Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 187
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 187. Thậm chí sẽ không mất đến nửa ngày.
Bang chủ Thiên Hoa Bang, Bích Ngọc Kiếm - Thanh Nhị Nguyệt và ba đoàn chú kinh hoàng đến mức không thể thở nổi.
Cá lớn bơi thì phải trong vùng nước lớn.
Thiên Hoa Bang chỉ là một bang phái hạng ba, thế nên họ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp được một cao thủ ở trình độ thế này.
Khi Uyên Xích Hà quay đầu lại, Thanh Nhị Nguyệt và ba đoàn chủ giật mình lùi lại một bước.
Họ lập tức cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào Uyên Xích Hà.
"Cái này! Ta cần nhóm lửa để nướng cá nhưng lại không có củi.”
Thanh Nhị Nguyệt nghe thấy thế liền nhanh nhạy ra lệnh cho thuộc hạ.
“Đi nhặt mấy cành cây về đây, mau lên.”
Ba đoàn chủ đi lòng vòng và nhặt những cành củi khô còn tốt về.
Khi những cành cây đã chất thành đống ở một bên tảng đá, Uyên Xích Hà mới lấy một viên đá lửa ra khỏi tay và ném nó đến.
Viên đá rơi xuống cạnh mấy cành cây phát ra tiếng 'cạch'.
Thanh Nhị Nguyệt ngơ ngác một lúc, sau đó mới như hiểu ra điều gì, lập tức ngồi xổm xuống nhặt viên đá lên và bắt đầu nhóm lửa.
Soạt. Soạt.
Tia lửa bay ra, nhưng đám cành khô vẫn chưa bốc cháy.
Dù sao Thanh Nhị Nguyệt cũng đã ngừng làm việc nhà trong khoảng mười năm, vì thế nên phải loay hoay không ít.
Tận một khắc sau (khoảng 15 phút), đám cành khô mới bắt đầu bén lửa.
Nàng lảo đảo đứng dậy, lau mồ hôi lấm tấm trên trán.
Khi nàng vẫn còn đang thở hổn hển, giọng nói của Uyên Xích Hà lại vang lên.
"Còn cần muối và rượu nữa… .”
Thanh Nhị Nguyệt mệt mỏi quay sang nhìn Chu Hoa Dĩnh, người đang đứng ngây người.
“Hoa Dĩnh, ngươi mau đến khách điếm lấy chút muối và rượu. Gia Nhiên nướng cá, còn Ân nhi hãy đi bảo những người khác quay về trước đi”.
"Vâng."
Ba đoàn chủ đồng thanh đáp lại, sau đó ai nấy làm việc của mình.
Uyên Xích Hà im lặng quan sát một hồi, rồi lại chuyển ánh mắt ra phía sông Hoàng Hà như trước.
Xoẹt.
Thanh kiếm được đặt gọn gàng trên tảng đá lại tự mình di chuyển.
Vút-.
Một con cá khác bị kiếm đâm xuyên qua bay vào bên cạnh tảng đá.
Tiêu Gia Nhiên lấy con cá còn đang vẫy vùng ra và nhanh chóng dùng kiếm của mình làm sạch ruột cá.
Hai con cá vàng óng xoay tròn trên cành cây bắc ngang đống lửa.
Một lúc sau, Thanh Nhị Nguyệt đặt con cá đã chín kỹ lên đĩa và đưa nó bằng cả hai tay.
“Không biết có hợp khẩu vị của công tử không.”
Uyên Xích Hà cầm con cá cho vào miệng mà không nói gì.
Không biết có phải do nêm muối hay không mà hương vị hơi đậm đà nhưng lại rất vừa miệng.
Cậu đưa tay hướng đến vò rượu đang đặt ở một bên.
Vò rượu lơ lửng và ngay lập tức bị hút vào tay cậu.
Sau đó, Thanh Nhị Nguyệt lại nâng ly rượu bằng cả hai tay và cung kính đưa nó ra trước mặt Uyên Xích Hà.
“Nói ra có vẻ hơi thất lễ, nhưng không biết tiện nữ có thể rót rượu cho công tử được không?”
Uyên Xích Hà đưa vò rượu cho nàng.
Thanh Nhị Nguyệt xoa dịu trái tim đang run rẩy của mình và nhẹ nhàng rót đầy ly rượu.
Nàng lo lắng đến nỗi bàn tay hơi run rẩy.
Thực ra nàng nói muốn rót rót rượu cho Uyên Xích Hà là để thăm dò ý định của cậu với Thiên Hoa Bang.
'Cảm tạ trời đất.'
Nếu cậu từ chối thì xem ra hộm nay số họ đã tận rồi.
Nhìn cách cậu bắt họ làm mấy việc lặt vặt và thậm chí còn rót đồ uống, có vẻ như cậu không có ý định giết người.
"Dì à? Dì mắc bệnh gì sao? Trông cũng đâu quá già, sao mà tay lại run như vậy?"
"Công tử thứ lỗi, là do tiện nữ quá căng thẳng nên… .”
“Do làm chuyện thất đức gì à?”
Khi Uyên Xích Hà bất ngờ ám chỉ, Thanh Nhị Nguyệt giật mình đến mức tim như ngừng đập.
“Tiện nữ đã phạm trọng tội, xin công tử tha mạng."
“Hầy, ta không phải loại người động tí là giết chóc đâu.”
"Đa tạ công tử, đa tạ công tử."
“Khách điếm đó do bằng hữu của ta điều hành.”
"Trời ơi! Tiện nữ không hề biết Nam Xuất Kiệt lại là bằng hữu của công tử. Nếu biết thì có đánh chết tiện nữ cũng không dám làm như vậy.”
"Điên khùng! Lão già sắp xuống lỗ đó làm sao là bằng hữu của ta được chứ? Người ta nói đến là Nam Thủy Kinh.”
“A, thì ra là Nam tiểu thư.”
“Chính bà dì đây đã lệnh cho chặn đường nhập nguyên liệu của khách điếm đúng không?”
“Là tiện nữ có mắt không thấy Thái Sơn, từ giờ trở đi tiện nữ sẽ cung cấp miễn phí cho khách điếm ạ.”
"Không cần. Giao dịch là giao dịch. Chỉ cần cung cấp các nguyên liệu với giá rẻ là được rồi. Thay vào đó, các người sẽ có cơ hội giải quyết miễn phí những kẻ ngu ngốc can thiệp vào công việc kinh doanh của khách điếm. Dì hiểu ý ta nói không?"
"Dạ? À vâng vâng!"
Thanh Nhị Nguyệt gật đầu lia lịa.
Điều này có nghĩa là không chỉ phải giao nguyên liệu thực phẩm với giá thấp, mà Thiên Hoa Bang còn phải bảo kê miễn phí cho khách điếm này.
“Đừng có nói nhảm gì với lão già đó hay bạn ta, làm cho tốt rồi quay về đi.”
"Vâng vâng. Tiện nữ sẽ làm theo căn dặn."
"Này dì."
"Sao ạ?"
“Lần này ta tha, nhưng lần sau ta không dễ tính như vậy đâu. Nếu các người còn dám làm ăn bát nháo một lần nữa, ta nhất định sẽ bê các người lên bàn thờ ngửi hương.”
“Không không, không bao giờ có chuyện đó đâu ạ.”
“Đi đi.”
Uyên Xích Hà thờ ơ thả ra một chữ rồi lại hướng mắt về phía sông Hoàng Hà.
Như được ân xá, Thanh Nhị Nguyệt và ba đoàn chủ cúi đầu rồi mau chóng rút lui.
***
Khai Phong.
Tam Bảo Bang.
Chính Ngọ.
Đường chủ Nội đường Dược Đại Mông, đã đến tìm Tà Nhân Kiếm - Lục Nhất Túy.
Lục Nhất Túy đang gật gù trong men say, thấy hắn liền cau mày hỏi.
“Có chuyện gì vậy?"
“Sáng nay chủ của Trà quán Tân Khách đã tìm đến tiểu nhân. Lão ta nói cả tháng nay thiếu bang chủ cứ đến quấy rầy, đập phá nên không buôn bán được gì ạ”.
"Lại chuyện quái gì vậy?"
Đầu óc vốn đang lờ đờ vì say rượu, thế nhưng lão đã tỉnh táo ngay lập tức sau khi nghe tin đứa con trai quý hóa của mình lại vướng vào một vụ rắc rối.
“Nghe nói thiếu bang chủ có ưng ý một nữ tử làm việc ở trà quán.”
"Thế thì sao nó lại đập phá chỗ đó?”
“Khoảng một tháng trước cô ta không nói lời nào mà bỗng nhiên biến mất, thiếu bang chủ không tìm thấy người nên mới… .”
“Sao cô ta lại bỏ trốn vậy?”
“Có vẻ như cô ta đã từ chối qua lại với thiếu bang chủ, và cuối cùng bị lệnh tức đấm cho vài phát.”
"Chậc! Xung quanh nó thiếu gì phụ nữ, việc gì phải dây vào một người không thích mình cơ chứ?”
“Lão ta nói rằng mới đầu công tử chỉ đến đe dọa, thế nhưng vì không tìm thấy tiện nữ kia nên công tử ngày càng nóng máu, thậm chí hôm qua còn đến phá tanh bành trà quán của lão ta nữa. Tiểu nhân nghĩ chúng ta nên sớm hành động để ngăn chặn tin đồn không hay này lan truyền, ảnh hưởng xấu đến thanh danh của công tử.”
“Nữ tử đã bỏ trốn đó là ai vậy?”
Thấy bang chủ tỏ ra quan tâm đến nữ tử đó, Dược Đại Mông đã giải thích chi tiết.
“Tên cô ấy là Nam Thủy Kinh, cha mẹ đã mất hết, hiện đang sống cùng với tổ phụ.”
Lục Nhất Túy khẽ cau mày.
Vì làm việc ở trà quán nên ban đầu lão tưởng rằng cô là kỹ nữ bỏ nghề, hay đại loại vậy. Như sự thật có vẻ không như lão nghĩ.
“Ngươi mau đi tìm Ngoại Đường chủ và thiếu bang chủ về đây!.”
"Vâng."
Dược Đại Mông mau chóng lui ra.
Khoảng hai khắc sau.
Ngoạn Tử Kính, Đường chủ Ngoại đường cùng với Lục Đàm Bình bước vào thư phòng.
Ngay khi Lục Nhất Túy vừa nhìn thấy mặt quý tử, lão đã tức giận ném ngay nghiên mực về phía hắn.
Lục Đàm Bình vội nghiêng đầu tránh, nghiên mực đập xuống đất vỡ tan tành.
Choang!
“Phụ thân, người sao vậy?”
"Ngươi còn dám hỏi tại sao à? Hai tên khốn kiếp! Rốt cục các ngươi cứ loanh quanh ngoài đó làm gì thế hả?”
"Sao người lại hỏi thế, con ở ngoài trông coi các cửa tiệm mà.”
Lục Nhất Túy trợn trừng mắt.
"Ngươi nói nhảm cho ai nghe đấy hả? Thế tên khốn nào đến đập phá trà quán, tên khốn nào quấy rối nữ tử nhà người ta đến mức nó phải bỏ trốn? Ngươi làm thế mà xứng mặt nam nhi sao?"
“Lão già chủ quán đã nói với người thế à? Tên khốn kiếp!”
Rầm!
Nghe những lời hỗn hào của con trai, Lục Nhất Túy tức giận đập bàn.
“Ngươi còn không câm miệng! Đường đường là thiếu bang chủ, vậy mà lại tới đập phá chính quán trà mà thương bang đang bảo kê. Rốt cục ngươi nghĩ cái quái gì vậy hả?!"
“Chỉ là hiểu lầm thôi phụ thân. Tất cả đều là lỗi của…”.
“Ta không cần biết, nếu ngươi còn dám đến đó gây sự một lần nữa, ta lập tức sẽ tự tay đánh gãy chân ngươi! Ngươi nghe rõ chưa hả?"
“…”
Lục Đàm Bình nhìn chằm chằm xuống sàn với vẻ mặt bất mãn.
Lục Nhất Túy thấy thái độ không hợp tác đó thì máu nóng lại dồn lên não.
“Ngươi bị câm à?”
Lúc này Lục Đàm Bình mới miễn cưỡng trả lời.
"Con biết rồi."
Lục Nhất Túy bất lực ném bút xuống mặt bàn.
“Thế gian này chỉ có mỗi người đó là nữ tử chắc? Vậy tại sao ngươi cứ bám lấy người không thích mình vậy hả? Hay là nó nợ tiền ngươi?”
"Không phải vậy."
“Không nợ nần gì, vậy tại sao ngươi cứ quấy rầy người ta? Hay là cô đơn quá? Nóng lòng muốn tìm thê tử rồi à?”
“Không, con chưa muốn thành hôn đâu.”
“Thế thì đừng làm mấy việc ngu xuẩn nữa. Nếu ta còn nghe thấy tên của ngươi và nữ tử đó dính cùng một chỗ, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!”
“…Vâng."
“Ngươi có vẻ rảnh rỗi quá nên mới sinh nông nổi. Thế thì ta có việc để ngươi làm cho bớt ngứa tay ngứa chân đây.”
"Việc gì ạ?"
“Trong vài ngày tới, hãy đến tiếp quản Hoa Thượng Thôn đi. Ngoại đường chủ, ngươi đã tìm hiểu về ngôi làng đấy chưa?”
“Vâng, ở đó có mười cửa hàng, bao gồm cả khách điếm. Vì chỉ cách Khai Phong nửa canh giờ đi đường nên việc quản lý cũng không có khó khăn gì lớn. May mắn thay, Hạ Ô Môn và Thiên Hoa Bang vẫn chưa có động thái nào cả. Tiểu nhân nghĩ bây giờ chính là thời điểm thích hợp để chúng ta nắm quyền kiểm soát Hoa Thượng Thôn ạ”.
Lục Nhất Túy hướng ánh mắt về phía Lục Đàm Bình.
"Nghe rõ chưa? Ngôi làng đó vẫn chưa có ai quản lí. Đi đến đó và lôi kéo các chủ tiệm đứng dưới trướng Tam Bảo Bang. Ngươi có làm được không?”
“Phụ thân hỏi gì vậy. Nếu con mà ra tay, chắc chắn chưa mất đến nửa ngày, Hoa Thượng Thôn sẽ là của Tam Bảo Bang.”
Ngoạn Tử Kính cũng vội phụ họa.
“Đúng đúng. Ai dám từ chối lời đề nghị của Tam Bảo Bang chứ?”
Sau đó Lục Nhất Túy giận dữ nói.
“Ngươi đừng nghĩ chỗ nào cũng đổ tiền vào là xong. Chỗ đó thương quyền chưa đủ sôi động để đầu tư tiền bạc đâu. Mục đích chính lúc này chỉ đơn giản là chiếm ưu thế trước khi Thiên Hoa Bang tiến mà thôi. Biết chưa hả?"
"Ôi trời, con làm việc cũng đâu phải là mới ngày một ngày hai. Sao người lại lo lắng thế? Con nhất định sẽ xử lý thật gọn gàng."
Lục Đàm Bình nhìn Lục Nhất Túy với vẻ mặt tự tin.
Đây là cơ hội để bù lại số điểm đã đánh mất lúc nãy, thế nên hắn nghĩ bụng nhất định sẽ nắm bắt và thể hiện thật tốt.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook