Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 125: Nghĩ tiểu gia dễ bắt nạt sao?

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành giấu giếm thiết hoàn buộc tóc bí ẩn như thế cùng với vẻ mặt hơi mất tự nhiên của hắn càng khiến cho Phong Thanh Vi thêm nghi ngờ, gần như xác định thứ Tiêu Kiếm Minh sư huynh muốn tìm ở trong thiết hoàn, trong bụng nhất thời vui vẻ.

Phương Hành nghe thấy thế, nhất thời trợn trắng mắt nói.

"Nếu không có, ngươi tính làm sao?"

Phong Thanh Vi nhìn về hướng Tiêu Kiếm Minh, thấy hắn ta khẽ gật đầu một cái, cười lạnh nói.

"Nếu không có vậy là oan uổng cho ngươi, nhưng nếu có... Chà, Thanh Vân Tông dù lớn hơn nữa cũng không chứa nổi ngươi!"

Phương Hành ánh mắt lạnh lẽo, nhìn nàng nói.

"Cho dù ngươi bây giờ đắc ý, kế tiếp cũng sẽ đến lượt ta lục soát ngươi."

Hắn vừa nói vừa cười ha ha, ý uy hiếp rõ ràng.

Phong Thanh Vi có chút khinh thường, nàng ta đã xác định thiết hoàn của tiểu quỷ này là một cái Động Thiên Chỉ Hoàn, nếu Tiêu sư huynh khẳng định đồ vật kia ở trên người tiểu quỷ thì khả năng duy nhất chính là giấu ở trong thiết hoàn. Nếu tìm ra vật kia, tiểu quỷ này làm sao còn cơ hội lục soát thân thể của mình? Sợ rằng hắn sẽ lập tức bị giam lại, đưa về đạo môn xử trí!

"Ta cho ngươi cơ hội lục soát thân thể của ta, chỉ sợ ngươi không có can đảm đó mà thôi!"

Phong Thanh Vi cười khẩy một tiếng, đưa tay ra.

Phương Hành bất đắc dĩ, nhưng vẫn lấy Động Thiên Chỉ Hoàn xuống đặt vào tay của nàng ta. Lấy được thiết hoàn, Phong Thanh Vi càng xác định đây là Động Thiên Chỉ Hoàn, nàng ta càng thêm thả lỏng, dường như khoe khoang mà nhìn thoáng qua Tiêu Kiếm Minh. Tiêu Kiếm Minh vẻ mặt căng thẳng, rõ ràng cũng rất lo lắng, gật đầu ý bảo Phong Thanh Vi mở ra.

Các đệ tử Thanh Vân Tông cũng không khỏi tiến lên phía trước.

Từ biểu cảm hồi hộp của Tiêu Kiếm Minh cùng bộ dạng đắc ý của Phong Thanh Vi, bọn họ đều cho rằng quả thật có vật bị mất của Tiêu Kiếm Minh nằm trong đó.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều muốn xác định xem liệu Phương Hành có thật sự ăn trộm bảo bối của Tiêu Kiếm Minh hay không và cũng muốn nhìn xem thử cụ thể là cái gì.

"Ha ha, bại lộ rồi sao?"

Thân Kiếm trên mặt cười lạnh, ánh mắt âm độc nhìn Phương Hành một cái.

Mà Tần Hạnh Nhi, Lưu Hắc Hổ, Ngô Tương Đồng và các đệ tử Đoán Chân Cố thì vẻ mặt có chút trầm trọng. Hứa Linh Vân không nói một lời, cũng cau mày nhìn về phía Động Thiên Chỉ Hoàn.

"Tiểu quỷ ngươi giấu thật tốt, ta kiểm tra hai lần cũng suýt nữa bỏ qua."

Phong Thanh Vi cười lạnh một tiếng sau đó rót linh khí vào mở Động Thiên Chỉ Hoàn ra, lập tức ở phía trên Động Thiên Chỉ Hoàn xuất hiện một không gian màu đen. Đây cũng là lối vào Động Thiên Chỉ Hoàn, nếu hướng mắt nhìn vào không gian màu đen đó thì có thể thấy đồ vật bên trong, còn nếu Động Thiên Chỉ Hoàn có giấu bảo bối gì cũng sẽ để lộ khí tức.

Song lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Động Thiên Chỉ Hoàn được mở ra, nhưng bên trong lại không có bất kỳ khí tức nào. Gương mặt Tiêu Kiếm Minh nhất thời biến sắc.

Phong Thanh Vi vẫn luôn quan sát vẻ mặt Tiêu Kiếm Minh thay đổi, thấy thế nhất thời trong lòng cũng quýnh lên, vội vàng đổ Động Thiên Chỉ Hoàn xuống khiến đồ vật bên trong cũng bị rơi ra kêu vang loảng xoảng. Rõ ràng chỉ có mười mấy viên yêu đan, bốn năm thanh phi kiếm thượng hạng, vài hũ rượu chưa mở ra cùng với mấy bình đan dược, một bình sứ trong đó ngã lăn ra, dưới đáy có khắc một chữ "Linh".

Phong Thanh Vi lần nữa nhìn về phía Tiêu Kiếm Minh, nhưng không thấy hắn ta nở bất cứ nụ cười nào. Trong lòng nàng ta cả kinh, ngồi xổm người xuống lật tung những đồ vật này lên.

"Thình thịch..."

Cũng ngay lúc này, mông nàng bỗng nhiên bị đá một cước, một mỹ nhân yểu điệu lập tức ngã sấp mặt.

Phong Thanh Vi nhất thời tức giận, quát lên.

"Ngươi dám đá ta... Muốn chết sao?"

Với thân phận và nhan sắc của nàng ta, dù đã lớn đến ngần này nhưng cũng chưa bị đánh bao giờ huống chi là bị người ta đá vào mông như thế này? Người đá nàng ta dĩ nhiên là Phương Hành, ánh mắt của hắn lạnh như băng, quát lên.

"Đây đều là bảo bối của ta, ngươi ném trên mặt đất như vậy à? Nếu như vỡ, ngươi bồi thường được hay sao?"

Hứa Linh Vân không kìm được nháy mắt một cái, nàng ta thấy được một cái bình thuốc, dưới đáy có khắc tên của mình. Nàng ta còn nhớ rõ, bình đan dược này chính là khi xưa lúc ở Linh Vân cốc, Phương Hành la hét bảo mông mình bị thương rồi đoạt lấy từ chỗ của nàng. Không ngờ đã qua ba năm, tiểu quỷ nay đã khác xưa nhưng vẫn giữ lại bình đan dược này lại còn đặt chung cùng những thứ quan trọng khác của hắn.

Phong Thanh Vi vừa thẹn vừa giận, đỏ bừng cả khuôn mặt, quát lên.

"Nếu đã tra xét thì phải tra cho rõ ràng!"

Phương Hành lạnh lùng nhìn sang Tiêu Kiếm Minh, nói.

"Được lắm vậy tra đi xem có đồ vật của ngươi không?"

Những người khác cũng không kìm nén được nhìn về phía Tiêu Kiếm Minh. Hắn ta không cần nhìn kỹ cũng biết trong này không có Tử Vụ Lan Hoa Thảo. Nếu không thì với đặc tính của linh dược này, ngay khi mở Động Thiên Chỉ Hoàn ra sẽ thấy khói tím ngất trời. Nhìn cũng rõ ràng rồi nhưng hắn ta vẫn rất khiếp sợ, mắt mở trừng nhìn một đống đồ vật này hòng muốn nhìn ra thứ gì đó.

"Tại sao tiểu quỷ này lại có nhiều yêu đan như vậy? Không phải là trộm từ chỗ Tiêu Kiếm Minh sư huynh đó chứ?"

Một người nhỏ giọng nói, chính là Thân Kiếm.

Sau khi nói xong, gã chợt phát hiện người bên cạnh cũng né xa mình một chút, vừa ngẩng đầu thì nhất thời trong lòng rùng mình. Phương Hành cười nhạt nhìn gã, ánh mắt kia không có tức giận nhưng lại làm lòng người sợ hãi.

Lúc này gã mới hiểu được tại sao người khác đều xa cách mình, bởi vì ánh mắt của tiểu quỷ này thật sự đáng sợ. Có thể nói là vì nịnh bợ Tiêu Kiếm Minh nên gã đã đắc tội với tiểu quỷ này rồi, hắn nhất định sẽ không chịu để yên cho gã.

Nếu nói tiếng xấu cũng có chỗ tốt của tiếng xấu, Phương Hành tuy danh tiếng chưa ra sao nhưng cũng cho người khác một loại ấn tượng "Người này không dễ trêu chọc". Trừ khi là tự quyết định muốn liều mạng với hắn, nếu không thà chịu chút thiệt thòi nhỏ chứ không muốn trêu chọc vào hắn. Bởi vì người khác cũng biết một khi đắc tội với tiểu quỷ này, trên căn bản chỉ có kết quả không chết không từ, đặc biệt là hắn còn rất lợi hại.

Cũng bởi vì chuyện này mà giờ đây Thân Kiếm bỗng nhiên hối hận, tại sao mình cứ phải từng bước một đối đầu với tiểu quỷ như vậy?

Lúc đầu, chẳng qua gã chỉ nghĩ muốn thay đám đệ tử Tê Hà Cốc ra mặt, tạo chút ấn tượng tốt mà thôi, dù sao kết giao với đệ tử Tê Hà Cốc sau này nếu mình còn muốn luyện đan thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Sau đó lại nghĩ đến việc nịnh bợ Tiêu Kiếm Minh nhưng giờ đây nhìn lại chỉ thấy ánh mắt của đệ tử Tê Hà Cốc nhìn gã như nhìn kẻ ngu, còn Tiêu Kiếm Minh thì hoàn toàn không thèm nhìn tới gã.

Trong lúc nhất thời, Thân Kiếm mồ hôi đầy đầu, ánh mắt vội vàng né tránh, trong lòng khẽ phát run.

Phương Hành không để ý đến tên tôm tép nhãi nhép này, chỉ suy nghĩ lúc nào tìm một cơ hội rồi một đao chém chết là được.

Hắn nhìn về phía Tiêu Kiếm Minh, cười hì hì nói.

"Tiêu sư huynh, ngươi đã tìm ra chưa thế?"

Tiêu Kiếm Minh thu lại ánh mắt, gương mặt bình tĩnh, lạnh giọng nói.

"Rốt cuộc ngươi giấu nó ở đâu?"

Đương nhiên câu nói kia chính là đang thừa nhận hắn ta không tìm thấy đồ của mình.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Hành bỗng nhiên đỏ bừng, giống như là vô cùng xấu hổ, "vù" một tiếng vung lên đại đao ra, quát lên.

"Tiêu Kiếm Minh, ngươi là con ô quy khốn kiếp, thật sự nghĩ tiểu gia sợ ngươi phải không? Ta đã nói rõ ràng cho ngươi biết, đồ của ngươi bị đại yêu Trúc Cơ Kỳ lấy đi, ngươi không dám đuổi theo nó thì cũng không nên nghi ngờ đổ oan cho ta! Bây giờ lục soát ta cũng để cho ngươi lục soát rồi, đồ vật không tìm được ngươi còn dám vu oan cho ta ư? Ta chửi tổ tông mười tám đời nhà ngươi, cảm giác tiểu gia dễ bắt nạt hay sao?"

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông quả thực sợ tè ra quần, đồng loạt lui về phía sau bốn năm trượng, sợ máu tươi bắn trúng người mình.

Tiêu Kiếm Minh là ai?

Hắn ta là đại sư huynh của Phụng Thiên Điện, là đệ tử chân truyền đứng đầu Thanh Vân Tông, là cháu của trưởng lão truyền pháp Tiêu Sơn Hà của Sơn Hà Cốc.

Thân phận của hắn ta còn tôn quý hơn chấp sự trưởng lão bình thường thậm chí nói hắn ta chỉ xếp dưới Tông chủ và tứ đại truyền pháp trưởng lão cũng không phải nói ngoa. Nhưng hôm nay, tiểu quỷ này chỉ vào mũi của hắn ta muốn chửi tổ tông mười tám đời nhà hắn ta?

Giờ khắc này, ánh mắt Tiêu Kiếm Minh cũng lạnh lẽo, sát khí bắn ra.

Trong lúc nhất thời, hắn ta muốn lập tức chém chết tiểu quỷ này bởi vì từ trước cho tới giờ hắn ta chưa từng bị ai chửi mắng như vậy!

Từ lúc tu hành tới nay, dù là sư trưởng cũng sẽ đối xử khách sáo với hắn ta, hay là thúc thúc cũng vô cùng thương yêu chưa từng nói nặng câu nào. Mà với thực lực của mình, hắn ta không có đối thủ chân chính nào.

Nhưng hôm nay, tên tiểu quỷ này lại dám mắng chửi hắn ta trước mặt nhiều người như vậy!

Trong lúc tức giận, Tiêu Kiếm Minh thậm chí cảm giác có chút kinh ngạc!

Chuyện này rất khó tin!

Đón gặp ánh mắt tràn đầy sát khí của Tiêu Kiếm Minh, Phương Hành cũng nhìn thẳng, sát khí dường như còn lớn hơn so với hắn ta. Hứa Linh Vân đột nhiên lách mình đứng chắn giữa bọn họ, nàng ta nắm một tấm ngọc phù trong tay, nói với Tiêu Kiếm Minh.

"Tiêu sư huynh, trước lúc ngươi làm việc tốt nhất nên suy nghĩ kỹ càng chút ít. Mặc dù không phải là đối thủ của ngươi nhưng ta cũng là đệ tử chân truyền, có quyền truyền tin trực tiếp cho Tông chủ. Nếu hôm nay ngươi dám ra tay, ta chắc chắn sẽ ngăn cản. Cho dù không cản được cũng sẽ bẩm báo chuyện này lại cho Tông chủ!”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...