Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 159. Con đường chúng ta đang đi.

 

Uyên Xích Hà vừa nói vừa đặt tách trà trên tay xuống.

“Chúng ta có con đường đang đi mà. Chính là “theo ý mình”. Ngươi biết rồi mà còn hỏi gì nữa?”

(Trong cụm “Theo ý mình” 내 맘대로(路) từ gốc Hàn có có chữ “Lộ”- ý là con đường của riêng mình. Chơi chữ.”)

“Ha!”

Ngay khi Hoa Dung Độc Tâm bật cười, những người khác cũng cười theo.

Phải một lúc sau, Sát Thiên Đao Cốc Môn Thượng mới biết đó là lời trêu đùa bản thân mình.

Dù vậy, rất đáng ngạc nhiên là lão ta không nổi sùng lên như lúc đầu.

“Nhưng mà nhà ngươi là ai?”

Cốc Môn Thượng nghĩ rằng nếu biết danh tính của tiểu tử này thì cũng có thể biết những người còn lại.

“Nếu biết thì ngươi sẽ bị thương đó.”

“Tên điên.”

Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống bật dậy khỏi chỗ trước câu nói của lão.

“Lão già kia sao ngươi dám hả! Công tử, nếu công tử giao cho ta…”

“Không được.”

Uyên Xích Hà đứng dậy khỏi chỗ và phóng ánh mắt về phía Cốc Môn Thượng.

“Lão già ngươi định giết chết huynh đệ của ta, lão nghĩ mình có phải trả giá không?”

“Đừng có nói mấy lời nhảm nhí…Hự!”

Cốc Môn Thượng đang nói thì toàn thân run rẩy.

Uyên Xích Hà cảm thấy phiền phức nếu phải dùng cả cơ thể nên đã dùng thủ pháp Ý Hình Sát Nhân để đâm và chèn ép Cốc Môn Thượng.

Cốc Môn Thương hoảng loạn vùng vẫy ngay khi sát khí khủng khiếp siết chặt toàn bộ cơ thể.

Lão ta đã thử vận nội lực và cố gắng chống cự nhưng vô ích.

Thời gian càng trôi qua, áp lực siết chặt toàn thân càng lớn.

Cốc Môn Thượng chỉ biết rên rỉ với đôi mắt đỏ ngầu xung huyết và sùi bọt mép.

Tam quái nhìn thấy cảnh tượng đó liền hét lên “Tà thuật” và tấn công Uyên Xích Hà.

Ngay lập tức, Uyên Xích Hà dồn sát khí về phía Tam Quái.

“Hự!”

“Ặc!”

“Á!”

Tam Quái cứng người cùng với tiếng hét ầm ĩ.

Tam Quái như côn trùng bị mắc vào mạng nhện cố gắng dùng sức nhưng cũng không có tác dụng như Cốc Môn Thượng.

Ngay sau đó, nước tiểu màu vàng chảy xuống bàn chân của Cốc Môn Thượng và Tam Quái.

Khách điếm im lặng đến mức đến tiếng thở cũng chẳng thể nghe được.

Môn đồ Thất Thượng Môn chỉ biết luân phiên nhìn Uyên Xích Hà và môn chủ của mình với ánh mắt sợ hãi.

Lúc này, tiểu nhị không tinh ý cứ vậy mà bưng thức ăn bước đến.

Tiểu nhị đang bưng thức ăn bằng cả hai tay muộn màng phát hiện ra Cốc Môn Thượng và Tam Quái liền giật mình.

Tầng 2 chật ních khách đang im lặng như nghĩa trang.

Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Cốc Môn Thượng và Tam Quái - những kẻ đang trợn ngược mắt và co giật.

Uyên Xích Hà hướng về phía tiểu nhị đang đứng thất thần rồi nói.

“Này! Còn không nhanh đến đi mà làm gì nữa? Không thấy khách đang đợi sao?”

“À, vâng vâng.”

Đến lúc này tiểu nhị mới bày thức ăn lên bàn của nhóm Uyên Xích Hà.

Uyên Xích Hà im lặng đứng nhìn rồi lẩm bẩm.

“Hình như hơi khác với những gì chúng ta đã gọi nhỉ? Thẩm lão, phải món chúng ta gọi không?”

Thẩm Thống xác nhận lại món rồi lắc đầu.

“Chúng ta chưa từng gọi món cá hấp này. Bộ tặng thêm hả? Tiểu tử, cái này là cho thêm sao?”

“Sao ạ? Vâng, không có chuyện đó ạ.”

Tiểu nhị luân phiên nhìn Thẩm Thống và các món ăn với vẻ mặt hoang mang rồi nói.

“À, hình như là thức ăn của phía bên kia.”

Tiểu nhị chỉ vào chỗ của Hắc Nhân Kiếm Lưu Chấn Nguyên

Thẩm Thống liếc nhìn Lưu Chấn Nguyên rồi gõ vào đầu mình.

“À, đúng là ta đã gọi món này. Bây giờ ta mới nhớ ra. Nếu mà già rồi thì phải chết đi mới đúng. Sao mà gọi gì cũng không nhớ vậy không biết.”

Tiểu nhị không dám nói là không phải mà chỉ gật đầu liên hồi.

“Vâng, vâng hình như là như vậy. Tiểu nhân sẽ ra thêm món. Xin quý khách đợi một chút.”

Tiểu nhị nói xong liền rời khỏi chỗ như đang chạy trốn.

Uyên Xích Hà ngửi ngửi mùi thức ăn rồi quay người lại như thể muộn màng nhớ ra điều gì.

Cốc Môn Thượng và Tam Quái đã mềm oặt cả người như người mới vớt từ dưới nước lên.

Nhìn dáng vẻ đó, Uyên Xích Hà lẩm bẩm.

“Các ngươi đúng là may mắn đấy.”

Trong khoảng thời gian Uyên Xích Hà nói chuyện với tiểu nhị và chú ý vào đồ ăn, Ý Hình Sát Nhân đã được tháo gỡ. Nếu không phải như vậy thì có lẽ bọn chúng vẫn phải chịu thống khổ cho đến bây giờ.

Uyên Xích Hà quay đầu về phía Lý Thiết Sơn.

“Thiết Sơn.”

“Vâng.”

“Đệ nói đệ ở Thiên Kiếm Môn đúng chứ?”

“Vâng.”

“Ở đây ta sẽ tự biết lo liệu, nên đệ cứ đi làm việc mình đang cần làm trước đi. Trước khi rời khỏi Vũ Hán, ta sẽ đến tìm đệ. Khi đó chỉ có mấy huynh đệ chúng ta gặp nhau thôi.”

“Vâng, đệ sẽ đợi. Huynh nhất định phải ghé tìm đệ đó.”

Lý Thiết Sơn nói lời tạm biệt với Uyên Xích Hà và huynh muội Nam Cung Thiên rồi đi đến chỗ Lưu Chấn Nguyên.

Uyên Xích Hà nhìn Tam Quái và hỏi.

“Kẻ vừa rồi ngu dốt nói ta sử dụng tà thuật là ai?”

“À, không phải như vậy. Vừa rồi là tiểu nhân mờ mắt không nhận ra cao nhân. Xin hãy tha thứ cho tiểu nhân.”

Nhất Quái Đàm Nhân Hàn cụp mắt xuống.

“Chết tiệt, nếu biết đó là thủ pháp của Ý Hình Sát Nhân thì ta đã bỏ chạy mà không thèm nhìn lại phía sau rồi…”

Ban đầu khi chỉ nhìn vào tình trạng của Cốc Môn Thượng thì hắn cứ nghĩ đã bị trúng tà thuật. Tuy nhiên sau khi trực tiếp trải nghiệm thì hắn biết đó chính là thứ dựa vào chân khí. Nhưng bởi vì đối phương còn quá trẻ nên hắn đã không hề nghĩ đến phương diện đó.

“Tha thứ sao…?”

Uyên Xích Hà lẩm bẩm với vẻ mặt suy tư.

Vừa nãy, Uyên Xích Hà còn không quan tâm đến việc chúng có chết hay không. Tuy nhiên thời gian trôi qua thì sát ý cũng dần giảm xuống. Bây giờ dù có giết chết chúng cũng không ai nói gì nhưng Uyên Xích Hà lại không muốn.

