẹ trong trắng, ngây thơ như một đứa trẻ."
Khuôn mặt của Trương Nhị Sơ nghiêm túc đến khó tin.
“hahahahah! Chỗ này mọi người đều tin mấy điều ngu ngốc đó sao? Cửu Thiên Huyền Nữ giáng lâm, không cần ngủ với đàn ông mà sinh được hai người con trai à? Sau đó được gọi là Đồng Mẫu hả?
"..."
Trương Nhị Sơ không hài lòng, nhưng hắn không dám thể hiện ra.
Nếu đối phương không phải là người võ lâm thì hắn đã đuổi ngay ra khỏi khách điếm rồi.
Thẩm Thống ngồi bên cạnh cũng cười phá lên.
"Hahaha. Da mặt ả dày thật đấy. Công tử, ta cá là cha của hai đứa trẻ đó là hai người khác nhau cũng nên."
Trước sự chế giễu Thẩm Thống, Trương Nhị Sơ cắn môi và lặng lẽ trở về chỗ ngồi.
Sau khi hắn đi, sự chú ý của Uyên Xích Hà và nhóm của cậu lại tập trung vào đứa trẻ.
Chân Tuyết Hạ, người ở bên cạnh Uyên Xích Hà, mỉm cười và nói với nó.
"Tiểu tử, đệ tên là gì?"
"Đệ là Trương Tiêu Chân."
"Ừm, Tiêu Chân. Môi đệ làm sao thế này?"
"Đệ chạy trốn khỏi nhà và va vào tay người lớn".
"Ồ! Chạy khỏi nhà á?"
Chân Tuyết Hạ ngạc nhiên mở to mắt.
Đó là vì cô không thể tin rằng đứa trẻ này lại phải chạy trốn khỏi chính ngôi nhà của mình, nơi mà lẽ ra nó phải nhận được sự chở che và bảo vệ.
“Cha mẹ đệ không có ở đó à?”
"Có ạ. Nhưng họ chỉ đứng nhìn thôi."
Trong khi Chân Tuyết Hạ đang hỏi Trương Tiêu Chân, một nhóm người từ một con hẻm đổ xô ra đường lớn.
Khuôn mặt đứa trẻ trở nên trắng bệch khi nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt và kỳ dị trong đám đông.
Sau đó, đôi mắt của Chân Tuyết Hạ trở nên lạnh lùng.
“Tiêu Chân, bà ta là Cửu Thiên Đồng Mẫu sao?”
"Đúng thế ạ."
Uyên Xích Hà bực mình sau khi liếc nhìn người phụ nữ bên ngoài cửa sổ.
"Không! Trông chẳng giống nhau chút nào hết. Cái mặt đó mà dám nhận là Cửu Thiên Huyền Nữ sao!"
"Uyên thiếu hiệp đã nhìn thấy Cửu Thiên Huyền Nữ rồi sao?"
"Phải. Ta đã nhìn thấy một lần. Khuôn mặt kia chắc chắn không phải. Mụ già béo ú đó vậy mà dám nhận là Cửu Thiên Huyền Nữ. Đúng là không biết xấu hổ. Mấy thứ quỷ ám gì đó cũng chỉ là bịa chuyện thôi".
"À, vâng."
Chân Tuyết Hạ đoán là Uyên Xích Hà đã nhìn thấy bức tranh Cửu Thiên Huyền Nữ ở đâu đó.
Lùng sục một hồi, Cửu Thiên Đồng Mẫu và dân làng đã tìm thấy Trương Tiêu Chân trong quán trọ.
Khi ả ta hét lên và chỉ vào quán trọ, đám đông lập tức đổ xô vào trong.
Tuy nhiên, đến khi vào trong, họ lại do dự không dám đến gần Trương Tiêu Chân, vì bên cạnh cậu là 5 người võ lâm.
Một lúc sau, người phụ nữ khoảng tứ tuần tên Cửu Thiên Đồng Mẫu bước vào.
Sau khi nhìn chằm chằm vào Trương Tiêu Chân với ánh mắt hung dữ, ả ta tiến về phía Uyên Xích Hà.
“Mấy gương mặt này lần đầu tiên ta thấy đấy. Các ngươi không phải dân làng Trương Ngọc Thôn phải không?"
Uyên Xích Hà quay lưng lại với người phụ nữ với vẻ mặt khó chịu.
Mùi hương nồng nặc tỏa ra từ cơ thể ả khiến bụng cậu nôn nao. Năm giác quan của cậu vốn nhạy bén, phải ngửi mùi hương liệu kỳ dị cùng với mùi cơ thể này đối với cậu quả thực là một cực hình.
Thẩm Thống có vẻ cũng như vậy, nhưng lão lại không được tế nhị như cậu..
"Cút ngay ra kia! Con ả thối tha! Ta sống đến từng này tuổi rồi chưa từng ngửi thấy mùi gì hôi hám thế này! Đúng vậy, chúng ta không phải người trong thôn, thì sao hả?"
Ả ta cố rặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Haha. Ta chỉ lo lắng cho sự an toàn của các ngươi thôi, vì từ xa đến nên có nhiều chuyện các ngươi không biết."
"Nói nhảm gì vậy hả?"
"Có hàng trăm con quỷ đang trú ngụ trong cơ thể đứa trẻ đó. Một số trong số chúng sắp ám qua người lão, thế nên ta không thể không lo lắng được"
Trước những lời ả, Thẩm Thống nhếch mép.
"Con mẹ nó điên. Lừa đảo cũng phải nhìn người chứ?"
Khi xưa lăn lộn giang hồ, biệt hiệu của Thẩm Thống là Khẩu Mật Phúc Kiếm.
Tâm lý con người lão nắm trong lòng bàn tay, thế nên “mỗi lời nói ra như tẩm mật ngọt”. Mấy chiêu trò lừa đảo này chẳng khác gì múa rìu qua mắt thợ.
"Ôi trời ơi? Bây giờ có một con quỷ lớn đang chuyển qua vai lão kìa. Lão thấy vai có nặng không?"
"Con ả điên khùng này, ta giết ngươi luôn bây giờ. Biết công tử đây là ai không mà dám giở mấy trò này?"
Cửu Thiên Đồng Mẫu liếc nhìn Uyên Xích Hà.
“Công tử đây là ai?”
"Xem ra ngay cả đệ tử duy nhất cũng không nhận ra, lại còn nhận là Cửu Thiên Huyền Nữ! Rõ ràng là lừa đảo!"
“Đó là đệ tử của ta ư?”
Cửu Thiên Đồng Mẫu không hiểu lão già râu ria xồm xoàm này đang nói gì.
"Công tử chúng ta chính là đệ tử được đích thân Cửu Thiên Huyền Nữ truyền thụ võ công. Có người còn gọi công tử là Cửu Thiên Thần Tướng đấy."
Sau một lúc ngơ ngác, ả ta lập tức xun xoe.
"Thật không? Vậy thì có vẻ thực sự là đệ tử của ta rồi. Ta không biết ngươi nhận ra không, nhưng người đang sống trong cơ thể này chính là Cửu Thiên Huyền Nữ. Đợi chút, bây giờ Cửu Thiên Huyền Nữ muốn nói với ngươi vài điều: Ôi, đệ tử yêu dấu của ta…."
"Bớt nói nhảm đi, con ả khốn kiếp. Ngươi lăng loàn với đàn ông đẻ ra hai đứa con, còn muốn giả vờ là trinh nữ à? Lại còn dám giả danh sư phụ của công tử nhà ta nữa ư!"
Cửu Thiên Đồng Mẫu hét lên với khuôn mặt trắng bệch.
"Đại bất kinh! Thân thể này thân thể là của Cửu Thiên Huyền Nữ, nếu không muốn bị trời phạt thì đừng có nói bừa!"
"Hahaha! Nếu ngươi mà là Cửu Thiên Huyền Nữ thì ta chính là Ngọc Hoàng Thượng Đế. Ở đâu mà lại nói những lời vô lý thế hả? Ngươi đã bao giờ thấy ác quỷ thực sự chưa?"
Trước thái độ tự tin của Thẩm Thống, Cửu Thiên Đồng Mẫu đảo mắt như rang lạc.
So với thái độ đó thì thanh kiếm đeo bên hông lão kia còn đáng sợ hơn.
'Chết tiệt, cứ thế mà đi thôi. Xem như không có gì vậy”.
Không lừa được người, ả quyết định rút lui.
Nhưng Thẩm Thống không cho ả cơ hội đó.
“Dám giả mạo sư phụ của công tử nhà ta, quỳ xuống ngay!”
Khuôn mặt của những người dân làng đứng về phía Cửu Thiên Đồng Mẫu đỏ bừng.
Cửu Thiên Đồng Mẫu, người mà họ tôn thờ đang bị xúc phạm ngay trước mắt.
“Quỳ xuống!”
Thẩm Thống hét lên.
Bị giật mình, ả ngồi phịch xuống nền đất.
Khi áp lực khủng khiếp đè lên toàn bộ cơ thể, ả run rẩy cố nặn ra từng từ.
“Này, này. Cơ thể này chính là Cửu Thiên Huyền Nữ đấy! Ngươi không bị trời phạt sao!"
Sau đó, Uyên Xích Hà, người nãy giờ chỉ ngồi xem kịch, đột nhiên mở miệng.
"Vì ngươi cứ luôn miệng nhận là sư phụ ta, vậy thì ta cũng nể mặt người mà cho ngươi cơ hội cuối cùng. Nào, nói xem ta là ai. Nếu nói đúng, ta sẽ coi như không có chuyện gì. Còn nếu nói sai, chắc chắn hôm nay ngươi sẽ không toàn mạng bước ta khỏi đây. "
Cửu Thiên Đồng Mẫu ngước nhìn chàng trai trẻ đột nhiên xen vào với ánh mắt phẫn uất.
"Hừ, không toàn mạng bước ra khỏi đây ư?"
"Lừa dối dân làng còn chưa đủ, ngươi còn muốn giết một đứa nhỏ nữa, ngươi cho rằng ta sẽ bỏ qua sao?"
"Thực sự có ma quỷ đang trú ngụ trong cơ thể nó ..."
“Thẩm lão, nếu ả ta còn dám mở miệng nói ra hai từ ‘ma quỷ’ nữa thì lập tức xé rách miệng ả.”
"Được!"
Cùng với câu trả lời, Thẩm Thống đứng dậy khỏi chỗ ngồi và tiến lại đứng cạnh người phụ nữ đang nằm sõng soài trên mặt đất.
Ánh mắt đó như thực sự sẵn sàng xé nát miệng ả nếu ả dám hé răng nói một câu nào.
Trước ánh mắt đầy sát khí đó, đôi vai của Cửu Thiên Đồng Nữ co rúm lại.
"Nào, nói đi. 'Ta là ai?'
Đúng lúc đó, cơ thể ả ta co giật và đồng tử của đảo liên tục.
Trông bộ dạng rất giống cầu hồn nhập xác.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook