Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 186. Ngươi phải biết.

 

Võ Lâm đang chìm trong sự im lặng trước cơn bão.

Không một ai là không biết chiến tranh giữa Di Minh Giáo và Chính Nghĩa Minh sắp nổ ra.

Ngay khi Chính Nghĩa Minh tổ chức đại hội tỉ võ mùa thu ở Nam Kinh, Di Minh Giáo đã mở ra sự kiện phụng chúc ở Trịnh Châu. Có thể xem như lúc này các các cao thủ tỉnh đỉnh đang ùn ùn đổ về Nam Kinh và Trịnh Châu.

Lòng người lật như bánh tráng.

Những người vừa mới hôm qua còn lớn tiếng nói rằng có mối quan hệ với Di Minh Giáo, nay đã biến mất tăm.

Sau đó, thực trạng kỳ lạ đã xảy ra ở nhiều nơi trên đại lục.

Trong khoảng thời gian Di Minh Giáo và Chính Nghĩa Minh đối chọi nhau, Chính tà chi gian (không rõ ràng là chính phái hay tà phái) và Tà phái đã mở rộng lãnh địa.

Thiên Hoa Bang của Khai Phong cũng là một trong những bang phái như vậy.

Bích Ngọc Kiếm - Thanh Nhị Nguyệt - Bang Chủ Thiên Hoa Bang đã vươn tay đến Hoa Thượng Thôn - nơi vốn chưa có chủ nhân.

 

Khai Phong

Thiên Hoa Bang.

Vào buổi trưa.

4 nữ nhân đang ngồi quây quần thưởng trà trong gian nhà chính rộng lớn.

Đó chính là Bang Chủ Thanh Nhị Nguyệt và 3 đoàn chủ.

Thanh Nhị Nguyệt - nữ nhân xinh đẹp trong độ tuổi 50 nở nụ cười và động viên các đoàn chủ trẻ tuổi.

“Vì tham vọng của ta mà các ngươi vất vả nhiều rồi. Khi nào ta cũng cảm thấy biết ơn các ngươi.”

Bạch Hoa Kiếm - Chu Hoa Dĩnh- đoàn chủ Mẫu Đơn Đoàn cười đáp lời.

“Bang Chủ đừng nói vậy. Ngược lại chúng thuộc hạ còn phải cám ơn Bang Chủ mới đúng. Nếu không có Bang Chủ thì thuộc hạ vẫn còn đang bán nụ cười của mình ở kỹ lâu đấy.”

Trước lời đó, 2 đoàn chủ còn lại cũng gật đầu.

Các đoàn chủ của Thiên Hoa Bang đều có xuất thân là kỹ nữ.

Ngay cả Bang Chủ Thanh Nhị Nguyệt vốn dĩ cũng là một kỹ nữ.

Sau đó nàng may mắn lọt vào mắt xanh của một ẩn sĩ Võ Lâm và được truyền dạy võ công.

Sau này nàng đã tập hợp những kỹ nữ trẻ và lập nên Thiên Hoa Bang.

Đương nhiên hiện tại Thiên Hoa Bang cũng có nhiều nam đệ tử xuất thân từ Hạ Ô Môn nên cái tên “Thiên Hoa” dần mất bản sắc.

Giữa bầu không khí hòa thuận, êm ấm, các đoàn chủ tiếp tục báo cáo.

Ngay khi đến lượt của Chu Hoa Dĩnh, mọi người đều chú ý vào nàng.

“Hôm qua thuộc hạ đã gặp chủ khách điếm ở Hoa Thượng Thôn. Nhưng lão ta cứ viện hết lý do này đến lý do khác và từ chối đề xuất của phía chúng ta. Vì vậy đêm hôm đó, thuộc hạ đã ra tay. Thuộc hạ đã mua hết tất cả những hàng hóa của các hàng xén (cửa hàng tạp hóa của hiện tại) trong làng và ký khế ước để họ không thể bán hàng hóa cho những nơi khác. Sớm muộn gì khách điếm cũng phải đóng cửa thôi.”

“Ngươi đang nghĩ đến việc tiếp quản khách điếm sao?”

Chu Hoa Dĩnh lắc đầu trước câu hỏi của Thanh Nhị Nguyệt.

“Thuộc hạ không có ý định như vậy. Vì số dân lưu động không nhiều nên không nhất thiết phải mua lại khách điếm. Thuộc hạ chỉ định khiến lão sợ hãi, nâng giá cung cấp nguyên liệu thức ăn cũng như phí bảo kê. Bởi vì hành động của lão rất xấc xược, đáng ghét.”

“Lão ta đã làm gì?”

“Một lão già ở góc làng mà còn tham lam hơn cả những chủ nhân khách điếm ở trấn lớn. Ban đầu thì lão nói ít khách, lúc sau thì lại nói vì có 2 chủ nhân nên khó có thể quyết định một mình.”

Tiêu Gia Nhiên - Đoàn chủ Tường Vi Đoàn thận trọng hỏi.

“Tỉ tỉ, liệu có bang phái nào đứng sau lão già ấy không?”

“Không đâu. Chưa từng có bang phái nào thâm nhập vào Hoa Thượng Thôn. Ta còn không nhìn thấy nhân sĩ Võ Lâm nào trong làng.”

“Ồ. Vậy thì đúng là một lão già to gan mà. Lão ta tin tưởng vào điều gì mà dám hành xử như vậy chứ?”

“Vậy mới nói. Nên ta đang nghĩ nhân dịp này có nên nhất phạt bách giới để thị phạm hay không? Nếu vậy thì có thể kiểm soát những chủ khách điếm khác trong Hoa Thượng Thôn dễ dàng hơn.”

(Nhất phạt bách giới: Nghĩa là trừng phạt một người đề phòng trăm người, lấy hành vi trừng phạt nặng một người làm gương nhằm nâng cao ý thức cho người khác.)

“Nếu lão không cầu xin chúng ta thì tỉ tỉ đừng bỏ qua chi kãi.”

Ngay sau đó, Cố Ân của Đông Bách Đoàn cũng góp lời.

“Đúng vậy. Thiên Hoa Bang của chúng ta đã hào phóng hơn các bang phái khác rất nhiều rồi, vậy mà lão còn dám từ chối sao?”

Các đoàn chủ bàn luận sôi nổi.

Lúc này, có ai đó băng qua sân và tiến đến gần điện các.

Đó là nam đệ tự vốn canh gác ở lối vào Thiên Hoa Bang.

“Bang Chủ, có tiểu tử nói đến từ Hoa Thượng Thôn muốn gặp Bang Chủ. Thuộc hạ nghe nói hắn được khách điếm cử tới, làm thế nào đây ạ?”

Ngay lập tức, ba đoàn chủ liền bật cười.

“Gì chứ? Mới một ngày mà đã hàng phục rồi sao?”

“Ôi trời, ta tưởng đâu phải chịu được 3,4 ngày gì đấy.”

“Đáng lẽ nên như vậy từ hôm qua rồi. Dù sao thì cũng có rất nhiều kẻ lúc người khác còn nói ngon nói ngọt thì không hiểu chuyện mà.”

Khi các đoàn chủ nhỏ giọng lại, Thanh Nhị Nguyệt gật đầu.

“Đưa đến đây đi.”

“Vâng.”

Một lát sau nam đệ tử dắt theo một tiểu tử trông như mới 11,12 tuổi.

Thượng Đô rụt rè bước lên phía trước.

Chu Hoa Dĩnh ngay lập tức nhận ra Thượng Đô và hỏi bằng nét mặt lạnh lùng.

“Thì ra là tiểu nhị làm việc trong khách điếm. Có chuyện gì mà ngươi muốn tìm Bang Chủ?”

“À, dạ, chuyện đó….Uyên công tử của khách điếm muốn tiểu nhân mời Bang Chủ đến khách điếm.”

“Uyên công tử là ai mà dám yêu cầu Bang Chủ ta đến chứ hả?”

“Là người đã bị lừa bởi lũ lừa đảo ạ.”

“Lời này là có ý gì đây?”

Chu Hoa Dĩnh cau mày trước lời của tiểu nhị.

Có vẻ câu chuyện đang đi theo chiều hướng khác những gì bản thân nghĩ.

Thượng Đô tóm tắt lại những sự việc đã xảy ra cho đến nay.

“Sau đó, Thẩm Lão nói rằng sẽ đi bắt lũ lừa đảo, còn Uyên công tử vẫn ở lại khách điếm ạ.”

“Vậy ý ngươi là kẻ hành xử như thể chủ nhân khách điếm trong 1 tháng nay muốn Bang Chủ đến khách điếm sao?”

“Vâng ạ.”

Chu Hoa Dĩnh nhìn Thanh Nhị Nguyệt với vẻ mặt bối rối.

Cứ tưởng Nam Xuất Kiệt ăn nói hàm hồ, không ngờ đó lại là sự thật.

“Tại sao kẻ không phải chủ nhân đó lại muốn tìm Bang Chủ chứ?”

“Chuyện đó tiểu nhân cũng không biết.”

Thượng Đô thậm chí không thể truyền lại những lời Uyên Xích Hà đã nói nên giả vờ như không biết.

3 đoàn chủ không ai có thể mở miệng.

Dù sao thì Thẩm Lão có vẻ là nhân sĩ Võ Lâm nên mọi người đều cẩn trọng.

Thanh Nhị Nguyệt nãy giờ im lặng lắng nghe liền nói với Thượng Đô.

“Ta biết rồi, ngươi cứ về trước đi.”

“Vâng ạ.”

Ngay sau đó, nam đệ tử mang theo Thượng Đô đi ra ngoài.

Sự im lặng kỳ lạ bao trùm điện các.

Một lúc lâu sau, Thanh Nhị Nguyệt lên tiếng.

“Đi đến Khai Phong và mang hành thủ về nhưng không mất đến một tức canh sao? Đúng là khinh công cao đến mức không thể tin được mà. Có ai từng nghe thấy cái tên Thẩm Lão đó chưa?”

Chu Hoa Dĩnh, Tiêu Gia Nhiên và Cố Ân lắc đầu.

Đương nhiên là bọn họ còn thiếu hiểu biết giang hồ hơn cả Bang Chủ.

Chu Hoa Dĩnh ngập ngừng rồi nói.

“Bang Chủ, hay để thuộc hạ đến đó và gặp người được gọi là Uyên công tử trước ạ?”

“Không cần. Nếu hắn ta đã chỉ điểm ta thì hẳn là chỉ ta mới đủ tư cách, phải là ta đáp ứng thì mới được.”

Trước lời Thanh Nhị Nguyệt, Chu Hoa Dĩnh đành ngậm miệng.

Xét đến thân phận của Thẩm Lão kia thì Bang Chủ trực tiếp ra mặt cũng đúng.

***

Trà quán Tân Khách (賓客).

“Mấy con chó này!! Vậy ta nên mới nói hãy cho ta biết nữ nhân đó đã đi đâu!!”

Choang choang.

“Áaaaa!”

Tiếng đập phá đồ đạc cùng tiếng la hét của nữ nhân vang khắp trà quán.

Lục Đàm Bình - tiểu Bang Chủ của Tam Bảo Bang đi qua đi lại và lật úp bàn như một tên điên.

Ầm. Đùng.

Người làm của trà quán co rúm ở một góc và chỉ biết nín thở đứng nhìn sự đe dọa của hắn ta.

Mọi người đều bày ra vẻ mặt lo lắng bởi vì chuyện thế này đã kéo dài hơn 1 tháng nay rồi.

Lục Đàm Bình gây náo loạn rồi phóng ánh mắt vào chủ nhân trà quán.

“Ta đã nói rõ ràng rồi đấy, đừng có mơ ta sẽ bỏ qua chuyện này. Cho đến khi ngươi nói cho ta biết nữ nhân đó đã đi đâu thì ngươi đừng hòng buôn bán gì cả. Đã rõ chưa?”

“Tiểu Bang Chủ, xin hãy bỏ qua cho tiểu nhân. Tiểu nhân cũng không biết Nam Thủy Kinh đã đi đâu. Có vẻ như nàng ta đã bỏ trốn vào ban đêm, làm sao tiểu nhân có thể biết được chứ?”

“Không đâu, chắc chắn ngươi biết. Ngươi phải biết. Ngươi phải tìm hiểu cho ra. Kể cả có phải lục tung xung quanh thì cũng phải tìm cho ra nàng ta đang ở đâu cho ta. Nếu không thì cái trà quán này của ngươi chẳng thể tồn tại được đâu!.”

Lục Đàm Bình nhìn quanh với ánh mắt phừng phực sát khí rồi đạp mạnh vào cửa trà quán bước đi.

Đến lúc này, người làm trong trà quán mới dựng bàn ghế lên và dọn dẹp những thứ bị đập vỡ.

Một người làm liền an ủi chủ trà quán đang đứng ngẩn người.

“Dù sao thì lần này cũng phải 7 ngày rồi hắn mới quay lại. Dần dẫn sẽ dãn ra và hắn sẽ dừng lại thôi.”

“Trước đó thì ta đã chết vì tức giận rồi đấy.”

Chủ trà quán oán trách Nam Thủy Kinh- người đã để mặc Lục Đàm Bình rồi biến mất.

***

Hoa Thượng Thôn.

Vào giờ Thân (Khoảng 3-5h chiều)

Khoảng 10 nam nữ đều là nhân sĩ Võ Lâm bước vào làng

Đó là Thanh Nhị Nguyệt - Bang Chủ Thiên Hoa Bang, cùng 3 đoàn chủ và 6 đệ tử đời thứ nhất.

Bọn họ đi qua ngôi làng và tiến đến ven sông Hoàng Hà.

Một lát sau, khi khách điếm xuất hiện, Tôn Kế Lệnh - người đẫn đường liền lùi về sau.

Thanh Nhị Nguyệt nhìn khách điếm rồi lẩm bẩm như thể nói chuyện một mình.

“Quá bé.”

Nếu so với khách điếm ở Khai Phong thì nơi này không đáng để vào mắt.

Vì vậy Chu Hoa Dĩnh mới không định tiếp quản mà chỉ muốn nhận phí bảo kê.

Đắng cả miệng.

Những giao dịch lớn hơn thế này cũng chỉ cần các đoàn chủ xử lý, đúng thật không biết đây là chuyện gì nữa.

Thanh Nhị Nguyệt thầm tặc lưỡi, đẩy cửa khách điếm rồi bước vào.

“Xin mời quý…khách.”

Thượng Đô đang chào như thói quen thì khựng lại.

Bởi vì Bang Chủ Thiên Hoa Bang thực sự dẫn người đến, nên Thượng Đô vô cùng ngạc nhiên.

Thanh Nhị Nguyệt nói với Thượng Đô.

“Ta đến để gặp Uyên công tử. Hắn ta bây giờ đang ở đâu?”

“Công tử đang ở tảng đá tự sát ạ.”

“Tảng đá tự sát?”

Trước cái tên xui xẻo đó, Thanh Nhị Nguyệt khẽ cau mày.

Trong vô số cái tên, sao lại là tảng đá tự sát chứ?

“Tiểu nhân sẽ nhanh chóng mời công tử về.”

Thanh Nhị Nguyệt gọi Thượng Đô đang định chạy đi.

“Tiểu tử, đưa ta đi.”

“Dạ? À, dạ.”

Sau khi băng qua khu rừng, Thượng Đô chỉ về phía trước.

“Công tử kia rồi!”

Khi Thượng Đô định chạy về phía Uyên Xích Hà thì Thanh Nhị Nguyệt đã ngăn lại.

“Được rồi. Giờ thì ngươi quay trở về khách điếm đi.”

“Vâng.”

Bà ta không nói thì Thượng Đô cũng muốn tránh khỏi chỗ này vì hắn cảm thấy rất áp lực.

Ngay khi tiểu nhị đi khỏi, Thanh Nhị Nguyệt dẫn theo các đệ tử, chầm chậm lại gần tảng đá.

Thanh Nhị Nguyệt và 3 đoàn chủ đến bên dưới tảng đá rồi nhảy lên.

Ngay cả khi các bang đồ Thiên Hoa Bang xuất hiện sau lưng, Uyên Xích Hà cũng không quay đầu lại nhìn.

Trước thái độ như vậy, Chu Hoa Dĩnh nhăn trán.

“Này, ngươi chính là người được gọi là Uyên công tử đúng chứ?”

Uyên Xích Hà quay đầu lại, đặt ngón tay trỏ lên môi như muốn nói hãy giữ im lặng.

“Suỵt!”

Và lại quay về phía sông Hoàng Hà.

Thanh Nhị Nguyệt và 3 đoàn chủ cũng theo ánh nhìn của Uyên Xích Hà mà nhìn về phía sông Hoàng Hà.

Dòng nước màu hoàng thổ chảy đầy kiêu hãnh.

Thanh Nhị Nguyệt luân phiên nhìn sông Hoàng Hà và người được gọi là Uyên công tử kia rồi nghiêng đầu.

“Là một kẻ điên sao?”

Cứ nhìn dòng nước bùn cách cả chục trượng chảy bên dưới để làm gì chứ?

Ở đây có điều gì quan trọng hơn là chào đón Bang Chủ của Thiên Hoa Bang sao?

Chu Hoa Dĩnh không thể chịu đựng thêm hành động lập dị của đối phương liền hét lên.

“Ngươi bị điếc sao hả? Ta hỏi ngươi có phải Uyên công tử không?”

Lúc này, cùng với tiếng “cách”, thanh kiếm thoát ra khỏi bao kiếm đang được đặt bên cạnh Uyên Xích Hà.

Thanh kiếm bay ra khỏi bao kiếm, rồi bắn xuống mặt sông Hoàng Hà như một mũi tên.

Ngay sau đó nó rơi xuống thẳng đứng xuống sông như một con chim ưng.

Chu Hoa Dĩnh ngơ ngác nhìn sông Hoàng Hà mà không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tuy nhiên Bang Chủ Thanh Nhị Nguyệt thì khác.

Ánh mắt của bà ta nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của thanh niên.

Chính là tay phải đã vươn về phía trước của Uyên Xích Hà.

“Cái đó lẽ nào…?”

Tay  của đối phương chỉ lên phía bầu trời như câu trả lời.

Vút.

Thanh kiếm xuyên qua dòng nước bùn đất, bay lên theo chiều thẳng đứng.

Điều đáng ngạc nhiên hơn là một con cá lớn đã bị thanh kiếm xuyên qua.

Ngay khi con cái giãy dụa, những giọt nước văng tứ tung dưới ánh mặt trời.

“Hự! Bắt cá bằng Dĩ Khí Ngự Kiếm ư?”

Thanh Nhị Nguyệt há hốc miệng trước cảnh tượng khó tin này.

Ngay khi Uyên Xích Hà lắc cổ tay, thanh kiếm lập tức quay về.

Viu.

Thanh kiếm bay thẳng về phía Chu Hoa Dĩnh.

“Áaaa!”

Chu Hoa Dĩnh cảm thấy hoảng sợ, ngồi thụp xuống cùng tiếng hét kinh hoàng.

Thanh kiếm xoay một vòng trên đầu Chu Hoa Dĩnh rồi đáp xuống bên cạnh Uyên Xích Hà.

Rung lắc.

Con cá bị thanh kiếm xuyên qua rung lên liên hồi.

Mỗi lần như vậy, chuôi kiếm lại va vào đá và phát ra âm thanh u ám.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...