Nhưng cũng không thể cứ vậy bỏ qua.

Bọn chúng đã định giết chết Lý Thiết Sơn. Nếu hôm nay bản thân không có mặt tại đây thì hẳn là cậu sẽ sớm nhận được cáo phó của Lý Thiết Sơn rồi.

“Ta sẽ tha mạng cho các người. Nhưng thay vào đó, sau này các ngươi chắc là sẽ khó mà sống “theo ý mình” được. Phải đổi đường đi thôi.”

Uyên Xích Hà vẫn buông lời nói đùa cho đến cùng.

Cốc Môn Thượng và Tam Quái ngẩng đầu như thể không hiểu Uyên Xích Hà đang nói gì.

Uyên Xích Hà bật dậy rồi tiến về phía Cốc Môn Thượng và Tam Quái.

Cốc Môn Thượng và Tam Quái giật mình, tuy nhiên chúng không còn sức để nhấc nổi ngón tay lên nên tất nhiên không thể né tránh được.

Uyên Xích Hà đi quanh 4 người và điểm vào khí hải huyệt bằng ngón tay trỏ.

“Ặc!”

“Hự!”

Tiếng rên ngắn thoát ra từ miệng 4 người.

Một lúc sau, khuôn mặt 4 người đang vận chân khí bỗng trở nên méo mó.

Chúng không thể cảm nhận được chút nội lực nào như thể đan điền đã thực sự bị phá hủy.

Cốc Môn Thượng hét lên với đôi mắt hằn tia máu.

“Tên khốn! Thà rằng ngươi giết chết ta đi. Hãy giết chết ta đi.”

Với tư cách là môn chủ của Thất Thượng Môn đã tạo ra vô số ân oán, Cốc Môn Thượng cảm thấy tình trạng bây giờ của hắn còn không bằng cái chết.

Tam Quái cũng thấy như vậy.

Nếu kẻ thù của bọn chúng nghe thấy tin đồn này thì chắc chắn sẽ lũ lượt kéo đến báo thù.

“Nếu muốn chết thì cứ đến sông Trường Giang rồi nhảy xuống. Việc phiền phức như vậy sao lại nhờ đến ta chứ? Đâu phải đan điền bị phá hủy thì không còn sức đi đến Trường Giang, hai chân vẫn còn lành lặn mà?”

Cốc Môn Thượng và Tam Quái nghiến răng trước lời của Uyên Xích Hà.

Bây giờ người của Thiên Kiếm Môn đều đã nghe những lời hắn nói nên chắc chắn tin đồn sẽ sớm lan khắp thiên hạ.

“Nếu tự chết mà phiền quá thì cứ nói. Mặc dù hơi phiền hà một chút nhưng ta sẽ thực hiện nguyện ước đó cho các ngươi.”

Uyên Xích Hà vừa nói vừa nhấc chiếc ghế lên bằng cả hai tay.

“Bởi vì đã là “chó thiến” nên ta cũng sẽ giết các ngươi như một con chó.”

Cốc Môn Thượng và Tam Quái nhìn chằm chằm thanh niên với ánh mắt phừng phực lửa.

Những cao thủ ở Vũ Hán lại bị đánh chết bằng ghế sao? Đúng là cạn lời mà

Ngay khi Cốc Môn Thượng định văng câu chửi rủa…

“Ngươi đã hỏi ta là ai có đúng không? Ta là Uyên Xích Hà. Sẽ đỡ oan ức hơn nếu biết mình chết dưới tay ai đúng chứ?”

Trước cái tên “Uyên Xích Hà”, Cốc Môn Thượng lập tức cụp mắt xuống.

Bởi vì chẳng có ai là không biết đến cái tên đã bắt đầu nổi tiếng ở Trịnh Châu kia.

Uyên Xích Hà Lục Lâm Tổng Tuần Sát.

Một ác ma hiếm thấy trên đời, thậm chí hắn còn tàn sát họ ngoại của mình. 

Gần đầy còn có tin đồn rằng ngay cả các Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo cũng trở thành cát bụi nếu rơi vào tay Uyên Xích Hà.

Ngay cả ánh mắt oán độc của Tam Quái đang nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà cũng mất đi sức lực.

Bởi vì chúng biết độc khí không có tác dụng với tên này.

Nghĩ đến những hành động độc ác thường ngày của Lục Lâm thì việc van nài tên tiểu thử kia giết mình đúng là điên khùng, bởi vì vốn dĩ hắn là kẻ có thể giết chết người bằng đôi đũa chứ không cần đến ghế.

Uyên Xích Hà nhấc ghế qua đầu mình và hỏi như thể xác nhận.

“Ta thực hiện mong ước của các ngươi nhé?”

Cốc Môn Thượng nói bằng giọng thều thào.

“…Xin hãy tha mạng.”

Đến lúc này, Uyên Xích Hà mới thả ghế xuống với vẻ mặt hài lòng.

“Phải vậy chứ. Chết cũng đâu phải chuyện đơn giản. Hãy sống chăm chỉ cho đến khi đi cũng là khó khăn với các ngươi. Đi đi, phải đi tắm trước chứ. Tại sao các ngươi lại tiểu tiện ở khách điếm giữa ban ngày ban mặt vậy hả? Sợ người khác không biết mình là chó à?” 

Cốc Môn Thượng và Tam Quái siêu vẹo bước đi.

Những môn đồ của Thất Thượng Môn chạy ùa đến xung quanh Cốc Môn Thượng để dìu hắn.

Lưu Chấn Nguyên vội vàng cử người đưa đệ tử bị đâm vào mạn sườn đến tìm y viên.

Khi bầu không khí hỗn loạn dần lắng xuống, Lưu Chấn Nguyên liền hỏi Lý Thiết Sơn.

“Lý võ sư, vị kia thật sự là Lục Lâm Tổng Tuần Sát sao?”

“Vâng.”

“Và là nghĩa huynh của ngươi?”

“Đúng vậy ạ.”

Mặc dù có thể bị đuổi bởi vì là nghĩa đệ của Lục Lâm Tổng Tuần Sát nhưng Lý Thiết Sơn không muốn che giấu điều đó.

Tuy nhiên Lý Thiết Sơn đã nhầm.

Không chỉ Lưu Chấn Nguyên mà cả nhất đại đệ tử Lưu Nghĩa Minh và ái nữ Lưu Tiểu Vân khắt khe đều phát ra tiếng cảm thán. 

Lưu Tiểu Vân còn tỏ ra đặc biệt quan tâm.

“Oa! Lý võ sư thực sự là nghĩa huynh đệ của người đó sao? Lý võ sư tuyệt vời thật đó.”

“Tuyệt, tuyệt vời sao?”

Lưu Tiểu Vân nhìn Lý Thiết Sơn với ánh mắt lấp lánh.

“Đúng vậy. Nếu là nghĩa huynh đệ của Lục Lâm Tổng Tuần Sát thì không phải là mối quan hệ tuyệt vời nhất trong thiên hạ sao? Cốc Môn Thượng của Thất Thượng Môn nếu mà biết thì ngay từ đầu đã không xảy ra chuyện này rồi.”

Lưu Chấn Nguyên gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

“Tiểu Vân nói đúng. Ta cũng muốn được giới thiệu với ngài Tổng Tuần Sát nhưng đó chỉ là lòng tham của ta thôi phải không? Hụ hụ!”

Lưu Chấn Nguyên ho vài tiếng đầy gượng gạo.

Nếu đối phương chỉ là đạo tặc bình thường trong Lục Lâm thì việc quen biết nhau chính là sự nhục nhã. Tuy nhiên nếu là nghĩa huynh đệ với nhân vật đã trở thành Lục Lâm Tổng Tuần Sát thì lại là niềm tự hào.

Lý Thiết Sơn nghiêng đầu trước bầu không khí ngoài dự đoán này.

“Nếu vậy tại hạ có thể tiếp tục làm công việc võ sư sao?”

“Ôi trời! Nói gì nghe buồn chán dữ vậy? Cho dù có nói đùa cũng đừng có nói mấy lời đó chứ. Ta còn định đưa tăng lương cho ngươi ngay lập tức.”

Liên Hải Bình - bang chủ Thái Bình Thương Bang cười và nói.

“Hô hô, Lưu đại hiệp. Đúng là tuyệt vời khi có thể chiêu dụng được người như Lý võ sư đây. Lý võ sư, xin hãy ở lại Kiếm Thiên Môn lâu thật lâu. Thương Bang bọn ta nhờ cả vào Thiên Kiếm Môn và Lý võ sư.”

Thái Bình Thương Bang đang phải đi thương hành nên không quá lời khi nói rằng Lý Thiết Sơn chính là báu vật. Chỉ với việc quen biết và có Lý Thiết Sơn đồng hành cùng thì chắc hẳn lũ đạo tặc sẽ không dám tùy tiện đụng đến.

“Haha, vâng.”

Lý Thiết Sơn cười ngượng nghịu và gãi đầu.

Lý Thiết Sơn còn nghĩ đến việc bản thân có lẽ sẽ bị đuổi nên không thể hiểu được đây rốt cuộc là vận may gì. 

Thái Bình Thương Bang và Thiên Kiếm Môn đã ký khế ước tại vị trí đó.

Sau bữa ăn, Lưu Chấn Nguyên đang thưởng trà cùng với Liên Hải Bình thì đưa ra một gợi ý.

“Lý võ sư.”

“Vâng.”

“Ta nghĩ việc gửi lời chào hỏi đến nghĩa huynh của ngươi cũng là đạo lý con người nên làm…”

Nói là vậy, nhưng thực chất Lưu Chấn Nguyên muốn Lý Thiết Sơn giới thiệu mình với Uyên Xích Hà.

Liên Hải Bình ở bên cạnh chêm vào.

“Hừm, hừm, nếu là con người thì đương nhiên phải làm vậy rồi. Ta cũng đã nhận ân huệ cứu mạng nên nếu cứ cho qua như vậy thì tâm trạng ta chẳng khác nào đang ngồi trên bàn chông.”

Lý Thiết Sơn gật đầu.

Không phải y không biết lòng tham của Lưu môn chủ nhưng đây quả là đạo lý làm người.

“Thuộc hạ biết rồi. Thuộc hạ sẽ đi thưa chuyện trước với Uyên huynh.”

“Nếu ngươi làm vậy thì ta rất biết ơn.”

Lý Thiết Sơn sau khi bị Lưu Chấn Nguyên và Liên Hải Bình dồn ép đã quay trở lại chỗ của Uyên Xích Hà.

“Uyên huynh, Môn chủ Thiên Kiếm Môn và Bang chủ của Thái Bình Thương Bang nói nhất định muốn gửi lời chào hỏi đến huynh. Huynh thấy thế nào?”

“Thế nào gì chứ? Đệ cứ đưa họ đến đây. Đó đều là người làm việc chung cùng đệ nên chào hỏi nhau cũng đâu phải chuyện gì xấu, có đúng không?”

“Vâng, vậy để sẽ dẫn họ đến.”

Lý Thiết Sơn quay đi với khuôn mặt vui vẻ và dẫn theo Lưu Chấn Nguyên, Liên Hải Bình đến.

Uyên Xích Hà đang thong thả ngồi liền đứng dậy. 

“Uyên huynh, đây là Lưu Chấn Nguyên đại hiệp-  môn chủ Thiết Kiếm Môn, còn đây là Liên Hải Bình đại nhân - Bang chủ Thái Bình Thương Bang.”

“Tại hạ là Lưu Chấn Nguyên. Ân huệ ngày hôm này, cả đời tại hạ cũng sẽ không quên.”

“Tại hạ là Liên Hải Bình của Thái Bình Thương Bang. Thực lòng cám ơn vì hôm nay ngài đã giúp đỡ. Nếu không có ngài Tổng tuần sát đây thì hôm nay đã phải chịu thiệt hại lớn rồi. Bất cứ khi nào ngài có việc tìm đến tại hạ, tại hạ cũng sẽ dốc lòng để trả ơn.”

Liên Thái Bình nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt rực lửa.

Lão chắc chắn phải lấy cả thân mình ra để có thể nắm lấy cơ hội ngàn năm có một này.



Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...