Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 176. Hắn là người như thế nào?



 

Tuy nhiên cuối cùng Thái Ất tiên nhân cũng không hỏi Uyên Xích Hà “có bán thanh kiếm đó không?”

 

Không quá lời khi nói rằng đối với một võ giả, thanh kiếm chính là bản ngã của họ.

 

Nếu y hỏi như thế thì quả thực là thiếu tôn trọng Uyên Xích Hà.

 

“Sư huynh nhìn gì vậy?”

 

Thái Vũ tiên nhân đã tò mò từ trước đó khi thấy Thái Ất tiên nhân cứ liếc nhìn sang bàn bên cạnh.

 

"Không có gì. Chỉ là ta tò mò không biết pháp bảo của Uyên thiếu hiệp đến từ môn phái nào thôi.”

 

"Không phải cậu ấy nói đánh cắp nó từ chỗ Uyên lão gia sao."

 

"Ta biết. Ta đang nghĩ xem Uyên lão gia đó là người của gia tộc nào.”

 

“Sư huynh, Uyên công tử lấy được pháp bảo đó cũng coi như phúc khí trời ban. Huynh đừng quá để ý làm gì.”

 

“Ối! Ta có để ý gì đâu chứ? Ta chỉ tò mò về xuất xứ của nó thôi.”

 

Thái Linh tiên nhân lắng nghe nãy giờ, liền chen vào.

 

“Nhưng mà Uyên thiếu hiệp là người của Lục Lâm, vậy tại sao đệ lại cảm thấy người cậu ấy tỏa ra tiên khí nhỉ?”

 

“Có thể sư phụ của cậu ta là người Đạo giáo. Lục Lâm là nơi tụ tập của rất nhiều thể loại người khác nhau mà.”

 

Trước lời nói của Thái Vũ tiên nhân, Thái Linh tiên nhân nghiêng đầu.

 

Đó là bởi vì y không thể tin được rằng có người có nội lực lớn đến vậy lại tồn tại ở Lục Lâm.

 

Nhưng ngoài điều đó ra thì cũng chẳng có gì bất ổn nên y không thắc mắc thêm nữa.



 

***



 

Sáng hôm sau.

 

Côn Luân Tam Tiên dậy sớm và xuống nhà ăn để dùng bữa.

 

Thế nhưng Uyên Xích Hà có vẻ vẫn chưa tỉnh giấc.

 

Cuối cùng, họ quyết định rời Vô Hạn khách điếm, cho dù khá tiếc nuối khi không thể cùng cậu nói lời từ biệt. 






 

Gần giữa trưa, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống mới uể oải mò xuống lầu.

 

Hai người mắt sưng húp ngồi xuống, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Một lúc lâu sau, Uyên Xích Hà ngáp lớn.

 

“Haaaa! Có vẻ như làm chủ khách điếm cũng ổn áp đấy nhỉ. Cho dù có ngủ nướng hay đi chơi đến khuya cũng không ai nói gì cả”.

 

“Đúng thế. Cho dù có lăn lộn khắp thiên hạ, cuối cùng không phải cũng chỉ vì miếng cơm manh áo sao. Chỉ cần nắm chắc nguyên tắc này sẽ không phí phạm thời gian vì mấy giấc mơ hão huyền nữa.”

 

"Nói đúng lắm. Tất cả cũng chỉ để kiếm sống mà thôi. Ta thật may mắn khi có một người như Thẩm lão bên cạnh. Mấy người khác mở miệng ra chỉ toàn nói những điều vô nghĩa thôi.”

 

“Đừng nghe chúng nói, mấy cái gì mà đạo nghĩa anh hùng, xông pha trận mạc, toàn là mấy thứ hành xác. Ăn ngon ngủ ấm chính là đỉnh cao của đời người. Haha!”

 

Hai người say sưa nói chuyện, sau đó lại nhàn nhã thưởng thức bữa trưa. Cuộc sống xem ra quả thực vô cùng nhàn nhã.



 

***



 

Tỉnh Hà Nam.

 

Trịnh Châu.

 

Đại Uyên thương bang.





 

Giữa tháng tám.

 

Dưới cái nắng như thiêu như đốt, một nam một nữ bước tới cửa trước Đại Uyên thương bang.

 

Họ chính là Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên và Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên.

 

Cả hai ngay lập tức tiến đến điện các nơi Nam Cung Thế Gia lưu lại. 

 

"Sao cơ? Có tin tức của phụ thân ư? Người đang ở đâu vậy ạ?"

 

Nam Cung Thiên nhìn Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn, đội chủ Thanh Thiên đội với ánh mắt ngạc nhiên.

 

“Thúc phụ đang ở núi Võ Đang. Có vẻ như người đang được điều trị tại đó sau khi bị thương nặng.”

 

“Vết thương nghiêm trọng đến mức nào?”

 

“Ban đầu thậm chí cử động cũng rất khó khăn, nhưng bây giờ gần như đã hồi phục rồi. Dù sao cũng bình an, đây là chuyện tốt.”

 

“Đệ sẽ đến núi Võ Đang ngay lập tức.”

 

“Đúng vậy, tất cả mọi người đều đang mong ngóng thúc phụ.”

 

Mặt Nam Cung Chấn đã lâu mới hừng hực sinh khí.

 

Kiếm Vương Nam Cung Bích vẫn còn sống khỏe mạnh, thế nên không chỉ ngày báo được thù lớn mà ngay cả này Nam Cung thế gia tái thiết cũng không còn xa nữa.



 

***



 

Trịnh Châu.

 

Chính Nghĩa Minh, phân đà Trịnh Châu.



 

Chi bộ Trịnh Châu xôn xao với sự trở lại của Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ. 

 

Phân đà chủ Thừa Vân Kiếm Khách - Mã Thiên Đức đặt bản báo cáo xuống với vẻ mặt bối rối.

 

"Chắc ta không nhìn nhầm gì đâu nhỉ?"

 

Một nụ cười cay đắng hiện lên trên khuôn mặt của Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ.

 

Quả nhiên đó là phản ứng mà họ đã dự đoán trước.

 

Tích Sa Thủy, người lớn tuổi nhất trong ba người, đại diện tiến lên trước.

 

“Đúng là khó tin nhưng đó là sự thật. Chúng tôi chỉ ghi lại những gì đã tận mắt chứng kiến ​​trong suốt 8 tháng qua.”

 

“Cho dù ta có tin các ngươi, nhưng thành thật mà nói, không có gì đảm bảo rằng những người khác trong Chính Nghĩa Minh cũng sẽ như vậy. Cái này… nói sao nhỉ, quả thực vô cùng hoang đường”.

 

"Vâng, chúng tôi cũng biết điều đó."

 

"Biết thế mà vẫn còn viết ra cái báo cáo này sao? Sau khi Thập Thủ Ma Binh chết thì biến thành quái vật ư? Chúng mạnh đến mức cao thủ Chính phái cũng không đương đầu nổi à? Đến khi bị giết thì lại biến thành cát bụi rồi biến mất hả? Điên mất thôi. Phải viết gì cho người khác tin được chứ!?”

 

Chân Tuyết Hạ không nhịn được liền xen vào.

 

“Phân đà chủ, trong đó chúng tôi còn ghi chép rất nhiều, ngài xem qua đi. Những con quái vật cao hơn một thước, miệng phun ra lửa, trên đầu mọc sừng, phần thân như rắn, còn có đôi cánh khổng lồ sau lưng nữa…”

 

“Thôi đủ rồi.”

 

Mã Thiên Đức day day thái dương.

 

Gửi 3 người đi suốt 8 tháng, cuối cùng lại thu về kết quả như này đây.

 

Vò đầu bứt tai được một lúc, Mã Thiên Đức chán nản ngẩng đầu lên.

 

"Hầy! Dù sao thì 3 người cũng đã vất vả rồi. Cái này ta sẽ gửi lên cho Minh chủ. Nơi đó toàn các bậc thông thái nên chắc chắn sẽ tự biết phán đoán thực hư thôi. Nhân tiện, Lục Lâm Tổng Tuần Sát đó là người thế nào? Có thực sự là một ma đầu ác ôn như mọi người đồn thổi không?”

 

Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ chớp mắt, tự hỏi điều này có nghĩa là gì.

 

“Ma đầu? Ác ôn?"

 

Tích Sa Thủy không thể hiểu được lời của Mã Thiên Đức.

 

“Ngươi không biết sao? Chính hắn ta là người đứng sau sự sụp đổ của tam trang. Đặc biệt là Bạch Gia Trang, nơi có thể coi như nhà ngoại của hắn, nơi đó gần như đã bị xóa sổ. Thế nên giang hồ nói xuất hiện câu nói: nếu dám đi ngược lại ý của Uyên Xích Hà thì cho dù là máu mủ cũng không thể sống sót.”

 

“Sự sụp đổ của tam trang chính là do sự cố chấp vô năng của họ. Ngài không nghe nói rằng Bạch Mỹ Chu và Uyên gia của Ngọa Long Trang đã nhốt Uyên Xích Hà trong một nhà kho suốt mười năm, để Uyên thiếu hiệp tự sinh tự diệt sao?”

 

“Vậy thì lẽ ra hắn chỉ nên nhắm vào Bạch Mỹ Chu và Ngọa Long Trang Tại sao lại bắt cả Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang chết chung chứ.”

 

“Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang cứ cố chấp đứng về phía Ngọa Long Trang đến cùng, Uyên thiếu hiệp tức giận cũng là lẽ đương nhiên thôi”.

 

“Tích Sa Thủy, ngươi mụ mị đầu óc rồi sao?  Lục Lâm rốt cục đã cho ngươi thứ gì mà ngươi cứ bênh bọn chúng chằm chặp thế? Dù sao thì tam trang cũng là thành viên của Chính Nghĩa Minh chúng ta. Tốt nhất đừng bao giờ nói mấy lời ngu ngốc đó nữa, để người khác nghe thấy thì không biết ngươi sẽ gặp phải chuyện gì đâu.”

 

Tích Sa Thủy vẫn không khoan nhượng.

 

“Dù ai có nói gì đi chăng nữa thì ta vẫn sẽ khẳng định rằng Uyên thiếu hiệp không phải con quái vật đội lốt người như lời đồn thổi.”

 

"Được rồi. Còn những người khác thì sao? Các ngươi cũng giống Tích Sa Thủy à?”

 

Chân Tuyết Hạ bước tới với vẻ mặt không hài lòng.

 

“Phân đà chủ, Uyên thiếu hiệp quả thực không quan tâm đến thị phi chốn thiên hạ. Tôi có thể đảm bảo rằng trừ khi có ai đó động chạm trước, bằng không Uyên thiếu hiệp nhất định sẽ không chủ động gây chuyện với ai.”

 

“Chân tỷ nói phải.”

 

Thấy cả ba người đều đua nhau nói tốt về Uyên Xích Hà, Mã Thiên Đức cau mày.

 

Lão không hiểu tại sao những ngôi sao sáng, những gương mặt trẻ nắm trong tay tương lai của Chính Nghĩa Minh lại tôn sùng một đạo tặc Lục Lâm như thánh sống thế này nữa.

 

'Chậc! Đúng là trẻ người non dạ… .'

 

"Nghe cho kỹ đây. Ta nói điều này vì thực sự coi các ngươi như hậu bối trong nhà. Ngay cả những tên đạo tặc giết người cướp của cũng có thể là những người cha, người chồng tốt ngay trong ngôi nhà của chính mình. Có thể các ngươi đã nhìn thấy mặt tốt nào đó của hắn, nhưng cũng có nhiều người đã nhìn thấy mặt xấu xí đằng sau kia. Vì vậy hãy cẩn thận cái miệng của các ngươi. Đừng có nói những lời ngu ngốc nữa, kẻo rước họa vào thân lúc nào không hay đấy.”

 

Trước lời khuyên chân thành của lão, Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ không phản bác mà lặng lẽ rút lui.



 

***



 

Huyện Trà Bồng.

 

Thôn Phương Hạ.



 

Sau khi trở về Ngũ Phong sơn trại, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đã xuống thôn Phương Hạ cả một ngày dài.

 

Tất nhiên là để tìm mua khách điếm và tửu lâu.

 

Tuy nhiên, không dễ để tìm được một khách điếm hay tửu lâu ổn áp ở một ngôi làng nhỏ như thôn Phương Hạ.

 

Chỉ có vài khách điếm và tửu lâu, thế nhưng chủ nhân của những nơi này lại nói rằng có chết cũng không muốn bán. 



 

Sa Hải lâu.

 

Thôn trưởng ngập ngừng mở miệng.

 

“Hai vị à, thôn Phương Hạ này chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, dù có mở khách điếm hay tửu lâu thì quả thực ruồi ghé qua còn nhiều hơn người. Nếu hai vị thực sự muốn kinh doanh với nghề này…chi bằng đến một thành phố lớn hơn thì sao?”

 

“… .”

 

Đôi mắt lờ đờ của Uyên Xích Hà bỗng sáng ngời.

 

Nghĩ lại thì cũng không có lý do gì nhất định phải là thôn Phương Hạ cả.

 

“Thẩm lão.”

 

"Sao vậy công tử?"

 

"Như trưởng thôn vừa nói, ta đến một thành phố lớn hơn thì thế nào?"

 

“Thật ra ta cũng nghĩ vậy. Nhưng không hiểu sao ta lại cảm thấy nếu thế thì mọi chuyện sẽ trở nên quá phức tạp… Công tử, không phải công tử chỉ muốn chơi đùa ăn uống nhàn nhã sao?”

 

"Thì cũng đúng."

 

Thôn trưởng nghe thấy thế liền xen vào.

 

“Có rất nhiều nơi tốt, không nhất thiết phải là thành phố lớn. Những nơi có phong cảnh đẹp cũng là địa điểm lí tưởng để mở khách điếm và tửu lâu đấy.”

 

Lão muốn bằng cách nào đó đưa hai người này ra khỏi thôn Phương Hạ. Đó là vì lão không muốn giao lại khách điếm và tửu lâu mà Hà thị đang quản lý tốt cho họ.

 

Uyên Xích Hà cũng ngay lập tức bị lung lay khi nghe thấy ‘một nơi có phong cảnh đẹp’.

 

"Hay lắm. Thế thì chẳng phải một mũi tên trúng hai con nhạn sao? Còn tốt hơn thôn Phương Hạ ấy chứ.”

 

"Có lẽ vậy."

 

Biết Uyên Xích Hà thích thú, Thẩm Thống không phản đối.

 

Đúng như thô trưởng đã nói, không thể xây dựng một khách điếm và tửu lâu khang trang trong ngôi làng chật hẹp thế này.

 

Khi thấy họ đồng ý thay đổi địa điểm từ thôn Phương Hạ sang nơi khác, thôn trưởng liền hỏi với giọng nhẹ nhàng.

 

“Nhưng hai vị có thực sự muốn điều hành khách điếm và tửu lâu không?”

 

Lão tự hỏi liệu họ có mục đích nào khác không.

 

Kinh doanh không phải là việc cứ thích là có thể làm được.

 

Bất cứ ai cũng có thể bắt đầu kinh doanh.

 

Nhưng kiếm tiền từ nó lại là một vấn đề hoàn toàn khác.

 

Đặc biệt, những người mỏi mệt, kiệt sức vì công việc kinh doanh có xu hướng bỏ cuộc và bỏ chạy.

 

‘Không đời nào các cao thủ Lục Lâm lại đi đâm đầu vào việc vất vả như vậy!'

 

Sau đó, Uyên Xích Hà thản nhiên đáp.

 

“Điều hành gì chứ? Ta chỉ mua chúng để vui chơi ăn uống thôi. Thẩm lão nói mua một khách điếm là có thể dùng cả đời. Đói thì gọi đồ ăn, mệt thì đi đến bất kỳ phòng nào mà ngủ.”

 

'Trời ơi!'

 

Thôn trưởng hết hồn với câu trả lời của Uyên Xích Hà, nhưng vẫn cố để không tỏ ra quá thất thố.  

 

Đúng là kiếm củi ba năm tiêu một giờ mà.

 

"Vâng vâng... Vậy thì có lẽ hai vị nên tìm mua ở một nơi có phong cảnh đẹp thì hơn ”.




Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...