Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 152
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 152: Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại
Vào khoảng giữa trưa.
Khi đi qua vị trí sông Trường Giang chia làm ba nhánh, thuyền trưởng vội vã đến chỗ nhóm của Uyên Xích Hà.
"Các vị võ giả, chúng ta sắp đến Giang Châu Trấn rồi. Ở đó có Trường Giang Thủy Trại nên ta sẽ không ghé lại mà sẽ đi ngay... Không sao chứ ạ?"
Thuyền trưởng âm thầm quan sát sắc mặt của những người võ lâm.
Từ Giang Châu Trấn đến điểm đến ban đầu của con thuyền là Cửu Giang sẽ mất khoảng nhất trà khuynh (khoảng 20 phút). Tuy nhiên, những người võ lâm này lại nói rằng họ sẽ xuống ở Giang Châu Trấn.
Trường Giang Thủy Trại ở Giang Châu Trấn cũng chính là tổng hành dinh của các băng nhóm thủy tặc hoạt động trong khu vực Trường Giang. Vì vậy lão đã đến để xác nhận xem họ có thực sự muốn xuống đó không.
Lưu Cận Thức nhanh chóng đáp lời.
"Đúng vậy, nhưng có vấn đề gì không?"
"Ừm, không hẳn là vấn đề, nhưng mà…."
Thuyền trưởng nói lắp bắp.
Nếu không phải là những người có liên quan đến Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại thì tốt nhất là không nên đặt chân đến Giang Châu Trấn.
Lão muốn nói ra, nhưng lại sợ khiến họ hiểu lầm rằng "Có phải ngươi đang coi thường chúng ta?"
"À, không có gì. Tôi chỉ muốn xác nhận chỗ các vị muốn xuống thuyền thôi."
Nói xong, thuyền trưởng cúi đầu chào rồi nhanh chóng đi mất.
Lưu Cận Thức quay lại và nhún vai với khuôn mặt không biết chuyện gì đang xảy ra.
Uyên Xích Hà hỏi Nam Cung Nhiên.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Có vẻ thuyền trưởng lo lắng cho chúng ta, thế nên mới hỏi lại xem ta có thực sự muốn xuống Giang Châu Trấn không."
“Hừm.”
Uyên Xích Hà nhìn thuyền trưởng với ánh mắt kì lạ.
Cho dù đã tận mắt chứng kiến võ công của họ rồi mà vẫn còn lo lắng vậy sao?
"Trường Giang Thủy Trại đó đáng sợ đến thế cơ à?"
"Đệ đã từng nghe nói về Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại chưa?"
"Chưa ạ."
Nam Cung Nhiên mỉm cười trước câu trả lời ngây ngô của Uyên Xích Hà.
"Đó là một liên minh tập hợp rất nhiều băng đảng thủy tặc khác nhau ở khu vực Trường Giang. Trại chủ của Trường Giang Thủy Trại - Trường Giang Nhất Quái chính là người đứng đầu liên minh đó. Ở Giang Châu Trấn hầu hết mọi người đều có liên quan đến liên minh này. Lát nữa gặp đệ sẽ giật mình đó."
"Quy mô lớn đến vậy sao?"
"Không ngoa khi nói rằng đó là một vương quốc nhỏ được cai trị bởi Trường Giang Nhất Quái. Không có nơi nào trên hòn đảo mà sức mạnh của lão ta không chạm tới. Nó được gọi nơi giang hồ nhất trong giang hồ đấy."
“Nơi giang hồ nhất trong giang hồ?”
Thẩm Thống ở cạnh đó xen vào.
"Ha ha. Nói đơn giản, công tử có thể coi nơi đó là một lãnh địa vô pháp vô thiên. Khi còn trẻ ta cũng tới đó ngao du vài tháng. Bầu không khí ở đó khá tuyệt đấy."
"Ồ, nếu nơi đó tốt như vậy tại sao lão không sống luôn ở đó đi?"
"Hehe. Tại ta hay bị say sóng ấy, nên ta không hợp với nơi sông nước. Sau đó ta mới nhận ra, 'À! Hình như mình có tố chất núi non thì phải' và đã đi lên núi."
"Chậc chậc! Đúng là đời lão không làm thủy tặc thì cũng làm sơn tặc, không thoát khỏi kiếp trộm cướp mà."
“Nhờ đó mà ta mới gặp được công tử còn gì, chẳng phải đều là ý trời sao?”
Uyên Xích Hà nhăn mặt trước lời nói buồn nôn của Thầm Thống.
Trong khi đó, con thuyền chậm rãi tiến vào một bến cảng khổng lồ, lớn hơn tất cả với những bến cảng họ từng thấy trước đây,
Cuối cùng đã đến Giang Châu Trấn.
Thuyền trưởng lái thuyền đến gần bờ để nhóm Uyên Xích Hà xuống rồi rời đi mà không thèm ngoảnh lại.
Nhìn con thuyền vội vã rời đi, Tích Sa Thủy lẩm bẩm.
"Trời ạ! Làm gì mà đi nhanh như một cơn gió vậy chứ!”
Mã phu đáp lời với khuôn mặt co rúm lại.
“Tối qua, tiểu nhân đã uống rượu với thuyền trưởng, nghe lão nói chỉ cần nhắc đến Giang Châu Trấn thôi là người đi thuyền qua Trường Giang đều sợ mất mật đấy`.”
Lưu Cận Thức vỗ vai lão.
"Ha ha, không cần quá lo lắng, cho dù là thủy tặc thì cũng sẽ không đụng vào người bình thường đâu."
"Thật vậy sao?"
Đúng lúc đó, những tiếng la hét vang lên từ xa.
Đôi mắt của nhóm Uyên Xích Hà đồng loạt hướng về phía âm thanh phát ra.
Có vẻ như những người ra vào cảng có xô xát và đang lời qua tiếng lại.
Một người đàn ông khoảng tứ tuần, bộ dạng hung dữ bắt đầu đánh đối phương cùng những lời chửi rủa.
Nhìn thấy chiếc phác đao lủng lẳng quanh eo của một hắn thì có vẻ hắn ta là một võ giả. Ngược lại, ai nhìn vào cũng có thể thấy người bị đánh là người bình thường.
Tuy nhiên, không một ai đi lại xung quanh lao vào ngăn cản võ giả kia.
Mã phu chứng kiến cảnh tượng đó liền lẩm bẩm với găng mặt xanh tái.
“Sao thiếu hiệp nói là chúng không đụng vào dân thường mà.”
"Hình như không phải là thủy tặc. Có thể là mấy tên côn đồ hay đại loại thế".
"Tiểu nhân không nghĩ vậy đâu..."
"Đi thôi, đi thôi."
Lưu Cận Thức đẩy mã phu về phía xe ngựa.
Uyên Xích Hà ló đầu ra ngoài cửa sổ, không ngừng nhìn ngó xung quanh.
Nơi đây giống như một khu chợ khổng lồ, tấp nập người qua lại.
"Chà. Tất cả các khu vực do Thập Thủ Ma Binh chiếm đóng đều đã trở thành đống đổ nát, nhưng ở đây thì khác nhỉ."
"Ha ha, cũng không hẳn vậy. Sơn tặc cướp thôn, nhưng mà thủy tặc lại cướp thuyền. Hơn nữa đây còn là căn cứ địa của bọn chúng đấy."
"Một thủy trại thôi mà lớn thế này á?"
Uyên Xích Hà nhìn Thẩm Thống bằng ánh mắt ngạc nhiên.
Dù có nhìn thế nào thì cũng thấy đây rõ ràng là một thành phố cảng khổng lồ với hàng chục con thuyền liên tục ra vào bến.
Thành phố sầm uất, rộng lớn thế này mà lại là tổng hành dinh của đám thủy tặc sao?
"Không phải Nam Cung tiểu thư đã nói với công tử trước đó sao? Toàn bộ hòn đảo được thống trị bởi Trường Giang Thủy Trại. Hãy quan sát những người qua lại trên đường phố đi. Hơn một nửa trong số chúng đang đeo kiếm, phải không? Chúng chắc chắn là đám thủy tặc đến từ đâu đó đấy."
“Nhiều người thế này mà đều là thủy tặc à?”
“Một nửa trong số chúng là người bản địa đã sống ở khu vực này qua nhiều thế hệ. Những người được trang bị vũ khí có lẽ là thủy tặc hoặc người tà phái, phần còn lại là dân bản địa."
Uyên Xích Hà há hốc miệng vì ngạc nhiên.
Đúng như lời Nam Cung Nhiên nói, đây quả thực là một vương quốc thu nhỏ.
"Các vị, chúng ta mau đi chứ?"
Mã phu đã ngồi vào ghế lái như thể lão muốn rời khỏi nơi này thật nhanh.
Uyên Xích Hà và nhóm của cậu từng người một leo lên xe ngựa.
Đúng lúc đó, hơn một chục người đàn ông kéo đến cầm vũ khí tiến tưới với những bước đi nặng nề.
Uyên Xích Hà, người đang nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp thỏm quay sang Thẩm Thống.
"Lẽ nào… chắc không phải đâu nhỉ?"
Mới xuống thuyền được chưa đầy nửa khắc (khoảng 7 phút) mà đã phải động tay động chân rồi sao?
“Chậc chậc, công tử đoán đúng rồi đấy. Có vẻ như bọn chúng đã nhìn thấy Nam Cung tiểu thư và Chân Tuyết Hạ tiểu thư. Bởi vì ở nơi này, những nữ tử xinh đẹp sẽ thuộc về tay kẻ mạnh."
"Nghe cứ như là hang ổ của đám thú vật vậy."
"Đây là nơi tụ tập của đám thủy tặc Trường Giang còn gì, mà nói như thế quả thật cũng không sai."
Uyên Xích Hà và nhóm của cậu đều đã ngồi xuống, nhưng cỗ xe vẫn không lăn bánh.
Đó là do những gã đàn ông không rõ danh tính kia đã chặn đầu xe ngựa.
Mã phu nhìn Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên bên cạnh với vẻ mặt sợ sệt.
Nam Cung Thiên thở dài và nói với bọn cướp.
“Ta không biết bên đó là ai, nhưng chúng ta…”
Vào lúc đó, người đàn ông với mái tóc đỏ rũ rượi, Xích Phát Ma Quỷ Chu Ngân Trang, đã ngắt lời Nam Cung Thiên.
“Câm miệng, ta không cần biết các ngươi là ai. Để hai nữ tử đó lại và cút đi, thế thì ta sẽ tha cho các ngươi một mạng.”
Trước những lời nói xúc phạm của người hắn, Nam Cung Thiên vốn điềm đạm cũng nổi cơn thịnh nộ.
"Tến khốn kiếp! Ngươi dám ăn nói hàm hồ như thế à?! Trên xe là Lục Lâm Tổng Tuần Sát đấy, nếu các người còn muốn giữ mạng sống thì mau biến đi cho khuất mắt ta!"
Khuôn mặt của Chu Ngân Trang đanh lại khi nghe thấy từ ‘Lục Lâm Tổng Tuần Sát’.
"Thựcj sự là Lục Lâm Tổng Tuần Sát đang ngồi trên xe sao?"
Uyên Xích Hà đã ném lệnh bài ra ngoài cửa sổ.
Keng.
Lệnh bài rơi chuẩn xác rơi ngay trước mũi giày Chu Ngân Trang.
Sau khi kiểm tra mặt trước và mặt sau của lệnh bài, Chu Ngân Trang trả lại nó một cách lễ phép bằng cả hai tay.
Một lúc sau, khi xe ngựa tấp vào con đường ven sông, hắn mới vội vàng nói với đám thủy tặc bên cạnh.
"Mau về báo tin là Tổng Tuần Sát đã tới! Ta sẽ bám theo xe ngựa."
"Được!"
Chín tên cướp chia ra các hướng, còn Chu Ngân Trang lén lút đi theo phía sau cỗ xe từ xa.
***
Giang Châu Trấn.
Cửu Gia thôn.
Trường Giang Thủy Trại tọa lạc bên bờ Trường Giang.
Năm sáu con thuyền khổng lồ nối đuôi nhau thả neo ở bến thuyền lớn trước cổng thủy trại.
Tất nhiên, những con thuyền bình thường không thể cập bến này.
Chính vì lý do đó mà nhóm của Uyên Xích Hà đã neo đậu cánh tại một cảng cách đó khoảng vài khắc đi đường.
Trại chủ Trường Giang Thủy Trại, Trường Giang Nhất Quái - Dương Đại Hổ đang say sưa trên bàn tiệc.
Khi lão vừa mới no nê, tưởng chừng không thể ăn nổi nữa thì bỗng có người vội vàng chạy vào.
Phó trại chủ Hắc Bộ Sát - Thần Nhị Trung hỏi với giọng ồm ồm.
"Có chuyện gì?"
“Có tin bào rằng Lục Lâm Tổng Tuần Sát đang có mặt ở Giang Châu Trấn.”
"Tổng Tuần Sát? Ý ngươi là Uyên Xích Hà?"
"Vâng vâng."
"Ngươi tận mắt thấy hắn tới sao?"
“Xích Phát Ma Quỷ và đám người hay đi với hắn đã nhìn thấy và báo lại ạ.”
"Được rồi. Đi đi."
"Vâng."
Khi người báo tin đi khuất, Thần Nhị Trung quay sang Dương Đại Hổ.
“Trại chủ, sao Tổng Tuần Sát lại tới đây?”
"Không biết nữa, ngươi có biết gì về tiểu tử đó không?”
"Không có. Không phải đó là người được Phá Thiên Ma Quân nuôi nấng sao?"
"Phá Thiên Ma Quân không phải là kiểu người sẽ cất nhắc ai đó lên vị trí cao chỉ vì đó là đệ tử của hắn. Nhìn đám Thập Nhị Ma Quân đó đi, ngay cả chúng cũng đâu thể vươn lên vị trí Tổng Tuần Sát."
"Trại chủ không cần phải lo lắng. Dù sao tiểu tử đó cũng chỉ mới 20 tuổi thôi, cho dù có học võ công từ trong bụng mẹ thì cũng không sánh bằng ngón chân của ngài ."
"hahaha! Cái thằng này!"
Lão ta đang cười phớ lớ thì đột nhiên nói như nhớ ra gì đó.
"Ngươi có nhớ những thương nhân ra vào cảng đã nói gì không? Tên họ Uyên đó đã giết chết các cao thủ của Di Minh Giáo thì phải."
"Lẽ nào ngài đang nói đến những lời nhảm nhí rằng họ đã biến thành quái vật gì đó sao?"
“Ở tuổi đó là đã trở thành Tổng Tuần Sát, lại còn đánh bại được cả cao thủ Di Minh Giáo ư…”
Đôi mắt của Dương Đại Hổ nheo lại.
Thần Nhị Trung, người đang quan sát lão ta với vẻ mặt nghiêm túc, lập tức đứng bật dậy.
"Vậy bây giờ tiểu nhân sẽ đi tập hợp các thủ lĩnh của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại ngay!"
"Hừ! Ngươi nghĩ rằng một mình ta thì không xử lí được tiểu tử đó à?"
"..."
Thần Nhị Trung không đáp lời.
Dương Đại Hổ vơ lấy vò rượu trên bàn, một hơi uống cạn.
"Nếu hắn đã đến thì cứ tập hợp mọi người lại, để xem xem Lục Lâm Tổng Tuần Sát oai phong đến mức nào."
"Vâng vâng. Tiểu nhân nhất định sẽ cho chuẩn bị một bữa tiệc chào mừng thật hoành tráng."

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook