Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 76
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 76. Gia môn mà Ngũ Phong Thập Kiệt công nhận.
Tháng chín.
Bao Phong huyện.
Ngũ Phong Sơn.
Có khoảng tám mươi người bước vào núi Ngũ Phong.
Đó chính là thương đoàn của Thượng Tô Thương Bang đang quay trở về Lạc Dương sau khi kết thúc giao dịch ở Nam Kinh.
Đội Chủ Thương Thiên đội Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn nói với Hành thủ Tôn Học.
“Hành thủ, như ta đã nói, ta và tiểu gia chủ Thanh Vân Kiếm sẽ đến sơn trại và gặp Ngũ Phong Thập Kiệt. Ngài hãy đi cùng với Thương Thiên Đội đi. Tối nay ta sẽ quay trở về thương đoàn sau.”
“Vâng, chúng ta hãy quyết định vậy đi. Ngài cứ đi thật thong thả, không cần phải gắng quá sức đâu.”
Nhờ có Nam Cung Thế Gia mà bọn họ đã tiết kiệm được khoản tiền lớn nên Tôn Học không có gì bất mãn.
Trên thực tế việc đối mặt với Ngũ Phong Sơn Trại, xét theo khía cạnh nào đó thì cũng là vì thương đoàn. Nếu Nam Cung Thế Gia đánh bại được Ngũ Phong Thập Kiệt thì từ lần sau không cần phải trả phí thông hành nữa.
Nhóm người đi bộ trên con đường núi được khoảng một canh giờ.
Những tên đạo tặc nãy giờ rình rập như hổ trong rừng tối bỗng đột nhiên lộ diện.
Tôn Học thong thả bước tới và đưa ra hai mươi lượng bạc.
Độc Tâm Lãng Nhân Hoàng Diệu Minh nhận túi tiền và liếc nhìn Nam Cung Chấn.
“Người của Nam Cung Thế Gia sẽ đi lên sơn trại đúng chứ?”
Nam Cung Chấn gật đầu.
“Đúng vậy. Ta và Thanh Vân Kiếm sẽ đi.”
“Hãy đi theo ta.”
Hoàng Diệu Minh không nói dài dòng, nhanh chóng quay người đi.
Đối với hắn những cao thủ của Nam Cung Thế Gia không khác gì tử thần nên hắn không muốn dính dáng đến làm gì.
Sau khi thông qua cánh cổng gỗ khổng lồ được đặt trên con đường nhỏ, Biệt Hữu Thiên Địa (別有天地) được bày ra trước mắt.
Những điện các to lớn và những ngôi nhà được xây dựng quy củ.
Khoảng chục đứa trẻ đang chạy nhảy ở sân trước rộng lớn.
Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên khá ngạc nhiên trước cảnh tượng không ngờ tới này.
Cho dù có nhìn kiểu gì thì đây trông giống một ngôi làng nơi các ẩn sĩ sinh sống hơn là sơn trại của Lục Lâm.
“Các vị đợi một chút. Ta sẽ đi thông báo với Ngũ Phong Thập Kiệt.”
Hoàng Diệu Minh nói ngắn gọn rồi nhanh chóng chạy về nơi nào đó.
Những tên sơn tặc khác cũng lần lượt tản ra.
Cho dù trước mặt chính là những cao thủ của Nam Cung Thế Gia, thì bọn họ dường như không hề tỏ ra cảnh giác.
Nam Cung Chấn khẽ thều thào.
“Hừm! Ngũ Phong Thập Kiệt có vẻ đáng kinh ngạc hơn so với những gì ta nghĩ.”
“Đệ cũng thấy vậy. Có thể tạo dựng nên một ngôi làng như thế này trong núi sâu…đúng là đáng ngạc nhiên thật.”
“Những người như thế này sao lại không được biết đến trong giang hồ nhỉ?”
“Không phải bởi vì họ thu mình trên núi Ngũ Phong nên mới như thế sao?”
“Vốn dĩ uy lực càng xuất chúng thì càng háo danh mới đúng … quả là kỳ lạ.”
Trong lúc hai người đang suy đoán chuyện này chuyện kia về Ngũ Phong Thập Kiệt thì một lão già đến gần.
Đó chính là Khẩu Mật Phúc Kiếm Thẩm Dương Khắc.
Thẩm Dương Khắc nhìn Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên rồi tỏ ra như quen biết.
“Là người của Nam Cung Thế Gia đúng chứ?”
Nam Cung Chấn nhìn ông lão già nua trước mắt và nghĩ rằng đó là hạ nhân làm công việc tạp dịch.
“Đúng vậy. Ngũ Phong Thập Kiệt đang ở đâu?”
“Hừ hừ, họ sẽ sớm đến thôi. Uyên công tử đang ở trên núi nên các ngài sẽ phải đợi một lúc đấy.”
“Hừ! Chúng ta không có nhiều thời gian đâu”
Nam Cung Chấn che giấu nội tâm khó chịu của mình.
“Dù vậy thì hai vị cũng đã nhận được đối đãi đặc biệt vì là người của Nam Cung Thế Gia. Nếu là người khác thì còn không thể nhìn thấy mặt mũi của Ngũ Phong Thập Kiệt đấy.”
“Lão muốn nói phải là Thất Phái Nhị Môn mới được đối đãi đặc biệt sao?”
“Hừ hừ, Thất Phái Nhị Môn cũng không được đối đãi thế này đâu. Ta nghĩ là chỉ mình Nam Cung Thế Gia mới được đối xử như vậy thôi.”
Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên khẽ cau mày.
Bởi vì hai người không thể hiểu được rằng lão ta đang nói thật hay trêu đùa.
Nam Cung Chấn sau khi suy nghĩ cẩn thận thì cười lạnh lùng.
“Hừm! Lão đang chế nhạo việc bổn gia ở Hợp phì bị sụp đổ sao?”
“Ôi trời! Ta nào dám. Trong thiên hạ này, gia môn được Ngũ Phong Thập Kiệt công nhận chỉ có mình Nam Cung Thế Gia mà thôi. Sau này ngài đừng nói những lời như vậy trước mặt Ngũ Phong Thập Kiệt nữa.”
Khi lão già tỏ vẻ nghiêm túc, Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên còn trở nên bối rối hơn.
Khi hai người đang nghiêng đầu ngờ vực thì Thẩm Dương Khắc lên tiếng.
“Họ đang tiến đến rồi. Sẽ sớm xuất hiện ở góc kia thôi. Dù sao thì ta cũng mong hai vị sẽ có khoảng thời gian vui vẻ.”
Khoảnh khắc đó trong ánh mắt Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên lóe lên tia khác lạ.
Bọn họ không hề nghe thấy âm thanh nào, sao lão già kia lại nói như thể nghe thấy thứ gì đó chứ?
Phải một lúc sau, hai người mới cảm nhận được sự hiện diện của con người.
Đột nhiên hai người đều nghĩ rằng “Không biết chừng lão già đó chính là cao thủ Phản Phác Quy Chân*”.
*Giải thích khá là dài dòng, anh em tra google cụm này để hiểu nhé!
Nam Cung Chấn rùng mình.
Hắn nhanh chóng nhìn sang Nam Cung Thiên thì thấy Nam Cung Thiên cũng đang bày ra vẻ mặt kinh ngạc.
Thật hối hận khi đến Ngũ Phong Sơn Trại mà không hề có đối sách nào, nhưng chuyện cũng đã rồi.
Sao có thể quên được việc thiên hạ rộng lớn, bất cứ đâu cũng có cao thủ chứ?
Nam Cung Chấn đang tự trách mình thì có ba nam nhân tiến lại gần.
Đó chính là Mã Hành Đao, Hứa Lâm Đạt và Uyên Xích Hà - những người tạm thời đảm nhận sơn trại.
Mã Hành Đao với tư cách huynh lớn nhất trong ba người liền mở lời chào trước.
“Ta là Mã Hành Đao, lão tam của Ngũ Phong Thập Kiệt. Đây là lão tứ Hứa Lâm Đạt, còn đây là lão thất Uyên Xích Hà.”
Sau khi giới thiệu xong, Mã Hành Đao nhìn chằm chằm hai người của Nam Cung Thế Gia với ánh mắt đầy ẩn tình.
Chỉ vài tháng trước, Ngũ Phong Thập Kiệt mới biết rằng Uyên Xích Hà có hảo cảm với Nam Cung Thế Gia. Bởi vì Uyên Xích Hà cứ cười cả ngày khi nghe tin người Nam Cung Thế Gia sẽ đến thăm sơn trại. Tất nhiên vì sao Uyên Xích Hà lại như vậy thì không ai biết.
Hàn Thái Liên và Hà Tiểu Bạch đã thử hỏi vài lần nhưng Uyên Xích Hà chỉ cười rạng rỡ mà không trả lời.
Nhìn nụ cười ấm áp thế kia thì có lẽ là mối nhân duyên tốt đẹp.
Vì vậy khi gặp người của Nam Cung Thế Gia, Mã Hành Đao dành nhiều sự quan tâm.
Nam Cung Chấn vội vàng đáp lại.
“Tại hạ là Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn, đội chủ của Thương Thiên Đội Nam Cung Thế Gia. Còn đây là Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên, tiểu gia chủ.”
Bởi vì đối phương trông có vẻ nhiều tuổi nên Nam Cung Chấn cũng tự nhiên sinh ra cảm giác tôn trọng.
“À! Thì ra là ngài Xích Tà Kiếm và ngài Thanh Vấn Kiếm. Từ ba bốn tháng trước, ta đã nghe chuyện từ thủ hạ rồi. Các ngài muốn xác nhận uy lực của Ngũ Phong Thập Kiệt sao?”
“À, vâng…”
Nam Cung Chấn yếu ớt đáp lại.
Ánh mắt hắn thường xuyên dán chặt vào khuôn mặt lão già kỳ quặc đang đứng phía sau Ngũ Phong Thập Kiệt.
Thật khó để biết đó là vẻ mặt thân thiện hay cười nhạo.
“Mặc dù gọi là Ngũ Phong Thập Kiệt nhưng những người khác chỉ là hư danh mà thôi. Nhờ có tiểu đệ tài giỏi mà bọn ta mới trở nên nổi tiếng theo. Các vị có thể coi Uyên đệ chính là đại diện của Ngũ Phong Thập Kiệt. Từ bây giờ hay nói chuyện cùng với Uyên đệ nhé.”
Mã Hành Đao lùi về sau.
Đến lúc này, Nam Cung Chấn mới dời ánh mắt sang thiếu niên được gọi là “Uyên đệ.”
Vừa rồi đã nghe tên nhưng vì ta chỉ mãi tập trung vào lão già và Mã Hành Đao nên giờ chỉ biết hắn gọi là “Uyên đệ.”
Cứ như vậy Nam Cung Chấn đã bỏ lỡ cái tên của nhân vật quan trọng.
Mặt khác khi Uyên Xích Hà vừa gặp người của Nam Cung Thế Gia đã trở nên lúng túng không biết phải làm gì.
Thẩm Dương Khắc đứng quan sát nãy giờ liền chen lời vào như thể bức bối.
“Công tử, lâu lắm rồi mới có khách quý đến thăm, công tử hãy xuất chiêu một chút đi.”
“Không cần lão nói thì ta cũng sắp thực hiện đây. Với lại xuất chiêu cái gì chứ. Người đời có câu Lúa càng chín càng cúi thấp đầu. Người sắp sang thế giới bên kia như lão mà sao vẫn cứ nhiệt huyết như trẻ con vậy. Chậc chậc.”
Uyên Xích Hà ngại ngùng nhìn Thẩm Khắc Dương đang tỏ ra oan ức.
“Hừ hừ. Nhiệt huyết không phải chính là tượng trưng cho sức khỏe hay sao? Nếu không thì công tử hãy thể hiện Hư Không Nhiếp Vật mà dạo này công tử tập luyện đi.”
Uyên Xích Hà không muốn dùng kiếm với người của Nam Cung Thế Gia, nghe đến đây tai liền vểnh lên.
“Hư Không Nhiếp Vật?”
Uyên Xích Hà vươn tay cùng với lời nói.
Viu.
Cùng với âm thanh trong trẻo, liễu diệp đao đang đeo trên lưng Thẩm Dương Khắc liền bị hút vào lòng bàn tay Uyên Xích Hà.
“Hơ!”
Nam Cung Chấn há hốc miệng.
Hư Không Nhiếp Vật chính là thủ pháp mà ngay cả những cao thủ đỉnh cao cũng chưa chắc làm được. Vậy mà tiểu tử kia lại có thể dễ dàng thi triển như không phải chiêu thức gì đặc biệt ư?
Nam Cung Thiên cũng mất hồn trước thủ pháp Hư Không Nhiếp Vật.
Ngay cả phụ thân hắn có danh xưng Kiếm Vương cũng không thể thi triển tự nhiên như vậy được.
Nhưng đạo tặc được gọi là Uyên Đệ kia lại thực hiện quá đỗi dễ dàng như lấy đồ ra từ trong túi.
Ngay khi Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên trở nên căng thẳng, Uyên Xích Hà vội vàng ném đao đi với vẻ mặt khó xử.
Vút.
Trong nháy mắt, liễu diệp đao đã quay trở về vị trí cũ của nó.
Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên đều ngạc nhiên đến mức hồn bay phách lạc trước chiêu thức tưởng chừng như đơn giản đó.
Khoảng cách giữa đạo tặc Uyên đệ và lão già kia là hơn 1 trượng
Với khoảng cách đó mà lại có thể rút đao bằng Hư Không Nhiếp Vật và trả đao về trong chớp mắt.
Đó chính là Phi Đao Thuật đỉnh cao không phải ai cũng có thể bắt chước được.
Uyên Xích Hà liên tục nhìn quanh như thể thấy bản thân mình vẫn còn nhiều thiếu sót.
Nam Cung Chấn đã từ bỏ ý muốn tỉ thí khi chứng kiến Hư Không Nhiếp Vật.
Hắn vội vàng lên tiếng.
“Về phần Uyên thiếu hiệp thì xác nhận như vậy là đủ rồi. Ta nghĩ không cần phải giao đấu gì thêm nữa. Ta thừa nhận rằng ta không phải đối thủ của Uyên thiếu hiệp. Tiểu gia chủ thì thế nào?”
“Ta…muốn tỉ thí một chút.”
Nam Cung Thiên muốn cảm nhận xem chênh lệch giữa mình và đối phương đến mức nào.
Nam Cung Chấn hiểu được lòng của Nam Cung Thiên nên không ngăn cản.
Bởi vì suy nghĩ giữa Nam Cung Thiên và một người đã trải qua muôn vàn khó khăn như ta không thể giống nhau được.
“Tiểu gia chủ, đừng gắng sức quá.”
“Vâng. Uyên thiếu hiệp, mong thiếu hiệp chỉ giáo.”
Nam Cung Thiên thừa nhận bản thân mình còn yếu kém và lịch sự yêu cầu tỉ thí.
“Được rồi.”
Uyên Xích Hà khẽ thở dài và bước ra giữa sân.
Khi Nam Cung Thiên đứng vào vị trí đối diện, Uyên Xích Hà liền nói.
“Ta không có kinh nghiệm tỉ thí nên nếu ta không thể kiểm soát sức mạnh được thì mong ngài hãy hiểu cho.”
“Không sao mà. Nếu muốn xông pha giang hồ thì ta cũng phải lường trước được mức độ đó chứ.”
Mặc dù nói như vậy nhưng mồ hôi vẫn túa ra trên trán Nam Cung Thiên.
Nếu cao thủ trình độ kia mà không thể kiểm soát được sức mạnh của bản thân thì rõ ràng chỉ cần sượt nhẹ thôi cũng đủ để gây trọng thương.
Nam Cung Thiên hối hận nghĩ “Tự nhiên liều lĩnh làm gì không biết.”
Uyên Xích Hà rút kiếm và giơ lên.
Đây là trận đấu đầu tiên sau khi Uyên Xích Hà chuyển từ phác đao sang kiếm.
Uyên Xích Hà vô cùng căng thẳng vì không muốn đả thương đối phương.
Thẩm Dương Khắc nhìn thấu điều đó, mỉm cười và nói.
“Hừ hừ! Công tử, sao mặt công tử như cún con muốn đi đại tiện vậy? Hay công tử đi nhà xí chút đi rồi quay lại nhé?”
“Thẩm lão, làm ơn ngậm miệng giùm đi!”
Dù vậy, sau khi nói chuyện với Thẩm Dương Khắc, đôi vai căng cứng của Uyên Xích Hà cũng được thả lỏng.
Nụ cười cay đắng hiện trên khóe môi Nam Cung Thiên.
Tâm trạng Nam Cung Thiên có chút rối rắm khi đối phương đứng trước Tiểu gia chủ của Nam Cung Thế Giá mà vẫn nói chuyện phiếm.
Nhưng biết làm thế nào được. Bởi vì đây chính là hiện thực.
Nam Cung Thiên khẽ thở dài và vung kiếm trước.
Đây là lễ ngộ đối với cao thủ.
Cheng cheng cheng.
Thanh kiếm của Nam Cung Thiên đã tấn công Uyên Xích Hà theo phương hướng không thể nắm bắt được như một con bướm.
Uyên Xích Hà bình tĩnh chặn kiếm của đối phương.
Cuộc đấu kiếm giữa hai người không mang theo sát khí mà chỉ như một điệu múa kiếm phức tạp.
Khuôn mặt Nam Cung Thiên vốn cứng đờ, theo thời gian cũng điềm tĩnh hơn.
Đối phương mặc dù còn rất trẻ nhưng dường như đã vượt qua khuôn khổ của võ thuật.
Cảm giác như đang chém kiếm về phía biển và phía núi vậy.
Ta chưa bao giờ ngờ rằng cảm giác khi tỉ võ với phụ thân lại được tìm thấy ở tên đạo tặc trẻ tuổi hơn mình như thế này
Những cảm xúc tiêu cực như hoảng loạn, xấu hổ, ngại ngừng dần biến mất.
Đối phương quá xuất chúng để bị đánh giá là lục lâm hay người non trẻ.
Nam Cung Thiên thoát khỏi thành kiến và dồn toàn bộ sức lực mình đang có.
Không biết từ khi nào mà các chiêu thức của Đại Diễn Kiếm Pháp và Đế Vương Kiếm Hình đã trộn lẫn vào nhau.
Nam Cung Thiên qua lại ranh giới giữa hữu chiêu và vô chiêu, cuối cùng rơi vào vô ngã chi cảnh.
Cứ như thế không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Cheng.
Nam Cung Thiên thoát khỏi vô ngã chi cảnh cùng với tiếng kiếm vang bên tai.
Thanh kiếm của Nam Cung Thiên bật ra và bay về phía bầu trời.
Chân tay trở nên nặng trĩu vì cảm giác quá sức đột ngột kéo đến.
Uyên Xích Hà liên tục cúi đầu xin lỗi Nam Cung Thiên đang ngây người.
“Thật sự xin lỗi. Chắc là ta mất trí rồi. Quả thực ta không muốn làm như vậy.”
Nam Cung Chấn chạy lại chỗ Nam Cung Thiên - người chỉ đứng chớp mắt vì không hiểu lời đó nghĩa là gì.
“Tiểu gia chủ, đừng nhúc nhích.”
“Sao lại vậy…?”
Đang nói thì Nam Cung Thiên ngã xuống.
Nam Cung Chấn ôm chầm lấy Nam Cung Thiên - người đã bất tỉnh trong khi máu chảy ròng ròng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook