Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 77. Đã đến lúc cần phải nghỉ ngơi rồi.

 

Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên bị trúng những vết chém lớn nhỏ trên vai và hai cánh tay sau cuộc tỉ võ với Uyên Xích Hà.

Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn nhìn thấy Nam Cung Thiên ngất xỉu thì dậm chận đùng đùng, sau khi để lại câu nói “Ta được giao nhiệm vụ hộ vệ thương đoàn dưới danh nghĩa Thương Thiên Đội nên phải chịu trách nhiệm hộ tống đoàn cho đến khi về đến Lạc Dương” thì một mình rời đi.

Đương nhiên hắn cũng cảm nhận được sự chân thành trong thái độ của Ngũ Phong Sơn Trại đối với Nam Cung Thiên nên mới tin tưởng và rời đi như vậy.

Cho đến tối Nam Cung Thiên vẫn chưa tỉnh lại.

Y viên của thôn Phương Hạ cho biết hắn đã cạn kiệt nguyên khí và chảy rất nhiều máu.

Uyên Xích Hà sau khi dùng xong bữa tối đã đến ngồi xổm trước căn phòng Nam Cung Thiên đang ngủ.

Uyên Xích Hà vò đầu bứt tóc, cảm thấy áy náy khi làm tổn hại đến Nam Cung Thiên.

Thẩm Dương Khắc đi ngang qua, nhìn thấy Uyên Xích Hà như vậy thì nhẹ nhàng lại gần.

“Công tử đừng tự trách mình quá. Cả hai người đều rơi vào trạng thái vô ngã chi cảnh mà.”

“Ta bị điên rồi. Sao lại đánh nhau đến mức rời vào vô ngã chi cảnh chứ?”

“Nam Cung công tử bị thương quả là điều không may nhưng đối với mọi người đây lại là phúc lành.”

“Ôi trời, nếu còn nhận phúc lành kiểu này lần thứ hai thì ta chết mất.”

“Hừ hừ, công tử không biết rằng được rơi vào trạng thái vô ngã chi cảnh chính là giấc mơ của nhiều người sao? Chuyện khác thì ta không biết nhưng những thành tựu hai người đạt được có lẽ không ít đâu.”

“Thành tựu khỉ khô gì chứ. Ta vẫn không thể thực hiện Dĩ Khí Ngự Kiếm đấy.”

“Dù vậy thì không phải công tử đã vượt qua ranh giới giữa vô chiêu và hữu chiêu rồi sao? Nếu là người cầm kiếm thì bất cứ ai cũng có mục tiêu là thoát ra khỏi hữu chiêu đấy.”

“Lão nói vượt qua ranh giới sao? Ta ư?”

“Vâng, kiếm thuật của công tử đã tiến bộ rất nhiều. Mặc dù công tử vung kiếm tuy nhẹ nhàng nhưng lại hàm chứa tinh tuý của chiêu thức. Thật sự ngài không cảm nhận được gì sao?”

“Ta không rõ nữa. Nếu nói thì dường như áp lực “phải thi triển chiêu thức” đã biến mất thì phải.”

“Hừ hừ, công tử bình thường cũng thấy áp lực sao?”

“Vì là thứ đã học nên ta phải dùng cho tốt chứ. Nhưng cuối cùng thứ gọi là dùng kiếm lại là một việc đơn giản. Còn gì ngoài đâm và chém nữa đâu? Có nên gọi là vạn lưu quy tông không nhỉ? Ta nhận ra rằng rốt cục chiêu thức cũng chỉ là đâm và chém, nên suy nghĩ phải thực hiện điều đó đã tự nhiên biến mất.”

“Quả nhiên là như vậy. Ngày mai công tử hãy thử dùng kiếm lần nữa đi. Bây giờ đã khác biệt rất nhiều so với trước đây đấy. Chỉ những người đã hiểu biết cốt lõi tinh túy nhất của hữu chiêu thì mới có thể vượt qua hữu chiêu, nhưng ta cũng không ngờ chưa gì công tử đã đạt đến cảnh giới như thế rồi.”

“Phụt! Cốt lõi tinh túy gì cơ? Thẩm lão, hồi trẻ ông có đi đòi nợ thuê đúng không? Gì mà hiểu biết cốt lõi tinh túy nhất chứ? Nghe buồn cười quá đi.”

“Khi còn trẻ ta đã từng đi đòi nợ thuê đấy.”

“Lão từng làm thật à?”

“Hừ hừ, ta phải làm bất cứ chuyện gì để kiếm sống chứ.”

Ánh mắt nhìn Thẩm Dương Khắc của Uyên Xích Hà trở nên mềm mại hơn.

Khi nghe những câu chuyện quá khứ của lão thì Uyên Xích Hà cảm thấy tuy lão là ma đầu nhưng cũng có tính người.

“Vì vậy ý lão muốn nói là ta đang lui tới ở ranh giới của vô chiêu và hữu chiêu có đúng không?”

“Vâng, Việc này đúng là khó có thể tin được. Việc vượt qua hữu chiêu ở độ tuổi của công tử vốn là không thể xảy ra mà. Ngay cả khi luyện kiếm thuật từ trong bụng mẫu thân cũng không thể làm như thế được đâu. Có lẽ nào là do công tử đã học trực tiếp từ Cửu Thiên Huyền Nữ nên mới như vậy không?”

“Cũng có thể lắm.”

“Vậy còn nội công khủng khiếp của công tử thì sao? Cho dù có luyện Cửu Bách Tự đi chăng nữa thì cũng đâu thể đạt được mức nội công đó chỉ bằng chân khí thổ nạp được.”

“Ta đã nhận được rất nhiều đồ ăn tử Cửu Thiên Huyền Nữ.”

“Linh dược sao?”

“Không phải, nước và hoa quyển khô.”

(Hoa quyển: bánh mì hình hoa làm bằng bột mì.)

“Ăn xong những thứ đó công tử thấy mình khỏe hơn sao?”

“Ừm.”

Thẩm Dương Khắc nhíu mày.

Lão không biết những lời đó đáng tin đến mức nào nhưng biểu cảm của Uyên Xích Hà rất nghiêm túc.

“Công tử.”

“Hửm?”

“Tốt hơn hết công tử không nên nói những lời này với người khác.”

“Tại sao?”

“Họ sẽ nghĩ công tử nói dối, hoặc không biết chừng còn cho rằng công tử phát điên cũng nên.”

“Quả nhiên là vậy nhỉ?”

“Hơ! Lẽ nào công tử biết vậy rồi mà vẫn nói sao?”

“Lão tưởng ta ngu ngốc đến đâu mà không biết chuyện đó hả?”

“Được rồi. Vậy công tử đã gặp Cửu Thiên Huyền Nữ ở đâu?”

“Ở trong gương.”

“hahaha.”

Thẩm Dương Khắc phá lên cười đến nổi rung cả vai một lúc lâu như thể có điều gì thú vị lắm.

 

Đến tận đêm khuya Nam Cung Thiên mới tỉnh táo trở lại.

Sau khi nghe Uyên Xích Hà nói Nam Cung Chấn đã rời đi trước, Nam Cung Thiên cũng không ngạc nhiên gì lắm.

Nam Cung Thiên do dự một lúc rồi thận trọng mở miệng.

“Uyên thiếu hiệp, ta hỏi thiếu hiệp một chuyện có được không?”

“Vâng.”

“Võ công của Uyên thiếu hiệp nhìn rất quen mắt. Liệu đó có phải Cửu Thiên Cực Kiếm của Ngọa Long Trang không?”

Nam Cung Thiên cho rằng người được gọi là Uyên Ca này có mối liên hệ với Ngọa Long Trang.

Bởi hắn đã sống cùng Uyên Vũ Bạch mười năm, mặc dù không biết yếu quyết của Cửu Thiên Kiếm nhưng hắn vẫn có khả năng bắt chước được.

Chính nhờ điều đó mà bản thân mới có thể tỉ võ lâu như vậy cùng với Uyên Xích Hà- một cao thủ tuyệt đỉnh.

Sau mười năm tỉ võ cùng Uyên Vũ Bạch, Nam Cung Thiên đã quen với kiếm chiêu của Cửu Thiên Cực Kiếm. Vì vậy hắn mới có thể say mê tỉ võ như thế, đến mức rơi vào vô ngã chi cảnh.

“Đúng vậy.”

Uyên Xích Hà không phủ nhận.

Bản thân là con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách, không phải chính là người kế thừa chân chính Cửu Thiên Thế Pháp hay sao?

“Xin thứ lỗi nhưng Uyên thiếu hiệp có mối quan hệ thế nào với Ngọa Long Trang? À, ta không có ý gì khác đâu. Chỉ là ta đã ở bên cạnh Uyên Vũ Bạch- tiểu gia chủ Ngọa Long Trang tận mười năm nhưng ta cảm thấy Uyên thiếu hiệp còn thông thạo Cửu Thiên Kiếm hơn cả hắn thôi.”

Nam Cung Thiên không thể liên hệ chàng thanh niên trước mắt với Uyên Xích Hà bởi vì võ lực của đối phương quá xuất chúng. Một đứa trẻ bị mắc kẹt trong nhà kho không thể nào đạt đến cảnh giới này được.

“Huynh không nhớ ta sao? Khoảng mười ba năm trước chúng ta đã gặp nhau ở Ngọa Long Trang. Ta là Uyên Xích Hà.”

“Sao?”

Nam Cung Thiên nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà với ánh mắt kinh ngạc.

Người này là đứa trẻ bị nhốt trong nhà kho ư?

“Uyên Thiếu Hiệp chính là Xích Hà - con trai út của Uyên thúc phụ thật sao? Là nhóc con không nói chuyện đó ư?”

“Vâng.”

Khi Nam Cung Thiên nhìn chằm chằm, Uyên Xích Hà liền cười bẽn lẽn.

“Là đứa trẻ bị nhốt trong nhà kho khi đó thật sao?”

“Hửm? Làm thế nào huynh biết chuyện đó?”

“Trời ơi…”

Nam Cung Thiên kể lại chuyện ba năm trước mình đã cùng tiểu muội đến Ngọa Long Trang tìm Uyên Xích Hà.

“Làm thế nào đệ lại đến Ngũ Phong Sơn?”

Sau khi biết đối phương là vãn nam của Uyên thúc phụ, Nam Cung Thiên đã có thể nói chuyện thoải mái hơn.

Uyên Xích Hà kể lại diễn biến câu chuyện thoát khỏi nhà kho và định cư ở Ngũ Phong Sơn cho Nam Cung Thiên nghe.

“Lúc đó đệ bị bệnh nặng và suýt chết nhưng trại chủ đã cứu sống đệ. Sau đó cứ vậy mà đệ ở lại đây.”

“Chậc! Ra là vậy. Nhiên nhi và cha mẹ ta cũng đã lo lắng cho đệ rất nhiều. Nhất ra gia phụ, cho dù đã muộn màng, ông ấy vẫn muốn tìm đệ cho bằng được nhưng …”

Nam Cung Thiên không nói hết câu.

Thảm kịch của bổn gia đột nhiên hiện lên trong tâm trí.

“Đệ đã nghe chuyện của Nam Cung Thế Gia rồi. Vẫn chưa có liên lạc gì từ bá phụ sao huynh?”

“Ừ. Dù vậy thì ta chắc chắn rằng ông ấy vẫn còn sống. Di Minh Giáo đã ồn ào trong một thời gian dài để tìm kiếm gia phụ ta. Ta tin rằng ông ấy đang trị thương ở một nơi nào đó. Ông ấy không phải người dễ dàng ra đi như vậy.”

“Đệ tin rằng bá phụ nhất định sẽ quay về.”

“Cám ơn đệ. Nhưng mà đệ đã học Cửu Thiên Cực Kiếm ở đâu vậy? Còn xuất chúng đến mức cả Vũ Bạch không thể so sánh được với đệ nữa.”

“Khi đệ sống trong nhà kho…đệ đã phát hiện ra thứ tổ tiên Uyên Thị để lại.”

Uyên Xích Hà không nói về Cửu Thiên Huyền Nữ Kính. Đúng như lời Thẩm Dương Khắc, nếu nói ra điều đó thì rõ ràng sẽ bị coi là một kẻ điên mất.

“À! Vậy là chuyển họa thành phúc rồi. Phát hiện được bí truyền trong nhà kho sao? Nếu sau này thúc mẫu biết được chuyện đó chắc bà ấy tức đến nổ bụng mất.”

Nam Cung Thiên lén quan sát vẻ mặt Uyên Xích Hà.

Việc Ngũ Phong Sơn Trại có địch ý với Ngọa Long Trang là sự thật đã được lan truyền rộng khắp. Có rất nhiều suy đoán về lý do nhưng không ai ngờ nội tình bên trong lại như vậy.

“Nhiên nhi mà nghe được tin tức của đệ chắc muội ấy sẽ vui mừng lắm, một lúc nào đó đệ sẽ đến gặp muội ấy chứ?”

“Vâng.”

“Đệ cũng không liên lạc gì với Ngọa Long Trang đúng không?”

“Đệ đã cắt đứt nhân duyên với những con người đó rồi.”

Trước giọng điệu nhàn nhạt của Uyên Xích Hà, Nam Cung Thiên đã cảm thấy chuyện này đã không thể nào hòa giải được nữa.

“Được rồi. Ta tôn trọng ý muốn của đệ. Ta sẽ không can dự đến chuyện của đệ và Ngọa Long Trang. Nếu mười năm trước bọn ta phát hiện đệ ở trong nhà kho thì có lẽ Nam Cung Thế Gia cũng đã cắt đứt quan hệ với Ngọa Long Trang rồi. Bởi vì Nhiên Nhi yêu ghét rất rõ ràng mà…”

“Sư tỉ…bây giờ vẫn sống tốt chứ ạ?”

“Nhiên Nhi vẫn y hệt như trước đây. Muội ấy không giống ta gì hết, ít nói lắm. Haha. Ái da, đau quá!”

Nam Cung Thiên cười rung lắc phần thân trên nên đã đụng nhẹ vào cánh tay của mình.

Có vẻ như đã ảnh hưởng đến vết thương.

“Đệ xin lỗi. Đệ không cố ý khiến huynh bị thương. Đệ đã dặn mình phải cẩn thận rồi, nhưng trong giây lát lại mất hết tâm trí.”

“Không đâu, ta không sao. Nhờ vậy mà ta mới có cơ duyên này đấy. Chỉ trong khoảnh khắc nhưng ta cứ như đã được trải qua mười năm bế quan tu luyện vậy, chút thương thế này có gì quan trọng đâu chứ. Bây giờ ta cảm thấy tự tin hơn chút rồi.”

Thực ra Nam Cung Thiên đã bị nhụt chí sau khi bổn gia sụp đổ. Cho dù cố gắng báo thù nhưng hắn không đủ dũng khí và ngày càng nản lòng. Nhưng bây giờ thì đã khác, võ công đột phá, ngay cả lòng tự tôn đã vụn vỡ giờ cũng được khôi phục.

“Đệ vẫn định tiếp tục sống ở sơn trại sao?”

“Đệ không biết nữa. Trong số Ngũ Phong Thập Kiệt thì đã có bảy người hạ sơn rồi, nhưng đệ lại không có nơi nào để đi…”

Nam Cung Thiên thương xót nhìn Uyên Xích Hà.

Nếu như Nam Cung Thế Gia vẫn còn bình thường thì hắn đã rủ Uyên Xích Hà đi cùng mình.

Nhưng hiện tại ngay cả bản thân cũng phải nương tựa vào Thượng Tô Thương Bang nên Nam Cung Thiên không thể nói gì cả.

“Không phải người ta vẫn thường nói thế này sao, tên trộm vặt thì bị đánh và tiếng xấu bị in hằn trên khuôn mặt, nhưng nếu trở thành đại đạo (大盜) thì sẽ được gọi là anh hùng hào kiệt. Chỉ cần nhìn vào Phá Thiên Ma Quân là biết! Sau này bất kể đệ làm gì, nói gì cũng sẽ không có ai dám mắng chửi đệ là đạo tặc đâu.”

“Thật vậy sao?”

“Đương nhiên rồi. Ai dám đứng trước mặt đệ mà mắng đệ là đạo tặc chứ? Nhưng sau lưng thì ta không biết. Haha.”

Nam Cung Thiên ngừng nói và cười lớn.

Bởi nếu đến võ công của Uyên Xích Hà thì ngay cả Chính Nghĩa Minh cũng phải dè chừng.

Chẳng có gì tốt đẹp khi vừa phải đối đầu cường địch là Di Minh Giáo và đụng đến cao thủ của Lục Lâm cả.

“Thực ra thì đệ cũng không quan tâm đến mấy chuyện đó. Đệ thấy cuộc sống lục lâm cũng ổn. Nếu bị coi là đạo tặc thì hành động như đạo tặc, còn được đối đãi như hào kiệt thì sẽ trở thành hào kiệt thôi.”

“Quả là suy nghĩ sáng suốt, các bậc thánh hiền cũng đã từng nói “Hãy đối xử với người khác theo cách mà bản thân mong muốn nhận được”. Trồng đậu nành thì được đậu nành, trồng đậu đỏ thì ra đậu đỏ, gieo nhân nào gặt quả nấy thôi đúng không nào?”

Uyên Xích Hà gật đầu.

Mặc dù có chút kỳ lạ nhưng Uyên Xích Hà rõ ràng cảm nhận được tấm lòng nồng nhiệt của Nam Cung Thiên.

***

Ngày hôm sau, Nam Cung Thiên xuống núi.

Vì sợ Nam Cung Nhiên đang chờ ở Lạc Dương sẽ lo lắng nên Nam Cung Thiên nhanh chóng rời đi.

Sau khi tiễn biệt Nam Cung Thiên, Uyên Xích Hà lại cảm thấy không hiểu được lòng mình.

Thời gianhắn  ngồi ngẩn ngơ lại dài thêm.

Một ngày nọ, Thẩm Dương Khắc không thể nhìn thêm được nữa liền leo lên Đệ Nhất Phong Ngũ Phong Sơn.

Uyên Xích Hà ngồi thẩn thờ trên tảng đá, lẩm bẩm với khuôn mặt buồn bã.

“Thẩm lão, sao dạo này lão cứ hay rình mò vậy? Lão chôn gì quý báu ở đây sao?”

“ha ha, làm gì có chuyện đó chứ. Dạo này công tử đã gác lại việc luyện Dĩ Khí Ngự Kiếm rồi nhỉ?”

“Đó cũng đâu phải là chuyện ngày một ngày hai. Với lại nếu một thanh niên 19 tuổi mà dùng Ngự Kiếm Thuật thì sẽ bị mọi người mắng chửi là vênh váo, xấc xược đấy.”

“Ôi trời! Làm gì có chuyện đó chứ, nếu chuyện đó xảy ra thì mọi người còn không dám nhìn vào mắt công tử ấy chứ”

“Không dám nhìn vào mắt ta sao? Vậy thì không được rồi. Ta đâu muốn trở thành một người vô nhân đạo như vậy.”

“ha ha ha. Vì vậy nên dạo này công tử nghỉ ngơi đấy hả?”

“Ta đã chuyên tâm luyện tập cho đến bây giờ còn gì. Đã đến lúc nghỉ ngơi một chút rồi.”

“Vậy thì nhân cơ hội nghỉ ngơi này, công tử hãy nghỉ ngơi thật có ích đi.”

“Nghỉ ngơi mà còn có ích gì chứ?”

“Ta đã nói với công tử về Ngự Kiếm Thuật rồi nhưng ta biết nó cũng vô dụng thôi.”

“Đúng vậy, ta hiểu. Ta cứ chỉ tin tưởng vào Hư Không Nhiếp Vật nên giờ ta có cảm giác ta như một kẻ ngốc vậy.”

“Vậy nên ta mới nói vào những lúc thế này thì nên đi dạo chơi.”

“Đi dạo chơi?”

“Vâng. Công tử hãy đến núi Võ Đang và gặp Thiên Chí Thương Nhân đi. Nếu là vị đó thì hẳn sẽ cho công tử biết chính xác về Ngự Kiếm Thuật. Nhân tiện đó, chúng ta hãy đi đến Lạc Dương để trải nghiệm Lạc Dương Tam Tuyệt nổi tiếng luôn nhé.”

“Lạc Dương Tam Tuyệt?”

“Món súp mang tên Thủy Tịch (水席), hoa mẫu đơn và Long Môn Thạch Quật được gọi là Lạc Dương Tam Tuyệt. Nếu muốn nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi cho tử tế chứ.”

Sinh khí hiện lên trong mắt Uyên Xích Hà.

Nếu là Lạc Dương thì có thể gặp được người Nam Cung Thế Gia một cách tự nhiên, đây quả là đề xuất không tồi.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...