Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 90: Mượn đao giết người

Bang chủ Thiết Huyết Bang chính là Từ Ác Đao Phủ Tả Dương Sơn.

 

Sau khi chiếm lấy vị trí bang chủ từ tay Cự Lực Thần Đao Châu Diễn Thần, hắn ta đã điên cuồng muốn bành trướng sức mạnh ra các bang phái.

 

Hoặc kề dao vào cổ, hoặc dụ dỗ, hắn tìm đủ mọi cách để bắt họ ký khế ước giả. Đó không khác nào những vụ cướp, nhưng lạ thay chẳng ai dám phản đối.

 

Điều này là bởi vì hắn ta là Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo. Và lần này, hắn bắt đầu muốn vươn tay đến tận chính phái.

 

Và mục tiêu đầu tiên chính là Trường Hải võ quán nổi tiếng ở Lạc Dương.

 

Mọi việc diễn ra khá suôn sẻ.

 

Cho đến khi, đột nhiên có một thông cáo rằng 'một người bên ngoài đã can thiệp vào các vấn đề quân sự của Trường Hải võ quán'.

 

Khắp nơi bắt đầu bàn tán ra vào về hắn.

 

Chính vì lý do này mà vào phút cuối, phó bang chủ Châu Diễn Thần đã đứng ra dẫn dắt các thuộc hạ.

 

 

 

 

Châu Diễn Thần nhìn chằm chằm vào phía trước với ánh mắt kỳ lạ.

 

Trước xe ngựa, một ông lão ăn mặc chỉnh tề bước ra, diện mạo trông khá quen thuộc.

 

'Hả?' Cửu Mật Phúc Kiếm?”

 

Y chỉ nhìn thoáng qua lão mười năm trước, nhưng y chắc chắn đó là Thẩm Dương Khắc.

 

Nhưng Thẩm Dương Khắc là một cao thủ tà phái, vậy tại sao giờ lại ở cùng với người của chính phái?

 

Trong lòng ngờ vực, nhưng y vẫn tiến lên phía trước.

 

"Ồ! Xem ai đây này? Không ngờ lại gặp được Thẩm huynh ở đây. Cũng đã mười năm rồi nhỉ?"

 

Thẩm Dương Khắc tiếp tục diễn cho tròn vai Thẩm Thống.

 

“Bên đó là ai mà lại vờ như biết lão phu vậy?”

 

"Ta? Ta là Châu Diễn Thần này. Cự Lực Thần Đao Châu Diễn Thần. Chúng ta vốn quen biết từ lâu, huynh nói gì vậy chứ?"

 

"Ta mới gặp ngươi lần đầu mà."

 

Mất kiên nhẫn, Châu Diễn Thần cười lạnh.

 

"Hừ! Cửu Mật Phúc Kiếm Thẩm Dương Khắc. Ngươi có bị mất trí nhớ không mà nãy giờ cứ nói nhảm gì thế hả? Ngươi nghĩ đến tình nghĩa bao năm với Tả bang chủ đi. Đáng ra ngươi phải giúp đỡ ta, thay vì ăn bám đám người đó chứ”.

 

"Chậc chậc! Hình như có hiểu lầm gì đó ở đây rồi. Lão phu là Cửu Thiên Nộ Đao, Thẩm Thống. Với lại, tốt hơn hết là ngươi nên cẩn thận cái miệng, ngươi không biết nó có thể đem đến bao nhiêu tai họa cho ngươi đâu"

 

Sát khí tỏa ra từ đôi mắt lão.

 

Châu Diễn Thần vô tình rùng mình trước khí thế ghê gớm của đối thủ.

 

Tuy nhiên, sau một lúc ngạc nhiên y đã lấy lại được bình tĩnh.

 

"Nếu ngươi đã chán sống như thế, vậy thì ta sẽ cho ngươi toại nguyện. Còn đứng đó làm gì! Lên cho ta!"

 

Từ Vọng Kiếm Lý Triết Nguyên đang đứng ngay cạnh y, lập tức lao tới cùng các thuộc hạ.

 

Liễu Diệp Đao lập tức ra khỏi vỏ, uốn trên không trung những đường cong đẹp mắt.

 

Xoẹt, xoẹt, xoet.

 

Ba nhát đao cắt vào bên trong khuỷu tay của ba người.

 

"Á!"

 

"Áaa!"

 

"hự!"

 

Ba người lảo đảo ôm vết thương lùi lại cùng với tiếng la hét thảm thiết.

 

"Đừng lùi bước!"

 

Châu Diễn Thần liên tục trừng mắt và cảnh cáo thuộc hạ..

 

Lý Triết Nguyên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giương cao thanh kiếm, tiến về phía trước một lần nữa.

 

Một trận hỗn chiến ngay lập tức nổ ra.

 

Đám võ giả Thiết Huyết Bang bâu lấy Thẩm Thống như ong vỡ tổ, nhưng lão không hề tỏ ra  hoảng sợ.

 

 

Xoẹt. Xoẹt

 

Mỗi lần Liễu Diệp Đao phóng ra là một võ giả Thiết Huyết Bang ngã xuống nền đất, máu tươi lênh láng.

 

Phập.

 

Đó là khi Liễu Diệp Đao vừa cắt qua cổ tay một người đàn ông.

 

Châu Diễn Thần vẫn lăm le chờ cơ hội từ nãy, ngay lập tức đã tấn công lão từ phía sau.

 

Xoẹt.

 

Thanh trường kiếm của y lao xuống phía sau Thẩm Thống như một tia sét.

 

Tuy nhiên, vốn đã dành hơn nửa đời người chinh chiến trong tà phái, không đời nào lão lại để bị lừa bởi những mánh khóe như vậy.

 

Liễu Diệp Đao của Thẩm Thống xoay nhẹ một vòng trong không trung, sau đó chuẩn xác chặn lại thanh trường kiếm của Châu Diễn Thần.

 

Choang.

 

Với một âm thanh chói tai, trường kiếm đã bị chia làm hai mảnh.

 

Liễu Diệp Đao tiếp tục lao về phía trước.

 

Châu Diễn Thần trợn trừng mắt, ngay lập tức lùi lại phía sau.

 

Nhưng đã quá muộn.

 

Phập.

 

Lưỡi đao sắc nhọn đâm vào vai phải của y.

 

"Á..."

 

Một tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng Châu Diễn Thần.

 

Cánh tay phải của y rũ xuống, lảo đảo ngã về phía sau.

 

Thấy thế, đám võ giả Thiết Huyết Bang cũng rút theo.

 

Châu Diễn Diễn Thần liếc nhìn bờ vai đẫm máu của chính mình, trong đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng.

 

Chấm hết rồi.

 

Mười võ giả bao gồm cả y, đều đã không còn sức lực, và cả nhuệ khí chiến đấu.

 

Tuy nhiên, đối phương lại không hề tỏ ra mệt mỏi.

 

'Chết tiệt! Thẩm Dương Khắc vốn đâu phải là cao thủ cỡ đó…’

 

Nếu đúng như vậy thì lão ta đã không bị gọi với cái tên hơi tệ hại là Hà Nam Dị Hung rồi.

 

Thẩm Thống gác Liễu Diệp Đao qua một bên vai.

 

Đây là tư thế mà Uyên Xích Hà thường làm khi sử dụng phác đao ở sơn trại. Lão thấy nó cũng có vẻ khá hay ho, nên lão mới đem Liễu Diệp Đao ra bắt chước.

 

“Ha ha, tiếp tục chứ?”

 

Hàng chục võ giả Thiết Huyết Bang nhìn chằm chằm vào miệng Châu Diễn Thần.

 

 

Y lắc đầu khi nhìn thấy khuôn mặt co rúm sợ hãi của họ.

 

"Không, hôm nay thế là đủ rồi, tuy nhiên ngày tháng còn dài. Thẩm Dương Khắc, ngươi đừng quá đắc ý”."

 

"Ngươi cứng đầu thật đấy. Đã nói ta là Thẩm Thống…"

 

“Dù là Thẩm Thống hay Thẩm Dương Khắc, ngươi…”

 

Châu Diễn Thần trừng mắt nhìn lão một lúc lâu rồi quay lại.

 

Vì dù sao thì y cũng thua rồi, bây giờ nếu chọc điên lão thì người chịu thiệt cũng chỉ có y mà thôi.

 

….

 

Một lúc sau, khi Thẩm Thống đến gần, Trình Võ Chân và nhóm của hắn nhanh chóng đứng dậy.

 

Nhìn thấy khí phách của Thẩm Thống, bọn họ thậm chí không dám nhìn vào mắt của lão. Đương nhiên là võ công đó  vượt xa trình độ của cả Trường Hải võ quán.

 

Trình Liên Chi lưỡng lự rồi lại gần.

 

“A, xin đa tạ ngài.”

 

Thẩm Thống liếc nhìn cô và nói với Uyên Xích Hà.

 

"Sao mặt cau có như nhai phân vậy?"

 

Thẩm Thống nghiêng đầu trước vẻ mặt cau có của Uyên Xích Hà. Đã có chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi lão chiến đấu với đám người Thiết Huyết Bang sao?

 

Uyên Xích Hà đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

 

"Mau đi thôi!"

 

Nói xong, cậu nhanh chóng quay người lại và leo lên xe ngựa..

 

Lúc này, trong đầu cậu chỉ toàn nghĩ đến việc đến Thượng Tô Thương Bang và gặp Nam Cung Nhiên.

 

Trình Võ Chân dẫn đầu.

 

Một lát sau, họ đã đến trước cổng Trường Hải võ quán.

 

Thật đáng buồn khi nhìn thấy cánh cổng trước đóng chặt của Trường Hải võ quán.

 

Nếu nơi đây có sức mạnh sánh ngang với Thất Phái Bhị Môn thì điều đó đã không xảy ra.

 

Không, cho dù chỉ là Bát Tiên Môn, Đại Uyên Môn, hay Thất Dương Môn thôi cũng được...

 

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, cậu nghe thấy một giọng nói nghẹt nghẹt phát ra từ bên trong cánh cổng.

 

"Bên ngoài là ai vậy?"

 

Đó là Dương Thiên Cửu, giáo đầu của Trường Hải võ quán.

 

“Dương giáo đầu, là Võ Chân đây ạ.”

 

Một lúc sau, cánh cửa khẽ mở ra.

 

Đám người Trình Võ Chân cùng Uyên Xích Hà, Thẩm Thống nhanh chóng đi vào bên trong.

 

Dương Thiên Cửu liếc nhìn những vị khách lạ, đến gần Trình Võ Chân và lén lút hỏi.

 

“Thanh Phong Trang thế nào rồi?”

 

"Thiết Huyết Đội truy sát không ngừng. Chúng con đã suýt chết đấy ạ."

 

"Vậy họ là ai?"

 

"Đây là những ân nhân đã cứu chúng con khỏi bọn chúng. Con đưa họ đến đây để tỏ lòng biết ơn."

 

"Con biết họ là người của môn phái nào không?"

 

"Ngọa Long Trang".

 

 

"..."

 

Dương Thiên Cửu nhìn thiếu niên và lão già với ánh mắt thương hại.

 

Thành thật mà nói, tình hình Ngọa Long Trang hiện giờ còn tệ hơn cả Trường Hải võ quán.

 

Trường Hải võ quán vẫn còn gốc rễ, nhưng Ngọa Long Trang thì đã bị phá hủy hoàn toàn.

 

“À, bây giờ chúng con phải đi gặp Quán chủ. Ngài ấy có ở đây chứ?"

 

"Được rồi, mau đi thôi. Ngài ấy chắc chắn sẽ rất vui khi biết con bình an trở về đấy."

 

 

***

 

“Xin lỗi, nhưng con ra đây với ta một lát”.

 

Quán chủ Trường Hải Võ Quán, Trường Long Kiếm Trịnh Tiêu Thiên vội kéo tay con trai mình ra một góc.

 

“Cái gì, một ngàn lượng?”

 

Tuy rất may mắn khi được họ giúp đỡ, nhưng điều kiện này thực sự quá cao.

 

"Vâng."

 

Trịnh Võ Chân cúi đầu như thể xấu hổ.

 

Hôm qua vội quá nên y đã nói là 1 ngàn lượng, nhưng giờ nhìn khuôn mặt lo lắng của cha, y biết rằng mình đã lỡ lời.

 

“Một ngàn lượng có thể thuê được cả nghìn võ nhân đấy. Con có biết không hả?"

 

"Đúng là có hơi quá... nhưng con đã hứa với họ rồi."

 

Trịnh Võ Chân cảm thấy miệng mình như bỏng rát.

 

Nghe cha nói, rõ ràng là một ngàn lượng là quá mức.

 

Nhưng phải làm sao đây?

 

Y đã hứa với họ, và đưa họ đến tận dây.

 

Nếu lão già tên Thẩm thống đó là một võ nhân bình thường thì việc lật mặt hay thương lượng không thành vấn đề. Tuy nhiên, lão ta lại là một cao thủ, người đã xử lý đám võ gả Thiết Huyết Bang dễ như trở bàn tay.

 

"Ta sẽ nói chuyện với họ. Chúng ta nhất định sẽ trả ơn, nhưng chỉ tương đương với giá thị trường thôi"

 

"Cha, tuyệt đối không được."

 

Trịnh Võ Chân kể lại cho cha việc võ công của Thẩm Thống cao cường ra sao, và lão đã đánh bại Thiết Huyết Bang dễ dàng thế nào.

 

Trịnh Tiêu Thiên kinh ngạc hỏi lại.

 

"Lão già đó đã đánh bại Châu Diễn Thần và thuộc hạ của hắn sao?"

 

“Vâng, ngay cả Châu Diễn Thần cũng phải bó tay chịu trận. Lần đầu tiên mình con một cao thủ xuất chúng đến vậy đấy ạ.”

 

"..."

 

Nghe con trai nói, Trịnh Tiêu Thiên bỗng nảy ra một suy nghĩ.

 

Nếu lão già đó lợi hại như vậy, thuê ông ta để chiến đấu với Thiết Huyết Bang liệu có ổn không?

 

"Được rồi. Từ giờ ta sẽ tự lo liệu."

 

Y vỗ vai con trai rồi quay trở lại phòng khách.

 

Và y đã đưa ra một đề nghị mới với Thẩm Thống.

 

"Thẩm tiền bối, xin nhờ ngài xử lý Tả Dương Sơn. Sau đó, chúng ta sẽ đưa thêm cho ngài một ngàn lượng nữa”.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...