Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 91
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 91: Khuôn mặt giống nhau
Đường phố Lạc Dương cuối thu đông nghịt người.
Uyên Xích Hà và Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống di chuyển không ngừng, vai đụng vai với dòng người đi đường.
"Rốt cuộc Thượng Tô thương bang ở đâu vậy? Sao ta không thấy gì hết thế? Đường này có đúng không đó?"
Thẩm Thống phì cười trước lời phàn nàn liên tục của Uyên Xích Hà.
"Ha ha, ta nghĩ tới gần rồi, nhìn Đăng Vân khách điếm bên kia kìa. Không phải thương nhân bán hồ lô đường lúc nãy nói chỉ cần đi quá Đăng Vân khách điếm một đoạn là đến thôi sao.”
"Chẹp, hồ lô bọc đường, ta muốn ăn thêm một que nữa quá."
Thẩm Thống ngó nghiêng xung quanh.
Sau đó, lão đột nhiên hét lên như một đứa trẻ.
"Công tử, tìm được rồi! Nó kia rồi!"
Đôi mắt của Uyên Xích Hà dõi theo những đầu ngón tay nhăn nheo của Thẩm Thống.
Quả nhiên! Cách đó khoảng 50 bước là biển hiệu của Thượng Tô thương bang.
Ý nghĩ gặp lại Nam Cung Nhiên sau 12 năm mang đến cho cậu một cảm giác bồn chồn đến lạ kỳ.
Dù đã quên khuôn mặt của cô nhưng không hiểu sao cậu vẫn thấy hồi hộp.
Không biết có phải do quá căng thẳng hay không mà càng đến gần Thượng Tô thương bang, thì chân cậu càng chậm lại.
"Nhưng mà công tử này. Tại sao ngươi lại từ chối lời đề nghị của Trịnh quán chủ?"
"Ngươi điên à? Sao lại vì tiền mà giết người chứ?"
"à....".
Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà bằng con mắt mới.
Lão vốn nghĩ rằng cậu sẽ chấp nhận nó vì ác cảm với Di Minh giáo, nhưng quả thực bất ngờ. Lão sẽ không bao giờ nghĩ rằng cậu, một sơn tặc Lục Lâm, lại ghét những vụ giết người thuê đến thế này.
Nhìn lại thì có vẻ như cậu chưa từng giết ai cả.
Thực ra cậu đã giết được Đại Lực Quỷ, nhưng hắn ta là một con quái vật chứ không phải con người, vì vậy đó là một ngoại lệ.
Có lẽ vì có nhiều người ra vào nên cổng trước Thượng Tô thương bang luôn rộng mở.
Tôn Học, người đúng lúc vừa ra ngoài dừng lại khi nhìn thấy những vị khách lạ.
Đón khách không phải việc của y, nhưng khi nhìn thấy cặp gươm đeo bên hông của lão già và tiểu tử trước mắt, y không thể làm ngơ.
“Không biết các hạ đến đây có việc gì thế?”
Tôn Học bước một bước lại gần lão già.
"Ta nghe nói rằng người của Nam Cung Thế Gia đang lưu lại đây. Họ có ở trong không?"
"Phải, nhưng... không biết các hạ đây là ai?"
Tôn Học là Hành thủ của Thượng Tô Thương Bang, nhưng y đã hạ mình xuống vì đối phương là người võ lâm.
"Đi nói cho bọn họ biết Uyên công tử tới thăm là được rồi."
Tôn Học không thoải mái trước những lời trịch thượng của Thẩm Thống, nhưng y không thể hiện ra ngoài. Bởi vì việc nhìn thấy sự thô lỗ của người trong võ lâm giang hồ y cũng không phải là chỉ mới thấy ngày một ngày hai.
“Đúng lúc ta cùng bọn họ có ít việc, đi thôi."
Tôn Học dẫn đầu mà không cần nghe người kia trả lời. Đó là cũng coi như sự trả đũa nho nhỏ của y.
Đi vào trong một đoạn là một đại sảnh khá lớn. Chữ đề trên biển ngạch là Thủy Lưu Các.
Tôn Học hơi quay đầu lại để kiểm tra các vị khách rồi hét lớn.
"Nam Cung thiếu hiệp có ở trong đó không?"
Một lúc sau, Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên ló đầu ra khỏi cửa. Đôi mắt của Nam Cung Thiên mở to khi nhìn xung quanh những vị khách và phát hiện ra Uyên Xích Hà.
"Hả! Uyên đệ?"
Y vội vã bước ra, xỏ giày vào rồi tiến lại gần cậu.
"Này! Đã bao lâu rồi nhỉ? Đệ đi ngang qua đây nên tiện đường ghé thăm sao?"
"Vâng, nhân tiện ghé thăm ạ."
Uyên Xích Hà xấu hổ gãi đầu.
Đó là bởi vì giữa cậu và Nam Cung không đủ thân thiết để chủ động tìm đến thăm.
"Nào, nào, mau vào trong đi. Nhiên nhi sẽ rất vui khi thấy đệ cho xem."
Nam Cung Thiên quàng tay qua vai Uyên Xích Hà và dẫn anh vào trong điện.
"Ôi trời đúng là trung hợp mà, hôm qua chúng ta mới nói chuyện về đệ đấy. Xem ra chúng ta rất có duyên thì phải...."
Cái miệng của Nam Cung Thiên không được nghỉ ngơi lấy một giây.
Thẩm Thống và Tôn Học đã bị đẩy ra phía sau vì sự ồn ào của y và chỉ có thể đứng nhìn.
Khi Nam Cung Thiên đưa Uyên Xích Hà vào trong, trên sân chỉ còn lại Thẩm Thống và Tôn Học.
"Không phải ngươi nói có chuyện cần nói với người Nam Cung thế gia sao?"
Tôn Học muộn màng thốt lên "À!" , tự đánh vào đầu mình một cái
“Ừm…thế ngươi có muốn vào trong cùng không?”
Tôn Học không thể hiểu được sao Nam Cung Thiên lại chỉ đưa mỗi tiểu tử kia vào.
"Công tử mới là khách của Nam Cung thế gia, không phải ta."
"À, được."
Tôn Học đáp một cách khô khan, rồi dán mắt vào cánh cửa đang đóng chặt.
Đúng là y đến vì có chuyện muốn nói với gia đình Nam Cung.
Tuy nhiên cũng không gấp lắm, thế nên y không muốn làm phiền Nam Cung Thiên tiếp khách.
Sau khi suy nghĩ một lúc, y cúi đầu chào lão già và quay trở lại cổng chính.
***
Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên đẩy cửa và bước vào phòng.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, khuôn mặt của Uyên Xích Hà cứng đờ.
Làm sao cậu có thể quên được dáng hình ấy chứ!
Đây chính là tiên nữ mà cậu đã thấy trong Cửu Thiên Huyền Nữ Kính.
Mặc dù đã quên mất khuôn mặt của Nam Cung Nhiên mà cậu đã gặp khi sáu tuổi, nhưng vẻ ngoài của tiên nữ trong Cửu Thiên Huyền Nữ Kính vẫn sống động như mới ngày hôm qua.
Nam Cung Nhiên nhẹ nhàng tiến đến trước mặt cậu, giống như một tiên nữ đã biến mất trong áng mây ngày hôm ấy.
"Ờ,..ờm...."
Uyên Xích Hà căng thẳng đến mức nói lắp.
Nam Cung Thiên thấy thế cười lớn.
"Hahaha! Uyên đệ à, Gì mà cứ ‘ơ, a’ mãi thế? 13 năm mới gặp lại, chào hỏi đàng hoàng xem nào."
Nam Cung Nhiên tao nhã ngồi xuống, chăm chú nhìn Uyên Xích Hà phía đối diện.
Nét mặt của đứa trẻ sáu tuổi vẫn còn đó.
Cô cảm thấy rất tự hào khi đứa trẻ còn không biết phân biệt giữa mẹ và tỷ tỷ khi ấy giờ đã trưởng thành.
Thật may gì cậu vẫn có thể sống sót vượt qua quãng thời gian bị ngược đãi đó.
Cô nghe người ta nói rằng cậu đã trốn thoát khỏi nhà kho tù túng và trở thành một sơn tặc Lục Lâm, nhưng đôi mắt của cậu vẫn còn vô cùng trong sáng.
Giống như ngày còn bé gọi cô là mẹ vậy, thật may là ánh mắt ấy qua bao năm vẫn không hề thay đổi.
Nam Cung Nhiên bật cười vì cảm thấy biết ơn và tự hào về điều đó.
Như được tiếp thêm dũng khí từ nụ cười của cô ấy, Uyên Xích Hà cẩn thận mở lời.
“Tỷ..tỷ tỷ, dạo này tỷ thế nào?”
Nam Cung Nhiên gật đầu.
Cô thậm chí còn không nói chuyện với gia đình trừ khi thật cần thiết.
"Đệ…ừm…đã ở trong một nhà kho sau khi phụ thân qua đời. Rồi sau đó đệ đã bỏ trốn. Đệ đã gặp một người ăn xin già. À, đúng rồi. Người ăn xin đó còn cho đệ cả cái gáo vỡ nữa. Có vẻ như ông ta đã nghĩ đệ cũng là kẻ ăn xin. Ha ha”
Nam Cung Nhiên lắng nghe câu chuyện của cậu với đôi mắt sáng ngời.
Đó là một câu chuyện lộn xộn, nhưng cô nghe rất chăm chú, bởi vì đó là câu chuyện về những ngày cậu đã trải qua.
“Đệ đã bị lạc trong núi và suýt chết, nhưng lúc đó các ca ca của đệ đã cứu đệ.”
Ồn ào một hồi, Uyên Xích Hà vơ lấy cốc trà uống ừng ực như thể đang khát lắm.
Lúc đó, Nam Cung Thiên đang yên lặng lắng nghe liền tò mò hỏi.
"Lúc nãy nhìn thấy Uyên nhi có vẻ đệ đã rất bất ngờ, sao lại vậy nhỉ? Sự thật là Uyên nhi rất xinh đẹp, nhưng đệ là người đầu tiên ngạc nhiên đến thế đấy."
"A, thực ra…"
Uyên Xích Hà lần lượt nhìn Nam Cung Nhiên và Nam Cung Thiên với vẻ mặt bối rối.
Làm sao cậu có thể nói, 'Đệ đã nhìn thấy một tiên nữ cưỡi mây bay trong gương và đó chính là Uyên tỷ tỷ được"
"Thực ra gì cơ?"
Trước sự thúc giục của Nam Cung Thiên, Uyên Xích Hà thở dài và nói
"Ha! Đệ nói ra hai người đừng có cười đấy. Thực ra là như này..."
Sau khi hạ quyết tâm, cậu đã thú nhận rằng 'khuôn mặt của Cửu Thiên huyền nữ trong gương giống hệt Nam Cung Nhiên'.
"...”
Nam Cung Thiên quay đầu lại để tránh ánh mắt của Uyên Xích Hà.
Đây rõ ràng là vì quá cô đơn và mệt mỏi nên mới sinh ra hoang tưởng mà.
Bị giam hãm trong một không gian nhỏ hẹp trong một thời gian dài như thế thì đúng là không thể bình thường nổi.
Hơn nữa, chẳng phải lúc đó cậu đang ở độ tuổi thơ ấu hay mộng mơ hay sao?
Đó hẳn là ký ức của những ngày cậu không thể phân biệt giữa mơ và thực.
“Hừm, sao đệ biết đó chính là Cửu Thiên Huyền Nữ ?”
“Bởi vì nó được viết trên gương.”
"A! Tên của tiên nữ sao?"
"Đúng vậy."
“Nói sao nhỉ, trong kinh Phật có câu “Vạn sự tùy tâm”. Những thứ ta nhìn thấy đều là những thứ mà bản thân ta muốn thấy. Cửu Thiên Huyền Nữ và Nhiên Nhi lại có vẻ ngoài giống nhau, thật là một sự trùng hợp kỳ lạ đúng không nào?”
Nam Cung Nhiên đôi khi tham gia vào cuộc trò chuyện của họ với một nụ cười và một cái gật đầu đơn giản.
Cuộc trò chuyện bắt đầu vào buổi trưa và kết thúc khi mặt trời lặn.
Uyên Xích Hà đứng dậy khỏi chỗ ngồi với vẻ mặt tiếc nuối.
"Ừm, các huynh đã quyết định sẽ ở đâu chưa?"
"Mấy ngày nữa chúng ta dự định chuyển đến Trịnh Châu. Lạc Dương ở quá gần Nguyệt Hạ giáo đường, chúng ta sẽ đến Đại Uyên thương bang."
"vâng...".
Nghe thế, trong lòng Uyên Xích Hà cảm thấy thật phức tạp.
Một lúc sau, họ đã ra đến ngoài.
Thẩm Thống đang ngủ gật khi ngồi xổm ở cuối hành lang, đã bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Ôi trời! Thẩm lão, lão đợi lâu chưa?"
"Công tử nghĩ là lâu không hả?"
Cả ba bật cười sảng khoái.
***
Khai Phong.
Dung Hi Lâu
Đã khuya nhưng Dung Hi Lâu vẫn ồn ào với những vị khách say xỉn và những kỹ nữ đang cười đùa.
Vào khoảng giờ Tỵ (9 giờ tối).
Một vị khách say rượu đã đánh vào đầu kỹ nữ Tiểu Hương, người đang hộ tống hắn vào phòng ngủ.
"Á!"
Tiểu Hương ngã ra sàn hành lang.
Người đàn ông say rượu độ khoảng tứ tuần lao vào nàng như một con thú hoang và vung chân đá nàng không thương tiếc.
Bốp, bốp.
"Con khốn này! Rõ ràng tao đã bảo dẫn con đĩ khác đến mà! Nhưng sao mày lại phớt lờ tao hả! Mày nghĩ tao dễ dãi khi tới những nơi như thế này sao? Hả? Con đĩ bán thân!"
Tiểu Hương thậm chí không cử động nổi, nằm bất động dưới sàn.
Tuy nhiên, người đàn ông vẫn tiếp tục dẫm lên nàng, rú lên như một kẻ điên. Đã có máu trên sàn, nhưng những cú đá của hắn ngày càng mạnh hơn.
Quá bàng hoàng, các kỹ nữ vội gọi các võ giả bảo vệ tới
Người đầu tiên đến là Vương Bảo Khang, người đang ở gần đó nhất.
"Mau dừng lại!"
Vương Bảo Khang vươn tay về phía vai của người đàn ông say rượu.
Nhưng hắn dễ dàng vặn lưng tránh ra, sau đó cao giọng nói.
"Cái gì vậy? Thằng khốn! Mày thông đồng với mấy con điếm này à? Chủ chỗ này đâu? Mau gọi hắn ra đây!'
"Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?"
Vương Bảo Khang cố tóm lấy hắn một lần nữa.
Ngay sau đó, bàn tay to tướng của người đàn ông đáp xuống ngực y như một tia sét.
“Khụ!”
Vương Bảo Khang nôn ra máu và văng ngược về phía sau
Đúng lúc đó Phong Diễn Tiêu, người đứng đầu đội bảo vệ của Dung Hi Lầu, đã đến.
Hắn nhìn quanh hiện trường, cau mày.
Kỹ nữ đang bất tỉnh trên sàn, cả người đẫm máu, và Vương Bảo Khang thì đang gục xuống ở một bên, mắt nhắm nghiền.
ngay cả khi còn là đạo tặc, hắn cũng chưa bao giờ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng như vậy.
Phong Diễn Tiêu nhìn tên say rượu bằng ánh tức giận.
"Mày đang làm gì vậy thằng khốn?"
Thất Sát Mã Thiên Vũ, người đàn ông đang đặt chân lên đầu kỹ nữ, mỉm cười và quay đầu lại.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook