Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 160
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 160. Đêm dài lắm mộng
Ý đồ trong lời nói của lão ta lộ liễu đến mức ngay cả người không tinh ý như Uyên Xích Hà cũng có thể dễ dàng nhận ra.
"Haha. Cũng đâu phải chuyện gì to tát đâu, Lưu môn chủ quá lời rồi. Trái lại ta còn phải nhờ ngài chiếu cố đệ đệ của ta. Cả Liên bang chủ nữa, trước khi đi chúng ta có thể cùng nhau uống vài chén thì còn gì bằng."
Cậu vui vẻ nhận lời, vì thực ra cũng chẳng có lí do gì phải từ chối cả.
***
Tỉnh Sơn Đông.
Châu Thành, Hậu Nga thôn.
Khoảng giữa giờ Ngọ.
Ba lão đạo sĩ chầm chậm bước vào cổng làng.
Đó chính là Côn Luân Tam Tiên vừa rời núi Côn Luân.
Mấy ngày nay họ vẫn đi theo hướng mà Truy Ma Bát Quái Bàn chỉ dẫn.
Thái Ất Tiên Nhân lẩm bẩm khi nhìn quanh ngôi làng yên bình.
"Hở? Không phải Truy Ma Bát Quái Bàn bị hỏng rồi chứ? Dù có nhìn thế nào thì cũng thấy nơi này chẳng có liên quan gì đến mấy thứ yêu ma quỷ quái cả...."
Thái Linh Tiên Nhân nhìn Truy Ma Bát Quái Bàn trên tay, nói với vẻ mặt bối rối.
"Không lẽ hỏng thật rồi sao, dạo này thấy nó cũng hay chỉ lung tung lắm,…"
Thái Vũ Tiên Nhân lắc đầu.
“Truy Ma Bát Quái Bàn đã thay đổi hướng đi ba bốn lần, nhưng gần đây nó liên tục hướng về phía nam, có lẽ không phải bị hỏng đâu.”
Khuôn mặt của Thái Linh Tiên Nhân sáng hẳn lên.
"Vậy hả? Thế ta mau đi thôi. Haha."
Ba người vừa trò chuyện vừa tiến vào một khách điếm khang trang đầu làng.
Khi đang ngồi chờ đồ ăn lên, họ lại loáng thoáng nghe thấy từ phía bàn bên kia mấy lời kỳ lạ.
Trường Tam nói với Lý Thần đang ngồi đối diện.
“Này, ngươi có nhớ trận chiến lớn ở đám người võ lâm ở cổng làng khoảng một tháng trước không?”
"Sao thế?"
“Ta mới nghe đám thương gia nói cách đây vài ngày. Nhưng câu chuyện đó rất giống với việc xảy ra ở làng chúng ta. Có vẻ như người thiệt mạng ngày hôm đó đều là cao thủ của Di Minh Giáo đấy.”
"Bọn họ đã nói gì vậy?"
“Lục Lâm Tổng tuần sát đã giết cao thủ của Di Minh Giáo ở tỉnh Sơn Đông. Nhưng đây mới là chỗ thú vị này, nghe cho kỹ. Đó là ngay sau khi Thập Thủ Ma Binh chết, chúng liền biến thành những con quái vật kỳ dị. Trên đầu chúng mọc ra những chiếc sừng như yêu tinh, thậm chí các đầu ngón tay cũng sắc nhọn như lưỡi giáo đấy."
"Cái gì! Thật sao?"
"Đúng vậy. Rất nhiều người ở thôn Hạ Hiệp đã tận mắt chứng kiến việc đó. Dân làng còn gọi Lục Lâm Tổng tuần sát là Cửu Thiên Thần Tướng, lập luôn cả đền thờ ở đó nữa."
“Con quái vật đó thực sự là Thập Thủ Ma Binh?”
"À, đúng rồi. Tên cầm đầu của đám hoả tặc đó chính là Thập Thủ Ma Binh, hắn ta đã làm biết bao chuyện xấu xa, cướp của đốt làng. Sau đó mới bị Lục Lâm Tổng tuần sát tiêu diệt đấy."
"Trời đất ơi!"
"Kinh khủng đúng không? Chẳng phải điều tương tự đã xảy ra ở làng chúng ta sao?"
“Đúng vậy. Một con quái vật khổng lồ cao hơn một trượng (khoảng 3 mét) và một con quái vật có sừng trên đầu. Ta còn nghe nói rằng những con quái vật đó biến mất như cát bụi ngay sau khi chúng chết nữa.”
Lý Thần đã được nghe câu chuyện ly kỳ đó từ trưởng làng.
“Ta còn nghe đám thương gia nói, chuyện như này không phải chỉ xảy ra một hai lần trong năm nay đâu."
“Vậy là Lục Lâm và Di Minh Giáo đang công khai đối đầu nhau sao?”
"Ta không biết. Dù sao thì mọi chuyện cũng chỉ là đồn đoán. Nhưng ta nghĩ thân phận của những con quái vật đó quả thực chính là Thập Thủ Ma Binh."
Thái Ất Tiên Nhân, người đang lắng nghe từ xa, đột nhiên tiến đến chỗ ngồi của họ.
“Xin thất lễ vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai vị đây.”
Trường Tam và Lý Thần giật mình khi bỗng nhiên có người xen vào.
Giang hồ dạo này vô cùng phức tạp, loạn chiến liên miên, thế nên dân chúng cũng sống khép mình hơn để tránh tai bay vạ gió.
Trường Tam thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy vẻ mặt hiền từ của vị đạo sĩ.
"Haa! Tổ tông ơi! Ngài doạ ta tổn thọ mất! Đạo sĩ, ngài có việc gì sao?"
“Haha, ta đang ngồi bên kia và tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vị đây. Quái vật thực sự đã xuất hiện ở ngôi làng này sao?”
"Haha. Là đạo sĩ nên chắc hẳn ngài rất quan tâm đến những chuyện yêu ma quỷ quái thế này nhỉ. Đúng vậy. Khoảng một tháng trước đã xảy ra một cuộc chiến lớn giữa người võ lâm. Trưởng làng và không ít người dân đã tận mắt chứng kiến đấy."
“Sau đó hai cao thủ võ lâm đã chết và biến thành quái vật ư?”
“Đúng vậy, ta còn nghe những thương nhân đi ngang qua nói rằng đã có một vài vụ việc tương tự xảy ra trước đây rồi."
"Thực sự chúng đã biến thành quái vật khổng lồ thân cao một trượng, trên đầu mọc sừng sao?"
"Vâng. Người trong làng chúng ta ai cũng biết chuyện này hết. Đúng không hả?"
Lý Thần miễn cưỡng mở miệng khi thấy Trường Tam hất cằm đầy hứng thú.
"Ta cũng có nghe nói qua. Trưởng làng và dân làng nói rằng họ đã nhìn thấy nó khi đang làm việc trên đồng."
"Ồ! Ta hiểu rồi. Xin đa tạ hai vị."
Thái Ất Tiên Nhân lịch sự cúi chào hai người họ rồi quay trở lại chỗ ngồi.
Khi Thái Ất Tiên Nhân đến gần, Thái Vũ Tiên Nhân gấp đến mức bật ngay dậy.
“Sư huynh, có vẻ như Truy Ma Bát Quái Bàn đã chỉ đúng đường rồi. Nếu đúng như vậy, quái vật hẳn sẽ tiếp tục xuất hiện ở phía nam, chúng ta có cần khẩn trương lên đường không?”
Thái Ất Tiên Nhân lắc đầu.
"Ta nghĩ không cần phải vội vã vâỵ. Chẳng phải họ đã nói Thập Thủ Ma Binh sau khi chết thì mới biến thành quái vật sao? Điều đó cũng có nghĩa là chỉ cần chúng không bỏ mạng, những quái vật đó cũng sẽ không được sinh ra. Giờ ta cũng đã hiểu vì sao Truy Mà Bát Quái Bàn hay chỉ sáng các hướng không đồng nhất rồi."
Thái Vũ Tiên Nhân gật gù.
"Hừm, vậy là mỗi lần Thập Thủ Ma Binh chết, la bàn sẽ chuyển qua chỉ sáng hướng đó."
"Đúng. Tuy nhiên, điều khó hiểu là tại sao Lục Lâm Tổng Tuần Sát lại giết Thập Thủ Ma Binh?”.
Thái Vũ Tiên Nhân cũng lắc đầu với vẻ mặt khó hiểu.
"Rõ ràng có gì đó không bình thường. Lục Lâm có thể nói là thế lực đứng đầu tà phái, nhưng họ lại cho truy giết Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo… Kỳ lạ thật."
Theo những gì y được biết, Di Minh Giáo vốn xưng là môn phái trung lập, nhưng nếu nhìn vào bản chất và những hành động của chúng thì có thể dễ dàng thấy được chúng gần với tà phái hơn.
Chính vì lý do này mà vào năm ngoái Chính Nghĩa Minh cũng đã tuyên bố Di Minh Giáo chính là 'công địch' (kẻ thù chung) của toàn giới võ lâm.
Thái Ất Tiên Nhân nhìn hai đệ tử và nói.
“Khi chúng ta mới đến trung nguyên, Truy Ma Bát Quái Bàn chỉ chỉ về phía đông. Sau đó lại dịch chuyển từng chút một về phía nam. Nếu lời của các thương nhân và dân làng là đúng thì có lẽ Lục Lâm Tổng Tuần Sát đang trên đường tìm đến chỗ Thập Thủ Ma Binh tiếp theo."
"Có lẽ đúng thế thật."
"Hừ! Nhưng tại sao hắn ta lại làm thế?"
Thái Vũ và Thái Linh Tiên Nhân không thể hiểu nổi.
"Phải gặp Lục Lâm Tổng Tuần Sát mới được. Đến lúc đó ta mới xác định được chuyển động của Truy Ma Bát Quái Bàn có liên quan gì đến hắn ta hay không. Không biết vì lí do gì mà kim la bàn luôn chỉ đến nơi có hắn."
Trước lời nói của Thái Ất Tiên Nhân, Thái Linh Tiên Nhân hỏi với vẻ mặt ngạc nhiên.
“Ý người là hắn ta chính là thủ lĩnh của lũ quái vật?”
"Hừ! Không thể như vậy được. Hắn giết Thập Thủ Ma Binh thì quái vật xuất hiện, nhưng sau đó hắn lại tiếp tục tiêu diệt quái vật, khiến chúng tan thành mây khói. Trước hết ta cứ đi theo kim chỉ đã, tự nhiên sẽ gặp được hắn thôi."
"Đúng thật!"
Thái Linh Tiên Nhân lúc này mới muộn màng ngộ ra, liền tự vỗ vào đầu mình một cái.
Thái Ất Tiên Nhân mỉm cười khi thấy vẻ vụng về đó của ông ta.
Tính cách và thế mạnh của Côn Luân Tam Tiên rất khác nhau.
Ví dụ, bản thân y là người có lý trí và giỏi nhiều sử dụng các thuật chú.
Thái Vũ Tiên Nhân có chút thiếu kiên nhẫn nhưng đã đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo.
Còn Thái Linh Tiên Nhân trông có vẻ khá ngờ nghệch, nhưng chính cậu lại là người gần nhất với Đạo.
Đó là lý do tại sao Chưởng Môn Nhân của Côn Luân phái đã giao cho ông ta quản lý Truy Ma Bát Quái Bàn.
Kiếm thuật của Thái Vũ cao ngang ngửa với y, còn mức độ giác ngộ của Thái Linh lại vô cùng sâu sắc.
Võ công thâm hậu, giác ngộ chính đạo, nhưng bản thân mỗi người vẫn không tránh khỏi những mặt thiếu sót. Chính vì lý do này mà người đời thường gọi Côn Luân Tam Tiên là 'bán nhân bán tiên' (nửa người nửa tiên'.
***
Vào đầu tháng Năm.
Tỉnh Hồ Quảng, huyện Đông Hồ.
Mặt trời đã xuống núi tự bao giờ.
Sau khi rời thôn Kiều Lương, cỗ xe hai ngựa kéo của nhóm Uyên Xích Hà đã đến Tiêu Thiên Đài ở huyện Đông Hồ.
Mất khoảng nửa ngày rong ruôit trên xe ngựa, mọi người đều đã mệt nhoài.
“Haaa! Cuối cùng cũng đến!"
Uyên Xích Hà la lớn và duỗi người cho đỡ mỏi.
Âm thanh lớn khiến những người đi ngang qua cũng phải liếc nhìn lại.
Mỗi lần như vậy, Cửu Thiên Nộ Đao đều trừng mắt nhìn khiến họ bị dọa sợ, vội cúi đầu đi mất.
“Lão Thẩm, thả lỏng mắt chút đi. Làm gì mà cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta thế hả?”
“Công tử, nếu không làm thế thì đám ngu ngốc kia cứ nghĩ công tử là trò cười đấy.”
"Thế à? Vậy thì phải lườm ác hơn nữa vào."
"Được."
Thẩm Thống nghe thấy thế lại càng ra sức quắc mắt lườm người qua đường bằng ánh mắt sắc như diều hâu.
…
“Thứ đằng kia trông giống thủy trại quá.”
"Thủy trại thì chính là thủy trại. ‘Trông giống’ là sao chứ?"
Uyên Xích Hà càu nhàu và quay đầu lại.
Một trang viên khổng lồ nằm dưới chân đồi, đối diện với một hồ nước rộng như biển.
Tuy nhiên, không thấy thuyền bè nào mà chỉ có những toán võ giả đeo vũ khí ra vào nơi cổng trước rộng mở.
Nếu chỉ nhìn qua thế này, quả thực không thể đoán được đó là thủy trại hay chỉ là sơn trang của một thế gia giàu có.
Như một thói quen, Uyên Xích Hà quay sang Nam Cung Nhiên.
“Tỷ tỷ, đó chính là Đông Hồ thủy trại sao?”
"Có vẻ thế. Ta nghe nói rằng đứng trên Tiêu Thiên Đài có thể nhìn thấy Đông Hồ thủy trại."
“Sao trông yên bình thế nhỉ?”
“Vì đây là một hồ nước, không phải những dòng sông sóng dữ cuộn trào nên đệ mới cảm thấy vậy thôi…”
Nam Cung Nhiên nhìn nheo mắt nhìn Đông Hồ đang được ánh mặt trời chiều tà nhuộm đỏ.
Nam Cung Thế Gia của cô cũng tọa lạc ở sát một hồ nước lớn.
Có lẽ vì vậy mà hôm nay đến Đông Hồ, nỗi nhớ gia đình càng trỗi dậy mãnh liệt hơn.
"À! Nghĩ lại thì, tỷ nói Nam Cung Thế Gia cũng ở gần Tiêu Hồ phải không?"
"Ừm."
Một nụ cười cay đắng hiện trên môi Nam Cung Nhiên.
…
Lúc này, mã phu chậm rãi tiến lại gần, thận trọng nói.
“Công tử, phía dưới kia chính là Đông Hồ thủy trại. Chỉ khoảng nhất trà khuynh (20 phút) là chúng ta có thể đến nơi, giờ ta đi luôn chứ? Nếu không thì cũng có thể tìm một khách điếm nào đó…”
Uyên Xích Hà không thể đưa ra câu trả lời chính xác..
Đó là vì thời gian quá mơ hồ.
Mặt trời đã xuống núi rồi, đi tiếp liệu có ổn không?
"Tỷ tỷ, ta nên làm sao bây giờ?"
“Đêm dài lắm mộng. Tin tức đệ đã đến thôn Kiều Lương chắc chắn sẽ sớm lan truyền tới tai chúng. Chiến đấu với Trường Giang Nhất Quái xong đệ hẳn cũng biết rồi, đám thủy tặc này vô cùng xảo quyệt. Tốt nhất đừng nên để bọn chúng có quá nhiều thời gian chuẩn bị.”
"Vậy ta mau đi thôi. Mã phu, nhanh lên nào!"
Không biết vì lí do gì, cậu luôn tin tưởng Nam Cung Nhiên vô điều kiện.
Chiếc xe ngựa quay đầu xuống đường núi chênh vênh, lao đi nhanh như một cơn gió.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook