Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 196
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 196. Quan quân và võ lâm
Sáng hôm sau.
Uyên Xích Hà thức dậy khá muộn. Khi đang uể oải đi xuống nhà hàng thì cậu dừng lại khi nhìn thấy những vị khách bất ngờ.
Đó chính là phó sử Án Sát Sử thành Khai Phong - Thiên Lượng Chí cùng với một quan quân quen mặt.
Thiên Lượng Chí thấy cậu liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Uyên công tử, dạo này vẫn khỏe chứ?”
“À, vâng. Nhưng lần này lại lại có chuyện gì vậy?”
Uyên Xích Hà nghiêng đầu.
Bây giờ mới là giờ Mão, cậu không biết có việc gì mà phó sử lại đến tìm mình sớm như thế này.
“Nghe tin công tử đã bắt được những kẻ lừa đảo. Thế nên ta mới đến đây để chúc mừng.”
Vừa nói Thiên Lượng Chí vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Uyên Xích Hà.
Hắn lo lắng rằng cậu có thể không hài lòng với chuyến thăm bất ngờ này.
Quan quân và võ lâm xưa nay vốn nước sông không phạm nước giếng, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có giao lưu.
Sau khi phát hiện ra danh tính của Uyên Xích Hà, hắn đương nhiên cũng phải nghĩ kế qua lại để tăng cường mối quan hệ với Lục Lâm Tổng Tuần Sát.
Uyên Xích Hà đáp lời với giọng ngái ngủ.
"Sao mà ngài biết được vậy?"
“Đây là việc liên quan đến Uyên công tử mà, thế nên ta cũng để ý nghe ngóng đôi chút. Không biết công tử có biết không? Chỉ riêng ở Lạc Dương đã có hơn chục người tự sát vì những kẻ đó đấy. Thậm chí có cả một gia đình đã tan nát vì đám lừa đảo này nữa kìa.”
“Hừm, đúng là không bằng dê chó.”
“Nếu ngài giao lại chúng cho ta, ta đảm bảo sẽ chặt đầu chúng trước khi tuyết rơi…”
Thiên Lượng Chí nói đến đây thì ngập ngừng dừng lại.
Bởi vì nếu Uyên Xích Hà quyết định tự mình trả thù, hắn cũng không có ý định ngăn cản, mà đương nhiên là cũng không thể nào ngăn cản.
“Chặt đầu sao? Chết một cách dễ dàng như vậy thì quá ưu ái cho bọn chúng quá.”
“A, công tử nói cũng có lý. Xét đến những đau khổ mà các nạn nhân phải chịu khi còn sống, chỉ chặt đầu thôi thì quả thực là quá nhẹ nhàng.”
Thiên Lượng Chí nhanh chóng xoay theo chiều gió.
Khi Uyên Xích Hà ngây người nhìn hắn, Thiên Lượng Chí hơi lúng túng liền chỉ tay vào chiếc ghế trống bên cạnh.
“Ờm…Hay công tử cứ ngồi xuống một lát đã. Ta muốn nghe ý kiến của công tử.”
Không có lý do gì để từ chối, Uyên Xích Hà cũng kéo ghế ngồi xuống.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
“Uyên công tử, có hai chiếc trục có thể xoay chuyển thế gian này. Công tử có biết đó là gì không?"
"Là gì vậy?"
“Đó là quan phủ và võ lâm. Chúng ta luôn muốn giao lưu tương trợ nhau, nhưng thực tế thế gian này lại hoàn toàn khác. Ở đó có sự phân biệt hết sức rõ ràng giữa giang hồ kiếm khách và thế giới của người bình thường. Nhưng nếu ta có thể can đảm đứng lên, bước một bước dài trong cuộc đời bình đạm vốn có, khi đó chẳng phải ta sẽ trở thành người trong giang hồ hay sao?”
Uyên Xích Hà gật gù.
Điều đó không khác nhiều so với những gì cậu đã nói với Nam Thủy Kinh trước đó.
"Đúng vậy. Chỉ cần mạnh mẽ đứng lên thì chính là người giang hồ. Phó sử nói hay lắm!”
"Haha! Uyên công tử và ta mới gặp mà tựa như trI kỷ. Quan quân và võ lâm xưa nay cũng thế. Từ rất lâu đã có không ít những lần giao lưu qua lại, dù là cố ý hay vô tình.”
"Vậy sao?"
“Hầu hết các võ quan đều xuất thân từ võ gia hoặc bang phái võ lâm nào đó. Thế nên nếu không đoạn tuyệt sư môn thì việc qua lại chẳng phải là lẽ thường sao?”
"À, thì ra là vậy."
Uyên Xích Hà tỏ ra khá hứng thú với những lời của Thiên Lượng Chí.
Bởi vì đây là lần đầu tiên cậu trò chuyện với một quan nhân về nhân tình thế thái chốn giang hồ.
“Thế nên, Uyên công tử đừng quá xa cách hay đề phòng trước quan quân chúng ta. Cho dù có thể không giúp ích quá nhiều, nhưng méo mó có còn hơn không mà.”
“… .”
Khi Uyên Xích Hà nhìn hắn với vẻ mặt khó hiểu, Thiên Lượng Chí nhanh chóng tiếp lời
“Trên giang hồ, khả năng đào xới thông tin của Hạ Ô Môn và Cái Bang được coi là tốt nhất, nhưng trên thực tế, sức mạnh thông tin của quan quân còn vượt trội hơn nhiều. Trên thế gian này không có nơi nào mà quan quân không có mặt cả.”
Uyên Xích Hà gật gù.
Lời hắn nói nghĩ kĩ thì cũng có lý.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
“Uyên công tử và ta gặp được nhau ở chốn này chính là cơ duyên thiên định. Thế nên nếu công tử cần trợ giúp, xin đừng ngần ngại mà cứ cho chúng ta biết. Chỉ cần việc đó nằm trong phạm vi năng lực, chúng ta nhất định sẽ không tiếc sức mình.”
Nói xong, Thiên Lượng Chí nhìn Uyên Xích Hà với ánh đầy mong đợi.
Trong một khoảnh khắc, sự tĩnh lặng bao trùm giữa hai người.
“Ngài sẽ giúp ta sao?”
"Đúng vậy."
"Miễn phí?"
"Tất nhiên rồi. Giữa chúng ta sao còn cần tính toán chi ly vậy chứ?”
Thiên Lượng Chí nhấn mạnh một cách tinh tế từ 'giữa chúng ta'.
"Ôi trời! Thế thì xin đa tạ."
Cậu không biết tại sao Thiên Lượng Chí lại tỏ ra ưu ái mình như vậy, thế nhưng cậu cũng không ngần ngại nhận lấy.
Đối với Uyên Xích Hà, người đã ‘thấm nhuần’ phong cách Lục Lâm, những thứ miễn phí thì đều là đồ tốt.
“Ừm, thế thì trùng hợp ta cũng đang có một thắc mắc. Nghe nói Di Minh Giáo và Chính Nghĩa Minh đang xảy ra xung đột đúng không?”
“Ta cũng có nghe qua.”
“Ngài có biết cuộc chiến diễn ra khi nào và ở đâu không?”
"Hừm! “Ta không chắc khi nào nó xảy ra, nhưng cũng biết đại khái là ở đâu.”
"Ngài biết nơi sẽ diễn ra cuộc chiến sao?"
Đôi mắt của Uyên Xích Hà mở to.
Cậu chỉ hỏi vu vơ thế thôi chứ không mong đợi gì, vậy mà hắn thực sự biết sao?
Quả nhiên, thứ miễn phí chính là của trời ban mà!
“Chúng ta khá quan tâm đến cuộc chiến này, thế nên đã cắt cử không ít người đến thăm dò ở cả hai bên. Và thông tin thu được là Di Minh Giáo đang lên kế hoạch cho một trận chiến sống còn với Chính Nghĩa Minh ở tỉnh Hà Nam.”
"Ngài chắc chứ?"
“Chắc chắn mà, đến hiện tại Di Minh Giáo vẫn không có động thái gì ở Trịnh Châu. Nếu có ý định chiến đấu ở Nam Trực Lệ thì đáng ra chúng phải hành động rồi chứ.”
“Chính Nghĩa Minh có biết điều này không?”
“Có lẽ là không. Hầu hết những thế lực trong Chính Nghĩa Minh đều đang tập trung vào Nam Kinh. Nhân tiện, không biết phía Lục Lâm có dự định thế nào vậy?”
Thiên Lượng Chí thận trọng hỏi.
Một trong những lý do hắn cất công đến thăm Uyên Xích Hà chính là thăm dò về thái độ của Lục Lâm.
Đưa ra thông tin về Chính Nghĩa Minh và Di Minh Giáo, ít ra cũng phải đổi lấy được một chút thông tin về Lục Lâm chứ.
“Tổng trại chủ bảo ta cứ tự ý lo liệu mọi chuyện. Lão già đó coi vậy mà lười biếng lắm.”
Ánh mắt của Thiên Lượng Chí lóe lên.
"Haha. Vậy công tử dự định sẽ làm gì?”
Cổ họng hắn khô khốc, liền lén nuốt nước bọt.
Lúc đầu, cuộc trò chuyện bắt đầu chỉ đơn giản là để làm quen với người đến từ Lục Lâm này. Nhưng khi biết Phá Thiên Ma Quân đã giao toàn quyền cho cậu, hắn bỗng chốc trở nên căng thẳng vô cùng.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
"Ta chạy đôn chạy đáo khắp nơi thế này còn chưa đủ hả. Một lần là quá đủ rồi, ta không có điên mà rước việc vào người thêm lần nữa đâu.”
"Ý công tử là đã từng làm điều đó một lần rồi sao?"
“Gần đây ta đã dọn dẹp các sơn trại theo lời phó thác của Tổng trại chủ.”
"À!"
Thiên Lượng Chí trong lòng thầm nghĩ: ‘Mình phải tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra trong Lục Lâm gần đây mới được.’
Hắn không biết nội tình cụ thể thế nào, nhưng nếu là ‘dọn dẹp’ thì có vẻ như đã xử lý và tống cổ không ít người.
“Gần một năm khổ cực. Nếu lại bị lừa nữa thì ta đúng là tên ngu ngốc nhất trần đời.”
"Haha! Đúng rồi. Ai lại ngã hai lần cùng một chỗ chứ.”
"Đúng thế. Vậy nên ta sẽ vờ như không biết, chỉ yên vị trong khách điếm thôi.”
“Công tử nghĩ chí phải. Nhưng giờ đã lấy lại được tiền rồi thì công tử định làm gì? Nếu như công tử muốn đến Khai Phong thì ta sẽ tìm hiểu cho.”
Trên lập trường của phó sử Án Sát Sử, hiển nhiên Thiên Lượng Chí hy vọng Uyên Xích Hà sẽ không tham gia vào trận chiến này.
“Ta nghe nói rằng một khách điếm ở Khai Phong lên đến hơn 20 ngàn lượng mà?”
“Đó là vì đám lừa đảo cò kéo đội giá của khách điếm lên đấy.”
“Vậy thì giá gốc khoảng bao nhiêu?”
“Chỉ khoảng bảy, tám ngàn lượng là có thể mua được một khách điếm khá tốt rồi.”
“Chết tiệt! Đám khốn kiếp!”
Uyên Xích Hà tức giận đập mạnh vào bàn.
Đợi Uyên Xích Hà bình tĩnh lại, Thiên Lượng Chí mới tiếp tục mở lời.
“Công tử có muốn ta tìm vài khách điếm ở Khai Phong để xem thử không?”
"Không cần đâu. Chỗ này vừa ý ta rồi."
Cậu không có ý định chuyển đến một khách điếm khác.
Hiếu Tự Am nằm gần khách điếm, lại còn rất yên tĩnh, là một nơi thích hợp để luyện tập.
“Vậy thì mua lại khách điếm từ Nam Xuất Kiệt thì sao? Ta nghĩ khoảng bốn, năm ngàn lượng là có thể mua được rồi.”
Nam Thủy Kinh, người đang lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người ở quầy thanh toán, thận trọng tiến lại gần.
“Ờm, có hơi thất lễ…nhưng tiểu nữ xen vào một lát được không?”
Thiên Lượng Chí khẽ cau mày.
Đây đâu phải chỗ để Nam Thủy Kinh chen miệng vào chứ!
Thế nhưng trước mặt Uyên Xích Hà, hắn lại không tiện nổi nóng.
"Haha! Nam tiểu thư. Nếu biết tiểu thư ở ngay đây thì ta đã mời đến trò chuyện cùng rồi. Mau ngồi xuống đi."
“Vâng, thế ta xin phép.”
Trước đây cô vốn luôn phải quan sát sắc mặt của người khác mà sống, nhưng từ khi trở thành bạn của Uyên Xích Hà, có vẻ người xung quanh dè chừng cô hơn, mà bản thân cô cũng tự tin hơn không ít.
“Ta không biết tổ phụ nghĩ sao, nhưng ta thì không muốn bán khách điếm.”
“… ”
Thiên Lượng Chí nhìn sang hướng khác với vẻ mặt lúng túng.
“Thay vào đó, hai người thử nghe ý này xem sao? Uyên công tử và tổ phụ ta có thể cùng nhau trở thành chủ sở hữu của khách điếm, giống như bây giờ vậy.”
Uyên Xích Hà nhìn Nam Thủy Kinh với ánh mắt khó hiểu.
"Cùng nhau làm chủ? Sao mà được chứ?"
“Công tử có thể trả một nửa giá khách điếm cho tổ phụ và cùng nhau điều hành. Dù sao thì sức khỏe của người cũng đã yếu nên không thể một mình xử lý công việc kinh doanh được đâu”.
Nam Thủy Kinh đang muốn giữ Uyên Xích Hà ở bên cạnh mình, ít nhất là theo cách này.
"Ồ! Đó cũng là một ý tưởng hay đấy. Ta nghĩ nếu làm như tiểu thư nói thì cũng sẽ ổn thôi. Công tử thấy sao? Ta sẽ cử người viết giấy tờ đàng hoàng cho công tử.”
Thiên Lượng Chí muốn ‘giúp đỡ’ Uyên Xích Hà bằng mọi giá.
Sau đó, Uyên Xích Hà nói với vẻ mặt mơ hồ.
“Nghe có vẻ hay đấy, nhưng ta không nghĩ tổ phụ cô ấy sẽ chấp thuận đâu. Ông già đó mỗi lần nhìn thấy ta là liền bày ra vẻ mặt hận không thể băm ta ra làm mắm còn gì.”
"Không phải đâu. Sau khi những tên lừa đảo bị bắt lại, tổ phụ cũng cảm thấy rất có lỗi đấy ạ. Trước đây thì người vẫn nửa tin nửa ngờ nên đối xử với công tử có chút cọc cằn thôi”.
Ngay cả khi không phải như vậy, Nam Thủy Kinh vẫn tin tưởng vào hướng giải quyết này.
Dù sao thì tổ phụ cũng đã để lại quyền sở hữu và điều hành khách điếm cho cô rồi.
Thế nên cho dù lão có phản đối, cô nhất định cũng sẽ giữ chân Uyên Xích Hà bằng mọi giá.
“Nếu tổ phụ bằng hữu của ta không phản đối thì hiển nhiên ta đồng ý! Dù sao thì bằng hữu của ta cũng sẽ chăm sóc khách điếm. Ta đây chỉ cần một chỗ để ăn và chơi thôi.”
Nam Thủy Kinh cười khúc khích khi nghe thấy lời này của Uyên Xích Hà.
Không hiểu sao người vừa tự nhận ham chơi, ham ăn ham uống như cậu lại luôn đến Hiếu Tự Am để luyện kiếm. Với số tiền đó, cậu có thể ăn chơi hưởng lạc ở các tửu lâu, sòng bạc nổi tiếng nhất Khai Phong trong suốt quãng đời còn lại rồi.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
Vào khoảng giữa trưa.
Một bản khế ước đã được phía Thiên Lượng Chí soạn sẵn và gửi đến.
Sau khi lăn dấu ký tên, Nam Xuất Kiệt vừa liếc ra ngoaì cửa sổ vừa lẩm bẩm.
"Hừm, một cái khách điếm bé bằng lỗ mũi mà có tận hai chủ. Chuyện quái gì không biết?"
Trái ngược với những lời cằn nhằn của mình, lão thực chất đang thầm vui trong lòng.
Lão đã biết Uyên Xích Hà giàu có và thậm chí còn có võ công cao cường, vậy có lý do gì để không thích cậu cơ chứ?
'Hừ, xem như cũng là chuyện tốt..'
Nghĩ cậu chấp nhận ở lại khách điếm này vì cháu gái, lão vui như mở cờ trong bụng.
Trước đây chỉ nhìn tiểu tử trước mặt thở thôi đã thấy khó chịu rồi, nhưng bây giờ không hiểu lão lại sẵn sàng tin tưởng cậu vô điều kiện.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook