Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 115: Tiên tác trói Kim Ô

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Trong lúc nhất thời, đệ tử Thanh Vân Tông đều trở nên kích động, không biết bao nhiêu người muốn liều mạng với Thân Kiếm.

Những người này, hoặc là thật tình, hoặc là giả vờ, nhưng cho dù như thế nào, bọn họ cũng đã được Phương Hành cứu giữa hiểm cảnh, lúc này nhất định phải đứng ra ủng hộ Phương Hành, nếu không truyền ra ngoài sẽ là vong ân phụ nghĩa. Hơn nữa, người chẳng phải cỏ cây, sao có thể vô tình được? Cho dù bình thường có là người vì lợi ích riêng đến đâu, lúc này trong lòng cũng sẽ có chút cảm kích, tự nhiên chân tình hơn nhiều.

Ngay cả Hứa Linh Vân cũng lạnh giọng nói: "Bì Quân Tử, đệ tử Thư Văn Cốc các ngươi thật sự bạc bẽo như thế à?"

Bì Quân Tử cũng chau mày, lúc này cho dù là thật hay giả, hắn đều phải đứng ra thể hiện thái độ, trong lòng đại đa số bọn họ, loại hành động hy sinh vì nghĩa này là hành động không đáng. Nhưng một khi hành động ấy xuất hiện, nhất định phải tỏ thái độ tôn kính và bảo vệ, nếu không sẽ không ra dáng người theo chính đạo, thẹn với ba chữ "Thanh Vân Tông".

"Thân Kiếm, ngươi lập tức khấu đầu nhận sai với sơn cốc, với Phương sư huynh ngay, nếu không, ta sẽ thay truyền pháp sư tôn của Thư Văn Cốc phạt ngươi hỏa tiên... Còn nữa, việc hôm nay ngươi làm, ta sẽ bẩm báo chi tiết với sư tôn, tự lo cho bản thân mình đi!

Nghe Bì Quân Tử nghiêm giọng quát, hai đầu gối Thân Kiếm mềm nhũn, quỳ hướng về sơn cốc.

Trong ánh mắt giống như lưỡi kiếm của mọi người, hắn phải giả vờ buồn rầu, bồi tội với Phương Hành đã "chết": "Phương sư huynh... Phương sư huynh... Là Thân Kiếm vô lễ, xin huynh trên trời có linh thiêng, ngàn vạn chớ trách ta..."

"Ngươi thật to gan, sao dám trù Phương sư huynh chết?"

Tần Hạnh Nhi tức giận nói, toàn bộ buồn đau đều hóa thành giận dữ, tế ra phi kiếm chém xuống Thân Kiếm. Thân Kiếm hét thảm một tiếng, sau lưng trúng kiếm nhưng tất cả mọi người đều dửng dưng lạnh nhạt, không một người nào tiến lên đỡ hắn.

"Hầy..."

Hứa Linh Vân nhìn sang sơn cốc bên kia, khe khẽ thở dài: "Nếu ngươi có thể sống sót thì tốt, khoan nói đến những chuyện khác chỉ riêng một nghĩa cử này thôi, sau khi trở về tông môn, vị trí chân truyền chắc chắn sẽ có phần ngươi..."

**

Dĩ nhiên, không người nào biết được, Phương Hành "hy sinh vì nghĩa" trong con mắt của bọn họ, lúc này đang bị phong bế trong sơn cốc, tầng tầng yêu thú vây quanh, cầm đại đao trong tay, gương mặt không hề sợ hãi, lớn tiếng quát lên đại yêu bay lượn ở giữa không trung, kim quang chói mắt, yêu khí ngất trời kia: "Yêu nghiệt, rốt cuộc ngươi là ai? Nằm trong sơn cốc này giở trò gì, mau khai ra!"

"Ha ha, tên khốn kiếp, người không lớn nhưng khẩu khí lại chẳng nhỏ nhỉ, các con đâu, lên xé xác hắn cho ta!"

Kim quang quanh người đại yêu đã tản đi để lộ ra một bản thể, quả là một con quạ lông vũ vàng óng, so với bạch hạc của Hứa Linh Vân thì người nó lớn hơn một vòng, nó nhìn Phương Hành khinh thường, ra lệnh cho yêu thú xung quanh.

Yêu thú vây bên cạnh Phương Hành phần lớn là lục giai cùng thất giai, không có yêu thú nào mạnh như Hỏa Lân Quái Xà, hoặc nói cách khác, trong khu vực này yêu thú mạnh nhất chính là Hỏa Lân Quái Xà, bọn chúng đã bị giết sạch ở thời điểm tập kích đệ tử Thanh Vân Tông. Chỉ có điều, bề ngoài thoạt nhìn, bọn yêu thú lục giai và thất giai trước mắt vây giết một Linh Động tứ trọng như Phương Hành cũng không thành vấn đề.

"Ngươi muốn xé xác ta ư? Ha ha, tiểu gia sẽ xé ngươi trước!"

Đối mặt với khốn cảnh như thế, Phương Hành không hề sợ hãi, ngược lại còn cười ha ha. Nhìn thấy yêu thú cũng gào thét lao về phía mình, Phương Hành một tay cầm đao, tay trái lấy ra một tấm ngọc phù kiểu cổ, sau đó quát to một tiếng, xông ngược về phía bầy yêu thú, đồng thời không ngừng rót linh khí vào ngọc phù.

"Vút..."

Ngay lúc Phương Hành sắp đụng trúng yêu thú, ngọc phù trong lòng bàn tay bỗng nhiên lấp lánh một đạo quang mang hơi lờ mờ. Sau đó thân hình Phương Hành chợt biến mất, lúc xuất hiện lại lần nữa hắn đã ở phía sau bọn yêu thú kia rồi. Trong nháy mắt dịch chuyển ra khoảng cách mười trượng khiến cho yêu thú xông về phía hắn bị hụt, còn hắn thì vọt thẳng về hướng Kim Ô đang bay lượn ở giữa không trung.

Súc Địa Phù.

Súc Địa Phù cướp được từ chỗ Liễu Tam năm xưa, hôm nay cuối cùng cũng đã phát huy công dụng.

Kim Ô bay lượn trên không trung cũng sợ hết hồn, thấy Phương Hành cầm đao xông tới, trong nháy mắt nó tựa như có ý muốn chạy trốn, nhưng cuối cùng thấy Phương Hành chỉ mới là Linh Động tứ trọng nên chẳng xem hắn ra gì. Nó cười khẩy một tiếng, vung trảo chộp tới, móng vuốt sắc bén trên không trung mang theo kim ảnh, vù một tiếng, kim quang chói mắt, tựa như một trảo đó có thể xé rách cả kim thạch.

"Ha ha, quả nhiên không sai, con mẹ nó ngươi là kẻ bốc phét..."

Phương Hành vừa thấy Kim Ô xuất thủ, lại yên tâm vung đại đao lên bổ tới.

Thoáng cái, Thanh Long Bích Diễm hóa thành một đạo đao ảnh dài hai ba trượng, va vào kim trảo. Đồng thời trên thân đao, sát khí thanh sắc cùng hỏa diễm kim sắc uốn lượn như hai con rồng, quấn quýt lấy nhau, phóng về phía Kim Ô.

"Bành..."

Đao ảnh va chạm với trảo ảnh, trong không khí tiếng nổ vang trời, không khí phình lên nổ tung.

Kim Ô hoảng hốt, kêu lên quái dị: "Tổ mẫu nhà nó, sao tên khốn kiếp này khó chơi thế?"

Giữa lúc đang kêu, nó hóa thành ngọn lửa, xoay người bỏ chạy không chút do dự, lướt một cái bay xa mười trượng, chỉ có thể nhìn thấy một đạo kim quang. Tốc độ của nó nhanh đến khó tin.

"Tiểu gia chuyên môn truy đuổi người khác đi, ta ở lại chính là vì ngươi, còn muốn chạy trốn à?"

Sau khi va chạm với trảo ảnh, Phương Hành cũng lui mạnh ra sau, thấy sắp kéo giãn khoảng cách với Kim Ô, hắn lại hét lớn một tiếng, tay trái vung lên, một bóng đen như linh xà "vèo vèo vèo" bay ra ngoài. Kim Ô còn chưa chạy xa, đã bị bóng đen quấn lấy móng vuốt, liều mạng giãy dụa mấy cái nhưng không thoát nổi, không ngờ đó chính là Khốn Tiên Tác lấy được từ chỗ Thiết Như Cuồng.

"Xuống đây cho ta!"

Kim Ô giương cánh muốn trốn, trực tiếp kéo theo Phương Hành bay lên trên không trung, nhìn thấy phía trước có một khối thạch bích, Phương Hành lập tức giơ hai chân, đạp lên thạch bích một cái, sau đó hai cánh tay dùng sức kéo, phát huy hết một thân quái lực, kéo cho tới khi Kim Ô kêu gào, đảo cánh té xuống từ trên không trung. Sau đó, hắn bắt chéo hai tay lại, không ngừng kéo Khốn Tiên Tác về phía mình.

"Má ơi, đụng phải một đứa tuổi nhím rồi... Khó nhằn quá!"

Kim Ô sợ hãi kêu gào không dứt, một móng vuốt khác liên tục cào cào Khốn Tiên Tác.

Khốn Tiên Tác thoạt nhìn giống như một sợi dây thừng, nhưng nó lại là pháp khí Thiết Như Cuồng bình thường hay sử dụng, dùng chín ngàn chín trăm chín mươi chín sợi huyền thiết trải qua chín mươi chín lần rèn luyện, lại cho thêm sợi linh mộc trăm năm và xương sống của Kim Cương Ma Viên Trúc Cơ kỳ luyện chế mà thành. Bị nó trói chặt thì e là tu sĩ dưới Trúc Cơ kỳ cũng không thể thoát ra, huống chi là con Kim Ô này?

Ngay khi nhìn thấy tên tặc này, Phương Hành đã phát hiện ra Kim Ô căn bản không lợi hại như vẻ ngoài. Mặc dù khí thế mà nó thể hiện ra quả thực không kém gì đại yêu Trúc Cơ kỳ, nhưng theo Âm Dương Thần Ma Giám, nó chỉ là một con yêu thú lục giai mà thôi. Hơn nữa yêu khí pha tạp, trừ có một phần thuộc tính hỏa ra thì thật sự không khác với yêu thú lục giai bình thường.

Lúc phát hiện điểm này, Phương Hành vốn định nói toạc ra nhưng rồi lại nhịn xuống, bởi vì nói toạc đối với bản thân cũng không có gì hay ho. So với nói cho người khác biết về lai lịch con yêu thú này, chẳng bằng mượn tay của nó hù cho đệ tử Thanh Vân Tông chạy đi, sau đó một mình độc chiếm Mộng Hồn Thảo cả cốc. Dù sao cả vùng Mộng Hồn Thảo lớn như vậy đều là tiền, kẻ ngu mới không động tâm, mới đầu Phương Hành không tranh giành chỉ là bởi vì cảm thấy trong cốc có giấu diếm nguy cơ, trước lúc chưa biết rõ sẽ không bốc đồng ra tay mà thôi.

Nói tóm lại, nghe có lẽ phức tạp nhưng tất cả những suy nghĩ đó cũng chỉ là một phút thoáng qua ở trong đầu Phương Hành thôi.

Nhìn thấy bị lôi đến trước người Phương Hành, Kim Ô hú lên quái dị, liều mạng bay lên, hòng muốn lôi Phương Hành đến chỗ cửa cốc, bởi vì nơi đó còn có hai con Thổ Khôi Lỗi khổng lồ, chính là chỗ dựa lớn nhất của nó, muốn dựa vòa bọn chúng để đối phó với Phương Hành. Tuy nhiên, Phương Hành cũng không để nó được như ý, mắt thấy cự ly gần như thế, bèn dứt khoát trực tiếp kéo Khốn Tiên Tác, mượn lực nhảy lên trên lưng của nó.

"Vèo..."

Tốc độ phi hành của Kim Ô cực nhanh, suýt nữa hất cả Phương Hành xuống.

"Ha ha, đồ tốt đấy, tiểu gia cũng có tọa kỵ phi hành rồi, mụ nội nó, ngươi dừng lại cho ta!"

Phương Hành ổn định thân hình, mừng rỡ cười ha ha.

"Ta đường đường là thiên kiêu của Kim Ô nhất tộc, là tuấn tài có tinh thần mạo hiểm nhất Yêu Giới, muốn ta làm tọa kỵ cho ngươi á, nằm mơ đi!"

Kim Ô kêu gào, thân hình đảo mấy vòng, muốn hất rơi Phương Hành.

"Lũ có cánh rặt một lũ khốn kiếp, phải cho ngươi nếm mùi đau khổ mới được!"

Phương Hành kêu to, liều mạng thi triển Dẫn Lực Thuật mới miễn cưỡng khống chế bản thân không bị nó hất ngã. Trong lòng bất giác nhớ lại khi xưa hành hạ con bạch hạc của Hứa Linh Vân, hắn liền ngồi xổm người xuống, lấy ra đoản đao sắc bén, hung hăng đâm xuống một đao, không ngờ mũi đao không thể đâm qua được "Lớp lông của con thú này cũng không tồi, sắp đạt đến mức đao thương bất nhập rồi!"

Phương Hành cất thanh dao găm vào, trong lòng thay đổi chủ ý, đột nhiên thay đổi chỗ trói của Khốn Tiên Tác. Hắn tháo nó ra khỏi móng vuốt Kim Ô, sau đó vung lên lần nữa, tự động vòng thành một vòng thòng lọng móc vào cổ Kim Ô, rồi dốc hết sức kéo. Kim Ô lập tức phát ra một tiếng khàn khàn thảm thiết, hướng bay bị kéo lệch đi, quay đầu tông vào trên nham bích.

"Ầm. "

Kim vũ bay loạn, Kim Ô đụng đến choáng váng, Phương Hành cũng bị hất trúng nham bích, đầu cũng choáng váng xoay mòng mòng. Yêu thú đằng xa thấy Phương Hành và Kim Ô cuối cùng cũng rơi xuống đất, lập tức gầm thét lao đến.

Kim Ô và Phương Hành nhất thời đều có chút choáng váng nhưng Phương Hành phản ứng lại trước, trực tiếp bước lên giẫm trên cổ Kim Ô, quát: "Con mẹ nó, bị tiểu gia bắt được rồi còn muốn chạy trốn ư? Ra lệnh cho bọn yêu thú này cút trước đi?"

Kim Ô thà chết chứ không chịu khuất phục, bày ra bộ dạng vô lại, kêu lên: "Có bản lĩnh ngươi chém gia gia đi..."

Phương Hành kêu lên: "Được, trước tiên nhổ lông, sau đó lấy máu, mổ bụng lột da mang đi hấp, ngươi tưởng tiểu gia không biết nấu à?"

Nói đoạn, hắn cúi người, túm lấy lông trên cổ Kim Ô, nhổ xuống một nhúm đầy, Kim Ô đau đớn hét thảm một tiếng, nước mắt lưng tròng theo bản năng mổ về phía Phương Hành. Có điều làm sao Phương Hành có thể bị nó mổ được, bàn chân giẫm lên cổ nó vừa dùng sức, nó đã đau đến mức không thể động đậy rồi, sau đó Phương Hành không chút khách sáo, tiếp tục nhổ lông trên cổ nó.

Giữa tiếng kêu gào thê thảm của Kim Ô, kim vũ bay tán loạn, trong nháy mắt lông trên cổ bị nhổ sạch một mảng lớn.

"Ái ui đau chết gia gia rồi, tiểu vương bát đản ngươi không được chết tử tế đâu..."

Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang dội cả tòa sơn cốc, ngay cả đám yêu thú bị nó điều khiển cũng bị dọa cho sợ cụp đuôi chạy mất.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...