Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 195
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 195. Đây không phải Dĩ Khí Ngự Kiếm
Có lẽ do vẫn chưa đến giờ ăn nên nhà ăn khách điếm vắng tanh.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống ngồi đối diện nhau ở bên cạnh cửa sổ - vị trí yêu thích thường ngày của Uyên Xích Hà.
Thẩm Thống đặt chiếc túi lên bàn với vẻ mặt dương dương tự đắc.
“Đây là 1 vạn 500 lượng.”
“Lão vất vả rồi.”
“Nếu nhanh hơn một chút thì ta có thể lấy được thêm mấy trăm lượng nữa. Tiếc quá.”
“Lão tìm những kẻ đó ở đâu thế?’
“Ở Tế Ninh. Ta đã dạo qua các kỹ lâu trong suốt 3 ngày và bắt gặp chúng đang nghỉ ngơi ở một khách điếm.”
Thẩm Thống kể lại ngắn gọn hành trình từ Trịnh Châu cho đến Phúc Dương, Hạ Trạch.
“Dù sao thì lão cũng đã bắt được chúng rồi. Hình như ngay cả quan nhân cũng không thể bắt được chúng thì phải.”
“Bọn quan binh ấy mà, nếu không phải khu vực của chúng thì chúng sẽ giả vờ không biết thôi. Nên đương nhiên chúng sẽ không bắt được rồi”
“Bỏ qua chuyện đó thì ta nghe nói thế gian đang náo loạn vì Võ Lâm Thiếp đúng chứ. Thật sự như vậy sao?”
“À! Khỏi phải nói. Chính Nghĩa Minh đang tập hợp thế lực ở Nam Kinh, còn Di Minh Giáo thì tập hợp lực lượng ở Trịnh Châu. Khách điếm nào ta đến cũng có đầy nhân sĩ Võ Lâm.”
“Bầu không khí chiến tranh có vẻ thật sự sẽ sắp nổ ra nhỉ?”
“Lần này có vẻ là vậy. Không phải Chính Nghĩa Minh điều tra Thập Thủ Ma Binh cũng vì chuyện đó sao?”
“Nhưng ta thấy dường như có quá ít câu chuyện về Thập Thủ Ma Binh thì phải.”
Uyên Xích Hà nghiêng đầu.
Những thương nhân ra vào khách điếm chỉ đề cập đến Võ Lâm Thiếp và Di Minh Giáo.
“Có lẽ báo cáo của nhóm Tích Sa Thủy đã bị chôn vùi rồi. Không phải những người đứng đầu Chính Nghĩa Minh chính là gia chủ của Võ Lâm Thế Gia và Thất Phái Nhị Môn sao? Những lão già ngoan cố đó làm gì có chuyện chịu lắng nghe câu chuyện về ma vật chứ? Dù có nhìn thấy hay không thì họ cũng sẽ chỉ nghĩ đó là tà thuật mà thôi.”
“Cho dù Nam Cung Thiên huynh và Nam Cung Nhiên tỉ tận mắt chứng kiến thì họ vẫn vậy ư?”
“Trước đây thì không biết nhưng hiện tại không còn ai gọi Nam Cung Thế Gia là Võ Lâm Thế Gia nữa rồi. Chính Nghĩa Minh sẽ không tin lời Nam Cung Thế Gia đâu.”
“Vậy thì gay go đó.”
“Đối với chúng ta thì đó cũng đâu phải chuyện gì tồi tệ. Lũ Chính Nghĩa Minh cũng phải trải nghiệm một lần đi.”
Ma đầu như Thẩm Thống rất thích việc Chính Nghĩa Minh phải chịu tổn thất.
“Lão nghĩ ta như vậy là vì ta lo Chính Nghĩa Minh chắc? Chẳng qua ta lo lắng những người của Nam Cung Thế Gia sẽ phải chịu thiệt hại thôi. Bọn họ cũng đã đi đến Nam Kinh còn gì.”
“Nếu công tử đã bận lòng như vậy thì hãy đi đến Chính Nghĩa Minh và…khụ, không phải như vậy là xong sao?”
Thẩm Thống quan sát vẻ mặt Uyên Xích Hà.
Bây giờ cho dù Uyên Xích Hà có đến để trợ giúp thì Chính Nghĩa Minh cũng sẽ từ chối.
Không lý nào những kẻ cứ mở miệng ra là Xích Ma Diệt Tà như Thất Phái Nhị Môn lại tiếp nhận Lục Lâm Tổng Tuất Sát Được. Bởi vì họ lo sợ sẽ bị cậu đâm sau lưng.
“À! Nhưng mà công tử định giữ cho lũ lừa đảo sống sót đến khi nào thế?”
“Sẽ không lâu đâu. Lục Đàm Bình cũng không như người thường.”
“Kẻ như vậy thì phải khiến hắn hoàn toàn mất hết khí, hoặc giết chết hắn thì mới không để lại hậu họa về sau. Lý do công tử bắt hắn để tang 3 năm cũng là muốn như vậy sao?”
“Hửm? Chỉ là ta muốn hiếu đạo một chút nên sai hắn làm thôi.”
“A, công tử thực sự đã làm rất tốt đó. Sau 3 năm nếu hắn không trở nên ngoan ngoãn thì ta sẽ giết hắn.”
Khi hai người đang bàn luận sôi nổi thì Thượng Đô thận trọng đến gần.
“Thưa công tử, đã sắp đến giờ dùng bữa tối rồi, tiểu nhân mang thức ăn ra nhé?”
“Không cần. Ta sẽ đi đến Hiếu Tự Am trước rồi ăn sau.”
Uyên Xích Hà đứng bật dậy khỏi ghế.
Uyên Xích Hà đã ra lệnh Lục Đàm Bình cho lũ lừa đảo mỗi ngày xuống nước 3 lần nên bây giờ chính là thời gian phải đi đến đó và xác nhận.
***
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đi đến Hiếu Tự Am.
Lục Đàm Bình đang buộc sợi dây thừng quanh eo của Hoàng Tiêu và Thạch Nhân liền cúi đầu chào.
Uyên Xích Hà đi qua hắn và ngồi xuống ghế
Nhìn vẻ mặt trắng bệch của Hoàng Tiêu và Thạch Nhân, trong lòng Uyên Xích Hà rất sảng khoái.
Có vẻ vì cảm giác này mà mọi người mới cuốn vào vòng xoáy báo thù thì phải.
Sau khi chuẩn bị xong, Lục Đàm Bình hướng ánh mắt về Uyên Xích Hà.
Ý muốn hỏi xem bây giờ bắt đầu được chưa.
Uyên Hà chỉ lặng thinh nhìn hắn mà không có bất cứ chỉ thị đặc biệt nào như muốn nói “ngươi tự biết mà lo liệu đi”.
Lục Đàm Bình lần lượt đẩy Hoàng Tiêu và Thạch Nhân Hiếu Tự Am xuống sông.
“Ặc!”
“Aaaa!”
Hoàng Tiêu và Thạch Nhân hét lên.
Cuối cùng, cùng với âm thanh “tủm”, sợi dây thừng được kéo căng.
Lục Đàm Bình nắm lấy phần cuối sợi dây thừng, khuôn mặt đỏ bừng lên.
Sau một lát nữa, hắn sẽ phải cuộn sợi dây lại.
Những kẻ lừa đảo không ai trả lời câu hỏi “ai sẽ chết vì bằng hữu.” của hắn.
Điều đó có nghĩa, cuối cùng Lục Đàm Bình sẽ phải giết một trong hai người kia.
Đối với hắn, đó không phải việc khó khăn gì cả. Chỉ cần hắn cuộn một bên dây thừng chậm hơn một chút là xong. Tuy nhiên…
Bên trái hay bên phải nhỉ?
Lục Đàm Bình suy nghĩ.
“Khà khà, công tử, ở đây mà ta còn nghe thấy tiếng tên nhãi nhép đó đang tính toán mưu ẹo đấy. Kéo cả hai lên cùng lúc sẽ rất là mệt, nên hẳn là hắn sẽ giết một trong 2 tên kia sớm thôi.”
“Ta đã nói rồi mà. Hắn vốn dĩ là loại người đó.”
“Dù sao thì ta nghĩ ít nhất cũng phải được 3, 4 ngày, thế này thì nhanh quá rồi thì phải.”
"......"
Mắt Lục Đàm Bình trợn lên khi nghe đến “3,4 ngày”.
Điều đó có nghĩa là phải giữ cho 2 kẻ này sống sót được 3,4 ngày.
“Mấy tên chó độc ác…”
Sao không giết quách chúng đi cho xong mà phải làm khổ người khác như vậy chứ.
Lục Đàm Bình nghiến răng và xoay cả hai bên cổ tay.
Mỗi lần sợi dây thừng quấn được một vòng, tay Lục Đàm Bình lại trở nên tê cứng, dần dần về sau hai tay của hắn đã không còn cảm giác gì nữa.
Ngay khi 2 sợi dây thừng được buộc vào 2 cánh tay Lục Đàm Bình được cuốn lại một khoảng bằng một sải tay, hai kẻ lừa đảo đã được kéo lên.
Lục Đàm Bình nhanh chóng tháo sợi dây ra khỏi cánh tay hắn. Phải đến khi máu lưu thông từng chút một trên cánh tay tái ngắt của mình, tay Lục Đàm Bình mới khẽ run lên.
“Mẹ kiếp! Đời nào chuyện này lại có ích cho việc rèn luyện ngoại công chứ?”
Lục Đàm Bình kiệt sức, không có thời gian rảnh rỗi để kiểm tra xem Hoàng Tiêu và Thạch Nhân còn thở không.
Sau khi bình ổn được hơi thở, Lục Đàm Bình mới quay đầu về phía chiếc ghế.
Không biết Uyên Xích Hà đã đi từ lúc nào, chiếc ghế bây giờ chỉ là chiếc ghế trống không.
Vừa đúng lúc có tiếng sột soạt vang lên từ trong rừng và các bang đồ Tam Bảo Bang xuất hiện cùng với đồ ăn trên tay.
Lục Đàm Bình cầm lấy màn thầu nóng hổi bằng bàn tay vẫn còn run rẩy.
Đang định xé màn thầu ăn thì Lục Đàm Bình bỗng nói với Tống Cang, bang đồ ở gần mình.
“Lại kiểm tra xem 2 tên kia còn sống không.”
Tống Cang lập tức chạy lại chỗ Hoàng Tiêu và Thạch Nhân rồi sờ vào cổ họ.
“Vẫn còn sống ạ.”
“Ôi! Mấy tên chó chết hệt như kẻ thù này. Sao ta lại không thể giết quách chúng đi cho rảnh nợ chứ.”
Lục Đàm Bình càu nhàu, xé màn thầu bỏ vào miệng và nhai ngấu nghiến.
***
Ngày hôm sau.
Sau khi thức dậy và thong thả ăn sáng, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống lại đi đến Hiếu Tự Am.
Lục Đàm Bình lại trói Hoàng Tiêu và Thạch Nhân lại rồi đẩy xuống dưới tảng đá.
Có lẽ đã quen thuộc, Hoàng Tiêu và Thạch Nhân không còn hét lên nữa.
Lục Đàm Bình lại rên rỉ, kéo hai người lên rồi ngồi thụp xuống.
So với những kẻ lừa đảo vừa được kéo lên khỏi mặt nước, khuôn mặt Lục Đàm Bình còn có vẻ đau đớn hơn nhiều.
Hai cánh tay hắn bị cuộn lại bầm tím, đến nổi rất khó nhận biết màu sắc ban đầu là gì.
Thay cho Lục Đàm Bình đang kiệt quệ, Tống Cang của Tam Bảo Bang chạy ra và chỉnh lại sợi dây thừng.
Sau khi sự lộn xộn qua đi, Uyên Xích Hà lại ngồi xuống mép tảng đá.
Cheng.
Thanh kiếm được rút ra khỏi bao kiếm, xoay vòng trên mặt nước rồi lao xuống theo chiều thẳng đứng.
Việc câu cá lại được bắt đầu.
Thẩm Thống nhìn thấy con cá đang quằn quại bởi lưỡi kiếm xuyên qua liền hỏi với nét mặt ngạc nhiên.
“Công tử, cuối cùng công tử cũng luyện thành Dĩ Khí Ngự Kiếm rồi sao?”
Uyên Xích Hà khó chịu trả lời.
“Cái này không phải Dĩ Khí Ngự Kiếm.”
“Gì cơ? Công tử nói không phải ư?”
Thẩm Thống luân phiên nhìn Uyên Xích Hà và con cá bị thanh kiếm xuyên qua với vẻ mặt đầy ngờ vực.
Rõ ràng lão đã thấy thanh kiếm bay lượn một mình và bắt được con cá mà.
“Vậy thì là gì? Chắc công tử không cho rằng đó là bí kiếm thuật đó chứ?”
“Làm gì có bí kiếm thuật nào như vậy chứ? Đây là một loại Hư Không Nhiếp Vật.”
“Công tử nói là Hư Không Nhiếp Vật ư? Không có loại Hư Không Nhiếp Vật nào như vậy cả. Hình như công tử đang hiểu sai điều gì đó rồi. Đây là Dĩ Khí Ngự Kiếm.”
“Thẩm lão mới là người hiểu sai thì có.”
Thẩm Thống đấm bồm bộp vào lồng ngực như thể rất bức bối.
“Ôi trời. Đây đúng là Dĩ Khí Ngự Kiếm mà! Ngay cả đứa trẻ lên ba cũng biết đây là Dĩ Khí Ngự Kiếm đấy.”
“Ô hô! Dù sao thì cũng là không phải. Ta mà biết làm thì ta phải biết chứ? Thẩm lão có biết làm không?”
“Chỉ cần nhìn bằng hai mắt thì ai cũng sẽ nói đó là Dĩ Khí Ngự Kiếm đấy. Tên họ Lục kia!”
“Sao ạ?”
Lục Đàm Bình đang nghỉ ngơi trước lều liền tức tốc chạy đến.
“Tên khốn nhà ngươi cũng đã nhìn thấy kiếm công của công tử rồi chứ?”
“Vâng.”
Lục Đàm Bình quan sát vẻ mặt của Thẩm Thống và Uyên Xích Hà.
Cả ngày Uyên Xích Hà đều leo lên tảng đá và câu cá bằng Dĩ Khí Ngự Kiếm nên sao hắn có thể không thấy được.
“Mẹ kiếp! Cũng đâu phải khoe khoang công lực, sao lại câu cá bằng Dĩ Khí Ngự Kiếm chứ?”
“Ngươi có nghĩ đó là Hư Không Nhiếp Vật không? Hay ngươi nghĩ đó là Dĩ Khí Ngự Kiếm?”
“Cái đó đương nhiên là Dĩ Khí Ngự Kiếm rồi ạ.”
“Công tử thấy chưa. Ngay cả tên khốn kia cũng nói đó là Dĩ Khí Ngự Kiếm đấy. Dù là ai nhìn đi chăng nữa cũng sẽ nói đó là Dĩ Khí Ngự Kiếm mà thôi.”
Uyên Xích Hà tặc lưỡi với vẻ mặt thương hại.
“Chậc chậc! Là do hắn không có sự tinh đời. Đây cùng lắm chỉ là Hư Không Nhiếp Vật thôi. Dĩ Khí Ngự Kiếm không phải như vậy.”
Thẩm Thống cạn lời hỏi.
“Vậy rốt cuộc thế nào mới là Dĩ Khí Ngự Kiếm chứ.”
“Chỉ vì ngươi sử dụng chân khí không có nghĩa là tất cả đều là Dĩ Khí Ngự Kiếm. Đi lên (thăng), đi xuống (hàng), tách ra (ly) và hợp nhất (hợp), thăng hàng ly hợp (乘降離合) như vậy cùng lắm chỉ là Hư Không Nhiếp Vật mà thôi.”
“Vậy sao?”
“Người ta nói rằng việc đối phó với vạn vật bằng chân khí được gọi là khởi đầu của Ngự Kiếm Thuật (Chân khí ứng vật tiệm nhập ngự 眞氣應物 漸入 御). Lão biết vạn vật là gì không? Tất cả những thứ chúng ta có thể nhìn thấy bằng mắt chính là vạn vật. Nếu đối phó vạn vật bằng khí thì phải vượt qua cả thăng hàng ly hợp.”
“Vượt qua cả điều đó ư?”
Thẩm Thống cảm thấy đầu óc rối tung.
Theo quan điểm cá nhân thì Thẩm Thống cho rằng Ngự Kiếm Thuật chính là việc thăng hàng ly hợp bằng chân khí.
À không, trên đời nay ai cũng nghĩ như vậy mới đúng.
Nhưng mà phải vượt qua cả Ngự Kiếm Thuật sao mới gọi là Dĩ Khí Ngự Kiếm ư?
Tại sao chứ?
“Công tử, việc thăng hàng ly hợp bằng chân khí chính là Ngự Kiếm Thuật. Đó chính là toàn bộ rồi.”
“Ô hô! Lão không biết khỉ gì về kiếm thuật mà cho rằng đó là toàn bộ ư? Rõ ràng trong Thiên Độn Kiếm Pháp đã nói như thế này. Việc đối phó vạn vật bằng chân khí chỉ là điểm khởi đầu của Ngự Kiếm Thuật.”
“Không phải vậy mà…”
Thẩm Thống rất bức bối nhưng Thiên Độn Kiếm Thuật đã nói như vậy nên lão cũng không thể nào bác bỏ.
“Rốt cuộc thì Thiên Chí Thượng Nhân đã dạy gì cho công tử chứ?”
“Vậy rồi công tử cứ liên tục ném kiếm vào sông Hoàng Hà để nắm bắt được Dĩ Khí Ngự Kiếm sao?”
“Đương nhiên là vậy rồi. Ta muốn biết được việc đối phó với vạn vật bằng chân khí là gì. Ta cho rằng cứ ở đây liên tục thực hiện thăng hàng ly hợp và quan sát chúng thì sẽ tìm thấy manh mối thôi.”
“Công tử, nếu một người leo lên đỉnh núi và nhìn lên thì sẽ trông thấy gì?”
“Thấy bầu trời chứ gì nữa.”
“Vậy chẳng khác gì công tử nói công tử sẽ lên trời sao?”
“Đó chính là giới hạn của Thẩm Lão thôi. Cửu Thiên Huyền Nữ đã xuống hạ giới thì có luật nào ngăn ta lên trời chứ?”
“Công tử thật sự định Vũ Hóa Đăng Tiên sao?”
“Vũ Hóa Đăng Tiên khỉ khô gì chứ? Ta làm như vậy chỉ để hiểu được Dĩ Khí Ngự Kiếm mà thôi.”
“Phù! Ta đã nói công tử đang sử dụng Dĩ Khí Ngự Kiếm rồi mà. Công tử đã câu cá bằng Dĩ Khí Ngự Kiếm đó. Việc này mà có lý sao? Đây giống như dùng giao giết bò để cắt giun đất vậy.”
Cuộc trò chuyện lại quay về điểm ban đầu.
Lục Đàm Bình quan sát vẻ mặt 2 người rồi khẽ lùi về sau.
Hắn cảm thấy rất ganh tỵ với Uyên Xích Hà - một người nhỏ tuổi hơn mình mà lại nói với Thẩm Thống rằng lão ta không biết khỉ gì cả.
Nghĩ đến bản thân, hắn ngay cả kiếm khí còn chưa thể xử lý được thì làm gì có tư cách lên tiếng chứ, Lục Đàm Bình chỉ biết thở dài.
“Nếu mình ở đây 3 năm và luyện võ công thì mình có khá hơn không nhỉ?”
Lục Đàm Bình vô thức siết chặt nắm tay.
Trong chốc lát cánh tay hắn đau đớn như sắp xé toác.
“Hự!”
Võ công khỉ gì chứ, nếu cứ phải làm thế này không biết chừng ta sẽ bị phế mất một cánh tay mất thôi.
Lục Đàm Bình dâng lên sát khí trong mắt và nhìn chằm chằm hai kẻ lừa đảo đang bất tỉnh nhân sự.
“Những kẻ đó phải nhanh chóng chết đi thì ta mới có thể sống cuộc sống của một người bình thường được…”
Chắc là từ trưa nay, ta sẽ phải cho chúng uống thêm chút nước mà không để ai nhận ra.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook