Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 114: Phong thái anh hùng

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Trong sơn cốc, Phương Hành tuổi nhỏ nhưng đao lớn, tu vi thấp nhưng khí thế mạnh mẽ, vung đại đao tả xung hữu đột, cứu các đệ tử Thanh Vân Tông bị kẹt ở trong sơn cốc ra ngoài. Mà ở bên này, Hứa Linh Vân cũng dốc toàn lực thi triển Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết đến cực hạn, một mình chiến đấu với hai con quái đá khổng lồ để những đệ tử Thanh Vân Tông có cơ hội trốn thoát.

“Phương Hành, ngươi…”

Ở tận cùng bên trong sơn cốc, một nam một nữ tóc tai tung bay tán loạn, cùng giương kiếm ác chiến với yêu thú. Hai người này rõ ràng là Tần Hạnh Nhi cùng 'Hắc diện nam tử' Lưu Hắc Hổ. Thì ra, hai người này cũng xem như tương đối thông minh, chẳng qua là sự thông minh này đã sử dụng sai chỗ rồi. Nhìn thấy một sơn cốc tràn đầy Mộng Hồn Thảo, hai người cũng phấn khích đến dường như phát cuồng, song may là vẫn còn một chút lý trí.

Thế nhưng sự lý trí ấy của bọn họ lại thể hiện ở chỗ, sau khi quan sát sơ sơ, thấy trong cốc không còn nguy hiểm liền lập tức lao tới chỗ sâu, vận chuyển pháp lực thu hoạch Mộng Hồn Thảo cất vào túi đồ. Phần lớn mọi người giờ đây đều ở ngoài cửa cốc, có quá nhiều người, không tránh khỏi tranh giành. Không giống như bọn họ bây giờ, thoải mái mà thu hoạch số lượng lớn Mộng Hồn Thảo.

Đây vốn là điểm thông minh của họ, lại không ngờ giờ đây đã khiến bọn họ lâm nguy.

Khi quái đá và lũ yêu thú xuất hiện, bọn họ đã tiến sâu vào nơi nguy hiểm, không thể thoát ra nhanh như các đệ tử kia được. 

Họ thấy đã bị yêu thú bao vây, các đệ tử cũng đã trốn đi kha khá rồi. Ở cửa cốc có hai con quái đá cản đường, trên đỉnh đầu có một đại yêu tu vi mạnh tới mức không thể nhìn thẳng. Hai người lúc này đã tuyệt vọng, nỗi sợ hãi trong lòng còn nhiều hơn nỗi sợ yêu thú xung quanh, dường như chẳng ôm chút hy vọng sống nào nữa.

Song lúc này, một tiếng quát vang lên, thân hình gầy nhỏ vọt tới cạnh bọn họ. Đại đao trong tay vung lên, sát khí thanh sắc hoà cùng ngọn lửa kim sắc giống như hai con rồng quay xung quanh người hắn. Trong nháy mắt hắn đã chém được ba, bốn con yêu thú xung quanh, cũng ép lui những con yêu quái khác ra. Sau đó quay đầu nói với bọn họ những lời đầy chính nghĩa : “Có ta cản đường, các ngươi mau chạy đi…” 

“Phương sư huynh…”

Hai người kia thấy Phương Hành, như muốn khóc òa…

“Đi mau…”

Một yêu thú đánh tới, song đao trong tay Phương Hành giơ ra đón đỡ, trong thoáng chốc bị đẩy lui hơn một trượng. Tần Hạnh Nhi và Lưu Hắc Hổ thấy vậy, vội vàng xông lên đỡ hắn. Phương Hành nghiêng đầu, nghiêm mặt nói: “Đi nhanh đi, không nhanh sẽ không kịp!”

Tần Hạnh Nhi bình thường cũng là một cô gái lý trí thông minh. Vào lúc tuyệt vọng được người cứu giúp, nỗi cảm kích trong lòng không thể diễn tả bằng lời. Lúc này Phương Hành trong mắt của nàng ta quả thực như được khảm thêm một tầng hào quang. Nữ nhân dù sao cũng là sinh vật sống tình cảm, chỉ chuyện này thôi đã khiến nàng ta nước mắt giàn giụa. Nàng ta liều mạng kéo cánh tay Phương hành, kêu lên: “Chúng ta… Chúng ta cùng đi…”

Phương Hành dùng một đao bức lui con yêu quái trước mặt, oai phong lẫm liệt nói: “Các ngươi đi trước, ta cản đường…”

Vừa nói vừa chuyển qua phía Lưu Hắc Hổ: “Mau dẫn nàng ta đi… À, trước tiên đưa linh đan chữa thương của ngươi cho ta…”

Lưu Hắc Hổ Mặt cũng đầy nước mắt, không suy nghĩ nhiều, liền lấy túi đồ ra, định cho Phương Hành toàn bộ linh đan. Phương Hành một tay lấy túi trữ vật, hắn còn định lấy thêm gì đó của Tần Hạnh Nhi, có ý đòi túi đồ của cả hai người. Nhưng rồi cảm thấy có hơi quá đáng, nhìn lại cái nữa, thấy Tần Hạnh Nhi mặt phấn hoa đào, vốn rất xinh đẹp, liền nổi ý xấu.

Hắn nhét túi đồ của Lưu Hắc Hổ vào trong ngực, đưa tay kéo Tần Hạnh Nhi, hôn một cái lên mặt nàng ta, sau đó chép miệng, cảm giác mùi vị cũng bình thường. Hắn cười ha ha một tiếng, xoay người thật uy phong lẫm liệt, đại đao dừng lại trên mặt đất.

Mặt hắn hiện ra nụ cười xấu xa, nhưng khẩu khí lại vô cùng đứng đắn: “Các ngươi đi nhanh đi, không là không kịp đâu…”

“Ta không đi…”

Tần Hạnh Nhi bị Phương Hành hôn một cái, cả người ngây ra, sau đó điên cuồng kêu lên, muốn chạy qua ôm Phương Hành.

Lưu Hắc Hổ kéo cánh tay nàng ta, rút kiếm ra, bay vút về cửa cốc, quay đầu kêu to: “Phương sư huynh, đại ân cứu mạng này, Hắc Hổ vĩnh viễn không bao giờ quên…”

Cho tới lúc này, hắn còn tưởng rằng Phương Hành lấy túi đồ của hắn là vì muốn kéo dài chiến đấu, ở phía sau ngăn cản giúp bọn hắn.

“Đáng chết, dám cứu người trước mắt bổn toạ, không coi bổn toạ ra gì sao? Ta phải nuốt ngươi!”

Đại yêu tỏa ra ánh sáng kim sắc căm hận mở miệng, nó di chuyển, dường như muốn ngăn cản Lưu Hắc Hổ và Tần Hạnh Nhi chạy trốn. Nhưng cuối cùng lại nhìn thấy Hứa Linh Vân đại chiến hai con quái đá ở cửa cốc xa xa nên không manh động, mà tập trung khí cơ vào Phương Hành. Giọng nói lạnh lẽo cùng sát khí nồng đậm ngăn cản Phương Hành trong sơn cốc. 

“Phương sư huynh…”

Tần Hạnh Nhi kêu to, hình tròn kim sắc phát sáng chắn trước tầm mắt nàng ta, đồng nghĩa với việc đường sống của Phương Hành cũng bị cắt đứt.

“Sao lại chỉ có hai người các ngươi, Phương Hành đâu?”

Đi tới cửa cốc, Hứa Linh Vân lớn tiếng hỏi Tần Hạnh Nhi và Lưu Hắc Hổ.

Tần Hạnh Nhi òa lên khóc, Lưu Hắc Hổ cũng nghẹn ngào: “Phương sư huynh… Vì đã cứu hai người chúng ta mà bị yêu thú cuốn lấy, rồi bị đại yêu giữ trong sơn cốc rồi…”

Sắc mặt Hứa Linh Vân thay đổi lớn, nàng ta khẽ cắn răng, nhấc kiếm lên muốn phóng vào trong cốc. Nhưng bạch hạc dưới chân nàng ta dù có to gan hơn nữa cũng không dám xung phong lao về phía một đại yêu Trúc Cơ kỳ. Nhìn thấy Hứa Linh Vân muốn lao tới chỗ Phương Hành với khí thế kinh người, không ngờ nó lại trực tiếp giương cánh bỏ chạy ra khỏi cốc, ngay cả Hứa Linh Vân cũng không thể thay đổi ý chí của nó. Dù sao bình thường Hứa Linh Vân cũng chỉ thuần phục nó bằng cách nhẹ nhàng tình cảm, đến bây giờ vẫn chưa bao giờ sử dụng thủ đoạn cứng rắn.

Thú cưỡi thuần phục như vậy, có tình cảm rất lớn với chủ nhân, nhưng đến một lúc nào đó nó cũng sẽ không nghe lời.

“Ngao…”

Hai con quái đá khổng lồ đuổi tới chỗ Hứa Linh Vân, Tần Hạnh Nhi cùng Lưu Hắc Hổ. Lúc này, Lưu Hắc Hổ đạp kiếm mà đi, đã sắp chống đỡ không nổi. Phương pháp lướt khí này dù sao cũng rất hao tổn linh khí, mà trên tay hắn còn ôm cả Tần Hạnh Nhi, càng thêm khó chống cự. Hứa Linh Vân nhìn lại phía sơn cốc, thở dài bất đắc dĩ, ôm theo hai người họ kéo lên lưng hạc.

Bạch hạc như tia chớp, trong chốc lát đã ra khỏi sơn cốc. Mà ở phía sau, hai con quái đá khổng lồ gào thét, thân hình kết hợp lại che kín cửa cốc. Mà ở trên sơn cốc, thạch nham không ngưng tụ lại ở giữa, kết thành một thể. Cả sơn cốc bị bao vây giữa núi non, có lẽ từ bên ngoài cũng không thể nhìn được gì nữa.

Cũng vì hai con quái đá này đã hao hết địa khí, không chống cự được nữa. Chỉ là có lẽ trong mắt mọi người, chúng đang thi triển pháp thuật bao vây sơn cốc, chặn hy vọng thoát ra cuối cùng của Phương Hành.

“Phương sư huynh…”

Tần Hạnh Nhi thét to đau khổ, nước mắt tuyệt vọng chảy trên hai gò má.

Ở cách cốc bốn năm dặm, đệ tử Thanh Vân Tông trốn thoát được đều đã nghỉ ngơi ở đây, thấp thỏm chờ đám người Hứa Linh Vân trở lại. Nhìn thấy bạch hạc của Hứa Linh Vân, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng không nghĩ được rằng, ngay sau khi xuống từ bạch hạc, Tần Hạnh Nhi ngã ra mặt đất, mặt đầy nước mắt, khóc rống không dứt, âm thanh bi thảm, khiến lòng người đau xót.

Ngô Tương Đồng và đệ tử Đoán Chân Cốc thấy vậy liền hoảng sợ, cùng nhau nhảy lên, kêu: “Phương… Phương sư huynh sao rồi?”

Tần Hạnh Nhi khóc lớn, nói không nên lời.

Lưu Hắc Hổ ảm đạm nói: “Phương sư huynh… Vì cứu bọn ta, bị vây trong cốc…”

“Sao có thể như vậy?”

Ngô Tương Đồng kinh hãi, mấy người vừa được Phương Hành cứu cũng bi phẫn thét dài.

Giờ khắc này, Phương Hành xả thân cứu người trong mắt bọn hắn, hoàn toàn xứng đáng danh anh hùng, không thể nghi ngờ.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Cũng có vài người trốn ra khỏi cốc từ sớm hơn một chút, không biết chuyện gì xảy ra bèn hỏi thăm lẫn nhau.

“Hình như tên tiểu quỷ này không biết tự lượng sức mà cứu người, bị giam trong sơn cốc rồi…”

Người nói chuyện là đệ tử Thư Văn Cốc - Thân Kiếm. Hắn vẫn luôn có chút khó chịu với Phương Hành, lúc này không giấu được vẻ hả hê.

Nhưng hắn còn chưa nói xong, đột nhiên trước mắt xuất hiện ngân quang mãnh liệt. Bốn năm tia kiếm bay về phía hắn, dọa hắn quát to một tiếng. Hắn chật vật lăn trên mặt đất, khó khăn lắm mới né được phi kiếm, hét lớn: “Các ngươi điên rồi sao?”

“Ngươi lấy can đảm đâu ra vậy? Làm nhục Phương sư huynh, chính là khinh nhờn Lưu Hắc Hổ ta, ta muốn tử chiến với ngươi!” - Hai mắt Lưu Hắc Hổ trừng trừng, sát khí không hề giả dối.

“Không sai! Phương sư huynh đã xả thân cứu chúng ta, ngươi vẫn ở đây nói bóng nói gió, còn có lương tâm không?”

“Thân Kiếm, tên tiểu nhân vô sỉ ngươi đắc ý cái gì? Diêp Lao Tam ta không đội trời chung với ngươi!”

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...