Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 153. Làm tốt lắm. Mình đã làm rất tốt

 

Chiều dài của sông Trường Giang chảy qua trung nguyên là khoảng 16.040 lý (khoảng 6300km)

Trường Giang bắt nguồn từ Đường Cổ Lạp Sơn Mạch (唐古拉山脈: dãy núi Đường Cổ Lạp) ở Thanh Hải xa xôi, uốn lượn qua vô số tỉnh thành và trấn lớn để đổ ra biển Đông.

Trường Giang là con sông dài như vậy nên số lượng thủy tặc nhiều vô số kể không tài nào đếm được.

Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại được những tên thủy tặc lập nên để xây dựng ranh giới và tránh xung đột. Gọi là “Liên Minh” thì nghe có vẻ hay ho nhưng thực chất chỉ là tụ điểm của đủ loại thủy tặc sinh sống ven sông mà thôi.

Trong bất cứ tổ chức nào thì kẻ mạnh nhất đều sẽ trở thành thủ lĩnh.

Trại chủ Trường Giang Thủy Trại với thế lực lớn mạnh đương nhiên được giao vai trò Minh Chủ, và những thủy tặc của Trường Giang với tư cách là thành viên của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại ra vào Trường Giang Thủy Trại như nhà của mình. Cũng vì thế mà Trường Giang Thủy Trại dần biến thành đại bản doanh của những tên thủy tặc sinh sống ở sông Trường Giang.

Không ngoa khi nói rằng số lượng những kẻ liên quan đến Trường Giang Thủy Trại giờ đây có thể lấp đầy hòn đảo.

Ở Trường Giang Thủy Trại, những kẻ kém cỏi võ công không có gì đặc biệt chỉ được phép đi đến Giang Châu Trấn – ngoại cảng. Tất nhiên những cao thủ xuất sắc hơn thì cho dù có ra vào Cửu Gia Thôn – nội cảng cũng chẳng phải vấn đề gì cả.

Tuy nhiên hôm nay có một tin đồn lan truyền rằng nội cảng sẽ được mở để chào đón Lục Lâm Tổng Tuần Sát nhập đảo (入島).

Những tên thủy tặc vốn chỉ được loanh quang ngoại cảng Giang Châu Trấn đã đổ xô đến Cửu Gia Thôn - nơi có nội cảng ngự trị.

Xe ngựa 2 ngựa kéo tiến vào Cửu Gia Thôn.

Đối với những kẻ ở trên đảo, xe ngựa 2 ngựa kéo vô cùng nổi bật.

Những tên thủy tặc của Trường Giang Thủy Trại lập tức nhận ra đó là xe ngựa của nhóm Tuần Sát.

Hắc Bộ Sát  - Thần Nhị Trung, phó trại chủ đã dẫn theo các thủ hạ chạy đi nghênh đón Uyên Xích Hà.

Cuối cùng, xe ngựa của nhóm Uyên Xích Hà dừng ở bãi đất trống nằm giữa Cửu Gia Thôn.

Trước hình ảnh lạ lẫm đó, những tên thủy tặc của Cửu Gia Thôn cũng kéo đến xung quanh xe ngựa.

Mã phu sợ hãi, chỉ đảo mặt liên tục chứ không có ý định xuống xe.

Dựa trên kinh nghiệm của y thì có lẽ sắp có một trận huyết chiến nổ ra ở đây.

“Nếu mình cứ ngồi ở vị trí mã phu, chắc không ai đụng đến đâu nhỉ?”

Bởi vì đây là cuộc chiến giữa nhân sĩ Võ Lâm nên mã phu không có ý định chõ mũi vào chuyện người khác.

Nhóm Uyên Xích Hà lần lượt xuống xe, nhưng cũng không ai có ý định kéo theo mã phu xuống, bởi  sẽ không dễ gì có thể bảo vệ được y, nên thôi tốt nhất cứ giữ y ở một khoảng cách xa là tốt nhất.

Những tên thủy tặc của Trường Giang Thủy Trại và Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại không hề biết đến cuộc chiến định mệnh giữa Uyên Xích Hà và Trường Giang Nhất Quái.

Đương nhiên bọn chúng liên tục nhòm ngó nhóm Uyên Xích Hà với ánh mắt tò mò.

Đối với chúng, Lục Lâm Tổng Tuần Sát  tựa như sự tồn tại trên mây vậy.

Nếu không phải lúc này thì sẽ không còn cơ hội để bọn chúng nhìn thấy khuôn mặt ấy ở khoảng cách gần nữa nên chúng đã liên tục kéo đến.

Ngay khi Thần Nhị Trung xuất hiện, những tên thủy tặc vốn đang tụ tập lại liền tránh sang trái phải để có đường cho hắn đi qua.

Nhờ vậy mà Thần Nhị Trung có thể dễ dàng tiến đến phía trước nhóm Uyên Xích Hà.

“Xin chào mừng! Tại hạ là Thần Nhị Trung - phó trại chủ Trường Giang Thủy Trại. Không biết vị nào là Tổng Tuần Sát nhỉ?”

Uyên Xích Hà lấy ra lệnh bài Tuần Sát và ném về phía Thần Nhị Trung thay cho câu trả lời.

Thần Nhị Trung sau khi xác nhận lệnh bài liền cúi sạp lưng xuống như tiểu nhị.

“Chào mừng Tổng Tuần Sát! Hoan nghênh ngài đến với Trường Giang Thủy Trại.Tại hạ sẽ tiếp đón ngài hết lòng!”

Ngay khi Uyên Xích Hà gật đầu, Thần Nhị Trung đã bước đến bên cạnh và bám sát.

“Tại hạ sẽ đưa ngài đến chỗ Trại chủ.”

Ngay khi bọn họ băng qua khu đất trống, điện các khổng lồ xuất hiện.

Trên tấm biển treo ở lối vào điện có ghi dòng chữ “Trường Long”.

Thần Nhị Trung nói với vẻ mặt hoan hỉ.

“Nơi này chính là Trường Long Điện, có thể gọi là trung tâm của Trường Giang Thủy Trại, cũng là địa điểm được sử dụng mỗi khi có hội họp với người của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại bọn ta.”

Uyên Xích Hà khẽ liếc nhìn những người theo sau và hỏi.

“Còn tập hợp cả những người của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại sao?”

“Không phải đặc biệt tập hợp gì đâu. Chỉ là những người ở ngoại cảng và nội cảng rất muốn diện kiến ngài Tuần Sát nên Minh chủ đã cho phép thôi. Tại hạ có nên đuổi những người Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại đi không?”

“Giờ còn bắt họ rời đi để làm gì chứ? Cứ để vậy đi.”

“Vâng, vậy tại hạ sẽ cứ để họ đi theo.”

Nếu Thần Nhị Trung có đuôi thì hẳn là bây giờ cũng đang vẫy cũng nên.

Khi nhóm người Uyên Xích Hà bước vào Trường Long Điện, hàng trăm người đang ngồi liền nhất loạt đứng dậy.

Ngay sau đó Trường Giang Nhất Quái Dương Đại Hổ tiến đến với nụ cười trên môi.

“Ngài Tổng Tuần Sát. Ta là Dương Đại Hổ - trại chủ Trường Giang Thủy Trại. Chắc ngài đã rất mệt vì phải đi một quãng đường xa đến đây. Xin mời ngài ngồi chỗ này.”

Dương Đại Hổ chỉ vào thượng tịch (Chỗ mà người có địa vị cao hoặc nhiều tuổi ngồi).

Uyên Xích Hà chợt khựng lại.

Uyên Xích Hà vốn đến đây để xử lý Thập Thủ Ma Binh thế nhưng lại được tiếp đón thế này nên cậu cảm thấy khá bối rồi.

Khoảng 100 tên thủy tặc nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà với ánh mắt mong đợi.

Đây thực sự là bầu không khi để đón tiếp ai đó chứ không phải để đánh nhau.

Cuối cùng Uyên Xích Hà cũng ngồi vào thượng tịch.

Ngay sau đó, Dương Đại Hổ tuyên thệ trung thành với Lục Lâm và lũ thủy tặc hét to lên “Oaaaa!”

Dương Đại Hổ già vờ giả vịt nói.

“Ngài Tổng Tuần Sát, ngài có lời muốn nói với thủy tặc của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại đúng chứ?”

Uyên Xích Hà suy nghĩ điều gì đó, rồi đứng dậy khỏi chỗ mà không từ chối yêu cầu.

Bầu không khí ồn ào như cái chợ bỗng lắng xuống trong tích tắc.

Uyên Xích Hà từ từ đảo mắt nhìn xung quanh rồi nói.

“Ta đã mất cha mẹ từ khi lên 6 và trở thành cô nhi. Ta chưa từng được học là phải sống như thế nào. Ta cứ lang thang khất thực rồi trở thành Lục Lâm vào 4 năm trước. Hôm nay, sau khi đến Giang Chu Trấn thì ta thực sự cảm thấy rất kỳ quặc.”

Trước từ “kỳ quặc”, những tên thủy tặc bắt đầu xì xầm.

Như thể Uyên Xích Hà đang chỉ trích những thủy tặc ở Giang Chu Trấn vậy.

“Ta thực sự rất hài lòng về nơi này. Ta cũng không thích sử dụng đầu óc lắm. Ở đây kẻ mạnh sẽ trở thành vua. Phải vậy không?”

“Đúng vậy!”

“Chính xác!”

“Có phải mọi người đang thắc mắc tại sao ta lại đến đây đúng chứ?”

“Vâng!”

“Xin ngài hãy nói đi!”

“Tổng Trại chủ đã giao phó cho ta, Di Minh Giáo đang muốn nhúng tay vào Lục Lâm nên ngài ấy đã yêu cầu ta ngăn chặn việc này lại.”

"......"

Trước lời nói bất ngờ đó, những thủy tặc của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại chỉ biết chớp mắt và câm như hến.

“Có vẻ bọn chúng đã bí mật thay thế trại chủ của Lục Lâm bằng Thập Thủ Ma Binh. Tổng Trại Chủ đã biết được điều đó và rất tức giận. Nếu là mọi người thì mọi người sẽ thế nào đây? Tức giận hay là không?”

Khoảng khắc đó, các thủy tặc của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại hét lên.

“Tức giận!”

“Làm vậy là không được!”

“Sao Di Minh Giáo dám làm thế chứ?”

Ngay khi Uyên Xích Hà giơ tay lên, sự ồn ào lắng xuống.

“Nào nào. Vì vậy với tư cách Tổng Tuần Sát, ta đang trong quá trình hành tẩu giang hồ thực hiện nhiệm vụ. Đến hiện tại, hẳn là Di Minh Giáo cũng đã nhận ra Lục Lâm không dễ đụng đến. Nếu không biết thì hẳn bọn chúng là đồ ngu rồi. Dương Trại chủ, ngài nghĩ như thế nào?”

Trước câu hỏi của Uyên Xích Hà, Dương Đại Hổ không nói lời nào cả.

“Đúng là một kẻ gian xảo.”

Nói không thích dùng đầu óc nhưng lại thay đổi bầu không khí chỉ bằng vài lời nói.

Thế này thì Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại sẽ không có lý do nào để giương kiếm chống lại Tổng Tuần Sát nữa.

Uyên Xích Hà thẳng thừng nói với Trường Giang Nhất Quái- người đang đứng với nụ cười cay đắng.

“Dương Trại chủ. Ngươi là Thập Thủ Ma Binh đúng chứ?”

Khoảnh khắc đó, trong điện các không ai phát ra tiếng thở.

Những thủy tặc của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại nuốt nước bọt và nhìn chằm chằm Trường Giang Nhất Quái.

“Hô hô. Ngài đùa hơi quá rồi đó. Ngài có chứng cứ ta là Thập Thủ Ma Binh chứ?”

Uyên Xích Hà vỗ ngực đáp.

“Có. Trái tim ta mách bảo điều đó. Dương Đại Hổ chính là Thập Thủ Ma Binh. Ngươi muốn chết dưới tay ta tại đây, hay là lập tức trở về Di Minh Giáo?”

“…”

Dương Đại Hổ nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà mà không nói lời nào.

Hắn ta đã hùng hồn tuyên bố bản thân ta là Thập Thủ Ma Binh nên cho dù có phủ nhận thì cũng vô dụng. Những thủy tặc của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại hẳn cũng đã nằm ngoài tầm kiểm soát của ta.

“Ta phải làm sao đây? Phải đánh nhau sao.”

Đột nhiên câu nói “Tên tiểu tử họ Uyên  của Ngọa Long Trang đã giết chết Thập Thủ Ma Binh Di Minh Giáo” hiện lên trong tâm trí Dương Đại Hổ.

“Ôi trời. Hay cứ thử chiến nhỉ? Nếu làm tốt biết đâu ta có thể cắt cổ hắn trong vòng 5 chiêu.”

Dương Đại Hổ hình dung trận quyết đấu trong đầu.

Hắn nghĩ nếu tấn công bất ngờ thì dường như có thể kết thúc trong 5 chiêu thức, nhưng tay hắn lại không cử động.

Dương Đại Hổ cứ siết chặt nắm đấm rồi lại thả lỏng ra.

Hắn căng thẳng đến mức lòng bàn tay nhớp nháp mồ hôi.

Dương Đại Hổ nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà một lúc lâu rồi phát ra tiếng thở dài nặng nề.

“Phù! Nếu ta nói ta sẽ quay về thì ngươi sẽ để cho ta đi sao?”

“Đương nhiên rồi. Ta đến đây không phải để giết người mà là để chỉnh đốn thôi.”

“Vậy thì ta sẽ rút tay ra khỏi Trường Giang Thủy Trại.”

“Suy nghĩ đúng đắn lắm.”

Uyên Xích Hà thực tâm chúc mừng lựa chọn của hắn.

Không biết Tổng Trại chủ đang nghĩ gì nhưng Uyên Xích Hà không muốn bản thân bị kéo theo mà không có suy nghĩ nào của riêng mình.

Dương Đại Hổ nhìn về phía các thủ hạ Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại và nói.

“Các huynh đệ. Đúng như lời Tổng Tuần Sát nói, ta chính là người Di Minh Giáo. Ta không hề có ý định sẽ lừa dối các huynh đệ. Nếu mối quan hệ giữa Di Minh Giáo và Lục Lâm trở nên tốt đẹp hơn thì chúng ta có thể gặp lại nhau. Ngày đó, nhất định hẹn gặp lại.”

".....”

Các thủ hạ của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại chỉ lẳng lặng lắng nghe.

Không ai nhảy loạn về phía Trường Giang Nhất Quái và gọi hắn là kẻ phản bội hay làm bất cứ điều gì khác. Đối với họ, việc trại chủ của Trường Giang Thủy Trại là người của Di Minh Giáo không phải vấn đề quan trọng.

Bầu không khí cũng không đột ngột tụt xuống.

Ngay khi Dương Đại Hổ từ bỏ chức vị Trại chủ thì hắn cũng không còn là kẻ địch của Uyên Xích Hà nữa. Buổi tiếp đón Tổng Tuần Sát trở thành buổi tiệc chia tay Trường Giang Nhất Quái.

Buổi tiệc kết thúc vào khoảng giờ Thân (từ 3 đến 5 giờ chiều).

Nhóm của Uyên Xích Hà và Dương Đại Hổ di chuyển đến cảng của Cửu Gia Thôn.

Những thủ hạ của Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại ra tiễn nói rằng sẽ cung cấp thuyền đi đến cảng gần nhất cho Dương Đại Hổ và nhóm Uyên Xích Hà.

Sau khi nhìn thấy Dương Đại Hổ leo lên thuyền, nhóm của Uyên Xích Hà cũng lên chiếc thuyền đã được chuẩn bị.

Ngay khi xe ngựa và nhóm Uyên Xích Hà lên thuyền, chiếc thuyền chầm chậm di chuyển đến giữa sông.

Uyên Xích Hà đứng trên mạn thuyền thờ ơ nhìn theo chiếc thuyền của Trường Giang Nhất Quái đang đi theo hướng ngược lại.

Với suy nghĩ kết thúc chuyện này mà không cần giết chết Thập Thủ Ma Binh khiến lòng Uyên Xích Hà cảm thấy tự hào.

Nhóm Tích Sa Thủy bày ra vẻ mặt có gì đó đáng tiếc nhưng Uyên Xích Hà không bận tâm.

Lý do họ như vậy là vì không thể thu thập những thông tin về võ công của Thập Thủ Ma Binh.

Tuy nhiên cũng đâu thể giết người chỉ vì để cung cấp những thông tin đó cho Chính Nghĩa Minh.

“Tốt lắm. Mình đã làm rất tốt.”

Uyên Xích Hà tự khen ngợi bản thân vì đã xử lý công việc gọn ghẽ.

Lâu lắm rồi Uyên Xích Hà mới cảm thầy mình có thể kết thúc một ngày đầy sảng khoái như thế này.

Nghĩ lại thì thời gian qua bản thân cậu đã chứng kiến quá nhiều máu rồi.

Tuy cho đến bây giờ, Uyên Xích Hà chưa bao giờ được học với tư cách con người thì phải làm những gì, không được làm những gì, nhưng dù vậy thì việc giết người cũng khiến lòng Uyên Xích Hà không thoải mái.

Hoàng hôn đỏ rực.

Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên tiến lại bên cạnh Uyên Xích Hà- người đang tận hưởng khung cảnh.

“Đệ đang nghĩ gì vậy?”

“Đệ đang nghĩ mình đã làm rất tốt. Còn tỉ tỉ nghĩ thế nào?”

“Chuyện hôm nay sao?”

“Vâng. Khác với trước đây, hôm nay đệ đã thuyết phục được bằng lời nói và kết thúc mọi chuyện mà không cần đổ máu.”

“Ha ha. Đệ nói hay lắm. Nhưng sao đột nhiên đệ lại có suy nghĩ sẽ làm như vậy?”

“Nếu đệ giết người, ngay cả trong giấc mơ đệ cũng sẽ thấy lòng mình rối bời.”

“Còn gì nữa?”

“Đệ cũng thấy hơi chán ghét khi nghĩ đến việc Phá Thiên Ma Quân đang lợi dụng mình. Đệ đã nghĩ rằng liệu mình có nên chiến đấu ác liệt với những người không có thù oán gì với mình vì ông ấy hay không?”

“À! Vì vậy nên đệ đã giải quyết bằng lời nói sao?”

Nam Cung Nhiên có thể hiểu được lòng Uyên Xích Hà.

Đó không phải việc muốn làm, nên muốn kết thúc mọi chuyện thật tốt đẹp có lẽ cũng là nhân chi thường tình.

Nam Cung Nhiên nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt phức tạp.

Nếu nghĩ về cuộc chiến giữa Chính Nghĩa Minh và Di Minh Giáo thì bằng mọi giá phải giảm bớt số lượng Thập Thủ Ma Binh.

Nhưng cũng không thể ép buộc Uyên Xích Hà được.

Đó là một yêu cầu quá khắc nghiệt đối với Uyên Xích Hà- người đang cố gắng thoát khỏi sự trói buộc bởi Phá Thiên Ma Quân.

Khi đó, đột nhiên các thủy thủ lao mình xuống nước.

Liền sau cùng với tiếng nổ lớn, chiếc thuyền đang chở xe ngựa 2 ngựa kéo phát nổ.

Đoàng!

Hỏa viêm đỏ sẫm dường như càng tô điểm thêm cho hoàng hôn đỏ rực.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...