Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 104: Đại sư nướng thịt
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Câu nói sau cùng, Hứa Linh Vân đã thi triển một pháp thuật nhỏ nào đó, nên nói ra chỉ có Phương Hành có thể nghe được. Những người khác không biết chuyện gì xảy ra, nhìn thấy Hứa Linh Vân thật sự đích thân giúp Phương Hành luyện chế giải độc đan, gương mặt ai nấy đều kinh ngạc đến gần như vặn vẹo. Không ngờ Hứa Linh Vân thế lại luyện cho tiểu vương bát đản đó thật? Nàng ta điên rồi sao? Nếu nàng ta không điên, vậy nhất định là ta điên rồi!
Phương Hành nhận lấy đan dược, vẻ mặt cũng có chút bất ngờ, hiếm hoi mới dẹp thái độ cợt nhả, nói: "Linh Vân sư tỷ, ta thật sự có chút thích tỷ rồi đấy, không nhìn ra tỷ xinh đẹp thế này, mà còn là trang hảo hán nữa!"
Những người xung quanh nghe được, vẻ mặt như bị người đánh một quyền.
Có ai khen người khác như vậy sao?
Còn có chút thích người ta nữa chứ... Linh Vân sư tỷ cần ngươi thích ư?
Tuy nhiên, cho dù trong lòng cảm thấy kì lạ đến đâu, bọn họ cũng không dám nói lung tung ngay lúc này.
Bấy giờ, trong lòng mọi người đều vô cùng chắc chắn, nhất định Linh Vân sư tỷ cùng tiểu quỷ này có gian tình!
Vô cùng chắc chắn!
" Đám Đoán Chân Cốc khốn kiếp, cút tới đây hết cho ta!"
Phương Hành mở bình sứ ra liếc nhìn một cái, sau đó gào lên với đám đệ tử Đoán Chân Cốc không chút khách sáo. Đám đệ tử cũng đoán được là hắn muốn phân phát Thanh Tâm Cố Thần Đan rồi, ngẩn ngơ một lát, rồi lập tức chạy tới.
Đây là đan dược Linh Vân sư tỷ đích thân luyện chế đấy, bình thường mua cũng chẳng mua được đâu!
"Chẳng có chút quy củ nào, xếp thành hàng hết cho ta!"
Phương Hành thấy chúng đệ tử chen chúc lộn xộn, tức giận quát lên. Chúng đệ tử Đoán Chân Cốc im lặng, nghĩ thầm người không có quy củ nhất chính là ngươi đấy, song vì Thanh Tâm Cố Thần Đan nên vẫn đứng cho ngay ngắn.
"Đưa tay!"
Phương Hành lại ra lệnh, người đệ tử đứng đầu tiên lập tức đưa hai tay ra.
Phương Hành đổ một viên đan dược ra tay y, sau đó nói: "Cút ngay, kế tiếp!"
"Cảm ơn Phương tiểu sư huynh..."
Đệ tử nọ vui mừng khôn xiết, nhưng không nhét vào miệng ngay mà dùng bình nhỏ đựng lấy. Đan dược do Hứa Linh Vân đích thân luyện ra, y không nỡ uống luôn. Phương Hành cũng chẳng quan tâm y làm gì, phân ra mỗi người một viên, chỉ chốc lát, tất cả mọi người đều có.
Những người khác đều lẳng lặng nhìn Đệ tử Đoán Chân Cốc, cảm giác ta so sánh với người ta, viên đan dược do đệ tử Tê Hà Cốc bình thường luyện chế mà bản thân đã nhận được, đột nhiên trở nên khó nuốt xuống, đúng là rác rưởi mà...
Trong nháy mắt đệ tử Đoán Chân Cốc trở nên vênh váo, nhìn Phương Hành cũng cảm thấy thuận mắt hơn rất nhiều.
Hứa Linh Vân hoàn toàn không để ý tới những người khác nghĩ như thế nào, cũng chẳng giải thích nhiều, chỉ quan sát một hồi lâu sau đó bay xuống bàn bạc với đệ tử thống lĩnh Sơn Hà Cốc Phong Thanh Vi một lát. Tiếp đó lại gọi Phương Hành và đệ tử thống lĩnh Thư Văn Cốc Bì Quân Tử sang, nói: "Hai người bọn ta đã thương lượng, có hai con đường có thể chọn, một con đường sẽ gần hơn, tốn khoảng một ngày rưỡi là có thể đến nơi phong ấn. Một đường khác lại cần ba ngày, nhưng nếu so sánh thì nguy hiểm trên đường sẽ ít đi một chút, cùng nhau đưa ra quyết định đi!"
Thư Văn Cốc Bì Quân Tử hỏi: "Chuẩn bị đi vào rồi à? Chẳng phải Tiêu Kiếm Minh sư huynh sẽ đến hội họp cùng chúng ta sao?"
Hứa Linh Vân thản nhiên đáp: "Hắn bảo có việc chậm trễ nên sẽ trễ một hai ngày, huống chi chuyến này chúng ta tới để lịch luyện, phải dựa vào sức mạnh của mình để vào, hắn có tới hay không, cũng không liên quan lắm!"
Bì Quân Tử hơi sửng sốt, nói: "Vậy thì chọn con đường ngắn hơn đi, nếu đã lịch luyện thì không thể tránh né hung hiểm được!"
Phong Thanh Vi cười nói: "Ta cũng có ý này!"
Hứa Linh Vân ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía Phương Hành, hỏi: "Vậy còn ngươi?"
Phương Hành cười hì hì đáp: "Tỷ chọn gì ta chọn cái đó!"
Phong Thanh Vi cùng Bì Quân Tử đồng loạt nhìn Phương Hành một cái, nghĩ thầm thì ra tiểu tử này là kẻ hay nịnh hót!
Hứa Linh Vân cười lạnh nhạt, nói: "Ta vốn định chọn con đường an toàn một chút, nhưng mà như thế sẽ thành hai với hai, cũng không thể chia làm hai đội đi vào. Thôi vậy, chúng ta cùng chọn con đường ngắn hơn đi, chuẩn bị lên đường!"
Tục truyền Loạn Hoang sơn đã từng là một ngọn núi lớn, nhưng bởi vì một trận đại chiến ba trăm năm trước, mặt đất sụp xuống biến thành bồn địa, có điều tên thì vẫn không đổi lại. Nơi này trên không trung yêu khí hóa thành mây, hung hiểm cực kỳ, không cách nào ngồi pháp thuyền không đủ linh hoạt đi vào được, vì vậy chúng đệ tử phải ngậm Thanh Tâm Tĩnh Thần Đan trong miệng, tay cầm pháp khí, đi bộ vào bên trong.
Trên núi có nhiều dây leo ao hồ, có yêu thú hoành hành, những điều này cũng chưa phải là hung hiểm nhất. Thứ ghê gớm nhất chính là do yêu khí thấm đẫm quanh năm, đã biến nơi này thành vùng ác địa cực kỳ hung hiểm, một khi đi vào trong lập tức sẽ bị nhiễm yêu khí ngay, không chết cũng phải mất nửa cái mạng. Tuy nhiên có đệ tử Sơn Hà Cốc ở đây, bọn họ có thể căn cứ thế núi phán đoán vị trí của những vùng hung hiểm và tránh né sớm được.
Thanh Vân Tông tứ cốc, mỗi cốc một sở trường riêng, không phải là nói đùa.
Nếu kể ra, yêu thú nơi này thực sự nhiều hơn Yêu Chướng sơn gấp mười lần, mà còn mạnh hơn gấp mười lần, mọi người đi về phía trước chưa tới mười dặm, đã có một con yêu thú tứ giai Bạo Liệt Chi Hùng gầm thét xông tới. Chúng đệ tử đều từng lĩnh phù chiếu nên cũng không hoảng loạn, có bảy tám người cách nó tương đối gần đã lập tức gọi phi kiếm ra, vừa thấy thế Bạo Liệt Chi Hùng đã gầm rống chạy đi.
Các đệ tử Thanh Vân Tông thấy dáng vẻ chật vật của nó, lập tức phá lên cười lớn, có đệ tử xông lên phía trước, hai đạo kiếm quang đan xen, chém chết con yêu thú, sau đó móc lấy yêu đan, những người khác cùng hô vang chúc mừng, không khí thoải mái không ít.
Về phần thịt gấu, bọn họ không cần, Phương Hành thấy thế thì hai mắt sáng lên chạy tới, chặt hai bàn tay gấu to như cối xay xuống, cất vào một cái túi trữ vật rỗng, như nhặt được chí bảo. Những người khác thấy thế, cũng chẳng nói gì, chỉ cảm thấy Phương Hành có hơi tham tiền.
Bọn họ cứ chém giết yêu thú dọc đường như vậy, đi tới phong ấn địa ở giữa Loạn Hoang sơn, tuy trên đường cũng gặp phải không ít nguy hiểm song bốn mươi đệ tử Thanh Vân Tông tụ họp lại một chỗ thì gần như cũng có thể coi là một thế lực mạnh nhất bên trong Loạn Hoang sơn rồi. Mặc dù đám yêu thú cũng có một chút thực lực không phải kém cỏi nhưng lại sống rải rác ở các khu vực của Loạn Hoang sơn, căn bản không cách nào tạo thành uy hiếp gì với bọn họ.
Chém giết yêu thú rồi, chúng đệ tử liền thu thập những thứ có thể dùng được như yêu thú, móng vuốt, da vảy vân vân, những thứ khác thì không thèm để ý tới. Phương Hành cực kỳ đắc ý, cũng đi theo thu thập, có điều những thứ hắn lấy không giống người khác, ví dụ như đuôi Quải Giác Linh Dương, mũi Kim Giáp Đồng Tượng, Đạp Vân Phi Lư Bảo, Hỏa Văn Xích Hổ Tiên vân vân. Mọi người thấy thế, hoàn toàn không rõ hắn nhặt nhạnh những thứ đó để làm gì.
Đương nhiên Phương Hành cũng sẽ không nói cho bọn họ biết, đây đều là những bộ phận ngon nhất trên người yêu thú...
Cho đến khi ánh trăng lên cao, mọi người mới lựa chọn một bờ sông nghỉ ngơi, để các đệ tử Sơn Hà Cốc bày ra pháp trận cảnh giới, sau đó mạnh ai nấy tìm nơi ngồi xuống, nuốt "Bách Thảo Đan" dùng để lót dạ xuống, sau đó chậm rãi đả tọa, khôi phục linh khí. Phương Hành không giống người khác, hắn sai một đệ tử Đoán Chân Cốc đi nhặt củi khô, tự mình bắt đầu nổi lửa nướng thịt.
Ban đầu đám đệ tử có chút khinh thường, người bước đi trên con đường tu hành hơn phân nửa sẽ cai đồ tanh, bởi vì bọn họ cần hấp thu linh khí đất trời để tu luyện. Nếu ăn thịt, làm cho tạp chất bên trong cơ thể tăng lên nhiều, sẽ gây ra bất lợi với việc hấp thu linh khí đất trời, cho nên bình thường có thể không ăn cơm bọn họ sẽ không ăn cơm, thường xuyên sử dụng "Bách Thảo Đan" được luyện chế bằng các loại linh dược để lót dạ.
Nhưng khi mùi thơm mê người từ từ tỏa ra, mọi người dần dần không nhịn được, lần lượt mở hai mắt ra nhìn về phía Phương Hành, thầm nghĩ: "Tiểu quỷ đó nướng cái gì thế? Sao lại thơm như vậy?"
"Ha ha, tảng thịt này không tệ..."
Phương Hành nướng một cái tay gấu xong, thấy độ cháy đã được, liền lấy một cây bút lông Tử Đàn Lang ra, tỉ mỉ chấm mật ong phết lên trên, sau đó tự khen một câu, cầm chạc cây đi tới nơi các đệ tử Tê Hà Cốc đả tọa, vừa đi vừa cười nói: "Linh Vân sư tỷ, đói bụng rồi phải không? Ta mời tỷ ăn tay gấu nướng này?"
Đệ tử Tê Hà Cốc thấy hắn, vẻ mặt đều có chút oán hận, chẳng thèm để ý đến, nghĩ thầm sao Linh Vân sư tỷ lại ăn thứ đó được?
Nếu không phải suy nghĩ đến chuyện Linh Vân sư tỷ luyện đan cho Phương Hành khiến cho người ta quá bất ngờ, không rõ quan hệ thật sự giữa Phương Hành và Linh Vân sư tỷ thì lúc này bọn họ đã mở miệng mắng hắn từ lâu rồi.
Chỉ có điều, chuyện khiến cho bọn họ sợ hãi lại xảy ra một lần nữa. Hứa Linh Vân mở mắt ra, thấy Phương Hành đưa tay gấu sang, vẻ mặt hơi ngạc nhiên, sau đó khóe miệng nhoẻn lên thành nụ cười nhàn nhạt, nhận lấy cánh tay gấu, xé một miếng xuống cho vào miệng, sau đó nhẹ nhàng gật đầu nói: "Tay gấu vẫn là nướng lửa nhỏ thì ngon hơn, ngươi có thể dùng lửa nướng đến trình độ này, cũng xem như không tệ!"
Phương Hành ha ha cười một tiếng, đáp: "Tất nhiên, ta luyện thủ nghệ này ba năm rồi, tảng thịt này cho tỷ cả đấy!"
Hứa Linh Vân lắc đầu, nói: "Không cần, ta cũng chỉ muốn nếm thử thứ ngươi nướng thôi, Tiểu Man từng nhắc vô số lần là bản lĩnh nướng ếch của ngươi rất tuyệt vời, là món ngon nhất trên đời này nàng từng được ăn!"
Phương Hành ngẩn ra, sau đó nở nụ cười: "Nghe nàng ấy nói bậy làm gì, khi đó nàng ấy đã đói bụng ba ngày, ăn cái gì cũng cảm thấy là ngon!"
Hứa Linh Vân như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu một cái.
Các đệ tử Tê Hà Cốc khác có hơi ngỡ ngàng, dường như bọn họ không ngờ là Phương Hành lại quen biết tiểu sư muội thiên tài nhà mình.
Cầm lấy tay gấu đi trở về, Phương Hành liền gọi các đệ tử Đoán Chân Cốc: "Nào nào nào, muốn ăn cứ tới đây!"
Ban đầu đệ tử Đoán Chân Cốc còn có chút do dự, cảm thấy làm như vậy thật sự không có phong phạm của người tu hành. Song cuối cùng có một người không nhịn được, tiên phong đi tới, sau khi ăn một tảng lớn thì no nê thỏa mãn, những người khác bị y hấp dẫn, hơn nữa mùi vị thật sự rất mê người nên cũng bu lại. Ồn ào tấp nập, quả thực không giống đi ra ngoài làm nhiệm vụ lắm mà giống tụ tập liên hoan hơn.
Trong bầu không khí náo nhiệt, không một ai chú ý tới, trên một đỉnh núi cách nơi đó bốn năm dặm, đang có một đôi mắt như hừng hực rực lửa, nhìn về phía đám người chẳng mấy tốt lành. Sau khi quan sát một hồi lâu, hắn ta cười một tiếng “khà”, nói: "Đúng là chết đến nơi mà còn không biết, nếu các ngươi đã vui vẻ như vậy, ta sẽ góp vui cho các ngươi vậy!"
Nói xong, hắn ta vung tay ném ra một quái đỉnh cũ kỹ rách nát, sau đó nhỏ vài giọt tinh huyết vào trong đỉnh, quái đỉnh lập tức tự động xoay tròn. Một lúc lâu sau, vô số luồng khí tức quỷ dị bay ra từ bên trong đỉnh, lan tỏa vào rừng núi trong phạm vi mấy trăm dặm.
"Đi đi, không giết chết bọn chúng thì cũng phải dọa cho chúng sợ mà chạy đi, nhất định không thể để cho bọn chúng đi vào, phá hư chuyện tốt của gia gia!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook