Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 105: Thanh Vân tứ cốc
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hừ, có gì ghê gớm đâu?"
Sự náo nhiệt của Đoán Chân Cốc tương phản với vẻ quạnh quẽ của mấy cốc khác, một đệ tử Thư Văn Cốc có ý khinh thường nhìn Phương Hành một cái, thấy các sư huynh đệ xung quanh thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn sang bên kia một cái, dáng vẻ như đang thèm thuồng, liền cười khẩy nói: "Chúng ta cũng đi săn vài con yêu thú về nướng ăn, dù sao cũng chém giết nửa ngày rồi, thư giãn một chút cũng không sao!"
Mấy vị đệ tử khác nghe thấy thế, lập tức mừng rỡ nhảy cẫng lên, có hai ba người xung phong nhận việc, muốn đi vàor ừng bắt mấy con yêu thú về, những người khác người nhặt củi, người thì nổi lửa, dường như đều có sức sống hơn.
"Phương tiểu sư huynh, ta thật sự không nhịn được, muốn xin huynh một miếng thịt ăn có được không?"
Có người mỉm cười đi tới, ngẩng đầu nhìn lên, lại là Tần Hạnh Nhi và một ‘Hắc diện nam tử’. Nam tử đó nhìn cũng quen mắt, Phương Hành nhanh chóng nhớ ra ngay, trước đây lúc đối đầu với Mạnh Huyền Chiếu ở rừng tử trúc, khi ấy kẻ này cũng có mặt.
Bên trong Thanh Vân Tông, địa vị được tạo ra bằng thực lực, lần đầu tiên gặp nhau, Tần Hạnh Nhi còn gọi Phương Hành là sư đệ. Sau này thấy Phương Hành đánh bại Mạc Dung Anh ở Đoán Chân Cốc, nàng ta chuyển sang gọi Phương Hành là sư huynh một cách hết sức tự nhiên.
Thế nhưng tuổi tác của Phương Hành thật sự quá nhỏ, nên cũng giống người khác, nàng ta sẽ thêm chữ "Tiểu"ở trước sư huynh.
"Ha ha, ai tới cũng có phần, Hổ Tiên vừa nướng xong đây, ngươi có ăn không?"
Phương Hành cười to, sảng khoái mời bọn họ ngồi xuống, đưa vật đen sì sì trên chạc cây tới.
Tần Hạnh Nhi lập tức sầm mặt xuống, ngang bướng nói: "Không ăn, cho ta một miếng tay gấu đi!"
"Không có mắt nhìn!"
Phương Hành lẩm bẩm một câu, không thể làm gì khác đành cắt tay gấu cho nàng ta, lúc này Tần Hạnh Nhi mới mỉm cười nhận lấy, kéo ‘Hắc diện nam tử’ cùng ngồi xuống. Sau khi ổn định chỗ ngồi, bầu không khí phía bên này lại càng tưng bừng hơn, ‘Hắc diện nam tử’ giới thiệu bản thân tên là Lưu Hắc Hổ, không ngờ cũng là người thích uống rượu, y xin linh tửu trong hồ lô của Phương Hành, Phương Hành không cho nên y tự mình lấy một vò rượu ra chia sẻ cùng mọi người.
"Phương tiểu sư huynh, sau khi từ biệt ở rừng tử trúc, mãi chẳng gặp nhau, nào, ta mời huynh một chén!"
Lưu Hắc Hổ rất khách sáo mời rượu Phương Hành, y cũng giống với Tần Hạnh Nhi, cảm thấy làm bằng hữu với Phương Hành thì tốt hơn làm đối thủ nhiều.
Phương Hành cười lớn, giơ lên hồ lô cụng với y một cái, đôi bên đều uống một hớp lớn. Tính tình của bọn thổ phỉ là thích ăn to uống lớn, Lưu Hắc Hổ và Tần Hạnh Nhi lại khá là hợp với ý của hắn.
Vừa uống rượu, vừa trò chuyện, việc nướng thịt trực tiếp giao cho Ngô Tương Đồng làm. Mấy sơn cốc khác bên kia, cũng có đống lửa được đốt lên, ba năm người tụ lại một chỗ, bắt chước Phương Hành nướng thịt, vùng ven hồ lập tức náo nhiệt hơn rất nhiều. Tuy nhiên cũng có rất nhiều người, vẫn tự kiêu với thân phận của mình nên không gia nhập, sau khi uống "Bách Thảo Đan", liền nhắm mắt dưỡng thần, khôi phục linh khí.
Đang lúc tưng bừng, bỗng nhiên Phương Hành hơi ngẩn ra, chân mày cau lại, cái mũi nhỏ hếch lên.
Tần Hạnh Nhi đang nói chuyện với hắn, thấy vậy cảm thấy có chút kì lạ, vội hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Phương Hành chau mày, đáp: "Có mùi máu!"
Lưu Hắc Hổ cười nói: "Nhiều người giết yêu thú như vậy, chẳng phải lúc lọc rửa nội tạng sẽ có mùi máu tanh à?"
Thì ra lúc này không ít người đã bắt yêu thú về, đang ngồi bên hồ làm thịt chúng, xung quanh trở nên lộn xộn.
Phương Hành liếc nhìn bên kia, lại lắc đầu, rồi sau đó nhìn chằm chằm về hướng núi rừng, hít sâu một hơi, vận chuyển Pháp Nhãn Thuật, linh khí tụ lại trong hai mắt, tầm nhìn lập tức tăng mạnh. Hắn nhìn thẳng về hướng trong núi, sau đó gương mặt đột nhiên biến sắc, hắn nhảy dựng lên, quát to: "Con mẹ nó cẩn thận một chút, phiền toái tới rồi..."
Trong lúc hét lớn, hắn tung một chưởng về phía trước, một kết giới màu lam nhạt cao ba trượng lập tức xuất hiện, vây một vòng chắn trước người các đệ tử Đoán Chân Cốc, Tần Hạnh Nhi và Lưu Hắc Hổ. Những đệ tử Thanh Vân Tông khác hơi ngẩn ra, không rõ chuyện gì xảy ra.
Còn có người nhìn xung quanh một chút, thấy không có gì khác lạ liền thấp giọng cười nói: "Tiểu quỷ đó lại nổi điên rồi à?"
"Không ổn, có nguy hiểm!"
Đột nhiên, Hứa Linh Vân vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần gương mặt cũng biến sắc, từ chiếc Động Thiên Giới Chỉ đeo trên ngón trỏ bên trái, một đạo phi kiếm nháy mắt bay ra, hóa thành kiếm quang vây xung quanh chúng đệ tử Tê Hà cốc.
Cũng trong cùng lúc đó, đột nhiên trong núi rừng sâu thẳm đen tối, chợt có vô số đốm đen bắn về phía nơi này.
"Bốp bốp bốp..."
Trong chốc lát, tựa như cơn mưa trắng trời, che phủ cả đất trời.
"Không ổn, là yêu vật, mọi người cẩn thận..."
Có đệ tử phản ứng nhanh quát lớn, đồng loạt thi triển pháp thuật, ngăn cản quái trùng ập tới.
Người phản ứng nhanh nhất, quả nhiên chính là thống lĩnh của các cốc, lúc nhìn thấy Hứa Linh Vân gọi phi kiếm ra, Thư Văn Cốc Bì Quân Tử liền hét lớn một tiếng, trong túi trữ vật, mấy đạo hoàng phù bay ra, nhanh chóng dàn khắp xung quanh. Sau đó mỗi một hoàng phù đều có linh quang bay ra, khi tụ họp lại với nhau chúng hóa thành hình dáng một tòa lao ngục vô hình, che chắn cho tất cả các đệ tử Thư Văn Cốc bên cạnh hắn ở trong lao.
Sơn Hà Cốc Phong Thanh Vi cũng hét lớn: "Đệ tử Sơn Hà Cốc nghe lệnh, kích hoạt pháp trận..."
Mọi người phản ứng cũng không chậm, nhưng vẫn có bảy tám người bị đốm đen ấy đập trúng, đốm đen rơi vào người thì lập tức duỗi cơ thể ra, không ngờ đó lại là một con trùng lớn cỡ đầu ngón tay. Vừa rơi xuống người, chúng lập tức há chiếc miệng sắc nhọn, xé rách da thịt chui vào trong cơ thể con người, bảy tám đệ tử ấy còn chẳng có cơ hội khởi động kết giới đã bị con trùng chui vào trong cơ thể. Sau đó bọn họ như phát điên, trong cơ thể có vật sống chui qua chui lại gồ lên thành từng cục trên người, chẳng bao lâu âm thanh ngưng bặt, tất cả đều đã chết.
Người bảo vệ được hết các đệ tử bên cạnh, chỉ có Phương Hành và Hứa Linh Vân, Phương Hành tạo ra lớp kết giới đủ sớm, tất cả trùng đều bị cản lại. Còn Hứa Linh Vân kiếm xuất như hoa, một thanh phi kiếm bay múa linh hoạt, tựa như chiếc chổi quét sạch tất cả đám trùng xông về phía nàng ta và đệ tử Tê Hà cốc cũng, ba trượng xung quanh bọn họ có một lớp xác quái trùng bị chém đứt giữa phủ rất dày.
"Có yêu thú đột kích, mau chuẩn bị..."
Chúng đệ tử Thanh Vân Tông cũng không phải dạng hiền lành, nhanh chóng phản ứng lại, lập tức mạnh ai nấy đều thi triển pháp khí tự bảo vệ bản thân. Cơn mưa trùng đen trời ấy tuy quỷ dị, song cũng chẳng phải là yêu thú cấp cao gì, sau khi mọi người đã có chuẩn bị, cũng đã không còn tác dụng nữa.
"Tại sao lại có yêu thú ập tới chứ?"
"Chết tiệt, chắc chắn là tiểu quỷ này nướng thịt ở bên hồ nên dụ yêu thú tới đây..."
Trong lúc này, cũng có người hoảng loạn kêu to, hơn nữa còn lập tức đổ hết lên đầu người đầu tiên nướng thịt là Phương Hành.
"Phương tiểu sư huynh, đa tạ nhé!"
Tần Hạnh Nhi và Lưu Hắc Hổ đều gọi ra pháp khí hộ thể của riêng mình, trên mặt hai người bọn họ vẫn còn sợ hãi, bọn họ cách khu rừng đối diện gần nhất, nếu không nhờ Phương Hành tạo ra kết giới cứu một mạng, có lẽ lúc này kết cục của hai người sẽ rất khó nói.
"Bây giờ tạ ơn còn hơi sớm đấy, phía sau còn nhiều lắm..."
Phương Hành cười khẩy, lời nói còn chưa dứt, đột nhiên từ trong núi rừng xung quanh vang lên tiếng gầm thét rung trời. Sóng âm thanh khổng lồ do vô số loại yêu thú gầm réo tạo thành, tựa như thủy triều ập tới hướng bọn họ, dường như có vô số con yêu thú bao vây đám đông lại. Người nhát gan, đã bị tiếng thú rống hù dọa sắc mặt tái nhợt, kinh hãi không thôi, nhưng còn chưa kịp phản ứng gì, chỉ có vô số âm thanh hỗn loạn vang lên, lớp lớp thú triều trực tiếp lao ra khỏi rừng.
"Không ổn, chúng ta bị yêu thú bao vây rồi..."
"Con mẹ nó, sao lại nhiều yêu thú như vậy? Bọn chúng biết liên thủ đánh người từ lúc nào thế?"
Chúng đệ tử đồng loạt co cụm vào giữa, chen chúc thành một nhóm, gặp phải yêu thú riêng lẻ tất nhiên không sợ, song thoáng cái gặp nhiều như vậy thì lại đáng sợ vô cùng. Xung quanh tối đen như mực, ai biết được có mấy trăm con yêu thú chứ?
"Sơn Hà Cốc đệ tử, chuyển pháp trận phòng ngự thành Cửu Dương Tụ Linh Trận..."
Đệ tử thống lĩnh Sơn Hà Cốc Phong Thanh Vi hét lớn, trực tiếp đưa ra quyết định chính xác nhất. Nhiều yêu thú như vậy, chỉ dựa vào pháp trận phòng ngự thì không thể chống đỡ nổi, chỉ có cách đánh một trận. Sau khi chuyển thành Cửu Dương Tụ Linh Trận sẽ làm cho linh khí xung quanh dồi dào hơn rất nhiều, chúng đệ tử Thanh Vân Tông có thể nhanh chóng khôi phục linh khí, giúp bọn họ kéo dài cuộc chiến.
"Đệ tử Thư Văn Cốc, nhanh chóng tung Kim Cương Phù ra, hỗ trợ cho chư vị sư huynh!"
Cùng với đó đệ tử Thư Văn Cốc đồng loạt tung ra Kim Cương phù, trên người chúng đệ tử Thanh Vân Tông bỗng nhiên xuất hiện hào quang kim cương nhàn nhạt. Ngay lập tức, kết giới mà mọi người dựng lên kiên cố hơn ba phần, sức mạnh toàn thân cũng được cộng thêm.
"Đệ tử Tê Hà cốc, lấy Ất Mộc Sinh Trưởng Quyết thúc đẩy Bổn Mạng Tiểu Hoàn Đan, chữa thương cho đồng môn!"
Giọng nói của Hứa Linh Vân cũng vang lên, đệ tử Tê Hà cốc lập tức mỗi người đều gọi ra một viên đan hoàn màu đen, có lớn có nhỏ, phát sáng như trân châu đen. Từ trên trân châu, có sinh khí như sóng nước khuếch tán ra, gần như hóa thành linh khí sinh trưởng thực sự, nếu có người bị thương, ở trong phạm vi linh khí bao phủ, sẽ được chữa lành nhanh chóng.
Thanh Vân Tông tứ cốc, mỗi cốc có sở trường riêng, có thể hỗ trợ lẫn nhau, lúc ngăn địch, thực lực sẽ tăng lên rất nhiều.
Thấy mấy đệ tử thống lĩnh khác đều hô lên rồi, Phương Hành cảm thấy mình cũng nên nói cái g đóì, bèn tiện miệng kêu lên: " Đám khốn kiếp Đoán Chân Cốc cũng nghe cho kỹ đây, cố gắng trốn phía sau người khác, mạng chỉ có một cái, cẩn thận đừng làm mất..."
"Soạt soạt soạt..."
Cho dù đại chiến sắp ập tới, ánh mắt của mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía Phương Hành, ánh mắt chỉ có thái độ khinh bỉ.
Ngay cả đệ tử Đoán Chân Cốc, cũng ôm trán, cảm thấy vị đệ tử thống lĩnh của nhà mình thật sự quá mất mặt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook