Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
-
Chapter 117: Hủ Thực Quốc Độ 117
Lần này Tiểu Đao không nhờ vận may nữa, cô nghĩ lấy được sách kỹ năng đã tiêu hết vận may ba ngày tới rồi. Dưới ánh mắt chăm chú của Tiểu Đao, Lâm Vụ mở hộp, bên trong là một tấm thẻ màu xanh lam.
Thẻ Đặc điểm: Nhận được đặc điểm [Bác học đa tài], có thể học và sở hữu đồng thời hai kỹ năng sinh hoạt.
"Oa."
Lâm Vụ hào phóng: "Cô lấy đi."
Tiểu Đao lắc đầu: "Đã bảo chia 50-50 mà. Tôi lấy sách kỹ năng, anh lấy thẻ."
Lâm Vụ thấy Tiểu Đao nói vậy cũng không khách sáo nữa, đưa tay sử dụng tấm thẻ, thêm một dòng đặc điểm: [Bác học đa tài].
"Rút."
...
Rút lui không đơn giản như lúc vào. Một phút trôi qua, hệ thống đã xóa sạch dấu vết người chơi để lại. Không còn dấu chân, không còn mảnh vụn ghế vỡ, như thể chưa từng có ai đến đây. Lâm Vụ và Tiểu Đao bàn đủ cách, dùng được nhưng không hiệu quả lắm. Ví dụ tìm đá ném dò đường, nhưng quanh đây không có đá tròn, đá ném ra không lăn được, ném đâu nằm đó. Nghĩ đến việc tháo đồ đạc trong trang viên ra dò mìn, nhưng tìm mãi mới thấy cái dò mìn tốt nhất là chiếc ghế sofa dài hai mét.
Hai người dùng ghế, đá và sofa đi được 20 mét an toàn, nhưng khi chiếc sofa nổ tung, họ mất hết công cụ dò mìn. Tiếp theo chỉ có thể dùng người dò mìn. Lâm Vụ cẩn thận dùng kính hiển thị thông tin dò dẫm từng bước, nhưng cỏ dại quá dày, mới đi được 5 mét đã dính chưởng. Một cái bẫy thú bật lên kẹp chặt bắp chân Lâm Vụ, đau đến mức hắn phải vội nuốt viên thuốc giảm đau để trấn an tinh thần.
Đây là bẫy thú cỡ lớn, phải nhờ Tiểu Đao giúp sức Lâm Vụ mới bạnh được nó ra. Không ngoài dự đoán, Lâm Vụ dính hai trạng thái: Gãy xương nghiêm trọng và Xuất huyết vừa. May là mấy hôm nay căn cứ gom góp được ít đồ y tế, Lâm Vụ tự băng bó vết thương gãy xương và cầm máu, giảm đáng kể thương thế.
Lâm Vụ bị thương, giới hạn máu giảm, Tiểu Đao xung phong mở đường. Đi được khoảng 8 mét, Tiểu Đao đạp phải mìn, bị hất tung lên không trung xoay nửa vòng rồi rơi bịch xuống đất. Tin tốt là Tiểu Đao không chết, tin xấu là cô cũng trọng thương bán thân bất toại như Lâm Vụ.
Còn 15 mét nữa, với lượng máu hiện tại của hai người, ai dẫm phải mìn hay bẫy thú là chết chắc. Nhất thời cả hai rơi vào bế tắc. Lúc này Tiểu Đao nảy ra ý kiến: "Kính hiển thị có thể nhìn thấy bẫy thú và mìn mà."
Lâm Vụ gật đầu: "Chỉ thấy được những cái lộ thiên thôi, khoảng 5 ăn 5 thua, một nửa thấy được, một nửa không."
Tiểu Đao hỏi: "Anh thấy hệ thống có ngốc không?"
Lâm Vụ đáp: "Không những không ngốc mà còn rất thông minh."
Tiểu Đao nói: "Đã là người thông minh thì không bao giờ đặt hai quả mìn sát nhau."
"Có lý." Lâm Vụ ra hiệu cho Tiểu Đao ngồi xuống, hắn ngồi lên vai cô để cô cõng lên cao. Ở trên cao, Lâm Vụ dùng kính quan sát kỹ lưỡng rồi bảo Tiểu Đao hạ xuống, chỉ về hướng 11 giờ: "Cách 3 mét có mìn."
Tiểu Đao lùi lại nửa bước, lấy đà nhảy một phát, tiếp đất an toàn ở vị trí cách 3 mét hướng 12 giờ, Lâm Vụ cũng bắt chước nhảy theo. Tiểu Đao với sức mạnh phi thường lại cõng Lâm Vụ lên, xác định vị trí một cái bẫy thú, hai người tiếp đất cách bẫy thú khoảng nửa mét đến một mét.
Dựa vào cách này, hai người đi theo đường chữ S qua bãi mìn, tốn khá nhiều thời gian nhưng cuối cùng cũng thoát ra an toàn.
...
Về đến căn cứ, Lâm Vụ đẩy Tiểu Đao lên giường bệnh trước, còn mình vào kho xem sách kỹ năng. Điều này khiến Thạch Đầu tò mò, gã vào phòng y tế thăm hỏi ân cần. Thỏ trắng sao đấu lại sói xám, dăm ba câu Tiểu Đao đã khai sạch sành sanh.
Mấy ngày gần đây, nhờ giao dịch và lục soát chung cư, căn cứ kiếm được ba cuốn sách kỹ năng: Cơ khí, Đạn đạo học và Lập trình. Đặc biệt là Lập trình, Thạch Đầu mua rẻ được từ một người chơi ở thị trấn Bắc Sơn. Theo thông tin đội giao dịch lấy được ở huyện Tả, Lập trình có thể điều khiển máy bay không người lái (drone). Nhưng có kiến thức mà không có đồ thì cũng vứt, một cái bẫy thú đã tốn cả núi nguyên liệu, drone thì đúng là không dám mơ tới.
Đạn đạo học theo nghĩa đen là tăng độ chính xác, uy lực cho súng và nỏ, hoặc chế tạo nòng súng. Lâm Vụ không hứng thú lắm, với kỹ năng [Tay Súng Nhanh], độ chính xác chỉ là phù du. Cơ khí là kỹ năng cơ bản, tiền đề cho Sửa xe, Lâm Vụ càng không mặn mà.
"Không thích cuốn nào à?" Thạch Đầu xuất hiện từ lúc nào, nhìn quanh rồi khoác vai Lâm Vụ thì thầm: "Cậu cũng biết phải kín tiếng à?"
"Sao thế?"
Thạch Đầu nói: "Gần đây cậu toàn đi với Shana. Hôm nay gặp kho báu lại bỏ rơi Shana đi với Tiểu Đao, cậu nghĩ cô ấy sẽ nghĩ gì? Hóa ra người ta chỉ có thể đồng cam cộng khổ với cậu chứ không được hưởng phú quý cùng à?"
Lâm Vụ giải thích: "Bãi mìn nguy hiểm lắm, tôi ngại rủ Shana mạo hiểm, lỡ cô ấy chết thì sao?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook