Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 86
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 86. Chân khí ứng vận (眞氣應物)
Ngay cả khi đã đến Chấn Vũ Cung, Huyền Nguyệt vẫn bán tín bán nghi.
Thiếu niên mang tên Uyên Xích Hà kia còn quá trẻ nên quả thật hắn khó mà tưởng tượng được thiếu niên đấy lại có mối quan hệ với Thiên Chí Thượng Nhân.
Sau khi đạt đến cảnh giới siêu tuyệt đỉnh vào năm ngoài, sư bá đã chuyển từ Thái Hòa Cung sang Chấn Vũ Cung. Chấn Vũ Cung có vai trò đối nội, đối ngoại sẽ là Chưởng Môn Nhân phụ trách.
“Sư bá, con là Huyền Nguyệt đây ạ.”
“Có chuyện gì sao?”
Thiên Chí Thượng Nhân vẫn không rời mắt khỏi bộ kinh.
Huyền Nguyệt nghĩ rằng thiếu niên Uyên Xích Hà kia thật không may mắn. Bởi vì Thiên Chí Thượng Nhân là người một khi đã đọc sách thì cho dù chưởng môn nhân có gọi ông ta cũng sẽ không nhúc nhích.
“Có một vị khách đến tìm sư bá ạ.”
"......”
Quả nhiên Thiên Chí Thượng Nhân đã bỏ ngoài tai nên không có lời đáp nào cả.
Huyền Nguyệt nói to lại một lần nữa.
“Thiếu niên mang tên Uyên Xích Hà đến tìm sư bá, vậy để con nhắn vị ấy lần sau đến lại.”
Khoảnh khắc ấy, Thiên Chí Thượng Nhân gấp cuốn sách đang đọc lại.
Và nhanh chóng đứng bật dậy khỏi chỗ rồi bước ra bên ngoài.
“Tên của vị khách đó là Uyên Xích Hà sao?”
“Vâng, con đã nói khách đợi một lát ở Giải Kiếm Trì ạ.”
Sau đó, Thiên Chí Thượng Nhân vội vàng mang giày rồi chạy đi, không thèm quay đầu nhìn lại.
Thậm chí còn sử dụng cả khinh công thuật.
Ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột, Huyền Nguyệt chỉ biết đứng chớp mắt cho đến khi bóng dáng sư bá khuất xa.
“Uyên thiếu hiệp! Chào mừng đến thăm Võ Đang Phái.”
Ngay khi gặp lại Uyên Xích Hà, Thiên Chí Thượng Nhân đã tay bắt mặt mừng như gặp lại thân hữu.
Uyên Xích Hà cười ngại ngùng trước sự đón tiếp ngoài mong đợi này.
“Haha, thời gian qua lão đạo khỏe chứ? Ta trên đường đi ngang qua đây nên muốn ghé vào thăm ngài.”
“Hô hô. Thời gian qua không có tin tức gì nên bần đạo còn tưởng thiếu hiệp đã quên ta rồi chứ. Nào nào, đi lên thôi.”
“Khoan đã ạ.”
Uyên Xích Hà tháo kiếm đang đeo ở thắt lưng.
“Sao vậy?”
“Ta nghe nói nếu muốn lên núi Võ Đang thì phải để kiếm lại.”
Thiên Chí Thượng Nhân khua tay và nói.
“Hô hô, Uyên thiếu hiệp không cần làm vậy cũng được. Thỉnh thoảng sẽ có những đứa nít ranh non dại đến đây đòi tỉ võ, đó chỉ là quy tắc được đặt ra để đối phó với những kẻ đó thôi. Ai mà dám nhận kiếm của Uyên thiếu hiệp đây chứ.”
“À, là như vậy sao?”
Uyên Xích Hà lại đeo kiếm vào thắt lưng.
Nếu là môn phái nổi tiếng như Phái Võ Đang thì đúng là sẽ thu hút nhiều ruồi muỗi như vậy.
Uyên Xích Hà nhẹ quay đầu về phía đạo sĩ trẻ tuổi.
Ngay sau đó, Huyền Tụng đã lén nhìn đi nơi khác với khuôn mặt xấu hổ.
Sau khi Thiên Chí Thượng Nhân và Uyên Xích Hà đi lên núi, Huyền Nguyệt mới chạy đến.
Huyền Nguyệt nhìn quanh Giải Kiếm Trì trống không liền hỏi.
“Sư đệ, vị khách kia đã đi rồi sao?”
“Vâng. Sư bá đã trực tiếp đến đây và đưa vị khách đó lên núi rồi. Người mang tên Uyên Xích Hà rốt cuộc là ai mà sư bá phải đến tận Giải Kiếm Trì để chào đón chứ? Trông sư bá còn vô cùng tôn trọng người đó nữa.”
“Ta cũng không biết. Khi ta đến Chấn Vũ Cung thì sư bá đang đọc kinh, còn không thèm liếc ta lấy một cái, nhưng vừa nghe tên vị khách lại vội vàng đứng dậy rồi đến đây đấy.”
“Hơ, không phải nếu sư bá đang đọc kinh thì cho dù chưởng môn nhân có gọi, người cũng không phản ứng sao?”
“Vậy mới nói. Rốt cuộc người đó là ai chứ?”
“Có khi nào là tôn tử của sư bá không ạ?”
“Haha, nhảm nhí. Một người đã cắt đứt nhân duyên với trần tục và chỉ sống một mình lại có thể có tôn tử sao?”
“Nếu không phải vậy thì đây đúng là chuyện không thể tin được mà.”
“Không biết nữa. Có khi đó là con cháu của một người có địa vị cao quý mà chúng ta không biết cũng nên.”
Huyền Nguyệt và Huyền Tụng tranh luận một lúc lâu về danh tính của Uyên Xích Hà.
***
Thiên Chí Thượng Nhân đưa Uyên Xích Hà đến Chấn Vũ Cung.
Ngay cả các đệ tử của phái Võ Đang cũng khó ra vào Chấn Vũ Cung chứ đừng nói đến việc đưa người ngoài vào, nhưng Thiên Chí Thượng Nhân không bận tâm. Điều đó có nghĩa Thiên Chí Thượng Nhân rất tin tưởng Uyên Xích Hà.
Câu cảm thán thoát ra khỏi miệng Uyên Xích Hà khi đang ngắm nhìn bộ sách được xếp dày trên kệ.
“Oa! Nhiều sách quá.”
“Những võ tự kia cũng có thể gọi là lịch sử của phái Võ Đang.”
“Toàn bộ số sách đó đều là sách về võ công sao ạ?”
“Đúng vậy.”
Uyên Xích Hà há hốc miệng.
Không ngờ lại có nhiều sách liên quan đến võ công như thế kia.
“Ngồi đi. Số lượng sách tuy nhiều nhưng cũng không là gì nếu so sánh với võ công của thiếu hiệp.”
Nếu các đệ tử phái Võ Đang nghe thấy lời này, ắt hẳn sẽ vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì chỉ cần một trong những võ công ở Chấn Vũ Cung bị đưa ra ngoài, thì võ lâm chắc chắn sẽ bùng nổ huyết kiếp.
Thiên Chí Thượng Nhân rót trà vào ly cho Uyên Xích Hà và hỏi.
“Các nghĩa huynh đệ của thiếu hiệp cũng sống tốt chứ?”
“Chỉ còn lại 2 người ở sơn trại thôi, những người khác đều đã xuống núi cả rồi.”
“Ra là vậy. Đó cũng là chuyện tốt. Các hào kiệt ở núi Ngũ Phong khác biệt với những lục lâm khác. Dù sao thì cũng không dễ dàng gì để họ đưa ra quyết định như vậy.”
“Đã một tháng trôi qua mà mọi người vẫn không quay trở lại núi, có vẻ như mọi người đang thích ứng rất tốt.”
“Hô hô. Ngũ Phong Thập Kiệt đã rời khỏi Lục Lâm, việc này có thể nói là hồng phúc cho Võ Lâm.”
Thiên Chí Thượng Nhân nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt đầy ẩn tình.
Uyên Xích Hà ở lại Lục Lâm chỉ vì tình nghĩa với các nghĩa huynh đệ. Giờ các nghĩa huynh đệ cũng rời khỏi Lục Lâm thì rõ ràng Uyên Xích Hà cũng sẽ dần có khoảng cách với Lục Lâm.
Uyên Xích Hà mỉm cười và uống trà.
Không biết có đúng theo ý muốn của Thiên Chí Thượng Nhân hay không nhưng dù sao cũng không có vấn đề gì cả.
“Người như thiếu hiệp làm sao có chuyện tự dưng đến đây được, có chuyện gì muốn gặp bần đạo sao?”
“Thực ra…”
Uyên Xích Hà giải tỏa những suy tư của bản thân dạo gần đây.
Trên thực tế những câu hỏi như vậy chỉ có thể hỏi giữa thầy - trò nhưng Uyên Xích Hà không biết điều đó.
Thiên Chí Thượng Nhân mỉm cười và không rời mắt khỏi Uyên Xích Hà.
Cứ nhìn vào sự tách biệt của cậu với thế gian này mà xem.
Rõ ràng cao thủ thiếu niên này giống như từ trên trời rơi xuống trần gian vậy.
“Ta đến đây nhân tiện hóng gió và muốn nhận lời khuyên từ ngài.”
Khi Uyên Xích Hà dứt lời, Thiên Chí Thượng Nhân gật đầu.
Quả nhiên thiếu niên này không được dạy dõ bài bản, nên đã thiếu mất căn bản. Đó là lý do tại sao cao thủ xuất chúng như cậu lại bị chặn bởi Dĩ Khí Ngự Kiếm.
“Thiếu hiệp đã biết hết mọi thứ rồi mà vẫn không nhận ra điều đó sao?”
Dĩ Khí Ngự Kiếm chính là việc kiểm soát khí bằng tâm trí.
Nếu với năng lực của Uyên Xích Hà - người có thể điều khiển kiếm khí bằng tâm trí thì hoàn toàn không phải việc khó khăn.
Nhưng thiếu niên này lại hoàn toàn không biết.
Bí truyền vốn dĩ là thứ như vậy đấy.
Nó giống như bí mật độc nhất trong thiên hạ, nhưng nếu biết rồi thì thực ra rất đơn giản.
Và những bí mật đơn giản đó được mài giũa và truyền dạy bí mật trong môn phái.
Ngoại môn bất xuất (門外不出).
“Giờ ta phải làm sao đây?”
Thiên Chí Thượng Nhân nhìn lại mối nhân duyên với Uyên Xích Hà trong chốc lát.
Bây giờ lão đang truyền kiếm lý cho người đã từng có ý định giết chết mình.
Nói cho đúng thì đây chính là đại đạo (大道).
Mà muốn truyền thụ đại đạo thì phải có sự cho phép của sư môn.
Nhưng vốn dĩ đại đạo vô môn [大道無門]. (Không có con đường cố định nào để có thể đạt được giác ngộ hay chân lý lớn lao.)
Đột nhiên nụ cười tinh quái nở rộ trên khóe môi Thiên Chí Thượng Nhân.
Lão nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà với đôi mắt khép hờ và lẩm bẩm như thể đang nói chuyện một mình.
“Tâm trí chạm tới những nơi mắt chạm tới, khí chạm tới nhưng nơi tâm trí chạm tới. Tâm trí biến hóa sẽ sinh ra khí, tâm trí giao động khí cũng giao động.”
Vốn dĩ Dĩ Khí Ngự Kiếm là cảnh giới nằm ở đỉnh cao kiếm đạo.
Thiên Chí Thượng Nhân đang giải bày khẩu quyết của Thiên Độn Kiếm Pháp - kiếm công xuất sắc nhất mà bản thân lão biết. Bởi vì đó là thứ duy nhất có thể đưa Uyên Xích Hà của hiện tại đến con đường đúng đắn.
Dù vậy bởi vì không thể truyền thụ bí truyền của môn phái mà không có sự cho phép của sư môn nên lão chỉ đành nói chuyện một mình với hy vọng Uyên Xích Hà có thể hiểu được.
“Khi mọi thứ di chuyển lên, xuống, tách rời, kết hợp đều diễn ra theo tâm trí thì tâm trí chính là khí. Như vậy, sau khi ứng phó vạn vật bằng khí thì dần dần sẽ chế ngự được kiếm.”
(tiếng Hán: Chân khí ứng vật tiệm nhập ngự kiếm kiếm [眞氣應物 漸入御劍劍
Ánh mắt Uyên Xích Hà trở nên mơ hồ.
Thiên Chí Thượng Nhân lặng lẽ đi ra ngoài, để lại một mình Uyên Xích Hà chìm đắm trong suy nghĩ.
Lão ngồi trên bậc thềm đá trước Chấn Vũ Cung và nhìn về bầu trời xa xăm.
Bầu trời hôm nay dường như cao hơn, núi cũng xanh hơn mọi khi.
Lão dường như đã vứt bỏ mọi thứ, cũng dường như đã có được mọi thứ, lão bật cười hô hô trước tâm trạng kì quái này.
Lúc này chưởng môn nhân Thái Hư Chân Nhân đến gần.
“Ta nghe nói có vị khách trẻ tuổi đến thăm, sao Thượng Nhân lại ra bên ngoài thế này?”
“Bần đạo không muốn cản trợ sự thanh tịnh của hắn nên đã tránh đi.”
Âm giọng của Thiên Chí Thượng Nhân khi nói đến từ “Thanh Tịnh” có chút khác thường.
Một người dày dặn kinh nghiệm như Thái Hư Chân Nhân không có lý nào lại bỏ qua điều đó.
“Lẽ nào thanh tịnh mà ngươi đang nói chính là bước vào “Chân Đạo” sao?”
“Chân Đạo” mà Thái Hư Chân Nhân muốn nói chính là bí truyền của phái Võ Đang.
Thái Hư Chân Nhân có vẻ bận tâm khi nhìn thấy Thiên Chí Thượng Nhân để lại khách một mình trong Chấn Vũ Cung.
“Hô hô. Thiên địa vô chủ.”
Nét căng thẳng hiện trên khuôn mặt Thái Hư Chân Nhân
Lời này rất đúng.
Thiên hạ vạn vật đều là đạo, không lý nào tất thảy đều có chủ nhân.
Thái Hư Chân Nhân khẽ liếc lên nhìn Chấn Vũ Cung rồi thấp giọng hỏi.
“Thượng Nhân đã tiếp đãi khách những gì?”
“Bần đạo đã kể cho khách nghe khẩu quyết của Thiên Độn Kiếm Pháp.”
"......”
Khi nghe đến “Thiên Độn Kiếm Pháp”, khuôn mặt vốn căng thẳng của Thái Hư Chân Nhân từ từ giãn ra.
Thiên Độn Kiếm Pháp là kiếm pháp mà Kiếm Thần huyền thoại Lữ Động Tân đã học được từ thần tiên được gọi là Hoa Long Chân Nhân.
Sau này, kiếm pháp đã được các đệ tử của Lữ Động Tân truyền cho phái Võ Đang, phái Hoa Sơn và phái Toàn Chân.
Kể từ đó Thiên Độn Kiếm Pháp trở thành bí truyền nhưng cũng không phải là bí truyền.
Trong Thiên Độn Kiếm Pháp có một bí mật chưa được thế gian biết đến.
Vô số đạo sĩ đã cố gắng tu luyện Thiên Độn Kiếm Pháp nhưng bất cứ ai cũng không thể thành công.
Có lẽ vì vậy nên Phái Võ Đang thì nổi tiếng với Thái Cực Kiếm, phái Hoa Sơn có Mai Hoa Kiếm và phái Toàn Chân có Vô Cực Kiếm.
Vì lý do đó nên Thái Hư Chân Nhân cũng không tranh luận đến môn quy.
“Hẳn là Thượng Nhân cũng tự biết và nhận định cho đúng đắn. Nhưng ta thắc mắc không biết đó là khách quý thế nào mà cung chủ Chấn Vũ Cung lại truyền yếu quyết của Thiên Độn Kiếm Pháp như vậy? Ta nghe nói hắn tuổi còn rất trẻ.”
“Không biết chưởng môn nhân còn nhớ việc mà ngài đã giao cho bần đạo vào năm ngoái hay không?”
“À, Vạn Thủy Thương Bang. Lẽ nào…?”
Thái Hư Chân Nhân mở to mắt.
Việc duy nhất mà lão giao cho Thiên Chí Thượng Nhân vào năm ngoái chính là thảo phạt Ngũ Phong Sơn Trại.”
“Vâng, đó là Uyên thiếu hiệp của Ngũ Phong Thập Kiệt.”
“Uyên Xích Hà!”
Thái Hư Chân Nhân đã rất sốc bởi câu chuyện liên quan đến Uyên Xích Hà nên còn nhớ rõ cả tên. Đó chính là đạo tặc của Lục Lâm đã đánh bại Thiên Chí Thượng Nhân.
“Đúng vậy.”
“Hô hô hô.”
Đạo tặc của Lục Lâm đã đặt chân lên núi Võ Đang - nơi có thể gọi là thánh địa của Võ Lâm. Không chỉ vậy, còn nhận được khẩu quyết của Thiên Độn Kiếm Pháp ở Chấn Vũ Cung. Nếu những đồng đạo giang hồ biết được chuyện này thì sẽ náo loạn mất.
Thái Hư Chân Nhân cười ảm đạm rồi nói bằng ngữ điệu nghiêm túc.
“Hừm, hắn vẫn trẻ tuổi nên Thượng Nhân hãy dẫn dắt thật đúng đắn.”
Thái Hư Chân Nhân không nói thêm gì khác.
Xét về địa vị thì Thiên Chí Thượng Nhân là người dưới nhưng giữa hai người họ cũng không thân thiết đến mức Thái Hư Chân Nhân có thể cằn nhằn khó chịu.
“Chưởng môn nhân, ngài đừng quá lo lắng. Uyên thiếu hiệp rõ ràng đã luyện võ công của đạo gia. Đó không phải là người sẽ bước đi trên con đường tà ma ngoại đạo.”
“Ta biết rồi. Về điều đó, ta hoàn toàn tin tưởng vào phán đoán của Thượng Nhân. Vậy ta đi đây.”
Thiên Chí Thượng Nhân cúi đầu trước Thái Hư Chân Nhân để bày rỏ lòng biết ơn, bở nếu Chưởng môn nhân lấy môn quy ra tranh luận thì việc này hẳn là sẽ rất đau đầu.
Khoảng một canh giờ sau Uyên Xích Hà mới bước ra ngoài.
“Lão đạo, sao ngài lại ra bên ngoài thế?”
“Hô hô, ta muốn hóng gió một chút. Bây giờ thiếu hiệp đã giải tỏa được thắc mắc chưa?”
“Vâng, ta đã không biết khi tâm trí biến hóa thì sẽ sinh ra khí. Bây giờ biết được điều đó nên mọi chuyện đã được giải quyết rồi.”
“Haha!”
Thiên Chí Thượng Nhân yên lặng lắng nghe rồi phá lên cười.
Kì nhân trẻ tuổi này đúng là có những lỗ hổng ngoài dự đoán. Quá khác biệt với các đệ tử của danh môn. Một người thiếu sót như vậy làm thế nào lại có thể trở thành cao thủ được chứ?
Thiên Chí Thượng Nhân cười một lúc lâu rồi đột nhiên tò mò.
“Lẽ nào thiếu hiệp không có khúc mắc gì trước khẩu quyết đó sao?”
Hiển nhiên là vậy.
Sau Lữ Động Tân thì không còn ai có thể luyện được Thiên Độn Kiếm Pháp, làm thế nào thiếu niên này có thể nắm bắt được điều đó chỉ bằng khẩu quyết chứ?
Vốn dĩ trong kiếm pháp nếu khẩu quyết là máu thì chiêu thức chính là xương.
Không có ai có thể luyện được kiếm pháp trong tình trạng chỉ có mỗi khẩu quyết mà thiếu thì xương cốt mấu chốt cả. Nếu không phải đạt đến cảnh giới thoát khỏi hữu chiêu thì đây là việc hoàn toàn không có khả năng.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook