Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 175
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 175. Pháp bảo và khách điếm
Côn Luân Tam Tiên tặc lưỡi khi nghe câu chuyện của Uyên Xích Hà.
Họ tất nhiên cũng đã từng nghe nói Di Minh Giáo duy trì dựa vào việc hiến tế các tu sĩ, nhưng họ nghĩ đó chỉ là tin đồn mà thôi.
Thái Ất tiên nhân nhìn Uyên Xích Hà với đôi mắt nửa tin nửa ngờ.
Càng nghe cậu kể, y càng ngạc nhiên.
Trời ơi! Phải dâng lên linh hồn của mười tu sĩ thì mới có thể trở thành Thập Thủ Ma Binh ư?
Vậy còn Bách Thủ Ma Quân và Thiên Thủ Ma Vương thì còn kinh khủng đến mức nào chứ?
'Những lời cậu ta nói có phải là sự thật hay không, đến lúc gặp người Chính Nghĩa Minh ắt sẽ biết thôi… .'
Vấn đề quá nghiêm trọng nên y không thể đánh giá chỉ dựa trên những gì Tổng tuần sát Lục Lâm nói được.
“Chuyện này chúng ta sẽ kiểm chứng sau. Nhưng mà … kiếm này của thiếu hiệp cũng là pháp bảo sao?”
Thái Ất tiên nhân chỉ vào thanh kiếm của Uyên Xích Hà.
Y đã tò mò về điều đó từ lâu rồi.
Y thậm chí còn không thể tạo ra một vết xước trên cơ thể con quái vật bằng chính thanh kiếm của mình.
Bích Tử Kiếm của Thái Vũ tiên nhân đã cắt đứt đầu nhất giác ma nhân. Y và Thái Linh tiên nhân chỉ hỗ trợ làm phân tâm quái vật mà thôi.
Nhưng Uyên Xích Hà lại khác. Cậu đã một mình đánh bại con quái vật mà không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Chắc chắn cậu đã lấy được pháp bảo của một danh phái nào đó.
'Cậu ta là người Lục Lâm mà, nên chắc là đánh cắp của ai đó rồi.'
"Cái này à?"
Uyên Xích Hà giơ kiếm lên với vẻ mặt thờ ơ.
Thực ra cái này đúng là cậu lấy từ Ngọa Long Trang, nên cũng không biết lịch sử của nó như thế nào.
"Đúng vậy. Nếu thiếu hiệp không muốn trả lời thì không cần trả lời cũng được. Bần đạo chỉ hỏi vì thanh kiếm của bần đạo không thể xuyên qua da quái vật.”
“Nhưng pháp bảo là gì?”
“À, đó là một vật thể đặc biệt chứa đựng sức mạnh của đức Phật hoặc của các vị thần bất tử. Sức mạnh của con người không thể phá vỡ ma khí và đâm thẳng vào bản thể của ma quỷ. Chỉ có sức mạnh của đức Phật hoặc thần linh, sự tồn tại đối lập với ma quỷ, mới có thể làm được điều đó. Vì lý do đó, đối với Phật giáo và Đạo giáo, pháp bảo chính là báu vật. Bần đạo chỉ hỏi vì tò mò thôi.”
“Ta cũng không biết thanh kiếm này có phải là pháp bảo hay không.”
“… ”
Thái Ất tiên nhân nhìn Uyên Xích Hà với biểu cảm khó hiểu.
'Kiếm của bản thân mà còn không biết sao? Quả nhiên… .'
Uyên Xích Hà tiếp tục nói với vẻ mặt không biết xấu hổ.
“Ta đã lấy trộm của Uyên lão gia vài năm trước.”
"À… .”
Một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên khuôn mặt Thái Ất tiên nhân.
Y còn đang nghi ngờ thì cậu đã trực tiếp xác nhận rồi.
Thái Ất tiên nhân nhìn thanh kiếm với đôi mắt bối rối.
Thật đáng tiếc khi báu vật như vậy lại rơi vào tay Lục Lâm.
Nhưng nếu cậu chỉ là một đạo tặc Lục Lâm bình thường, bằng cách nào đó anh chính phái sẽ lấy lại được nó thôi.
Thái Ất tiên nhân do dự một hồi, sau đó lịch sự nói.
“Uyên thiếu hiệp, hy vọng thiếu hiệp sẽ sử dụng pháp bảo đó thật tốt, để thiên hạ này ngày một tốt đẹp hơn.”
"À, vâng."
Uyên Xích Hà miễn cưỡng gật đầu.
Vì đó là lời thỉnh cầu của các đạo sĩ già đã giúp đỡ cậu trong hoàn cảnh khó khăn nên khó có thể lạnh lùng từ chối.
Khi cuộc trò chuyện giữa sư huynh và Uyên Xích Hà kết thúc, Thái Linh tiên nhân liền hỏi một câu.
“Uyên thiếu hiệp, bây giờ thiếu hiệp định đi đâu?”
“Bằng hữu của ta đang ở Sơ Hạ Thôn nên ta sẽ quay lại đó.”
“Ồ, tối nay chúng ta cũng cần tìm chỗ ở. Sơ Hạ Thôn cách nơi này xa không?”
"Không đâu. Đi tới đó chắc không đến nửa canh giờ”
"Đa tạ. Sư huynh, chúng ta qua đêm ở Sơ Hạ Thôn được chứ?”
Đôi mắt của Thái Linh tiên nhân hướng về Thái Ất tiên nhân.
“Cứ vậy đi. Uyên thiếu hiệp, chúng ta có thể đi cùng thiếu hiệp đến Sơ Hạ Thôn được không? Quả thực đây là lần đầu tiên chúng ta đến vùng này nên chỉ nghe đại khái như thế thì khá khó tìm đường.”
"Tất nhiên rồi."
Uyên Xích Hà vui vẻ gật đầu.
Không giống như những lão già ở Ngọa Long Trang, Côn Luân Tam Tiên có vẻ tốt bụng nên cậu nghĩ mình có thể đi cùng họ.
***
Sơ Hạ Thôn.
Vô Hạ khách điếm.
Đến khoảng giờ hợi (9 giờ tối) họ mới đặt chân đến khách điếm.
Cửu Thiên Nộ Đao hùng hổ đập cửa rầm rầm bắt chủ khách điếm đã say giấc tỉnh dậy bằng được.
Chủ khách điếm sắp xếp cho Côn Luân Tam Tiên một căn phòng, và thậm chí còn chuẩn bị bữa tối cho họ trước khi rời đi.
Thẩm Thống lặng lẽ nhìn Uyên Xích Hà ăn, một lúc sau hỏi.
“Công tử, chuyện thế nào rồi?”
"Chẹp. Ba trong số Thập Thủ Ma Binh, bao gồm cả trại chủ đã bị giết. Bốn người còn lại bỏ trốn.”
"Hả! “Có tận bảy Thập Thủ Ma Binh tập hợp lại cùng nhau à?”
"Ờ."
“Công tử phải chiến đấu một mình sao?”
"Không. Các đạo sĩ hồi nãy đã giúp ta.”
“Côn Luân Tam Tiên ư?”
"Ừm. Nếu không có họ, chắc bây giờ chúng ta vẫn chưa phân thắng bại đấy.”
Uyên Xích Hà ngừng ăn một lúc và giải thích ngắn gọn chuyện đã xảy ra ở Đại Biệt Sơn Trại cho Thẩm Thống.
"Ơn trời. Còn vết thương của công tử thế nào rồi, đã xử lí chưa?”
“Ừm, họ đã đưa cho ta Kim Sang Dược của Côn Luân Phái. Ta đã bôi qua rồi. Có vẻ hiệu quả cũng tốt như thuốc mà Thiên huynh tặng.”
“Dù vậy thì trời sáng cũng hãy ghé qua y quán đi. Dạo này thời tiết thay đổi, các vết thương dễ trở nặng lắm.”
"Được rồi. Ta cũng nghĩ thế."
Đến lúc này Thẩm Thống mới buông tha, Uyên Xích Hà liền chuyên tâm vào việc ăn uống.
Ngay khi bữa ăn kết thúc, Thẩm Thống lại mở miệng.
“Nhưng mà công tử...”
"Sao nữa?"
"Công tự định sẽ làm gì tiếp theo?"
"Làm gì là làm gì?"
“Bây giờ chúng ta đã hoàn thành yêu cầu của Tổng Trại chủ rồi, chẳng phải công tử có thể tùy ý làm theo ý mình ư?”
"Vậy thì sao?"
“Công tử sẽ quay lại Ngũ Phong Sơn Trại hay lại đi du ngoạn khắp giang hồ?”
“…”
Uyên Xích Hà nhất thời không thể đáp lời.
Lần đầu tiên cậu xuống núi là vì cậu cảm thấy những hạn chế trong việc luyện kiếm của mình. Lúc đó, Thẩm Thống đã đề nghị cậu nên nghỉ ngơi một thời gian. Giống như con ếch ngồi xổm trước khi nhảy xa vậy.
Tuy nhiên, sau khi gặp Phá Thiên Ma Quân ở Trịnh Châu, cậu đã bị xoáy vào mớ hỗn độn này.
Nhưng bây giờ mọi việc đã kết thúc, đã đến lúc suy nghĩ về những gì tiếp theo, như Thẩm Thống đã nói.
Quay lại Ngũ Phong Sơn sao?
Hay cậu nên đi thăm thú thiên hạ này nhiều hơn?
Đắn đo suy nghĩ một hồi, Uyên Xích Hà hỏi lại Thẩm Thống.
“Thẩm lão nghĩ sao?”
“Ta sẽ theo công tử vô điều kiện.”
“Không, ý ta là nên đi đâu thì tốt hơn? Lão có nhiều kinh nghiệm lăn lộn giang hồ mà.”
“Nếu là ta thì ta sẽ quay lại Ngũ Phong Sơn.”
"Tại sao?"
Biểu hiện của Uyên Xích Hà không mấy hào hứng khi nghe về chốn cũ.
Mãi cho đến khi rời Ngũ Phong Sơn Trại xuống núi, cậu mới nhận ra Lục Lâm là nơi như thế nào. Lục Lâm là một nhóm trộm cắp và kiếm sống bằng cách chà đạp lên kẻ yếu.
Lý Thiết Sơn, Hàn Thái Liên và Hạ Tiểu Học, những người cậu mới gặp cách đây không lâu, cũng đều xấu hổ về quá khứ đó của mình.
'Mình đã tích góp cả đời để rong chơi và ăn uống, thế mà giờ phải quay lại Lục Lâm sao?'
Nó thậm chí còn không đáng giá nửa xu.
Uyên Xích Hà cau mày, nhưng Thẩm Thống vẫn rất hào hứng.
“Công tử hẳn cũng đã thấy, thời thế bây giờ vô cùng loạn lạc. Chính Nghĩa Minh, Lục Lâm và Di Minh Giáo sắp bước vào cuộc chiến lớn chưa từng có. Mà cũng đâu chỉ có thế. Từ các môn phái cho đến thương bang, xung đột giao tranh đang diễn ra ở khắp mọi nơi.”
“A, phần mở đầu dài quá. Đi thẳng vào vấn đề hộ ta với.”
“Bằng hữu tri nhân của công tử trải dài từ Chính Nghĩa Minh và đến các thương bang. Chính vì thế nên công tử mới nên quay về Ngũ Phong Sơn Trại.”
"Cái đó thì có liên quan gì chứ?
“Giả sử công tử lang thang khắp giang hồ mà không có nơi ở cố định, thế thì dù có xảy ra biến cố lớn, họ cũng không thể liên lạc với công tử để cầu giúp đỡ được”.
"Cái đó … .”
“Hãy nghĩ về những gì đã xảy ra với Phong ca lần trước đi. Cũng may là lúc đó công tử ở gần, nếu không thì Phong ca và Thác ca cũng đã bỏ mạng rồi.”
"Chết tiệt. Vậy ý lão là ta phải cắm rễ một chỗ vì bạn bè của mình sao?”
“Nếu không, ít nhất công tử nên gia nhập thương bang hoặc Chính Nghĩa Minh.”
"Lão điên rồi sao? Sao có thể như thế được?”
"Nhìn kìa. Công tử không muốn làm điều đó, phải không? Thế nên lựa chọn tốt nhất là công tử nên quay trở lại Ngũ Phong sơn trại.”
“Chậc.”
Cậu cũng không thể phản bác.
Xét đến những huynh đệ kết nghĩa và huynh muội Nam Cung, đó có vẻ là lựa chọn tốt nhất.
Nhìn thấy Uyên Xích Hà bỗng nhiên bật cười, Thẩm Thống hỏi với vẻ mặt khó hiểu.
“Công tử cười gì vậy?”
“Không phải rất nực cười sao? Ta lại phải đem theo số tiền tích góp cả đời lên núi, chỗ đấy thì tiêu pha được gì cơ chứ?”
“Hehe. Đừng suy nghĩ quá tiêu cực. Nếu công tử không thích sơn trại thì có thể mua một khách điếm hoặc tửu lâu ở thôn Phương Hạ. Ở đó thì công tử có thể thoải mái ăn uống, thư giãn mà không cần phải suy nghĩ gì cả.”
“....”
“Lang thang suốt một thời gian dài, công tử chẳng phải cũng thấy rồi hay sao? Cứ nhìn vào Vô Hạn khách điếm này này. Chủ nhân của nó cũng giống công tử, là một người rất giàu có. Kinh doanh khách điếm thì cả đời không phải lo ăn uống. Còn nếu buồn ngủ thì cứ chọn phòng nào tiện nghi nhất mà nằm. Cuộc sống như thế còn không đủ sung sướng sao?”
Đôi mắt của Uyên Xích Hà bắt đầu lấp lánh.
Nếu thế thì quả thực mở một khách điếm tốt hơn gia nhập thương bang hoặc quay về sơn trại rất nhiều.
"Thật vậy ư?"
Giọng của Uyên Xích Hà phấn khích hơn trông thấy.
“Cứ nói với thôn trưởng một tiếng thì việc tìm khách điếm của công tử sẽ không thành vấn đề. Nếu công tử mua khách điếm, ta cũng sẽ mua một tửu lâu nhỏ kề sát bên. Hãy tưởng tượng đi, ban ngày công tử có thể ăn thỏa thích mọi cao lương mỹ vị, qua tửu lâu của ta uống rượu Thiệu Sơn, đêm đến mệt rồi thì chọn một phòng khang trang say giấc. Đúng là cuộc sống thần tiên mà!"
“Nghe cũng được đấy. Nhưng mà Thẩm lão, lão nhất định phải mua tửu lâu kế bên khách điếm của ta đấy.”
Uyên Xích Hà có vẻ hơi lo lắng khi nghĩ đến việc phải điều hành khách điếm một mình.
"Tất nhiên rồi, ta sẽ theo công tử như hình với bóng. Nếu có thể thuận lợi mua khách điếm và tửu lâu, chúng ta sẽ không cần phải quay về sơn trại nữa.”
Làm chủ một khách điếm, sống tự do tự tại hẳn là sẽ tốt hơn so với việc sống trong sự chỉ trích của người đời.
"Được rồi. Ta sẽ chỉ tin lão thôi đấy.”
“Hehe. Nhưng mà…có thể ta sẽ không đủ tiền để mua tửu lâu. Không biết công tử…”
"Trước tiên mua khách điếm đa, nếu còn dư tiền thì ta sẽ cho lão mượn."
“Hehe. Đa tạ công tử trước, lão già ta nguyện dùng chút hơi tàn còn lại phò trợ công tử.”
"Ha! Cuộc sống này đúng là không đoán trước được điều gì. Thiết Sơn luôn mơ ước mở một khách điếm mà chưa được, còn ta xưa nay chưa từng nghĩ đến chuyện này thì bỗng nhiên lại…”
“Nếu hắn mà muốn mua một khách điếm thì ít nhất cũng phải tích góp mười năm.”
“Đệ ấy đã bắt tay với Thái Liên rồi nên có lẽ sẽ không tốn thời gian đến mức đó đâu.”
“Vậy còn Tiểu Bạch?”
“Muội ấy nói sẽ mở một quán trà bên cạnh.”
“Không phải cô ta nhất quyết muốn làm gì đó với công tử sao?”
“Hơ! Lão nhìn ta có thấy hợp mở trà quán không? Mấy thứ tao nhã như thế không dành cho ta đâu. Khách điếm thì còn tạm ổn.”
Uyên Xích Hà dường như đã hóa thân thành chủ quán trọ.
Côn Luân Tam Tiên đang nhàn nhã uống trà bên cạnh, liếc nhìn Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Nắm trong tay pháp bảo quý hiếm, vậy mà lại chỉ muốn lui về quản lí một khách điếm cỏn con thôi sao?
Ma vật hoành hành, bảo vật đó không có đất dụng võ quả thực là một điều đáng tiếc.
Đôi mắt của Thái Ất tiên nhân chuyển sang thanh kiếm treo trên thắt lưng của Uyên Xích Hà.
‘Nếu thực sự muốn trở thành chủ khách điếu, liệu cậu ta có đồng ý bán nó đi không nhỉ?’

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook