Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 124: Ngươi trộm quần lót của ta?

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lời của Hứa Linh Vân ngầm ám chỉ cho Tiêu Kiếm Minh rằng mặc dù ngươi là người đứng đầu chân truyền, thân phận đặc biệt, quyền cao chức trọng nhưng tiểu tử này cũng không phải quả hồng mềm mặc ngươi nắn bóp. Từ một câu nói kia đã có thể thấy được Hứa Linh Vân vẫn giúp đỡ Phương Hành, ít nhất thì nàng ta vừa nói như thế, Phương Hành giống như thật sự biến thành một kẻ người gặp người yêu tại Thanh Vân Tông, trên thực tế thì còn kém xa lắm.

Tiêu Kiếm Minh chậm rãi thở dài nói.

"Ta cảm nhận được khí tức món đồ bị mất ở trên người hắn!"

Hứa Linh Vân nghe vậy, hơi ngây ra. Chính nàng cũng hiểu được với thân phận của Tiêu Kiếm Minh không đến mức cần phải nói dối, nếu hắn nói cảm nhận được khí tức món đồ của hắn ở trên người Phương Hành vậy vật này hơn phân nửa chính là ở trên người Phương Hành. Những người khác cũng nhìn về phía Phương Hành, bất kể trong lòng có ủng hộ hắn hay không cũng lờ mờ có chút nghi ngờ.

Phương Hành chỉ vào Phong Thanh Vi nói.

"Ta cảm nhận được khí tức quần lót của ta ở trên người nàng ta thì sao? Có thể để ta lục soát một chút hay không?"

Phong Thanh Vi nhất thời tức đến phát run, nàng ta chỉ nói mấy câu thế mà tiểu quỷ này đã bắt đầu ghim thù.

Đáng hận hơn nữa nàng ta là một hoàng hoa đại khuê nữ, trong lòng lại hâm mộ Tiêu Kiếm Minh sư huynh. Tiểu quỷ này há mồm ngậm miệng cứ nói nàng ta dính líu tới quần lót của hắn, không phải là cố ý phá hoại danh tiếng của nàng ta sao?

Lúc này, con yêu thú Kim Ô giả bộ ngu ngốc trốn một bên nãy giờ cũng không nhịn được cười trộm. Lần đầu gặp Phương Hành, nó chỉ thấy tiểu quỷ này hung ác lại không ngờ rằng hắn còn có cái miệng điêu ngoa như thế, thật sự rất đúng ý nó.

Hứa Linh Vân nói.

"Thôi đi Phương sư đệ, vì chứng minh sự trong sạch của ngươi, ta nghĩ ngươi để cho hắn lục soát một chút đi!"

Phương Hành ôm cánh tay làm bộ như rất khó xử, bỗng nhiên nói.

"Muốn chạm vào ta cũng không phải là không được nhưng các ngươi phải đồng ý với ta ba điều kiện."

Tiêu Kiếm Minh ánh mắt lẫm liệt, nói.

"Điều kiện gì?"

Phương Hành chỉ vào mũi của hắn nói.

"Thứ nhất, ngươi vu oan ta trộm đồ của ngươi, nếu lục soát ra thì thôi, nếu không tìm ra thì ngươi phải bồi thường cho ta phí tổn thất tinh thần, phí tổn thất danh dự, phí tổn thất tâm linh."

Tiêu Kiếm Minh lạnh lùng cười một tiếng, lúc ở trên không hắn đã mơ hồ thấy được khói tím lóe lên. Chắc chắn Tử Vụ Lan Hoa Thảo đang ở trên người Phương Hành, hơn nữa hắn vẫn luôn bám sát gắt gao, tiểu quỷ này không có cơ hội vứt bỏ thứ kia hoặc chuyển dời sang tay người khác. Chỉ cần hắn ta cẩn thận một chút thì tất nhiên sẽ lục soát ra được bèn thuận miệng đồng ý nói.

"Được thôi, nếu trên người ngươi không có, ta sẽ bồi thường ngươi!"

Phương Hành lại nói.

"Điều kiện thứ hai, ta không thể để cho nam nhân chạm vào ta, muốn lục soát chỉ có thể để nữ nhân lục soát!"

"Sao cơ?"

Tất cả mọi người có chút kinh ngạc, nghĩ thầm điều kiện này thật sự kỳ quái.

Tiêu Kiếm Minh cũng nhíu mày, chẳng qua hắn quay đầu nhìn sang Phong Thanh Vi một cái liền gật đầu nói.

"Cũng có thể!"

Phong Thanh Vi được thúc thúc của hắn ta đích thân dạy dỗ lại quen biết từ nhỏ, thậm chí nàng ta cũng sớm đã ái mộ mình nên cũng đáng tin cậy. Để nàng ta lục soát hay tự mình ra tay lục soát cũng không khác nhau lắm.

Con ngươi Phương Hành đảo vòng, khụ một tiếng nói.

"Thứ ba sao..."

Hắn bỗng nhiên chuyển hướng nói sang Phong Thanh Vi.

"Ta nghi ngờ nữ nhân này trộm quần lót của ta, lục soát ta xong sẽ phải lục soát nàng ta!"

Trong nháy mắt lửa giận của Phong Thanh Vi dâng lên ba trượng, thấy chung quanh đã có không ít người đang âm thầm cười trộm, trong lòng lại càng hận cắn răng nói.

"Ngươi còn cố tính nói nhăng nói cuội sao? Muốn kéo dài thời gian ư? Đợi ta tìm ra thứ bị mất từ trên người ngươi, xem ngươi còn gì để nói!"

Phương Hành mở hai cánh tay, nói.

"Đến đây đi, đợi ta tìm ra quần lót của ta từ trên người ngươi, xem ngươi còn gì để nói!"

Phong Thanh Vi nghiến răng, hỏi Tiêu Kiếm Minh.

"Kiếm Minh ca ca, món đồ kia có hình dạng gì?"

Tiêu Kiếm Minh nói.

"Ngươi chỉ cần lấy các trữ vật khí trên người hắn mở ra là được, ta sẽ cảm ứng được khí tức của nó!"

Phong Thanh Vi gật đầu, đi về phía Phương Hành nhưng nàng vừa nhích tới gần bên cạnh Phương Hành thì đột nhiên sau gáy chợt lạnh, trường kiếm của Hứa Linh Vân chỉ vào sau gáy nàng, Phong Thanh Vi không khỏi sợ hết hồn bèn nghe Hứa Linh Vân nói.

"Người tu hành để cho người ta tới gần là điều tối kỵ, Phong sư muội muốn lục soát Phương Hành sư đệ cũng được nhưng tốt nhất đừng nên có ý định gì khác!"

Phong Thanh Vi giờ mới hiểu được ý tứ của Hứa Linh Vân, thở dài nói.

"Linh Vân sư tỷ yên tâm, ta sẽ không có ý gì khác!"

Người tu hành luôn nắm giữ đại thần thông thuật cùng đủ loại thủ đoạn lợi hại nên rất kỵ để người khác tới gần cơ thể của mình. Nếu gặp kẻ lòng mang ác ý tiếp xúc đến mình bỗng nhiên động ác ý, sử dụng ám lực đánh mình một cái, gieo tà cổ hoặc dán Định Thân Phù, Phát Hỏa Phù lên người mình thì không phải sẽ thảm lắm sao? Ngay cả cơ hội khởi động Bình Chướng Thuật cũng không có.

Bởi vì điểm này nên Hứa Linh Vân mới giơ kiếm chỉ vào Phong Thanh Vi, làm cho nàng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ. Đối với hành động này, mọi người đều cho là hợp lý ngay cả Tiêu Kiếm Minh cũng chẳng cảm giác có gì không ổn.

Mà Phong Thanh Vi cũng không thèm để ý, tập trung tinh thần lục soát trên người hắn lục soát. Không lâu sau đã lấy ra được tám túi trữ vật trên người Phương Hành, mở từng cái ra xem lại thấy hoặc là dược khí ngất trời hoặc là linh quang chớp động. Tám túi trữ vật này có không ít thứ tốt nhưng lại chẳng hề có làn khói tím Tiêu Kiếm Minh.

Tám túi trữ vật này đều bị Tiêu Kiếm Minh kiểm tra, chẳng qua chỉ hơi nhìn lướt qua đã ám hiệu Phong Thanh Vi tiếp tục. Phương Thanh Vi có chút ngạc nhiên, tùy ý nhìn lướt qua túi trữ vật đột nhiên cả người đều kinh hãi. Tất cả mọi người hồi hộp nhìn nàng ta, không biết nàng ta đã phát hiện ra cái gì.

Phong Thanh Vi ngơ ngác nhìn Phương Hành, bỗng nhiên quát lên.

"Tại sao túi trữ vật của ngươi có nhiều Mộng Hồn Thảo đến như vậy?"

Phương Hành nhướng mày mắng.

"Liên quan con mẹ gì đến ngươi?"

Phong Thanh Vi đầy mặt xấu hổ, quát lên.

"Vốn là ta phát hiện sơn cốc kia nhưng ngươi lại..."

Hóa ra nàng ta vừa nhìn thấy nhiều Mộng Hồn Thảo đến như vậy bèn biết chắc tất cả Mộng Hồn Thảo đều đã bị tiểu quỷ này lấy hết, thoáng cái cực kỳ đau lòng. Lúc ấy người quan sát địa thế núi sông tìm được nơi sơn cốc này chính là nàng ta, kết quả chính mình chỉ hái được có mấy cây. Mấy túi trữ vật của tiểu quỷ này cộng lại phải hơn cả ngàn đóa, làm sao nàng ta không kích động cho được?

Những đệ tử Thanh Vân Tông khác nghe vậy cũng lập tức nhìn sang Phương Hành bằng ánh mắt phức tạp.

Phương Hành cười ha ha nói.

"Vị đại yêu Trúc Cơ Kỳ kia không thèm để ý tới Mộng Hồn Thảo, chẳng qua là cảm giác chỗ kia yêu khí dư thừa khác thường nên mới chọn tu luyện ở đó mà thôi. Sau lại bị chúng ta quấy rầy, cũng không muốn tiếp tục ở nơi đó nữa vì vậy bèn lấy một món đồ phía sau núi rồi đáp mây bay đi. Những thứ như Mộng Hồn Thảo này, ngay cả đụng cũng không thèm đụng!"

Mọi người ngạc nhiên, tuyệt nhiên không hề nghĩ tới cục diện như vậy.

Bỗng nhiên có người nói.

"Nếu đại yêu Trúc Cơ Kỳ không có sát ý với chúng ta, vậy chúng ta chẳng phải là... Chẳng phải là..."

Gã rất muốn nói rằng vậy chẳng phải là chúng ta không cần trốn chạy, không công bỏ lỡ nhiều Mộng Hồn Thảo tới thế sao?

Rất nhiều người đều có chung suy nghĩ này, ngay cả người lúc trước cảm giác được Phương Hành "Cứu" đều có chút u oán nhìn Phương Hành.

Phương Hành cười ha ha nói.

"Ta không biết nhưng ta thấy đại yêu cũng chẳng phải người tốt không nỡ ra tay giết người đâu."

"Làm sao ngươi có thể sống sótđược?"

Có người quát hỏi, khẩu khí đã có chút ý xấu.

Phương Hành liếc người đó một cái, nói.

"Tiểu gia đẹp trai chứ sao?"

Đối phương bị nghẹn lời, tức giận câm mồm nhưng loại cảm xúc bất mãn này đã lây lan ra.

Cũng vào lúc này, bỗng nhiên một thanh âm oán hận nói.

"Các ngươi còn biết xấu hổ hay không? Phương sư huynh dù sao cũng cứu chúng ta khỏi đại yêu Trúc Cơ Kỳ, lúc ấy đại yêu bộ dáng hung tàn, ai dám cam đoan chính mình ở lại sẽ không chết? Phương sư huynh sống sót thoát khỏi đại yêu là nhờ vận may hay năng lực cũng được nhưng thời điểm hắn cứu chúng ta cũng đã bất chấp nguy hiểm, bây giờ các người lại muốn nghi ngờ hắn ư?"

Người lên tiếng chính là Tần Hạnh Nhi, mắt nàng ta dâng lên độc hỏa, oán hận cực kỳ nhìn người mới nói vừa nãy.

Người này nghe vậy, không dám tiếp xúc bằng ánh mắt với nàng ta, đương nhiên không thể trả lời câu hỏi vừa rồi của Tần Hạnh Nhi. Nói cho cùng bọn họ cũng chỉ ghen tị do nhìn thấy Phương Hành được nhiều Mộng Hồn Thảo đến thế, trong lòng có chút không thoải mái mà thôi.

"Được rồi, không cần để ý những thứ vô dụng này, tiếp tục lục soát!"

Tiêu Kiếm Minh không vui lên tiếng, hắn ta cũng không muốn để ý tới những thứ này mà chỉ quan tâm vấn đề Tử Vụ Lan Hoa Thảo.

Thấy hắn ta mở miệng, nhất thời không người nào dám nói nữa, Phong Thanh Vi cũng gật đầu, ngồi xổm người xuống tìm tòi cẩn thận.

Từ giày mò tới ống quần, một đường hướng về phía trước, như cũ không phát hiện cái gì. Lúc mò tới dưới đũng quần Phương Hành, nàng ta khẽ chần chờ, Phương Hành bỗng nhiên nở cười ha ha nói.

"Ngươi nhớ nhẹ tay thôi nha."

"Phụt!"

Đệ tử Đoán Chân Cốc có người nhịn không được bèn bật cười phá lên.

Mặc dù Phương Hành số tuổi không lớn nhưng dù sao cũng là nam nhân, Phong Thanh Vi lại là cô nương, để cho nàng ta đi sờ nơi đó của Phương Hành thật sự là làm khó. Nàng ta mặt đã xấu hổ đỏ bừng, có điều đây là Tiêu Kiếm Minh phân phó, nàng ta cũng không dám khinh thường. Mặc dù không trực tiếp đưa tay sờ vào nhưng vẫn thi triển Cảm Ứng Thuật, hơi thoáng xem qua rồi tiếp tục hướng lên trên, không bỏ sót một tấc. Thấy vẫn như cũ không có thu hoạch gì, Tiêu Kiếm Minh chân mày cũng nhịn không được mà nhíu lại.

Hắn ta quả thật không tin lúc ở trên không mình đã nhìn lầm nên càng thêm nghi ngờ Phương Hành còn giấu ở chỗ khác.

Cũng trong lúc này, ánh mắt Phong Thanh Vi bỗng nhiên chú ý tới thiết hoàn buộc tóc sau gáy của Phương Hành, nhẹ nhàng "A!" một tiếng, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng ta nói.

"Thiết hoàn ngươi dùng buộc tóc, lấy ra cho ta nhìn một chút!"

Phương Hành tựa như có chút không vui, nói.

"Có gì để nhìn đâu?"

Phong Thanh Vi cười lạnh, gật đầu với Tiêu Kiếm Minh rồi sau đó ngạo nghễ nói.

"Lòi đuôi rồi sao? Lo lắng à?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...