Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 135. Người là tiên nữ còn gì.

 

Ngay khi Cửu Thiên Đồng Mẫu trợn ngược mắt, dân làng bắt đầu cúi rạp xuống và chắp tay lại.

“Ôi trời! Cửu Thiên Huyền Nữ đến rồi sao?”

Ngay sau đó, Cửu Thiên Đồng Mẫu chầm chậm đứng dậy với vẻ mặt nhăn nhó.

Đầu vặn vẹo như thể bị co giật.

Mỗi lần như vậy người dân trong làng lại cao giọng hơn.

Sau đó, cơn run rẩy của Cửu Thiên Đồng Mẫu dừng lại.

Trong giây lát, dân làng dường như ngừng thở và tập trung vào miệng Cửu Thiên Đồng Mẫu.

Cửu Thiên Đồng Mẫu nhìn Uyên Xích Hà với đôi mắt trợn ngược trắng dã.

“Đứa trẻ này lớn nhiều rồi nhỉ. Cửu Thiên Đồng Mẫu là người đại diện của ta nên hãy nghe lời nàng.”

“Vậy nên ta hỏi ta là ai mà?”

“Ngươi là con cháu của võ gia. Có một cây hồng lớn ở sân sau đúng chứ?”

“Không có cây hồng nào hết mà?”

“Hẳn là sau khi sinh ra ngươi, cái cây đó đã bị chặt đi. Chặt đi là đúng. Nhờ vậy mà ngươi mới có thể sống sót. Hẳn là mẹ ngươi đã trải qua cuộc vượt cạn khá vất vả.”

“Ồ? Sau khi mẫu thân sinh ta ra thì đã qua đời rồi.”

“Dù vậy ngươi vẫn còn sống sót không phải sao? Nếu không chặt cây hồng đó đi thì ngươi cũng sẽ chết. Ngươi có huynh đệ đúng chứ?”

“Vâng.”

“Tình cảm giữa các huynh đệ không được tốt lắm nhỉ. Ta nhìn thấy họ mong muốn cái chết của ngươi.”

“Đến, đến mức đó sao?”

Uyên Xích Hà gãi gãi đầu với vẻ mặt gượng gạo.

Cũng phải, bây giờ Tam Trang cũng tiêu tùng rồi, nên như vậy cũng là điều dễ hiểu.

“Ngươi có chăm chỉ luyện tập những gì ta dạy không?”

“Vâng, mỗi khi có thời gian rảnh, ta đều tu luyện. Nhưng mà ta có điều thắc mắc. Tại sao mỗi khi Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo chết lại biến thành quái vật? Hơn nữa chúng đều trở nên bất lực trước Cửu Thiên Cực Kiếm mà tiên nữ đã dạy. Liệu trong kiếm thuật có chứa diệu dụng gì có thể chế áp được Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo sao?”

“Cửu Thiên Cực Kiếm là kiếm thuật chạm đến bầu trời Cửu Thiên. Vì vậy cho dù là quái vật cũng không thể thoát được Cửu Thiên Cực Kiếm.”

“À! Chắc là như vậy rồi. “Cực Kiếm” trong tên kiếm pháp hóa ra có ý nghĩa như vậy.”

Uyên Xích Hà dần dần công nhận Cửu Thiên Đồng Mẫu.

Bởi vì bà ta biết mọi thứ liên quan đến bản thân nên không có gì để nghi ngờ. Vì vậy lời nói của Uyên Xích Hà đã trở nên lịch sự hơn ban đầu.

“Thưa Tiên nữ, nhưng mà tại sao người lại yêu cầu ta giết chết Tiêu Chân?”

“Trong cơ thể của đứa bé đó có ác quỷ. Năm ngoái, ác quỷ ấy đã điều khiển và khiến người em chết đuối, sau này ác quỷ đó sẽ giết thêm nhiều người nữa. Vì vậy dù rất tiếc nhưng đứa trẻ đó phải chết. Như vậy mới có thể cứu được nhiều người khác.”

“Nhất định phải giết chết sao? Không phải tiên nữ có rất nhiều cách sao? Người là tiên nữ mà.”

Uyên Xích Hà tin tưởng vào năng lực của Cửu Thiên Huyền Nữ.

Bởi vì Uyên Xích Hà đã học võ công từ phương pháp thần bí của tiên nữ nên Uyên Xích Hà nghĩ có thể như vậy.

“Ở thế giới bên kia thì có con đường của thế giới bên kia, ở thế giới này cũng có con đường của thế giới này. Nếu muốn xử lý ác quỷ ở thế giới này thì phải giết chết thân chủ. Lòng từ bi của ngươi rất đáng khen nhưng ngươi hãy thử nghĩ đến gia đình đứa trẻ và dân làng. Chỉ với cái chết của một người sẽ có thể cứu mạng được nhiều người. Không phải nên làm như thế sao?”

Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm Trương Tiêu Chân bằng ánh mắt lúng túng.

Dù nhìn thế nào đi chăng nữa thì đó cũng chỉ là một đứa bé bình thường, rốt cuộc làm thế nào mà lại có ác quỷ bên trong chứ?

Ngay khi chạm mắt với Uyên Xích Hà, Trương Tiêu Chân co rúm vai.

Sau khi nghe Cửu Thiên Đồng Mẫu và Uyên Xích Hà nói chuyện, dường như Trương Tiêu Chân cũng cho rằng bản thân đã bị ác quỷ bám vào.

“Con nghĩ là con chết thì sẽ tốt hơn.”

Trương Tiêu Chân quyết định từ bỏ mọi thứ vì gia đình và dân làng.

Vì đã hạ quyết tâm như vậy nên Trương Tiêu Chân không chạy trốn nữa.

Trương Tiêu Chân bước từng bước về phía Cửu Thiên Đồng Mẫu.

“Con sẽ làm theo những gì người yêu cầu. Sau khi nghe mọi người nói chuyện thì có lẽ con đã sai. Chỉ cần mình con chết thì tất cả mọi người sẽ không sao đúng chứ?”

Đôi mắt trợn ngược trắng dã của Cửu Thiên Đồng Mẫu hướng về Trương Tiêu Chân.

“Thật đáng khen! Ngươi đã quyết định hy sinh vì người khác nên sau khi chết ngươi sẽ đi đến một nơi tốt đẹp thôi.”

Nước mắt chảy ròng ròng từ đôi mắt Trương Tiêu Chân.

Sau khi suy nghĩ đến việc nếu chết, bản thân sẽ phải một mình đi sang thế giới bên kia, trái tim Trương Tiêu Chân dường như tan nát.

Bầu không khí u buồn, tang thương bao trùm. 

Dân làng cũng bày ra vẻ mặt lặng lẽ vì không thể giết chết đứa trẻ như vậy.

“khụ!”

Lúc này có ai đó bỗng cười phá lên như không thể chịu được nữa.

Ánh mắt Uyên Xích Hà chuyển về phía sau.

Nam Cung Nhiên xinh đẹp như một bông hoa đang lấy tay che miệng.

Nhìn đôi mắt lộ ra sau những ngón tay nhỏ nhắn kia thì có vẻ chính nàng đã cười.

“tỉ tỉ?”

Ngay khi Uyên Xích Hà nhìn với vẻ ngạc nhiên, Nam Cung Nhiên đã nhẹ nhàng vẫy tay và nói.

“Không có gì, không có gì đặc biệt đâu. Chỉ là ta thấy thú vị quá nên bật cười thôi.”

“Tỉ nói thú vị sao?”

Uyên Xích Hà không thể hiểu được lời Nam Cung Nhiên.

Vào lúc cái chết của Trương Tiêu Chân nhỏ tuổi được xác nhận mà tỉ ấy lại nói thú vị ư?

Cửu Thiên Đồng Mẫu lạnh lùng nói.

“Nữ nhân kia, ngươi là ai mà dám xấc xược như vậy? Nếu ngươi làm như vậy vì ngươi nghĩ võ nghệ ngươi cao cường thì…”

Nam Cung Nhiên ngắt lời Cửu Thiên Đồng Mẫu.

“Làm gì có chuyện đó.”

“Hãy gọi ta là Cửu Thiên Đồng Mẫu - người phụng sự Cửu Thiên Huyền Nữ.”

“Ôi trời! Không phải bây giờ đang hàng thần dưới thân phận Cửu Thiên Huyền Nữ hay sao? Mắt vẫn còn trắng dã thế kia mà sao gọi là Cửu Thiên Đồng Mẫu được chứ?”

(Hàng thần: cầu hồn: Việc mời thần thánh giáng xuống và nhập vào người của mình bằng các câu thần chú hay câu cầu nguyện.)

“Đúng là láo xược. Đệ tử của ta, ngươi định chỉ đứng nhìn nữ nhân kia khinh khi ta sao?”

Cửu Thiên Đồng Mẫu liếc nhìn Uyên Xích Hà.

Vì Uyên Xích Hà đã nghe lời mình nói nên Cửu Thiên Đồng Mẫu định lợi dụng Uyên Xích Hà.

Tuy nhiên, không may là đối với Uyên Xích Hà thì Nam Cung Nhiên chính là sự tồn tại tương tự như Cửu Thiên Huyền Nữ. Quan trọng hơn hết thì khuôn mặt của Cửu Thiên Huyền Nữ được nhìn thấy ở Cửu Thiên Huyền Nữ Kính chính là Nam Cung Nhiên. 

Đương nhiên là những lời của Cửu Thiên Đồng Mẫu không có tác dụng với Uyên Xích Hà.

Dù vậy Uyên Xích Hà vẫn cảm thấy hơi lo lắng nên đã hỏi nhỏ Nam Cung Nhiên.

“tỉ tỉ, sao tỉ lại như vậy?”

Lúc này ánh mắt Nam Cung Nhiên hướng về phía Thẩm Thống.

Tuy nhiên Thẩm Thống- kẻ luôn cho mình là một con cáo già hiện tại cũng bày ra vẻ mặt ngớ ngẩn.

Nam Cung Nhiên nhẹ lắc đầu.

Đến cả Thẩm Thống- người đã lăn lộn giang hồ còn như vậy thì Uyên Xích Hà biết thế nào đây?

“Xích Hà.”

“Vâng.”

Uyên Xích Hà nhìn Nam Cung Nhiên với ánh mắt dịu dàng.

Đó là cái nhìn của sự tin tưởng tuyệt đối như đứa con đang nhìn mẹ của mình.

“Cửu Thiên Đồng Mẫu là kẻ lừa đảo.”

Trước lời nói đó, Cửu Thiên Đồng Mẫu liền hét lên.

“Sao ngươi dám thốt lên những lời như vậy hả! Đệ tử! Ác quỷ đã nhập vào nữ nhân đó rồi. Trong lúc chúng ta đang tập trung vào đứa trẻ thì ác quỷ dối trá đã chuyển sang nữ nhân kia. Đó là lý do tại sao ta lại nói phải giết chết thân chủ.”

Tuy nhiên Uyên Xích Hà không nghe lời Cửu Thiên Đồng Mẫu.

“Tỉ nói đó là kẻ lừa đảo sao?”

“Ta có thể chứng minh bà thím đó là kẻ lừa đảo.”

“Thật vậy sao?”

Ngay lập tức Cửu Thiên Đồng Mẫu lại hét lên.

“Dối trá! Ác quỷ lừa gạt người đã nhập vào nữ nhân đó! Ngươi đừng nghe những lời nói dối đó!”

Khi Cửu Thiên Đồng Mẫu liên tục phỉ báng Nam Cung Nhiên, khuôn mặt Uyên Xích Hà cứng đờ lại.

“Ồn ào quá! Bà thím tiên nữ này im lặng coi nào!”

Uyên Xích Hà đã gắn thêm từ “bà thím” vào danh xưng “tiên nữ”.

Cửu Thiên Đồng Mẫu tức run người nhưng không dám mở miệng.

Đó là vì vẻ mặt Uyên Xích Hà không được tốt lắm.

Tuy nhiên khi quay lại nhìn Nam Cung Nhiên, khuôn mặt Uyên Xích Hà lại trở nên ôn hòa.

“Bằng cách nào ạ?”

“Nếu muốn làm điều đó thì đệ phải giúp ta một chút.”

“Đệ sao?”

“Đúng vậy, nữ nhân kia đã tự xưng là Cửu Thiên Huyền Nữ đúng chứ?”

“Vâng.”

“Cửu Thiên Huyền Nữ đã dạy võ công cho đệ đúng không?”

Trước lời Nam Cung Nhiên, Cửu Thiên Đồng Mẫu lại một lần nữa hét lên.

“Đệ tử! Ngươi đừng nghe những lời của ác quỷ dối trá đó! Ngươi không biết nữ nhân đó đang muốn tiêu diệt ngươi sao? Đừng nghe! Mỗi lời nói từ miệng ả ta đều là tà ác!”

“Bà thím! Bà ngậm miệng cjo ta! Nếu bà còn chen vào thì cho dù bà có là tiên nữ hay là gì khác, ta cũng sẽ không để yên!”

Ầm ầm.

Ngay khi Uyên Xích Hà hét lên, khách điếm rung lắc.

Cửu Thiên Đồng Mẫu đảo mắt, ngồi thụp xuống và mò mẫm tứ phương vì cứ ngỡ khách điếm đang sụp đổ.

Khi Cửu Thiên Đồng Mẫu trở nên yên lặng, Nam Cung Nhiên tiếp tục nói.

“Hãy yêu cầu bà thím tự xưng là Cửu Thiên Huyền Nữ kia thi triển Cửu Thiên Cực Kiếm đi. Chỉ cần bà biết nhất chiêu bán thức (một nửa chiêu thức) thì ta cũng sẽ công nhận bà thực sự là Cửu Thiên Huyền Nữ, nhưng chắc là không có chuyện đó đâu nhỉ?”

“À, chỉ cần làm vậy là được đúng không? Bà thím tiên nữ đã nghe rồi chứ? Bà hãy thi triển kiếm pháp mà bà đã dạy cho ta đi. Chỉ cần bà bắt chước đại khái thôi thì ta cũng sẽ công nhận.”

Cửu Thiên Đồng Mẫu bật dậy khỏi chỗ cùng với tiếng “Ư ư”..

Không biết từ lúc nào bạch nhãn đã quay trở lại đôi mắt của người bình thường.

“Phù! Thiếu hiệp, Cửu Thiên Huyền Nữ đã quay trở về Thần Giới rồi. Công phu của ta vẫn còn thiếu sót nên không thể hàng thần lâu hơn được.”

Ngay lúc đó, Nam Cung Nhiên phá lên cười ha ha.

Cửu Thiên Đồng Mẫu khó chịu nhìn Nam Cung Nhiên.

“Tiểu thư, sao tiểu thư lại cười như vậy ched? Không phải mọi người cũng đã chứng kiến Cửu Thiên Huyền Nữ hàng thần rồi sao?”

“Vâng, ta đã nhìn rõ rồi. Ta nhìn rất rõ cảnh bà thím lừa dối Uyên đệ.”

“Người nói dối là tiểu thư. Tiểu thư không tin Cửu Thiên Huyền Nữ tồn tại có đúng không?”

Nam Cung Nhiên chuyển ánh mắt về phía Uyên Xích Hà.

“Nhìn cho kỹ. Bây giờ ta cũng sẽ làm y chang những gì bà thím đã làm. À, ngoại trừ việc trợn ngược mắt, vì ta thấy việc đó xấu xí lắm"

Uyên Xích Hà chớp mắt lắng nghe rồi gật đầu.

Nam Cung Nhiên nói với Cửu Thiên Đồng Mẫu.

“Bà thím, ta cũng biết tất cả những chuyện liên quan đến thím đó. Để ta nói thím nghe thử nhé?”

“Lời ngớ ngẩn gì đây chứ…?”

Nam Cung Nhiên khẽ nhắm mắt.

“Bà thím là con cháu của một gia đình bình thường. Ở sân nhà có một cây hồng nhỉ?”

“Nói dối! Không hề có thứ đó.”

“Không phải đâu thím à. Vốn dĩ là có cây hồng nhưng sau khi sinh ra thím thì phụ thân thím đã chặt cây hồng đó rồi. Nhờ chuyện đó mà thím mới còn sống sót đó. Khi thím được sinh ra, mẫu thân thím đã trải qua quá trình chuyển dạ rất vất vả.”

"......"

Khuôn mặt của Cửu Thiên Đồng Mẫu nhăn lại.

Nữ nhân đó bắt chước lại những lời bản thân vừa nói.

“Nếu như phụ thân không chặt cây hồng đó thì bà thím cũng đã chết rồi.”

“Đừng…đừng nói nhảm!”

Nam Cung Nhiên nhìn thẳng vào Cửu Thiên Đồng Mẫu.

Khoảnh khắc đó, Cửu Thiên Đồng Mẫu rùng mình ớn lạnh.

Trái tim Cửu Thiên Đồng Mẫu trùng xuống trước cái nhìn như thể nhìn thấu tâm can của Nam Cung nhiên.

“Bà thím nói nhảm nhí sao? Thím sinh ra và lớn lên ở Giang Nam chứ không phải Sơn Đông có đúng không? Gần nhà thím có một con con mương lớn. Ta nói vậy rồi mà thím vẫn cho rằng ta nói dối sao?”

“Ôi!”

Cửu Thiên Đồng Mẫu nhìn Nam Cung Nhiên với ánh mắt kinh ngạc.

Không ai biết chuyện bản thân sinh ra ở Giang Nam. Vậy mà nữ nhân mới lần đầu gặp mặt lại biết được chuyện đó.

“Lẽ nào nữ nhân kia là thầy đồng sao?”

Nam Cung Nhiên nhìn dân làng rồi nói.

“Ta biết ai là cha của các con thím. Thậm chí ta còn biết được những nam nhân đã ngủ cùng thím suốt thời gian qua. Để ta nói ra nhé?”

Dân làng bắt đầu xầm xì.

Cửu Thiên Đồng Mẫu định phản bác gì đó, nhưng Nam Cung Nhiên đã nhanh hơn.

Ngón tay của Nam Cung Nhiên chỉ vào 4 nam nhân đứng phía sau Cửu Thiên Đồng Mẫu.

“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi. 4 người các ngươi đã ngủ cùng với bà thím. Thế nào? Còn ngụy biện gì không?”

Những nam nhân bị chỉ điểm run rẩy với khuôn mặt nhợt nhạt.

Cửu Thiên Đồng Mẫu không thể rời mắt khỏi Nam Cung Nhiên với vẻ mặt mất hồn.

Bản thân bà ta chỉ là lừa dối người khác bằng câu chữ phù hợp nhưng những gì nữ nhân kia nói là sự thật.

“Nói…nói dối…Ta thực sự là người phụng sự Cửu Thiên Huyền Nữ.”

Tuy nhiên nhóm Uyên Xích Hà và dân làng bắt đầu tỏ ra bán tín bán nghi.

Đặc biệt Uyên Xích Hà thậm chí còn nghiến răng.

“Tỉ tỉ, sao tỉ biết được bà thím kia lừa đảo?”

Nam Cung Nhiên nhìn Uyên Xích Hà rồi cười.

Chỉ vài phút trước tâm trí Uyên Xích Hà đã hoàn toàn bị thổi bay bởi những lời của Cửu Thiên Đồng Mẫu, nhưng hiện tại đã nhanh chóng gọi Cửu Thiên Đồng Mẫu là kẻ lửa đảo.

Uyên Xích Hà biết rằng vì bị nhốt trong nhà kho lâu năm nên quan hệ đối nhân xử thế vẫn còn non kém nhưng có vẻ mọi chuyện còn tệ hơn những gì bản thân nghĩ. Uyên Xích Hà cho rằng cần chú ý vào vấn đề này nhiều hơn. 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...