Hủ Thực Quốc Độ (Full 100đ/C)
-
Chapter 118: Hủ Thực Quốc Độ 118
Thạch Đầu nói: "Để căn cứ yên ổn hòa thuận, tôi đã dặn Tiểu Đao coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Kỹ năng của Tiểu Đao là do ngày mai đánh quái rơi ra. Còn kỹ năng sinh hoạt thứ hai của cậu là kỹ năng nâng cao của Thợ Săn."
Lâm Vụ nói: "Không hay lắm đâu, con gái ghét nhất bị lừa dối."
"Ấu trĩ, con gái không ghét bị lừa, họ chỉ ghét những lời nói dối bất lợi cho họ thôi." Thạch Đầu hỏi: "Tôi hỏi cậu, Shana có xinh không?"
"Cũng được."
Thạch Đầu nói: "Tôi thấy Shana không chỉ xinh đẹp mà còn trí tuệ, cử chỉ toát lên vẻ thanh lịch."
"Quá lời rồi."
Thạch Đầu nói: "Đúng, câu cuối là quá lời. Đó là nói dối, nhưng Shana có giận vì câu đó không? Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, quyết định thế đi. Cậu không phải chỉ thiếu một miếng Thép cuối cùng sao? Tôi bảo căn cứ bù cho."
Lâm Vụ từ chối: "Không được, tôi là người có nguyên tắc."
Thạch Đầu hỏi: "Nếu thiếu 9 miếng Thép thì sao?"
Lâm Vụ ngẫm nghĩ một lúc, cười nhe răng: "9 miếng thì tôi bỏ nguyên tắc luôn."
"Nhớ đấy nhé." Thạch Đầu nhìn đồng hồ: "Cậu bị thương thì nằm giường bệnh trước đi, khỏi rồi ra phố thương mại, dọc đường có bảy cái xe hỏng, chắc đủ gom nguyên liệu đấy."
Lâm Vụ gật đầu, vào phòng y tế gọi: "Xuống đây."
Tiểu Đao tưởng có việc gì, ngoan ngoãn leo xuống, Lâm Vụ leo tót lên giường nằm, làm Tiểu Đao tức điên, vớ lấy cái gối đập túi bụi.
...
Cầm gối đập Lâm Vụ một trận cho bõ tức, Tiểu Đao ngồi xuống ghế, ghé sát lại gần Lâm Vụ, thì thầm: "Này!"
"Hử."
Tiểu Đao nói: "Tôi thấy có lỗi với Shana quá, cô ấy là bạn đồng hành của anh, lẽ ra cô ấy mới là người nhận được sách kỹ năng này."
Lâm Vụ thở dài: "Mọi người cứ nghĩ thế làm tôi cũng thấy áy náy theo." Ban đầu suy nghĩ của Lâm Vụ rất đơn giản: Tiểu Đao là anh em, thích hợp để dắt đi mạo hiểm. Shana là bạn bè, là đồng nghiệp, chưa biết phần thưởng là gì mà rủ cô ấy đi dò mìn thì thật không phải đạo.
Vấn đề là phần thưởng nhiệm vụ quá ngon, cộng thêm quan điểm của Thạch Đầu và Tiểu Đao, khiến Lâm Vụ cảm thấy mình nợ Shana. Dù sao cũng là bạn đồng hành suốt một tuần. Lần duy nhất tách ra thì xảy ra chuyện này. Phiền thật, đúng là thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nếu mình không có bạn đồng hành thì đâu có mấy chuyện phiền toái này?
Do trời mưa, ca ngày đã nghỉ sớm, mọi người đều nằm trên giường hồi phục sức lực. Shana định đi ca đêm đang ngồi một mình trong phòng đọc sách, hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra trong hơn một tiếng qua. Đến 7 giờ tối, Shana đi tìm Lâm Vụ thì được biết hắn đang ở phố thương mại phá xe. Hắn còn thiếu hơn 300 miếng Sắt vụn là đủ 50 miếng Thép.
Shana khá nể phục sự kiên trì của Lâm Vụ, lái xe máy đến gần phố thương mại, tìm thấy Lâm Vụ đang vung búa ầm ầm: "Còn thiếu bao nhiêu?"
"127 miếng Sắt vụn, quỷ tha ma bắt, đến Sắt cũng không ra, toàn ra Sắt vụn." Lâm Vụ xem giờ: "Chưa đến 8 giờ."
Shana nói: "Anh tăng ca trong đêm mưa gió thế này, tôi là bạn đồng hành cũng phải đến thăm một chút chứ. Thạch Đầu bảo tối nay mưa to, nhiệt độ thay đổi thất thường, khuyên chúng ta nên nghỉ sớm."
Lâm Vụ thở dài thườn thượt, nhảy xuống khỏi nóc xe, đi đến bên xe máy, nhìn Shana, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng: "Shana, tôi có chuyện phải nói với cô, trước tiên tôi phải xin lỗi cô..."
Shana giơ tay trái lên ra hiệu dừng: "Tôi biết rồi."
Lâm Vụ ngượng ngùng: "Xin lỗi, xin lỗi."
Shana nói: "Anh không cần phải thế. Vốn dĩ tôi cũng không giận lắm, kể cả có giận thì nể tình một tuần qua chúng ta vào sinh ra tử, tôi cũng nên tha thứ cho anh. Điều duy nhất khiến tôi bất ngờ là anh chủ động nói với tôi, tôi còn tưởng anh sẽ mặt dày coi như không có chuyện gì xảy ra chứ."
Lâm Vụ cười trừ: "Ban đầu định thế thật."
Shana phẩy tay: "Đừng nói nữa, tối nay đi đâu?"
Lâm Vụ đáp: "Biệt thự trên đồi. Lần đầu đi cùng nhau đến đó, cô bảo từng tìm thấy sách kỹ năng trong gara. Lúc đó tôi quên mất cái gara. Nhưng để giữ thể diện cho thành viên cũ của căn cứ, tôi đã không đồng ý lục soát gara."
Coi như anh thành thật. Shana nói: "Ngoài gara còn có một ngôi nhà trên cây nữa."
"Ừ." Lâm Vụ nói: "Tôi làm nhanh đây."
"Này, phỏng vấn anh chút, đối mặt với tỷ lệ thành công 33%, tại sao anh có thể bỏ ra 100% nỗ lực?" Shana giải thích: "Mấy ngày nay tôi thấy anh cứ đinh ninh rằng chỉ cần gom đủ vật liệu là có được Bẫy Thú. Không hề lo lắng chút nào về cái tỷ lệ 33% kia."
Lâm Vụ đáp: "Đó là sự giác ngộ của 95%."
Shana không hiểu: "Là sao?"
Lâm Vụ nói: "Trừ những kẻ đã buông xuôi. 95% biết rằng dù có cố gắng học tập thế nào cũng không thể vượt qua đa số 5%. Nhưng nếu đến 33% cơ hội mà tôi cũng không nỗ lực giành lấy, thì tôi còn chẳng có tư cách để ghen tị với người thành công."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook