Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 87
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 87. Ngươi chọn cái nào?
Khai Phong.
Phong Hỏa lâu (kỹ lâu)
Trương Môn Hộ nghiêng bình rượu của mình vào ly của Chu Diệp Chấn.
"Ôi, uống đi. Uống rồi chết cũng được, cuộc đời có gì phải tiếc nuối đâu."
Như thể hơi say, rượu tràn ra khỏi ly của Chu Diệp Chấn.
Trương Môn Hộ thấy thế liền nhả ra một tiếng chửi thề 'A, chết tiệt'.
Đã năm năm kể từ khi lão sống chung dưới một mái nhà với Lâm Chi Dĩnh.
Ở cùng nhau trong ngần ấy năm, đâu phải nói muốn dứt là dứt.
Chưa kể, Lâm Chi Dĩnh không có ngoại hình tầm thường nhạt nhẽo như những người phụ nữ trên đường phố. Mặc dù đã có hai mặt con nhưng cô vẫn xinh đẹp và quyến rũ hơn vợ lão rất nhiều.
Vì vậy, lão đã nhiều lần gây áp lực lên vợ và bày tỏ ý "muốn sống cùng nhau" với cô.
Lúc đầu, cô kiên quyết từ chối, nhưng gần đây, mỗi khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ. Bây giờ bọn trẻ đã lớn, cô có vẻ cũng đã bớt lo hơn.
Vậy mà.
Người đàn ông đó đã quay trở lại ngay đúng lúc này.
Cảm giác như đồ ăn lên đến tận miệng rồi còn rơi vậy.
Cảm giác như máu đang cạn dần với sự tiếc nuối, phẫn uất và đau đớn mà mấy chục năm qua lão chưa bao giờ cảm nhận được.
Chu Diệp Chấn, với đôi mắt sắc lạnh, mỉm cười và nâng ly.
“Đại ca, có chuyện gì sao?”
“Có gì đâu chứ. Nhất định phải có chuyện thì mới được uống rượu à? Chết tiệt."
Trái ngược với lời nói, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi miệng Trương Môn Hộ.
Sau đó, Chu Diệp Chấn hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
"Sao vậy? Ai làm đại ca khó chịu như vậy? Cứ nói với ta đi, ta đến đây để tâm sự với huynh mà"
"ha!"
Trương Môn Hộ nhìn Chu Diệp Chấn với đôi mắt đỏ ngầu.
Chu Diệp Chấn vốn là võ giả hộ tống ở Tứ Hải thương bang, là một người vô cùng nhạy bén và xảo quyệt. Sau khi quen nhau qua giới thiệu của bang chủ, lão ta thỉnh thoảng gọi hắn lại để cung cấp rượu và phụ nữ. Mỗi lần hai người nhậu nhẹt cũng bị bể cả đống tiền, nhưng số tiền bỏ ra cho hắn ta không hề uổng phí.
Nếu là Chu Diệp Chấn, liệu có cách nào không?
Chỉ nghĩ về nó thôi đã khiến một góc trái tim lão ngứa ngáy.
"Thật ra thì..."
***
Sáng hôm sau,Chu Diệp Chấn ngay khi thức dậy đã liền đến tìm Bang chủ Tứ Hải thương bang Sang Chế Dung.
"Có chuyện gì vậy?"
"Trương Môn Hộ, người buôn vải vóc ấy, hắn ta đêm qua đã nhờ ta một việc rất thú vị."
"Nói thử xem."
"Có một người phụ nữ mà hắn ta đang chăm sóc. Chồng của cô gái đó đã hại chết người và bỏ trốn vào một đêm mười hai năm trước. Gần đây, hắn đã cố gắng thu nhận cô ta làm vợ lẽ, nhưng người đàn ông đã bỏ rơi vợ con của mình bỗng nhiên lại quay trở lại. "
"Hahaha".
Sang Chế Dung cười đến bờ vai cũng rung lắc dữ dội.
"Vậy là hắn ta muốn loại bỏ tên chồng đó à?"
"Đúng vậy."
Khóe miệng Chu Diệp Chấn hơi nhếch lên.
"Ta đang nghĩ không biết làm thế nào để lấy được cửa hàng vải đó, thế mà hắn lại tự mình dâng lên. hahaha.”
"Nhưng có một số vấn đề nhỏ."
"Cái gì?""
“Người chồng trở về là một trong hai người đàn ông đã được Bang chủ thuê cách đây một thời gian.”
"Ý ngươi là những võ nhân được gửi đến Dung Hi Lầu?"
"Phải. Hắn ta chính là Phong Diễn Tiêu."
"Hừm! Phong Diễn Tiêu. Nếu là ngươi, ngươi sẽ chọn Phong Diễn Tiêu hay tiệm vải?"
"Tất nhiên đó là tiệm vải rồi. Võ nhân để bảo vệ kỹ lầu đưa tay bốc một cái cũng được một mớ, nhưng tiệm vải đó thì chỉ có một mà thôi."
“Có cách nào hay không?”
"Ha. Đó không phải là sở trường của ta sao? Ta sẽ giết Phong Diễn Tiêu sau đó nói rằng chính Trương Môn Hộ đã xúi giục. Sau đó, cửa tiệm vải sẽ thuộc về Bang chủ đây."
"Ha ha, ngươi đúng là người đáng sợ. Mấy vấn đề giết chóc này ta không biết. Cứ làm theo ý ngươi đi."
Sang Chế Dung phẩy tay.
Chu Diệp Chấn gật đầu như thể đó là điều đương nhiên.
"Ta sẽ tự lo liệu. Xin bang chủ hãy cho ta vay 500 lượng bạc."
Sang Chế Dung nói, đặt chiếc hộp gỗ chứa 500 lượng lên bàn.
"Nói không phải lo xa, nhưng ta không liên quan gì đến chuyện này. Nếu có ai hỏi ta về số tiền này, ta sẽ nói rằng nó đã bị đánh cắp. Ngươi có hiểu ý ta không?"
"đương nhiên."
Chu Diệp Chấn mỉm cười và chộp lấy chiếc hộp gỗ.
***
Khai Phong.
Thiên Hương Phạn Điếm.
Chu Diệp Chấn bước vào phạn điếm với một chiếc hộp gỗ.
Vẫn còn sớm để ăn trưa, vì vậy không có mấy khách hàng.
Hắn bước vào căn phòng trong cùng và thoải mái ngồi xuống.
Một lúc sau, một tiểu nhị nhỏ thó như con chuột nhắt bước vào, mang theo một bình nước và nhẹ nhàng nói.
"Haha Chu đại hiệp, món ăn trong phòng này dù hai người đang ăn mà một người chết thì người kia cũng không hay biết. Ngài hiểu điều đó đúng chứ?"
"Cái thằng này. Đây cũng đâu phải là lần đầu tiên giao dịch, việc gì mà phải dọa vậy hả? Mau kêu Tam công tử tới đi."
“Tam công tử ấy ạ?”
"Ừ. Lỗ tai ngươi mọc làm cảnh à?"
"Vâng vâng."
Tiểu nhị nhanh chóng rút lui.
Một lúc sau, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi bước vào phòng.
Hắn ta liếc nhìn Chu Diệp Chấn với đôi mắt đục ngầu và ngồi xuống đối phía đối diện/
"A, quý sát nhân Chu Diệp Chấn. Ngươi cũng biết rồi đấy, trúc phòng của phạn điếm ta không có nhận đơn đặt món ăn đâu."
"Tam công tử, ta cũng không có hứng thú với thịt người."
Ngay lập tức, ánh mắt của Tam công tử Thẩm Nghênh Xuân lóe lên.
"Tốt hơn là ngươi nên coi chừng cái miệng."
Hắc điếm của Thẩm Nghênh Xuân thường cung cấp thịt người cho một số vị khách vô cùng đặc biệt. Tuy nhiên, nơi đây không dừng lại ở hắc điếm mà còn nhận hợp đồng giết người.
Chu Diệp Chấn giật mình và cứng người.
Biệt hiệu của Thẩm Nghênh Xuân là Lưu Linh Kiếm.
Đó là bởi vì hắn có thể lấy đi sinh mạng con người giống như một bóng ma.
"Hì hì. Đừng căng thẳng thế. Món ăn này ngươi muốn chế biến từ nguyên liệu gì đây?"
Trừ khi được yêu cầu cụ thể, những sát nhân ở Trúc phòng sẽ giao các nạn nhân cho Thiên Hương Phạn điếm. Vậy thì ngay cả dấu vết của người chết cũng không để lại, một mũi tên trúng hai đích.
"Phong Diễn Tiêu, người bảo vệ Dung Hi lầu. Nhưng cần phải cẩn thận vì hắn đang đi cùng một người đàn ông khác tên Thác Cao Minh."
"Hừ! Dung Hi lầu thuộc sở hữu của Tứ Hải thương bang. Giờ ngươi đang muốn ta giết người của Tứ Hải thương bang sao?”
"Không phải chỉ cần có tiền là được à?"
"Được rồi. Chúng đến từ đâu?"
"Cả hai đều học võ thuật từ đệ tử của Ngọa Long Trang."
"Ngọa Long Trang của Lạc Dương?"
"chính xác."
Thẩm Nghênh Xuân nheo mắt suy nghĩ về điều gì đó, sau đó nói.
"Bảy trăm lượng bạc."
"Tam công tử, ngài nghĩ ta là tên ngốc à? Bảy trăm lượng chỉ để lấy mạng một tên lãng nhân hạng ba sao?"
"Không phải một, mà là hai. Hai tên ấy luôn đi chung với nhau thì làm sao mà chỉ giết một người được?”
“Chậc, thế thì sáu trăm lượng.”
Chu Diệp Chấn đã nhượng bộ vì lời nói của Tam công tử cũng có lý.
Tuy nhiên, Thẩm Nghênh Xuân không đồng ý.
"Bảy trăm lượng. Nếu tiếc tiền thì tự làm. Nhưng ta không chắc là ngươi có thể thu dọn xác chết sạch sẽ được đâu."
Một tiếng thở dài thoát ra từ miệng Chu Diệp Chấn
Thật khó chịu, nhưng đó là một thỏa thuận không có lựa chọn nào khác ngoài việc đáp ứng mọi yêu cầu của bên kia yêu cầu ngay từ đầu.
"Được rồi."
"Tạm ứng trước bốn trăm lạng. Còn ba trăm lạng sau khi xong việc thì trả nốt."
Chu Diệp Chấn lấy ra 400 lạng từ hộp gỗ và đẩy nó đến trước mặt Tam công tử.
"Khi nào thì bắt đầu?"
"Chúng sẽ không sống quá bảy ngày."
"Được rồi, số tiền còn lại ta sẽ đưa khi xong việc."
"Chu đại hiệp. Nếu ngươi dám che giấu hoặc lừa dối ta dù chỉ một chút, cả ngươi và Tứ hải thương bang đó, chắc chắn sẽ không được sống yên ổn đâu."
"Ây, làm gì có chuyện đó chứ."
"..."
Thẩm Nghênh Xuân nhìn Chu Diệp Chấn chằm chằm rồi bỏ đi không nói một lời.
Chu Diệp Chấn, bị bỏ lại một mình, lẩm bẩm.
"Chết tiệt. Chỉ có hai tên vô danh tiểu tốt thôi. Đã ăn dày còn không biết điều."
***
Hà Nam.
Huyện Lý Thiên
Hai nam nhân đang đi trên quan đạo dẫn đến Lạc Dương.
Đó là người vừa mới rời khỏi núi Võ Đang Uyên Xích Hà và Cửu Thiên Nộ đao Thẩm Thống.
“Công tử, ngươi nói đó là kiếm pháp gì ấy nhỉ?”
"Thiên Độn Kiếm Pháp."
"À, đúng rồi. Nghe lạ quá nên ta chẳng nhớ nổi. Chẳng phải kiếm pháp của Kiếm Tiên Lữ Động Tân đó đều có ở Võ Đang phái, Hoa Sơn phái và Quán Chân phái sao?"
"ừ."
Uyên Xích Hà đưa ra một câu trả lời cộc lốc với khuôn mặt vô hồn.
Kể từ núi Võ Đang, Thẩm Thống cứ liên tục hỏi cùng một câu hỏi.
Tại sao không học võ công của đạo giáo?
Kiếm pháp được truyền lại trong ba phái hoàn toàn giống nhau sao?
Có khi nào là hơi khác một chút không? vân vân...
Lão vẫn chưa chịu dừng lại.
"Kiếm pháp tốt như vậy, sao lại chỉ dạy mỗi Thái cực kiếm , Mai Hoa kiếm và Vô Cực kiếm chứ?"
"Sao mà lão hỏi nhiều quá vậy. Có dạy cũng không thể học được đâu. Họ nói rằng đó là một môn võ thuật mà cơ thể con người không thể học được đấy."
"Nghe nói rằng công tử đã thông thạo nó sau khi nghe một lần sao?"
"Những gì ta học được và những gì họ biết có thể khác nhau. Dù sao, ta cũng chỉ là người mới sử dụng kiếm. Đã nói bao nhiêu lần rồi, Ta là một kẻ ngốc. Vì vậy, đừng so sánh ta với họ nữa."
Uyên Xích Hà thậm chí còn tự hạ bản thân xuống, thế là Thẩm Thống nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Này, chưa gì mà cuối thu rồi. Không biết chừng đến Lạc Dương thì trời sẽ lạnh đấy."
“Thẩm lão chắc phải lạnh hơn ta nhỉ. Có tuổi rồi mà.”
"Ha ha, đáng tiếc, thân thể ta không biết lạnh là gì cả."
"Dù vậy mùa đông cũng phải mặc dày. Đó chính là cái thú vị của mùa đông."
"À thế à."
Đó là khi hai người bước đi và trò chuyện mấy câu ngớ ngẩn.
Một chiếc xe ngựa từ phía sau tiến lại với tốc độ cực nhanh.
Nếu nhìn thấy người phía trước, đáng ra phải nên giảm tốc độ, nhưng cỗ xe thì không.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống vội vàng tránh đường.
Vụt.
Cỗ xe lướt qua hai người, bụi tung mù mịt.
"Chết tiệt, mắt gắn sau đầu hay gì thế hả? Công tử, ngươi không sao chứ?"
“Mấy tên khốn hống hách này! Cầu sét đánh chết các ngươi đi!"
Một lời nguyền phát ra từ miệng Uyên Xích Hà.
Cả hai bước đi lảo đảo sau khi bụi đất dày đặc lắng xuống.
Bị giật mình nên cả hai đã quên luôn mình đang nói gì.
Cứ đi bộ như thế, khoảng vài khắc sau.
Họ trông thấy một khách điếm khá tồi tàn, hai người lập tức quay sang nhìn nhau.
"Công tử, chúng ta đi ăn chút gì nhé?"
"Chậc, được rồi. Ta cũng không bước nổi nữa"
Khi họ đến gần khách điếm, gương mặt của cả hai bỗng nhăn nhó.
Đó là bởi vì chiếc xe ngựa vừa chạy ngang qua họ như điên đang đứng ở một góc bên cạnh khách điếm.
Thẩm Thống nghiến răng.
Nếu là ngày xưa thì lão đã nhảy vào trong xe và đánh chết tên ngồi trong đó rồi.
Bên cạnh, Uyên Xích Hà cũng trừng mắt nhìn chiếc xe ngựa với ánh mắt hung dữ.
“Thẩm lão."
"Hả?"
"Từ giờ trở đi, chúng ta cũng sẽ đi bằng xe ngựa."
"À, được được."
Thẩm Thống cười khúc khích.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook