Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 151: Ngự Linh Ngự Thú Quyết
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đây vốn là Thanh Điểu trưởng lão âm thầm nhắc nhở Tiểu Man để cho nàng cẩn thận hỏi thăm, nhưng nàng lại trực tiếp nói với Phương Hành.
Sau khi phát hiện Thanh Điểu trưởng lão không thật sự cấm túc Tiểu Man, Phương Hành cũng đã đoán được. Hắn thấy lão đạo cô này nhọc lòng như vậy, vừa lấy an toàn của Hứa Linh Vân uy hiếp vừa ra ám hiệu để Tiểu Man tới làm mật thám, không khỏi cười lạnh trong bụng, nói: "Nếu bà ta hỏi, ngươi cứ nói quả thật là có để bà ta thưởng ngươi nhiều hơn. Đợi ngươi lấy đủ ban thưởng rồi, ta cho bà ta thì có làm sao?"
Tiểu Man nghe vậy cười nói: "Vậy cũng được nhưng mà thiếu gia không khó xử chứ?"
Phương Hành thở dài, vỗ vỗ đầu nhỏ của Tiểu Man nói: "Ai bảo nha đầu ngươi ở trong tay người ta chứ? Tạm thời nhịn một chút vậy, đợi đến khi ta chém chết Tiêu Kiếm Minh sẽ lập tức cao bay xa chạy, đến lúc đó cũng không cần chịu uất ức nữa!"
Trong đôi mắt Tiểu Man hiện ra vẻ mong đợi, một lát sau, nói: "Đến lúc đó thiếu gia nhất định phải mang theo nô tỳ đấy nhé."
Phương Hành cười ha ha, đáp: "Yên tâm, nhất định mang theo!"
Tiểu Man lúc này mới khẽ gật đầu một cái, mang theo linh dược luyện chế thất trọng Phá Giai Đan rời đi. Nhưng mới vừa đi chưa tới một nén hương lại quay trở lại, trong tay đang véo tai của một người. Người kia mập mạp vô cùng, chắc hẳn cũng phải hơn một trăm năm mươi kí trông y như một quả cầu, đạo bào căng phình. Y bị Tiểu Man kéo tai cũng không dám phản kháng, ui da kêu la không ngừng.
"Thiếu gia, nô tỳ mới đi ra thì thấy người này ở ngoài cốc bịn rịn không rời, cũng không biết là có ý xấu gì!"
Tiểu Man tức giận nói, tên Bàn Tử này thấy nàng thì lập tức trốn tránh, nàng nghĩ y ắt hẳn không phải là người tốt.
Phương Hành vừa thấy đã cười, nói: "Bàn Tử chết bầm, sao huynh lại tới đây?"
Thì ra tên Bàn Tử này không phải ai khác, chính là 'Bàn đạo nhân' bốn năm không gặp, Dư Tam Lưỡng.
"Thiếu gia, ngài biết y ư?" Tiểu Man có chút kinh ngạc.
Phương Hành nở nụ cười, nói: "Dĩ nhiên, đây là Trư sư huynh, bạn tốt của ta!"
Tiểu Man vội vàng buông lỏng tay, cung kính vén áo thi lễ, nói: "Trư thiếu gia, Tiểu Man đã quá đường đột rồi!"
'Bàn đạo nhân' sợ hết hồn, chân tay luống cuống, liên tục khoát tay lại không dám đụng vào thân thể Tiểu Man, gấp đến độ vò đầu bứt tai, luôn miệng nói: "Ai da ai da, không cần không cần, ta nhận không nổi... Ta họ Dư, không phải họ Trư... Ngươi... Ngươi chính là thiên kiêu của Tê Hà Cốc. Lần trước Thanh Điểu trưởng lão giảng đạo, ta đã thấy ngươi một lần, hành lễ với ta như vậy. Điều này cũng... Điều này thất lễ quá..."
Tiểu Man cười hì hì, nói: "Ngươi là bằng hữu của thiếu gia, ta là nha hoàn của thiếu gia, hành lễ cũng là phải đạo!"
'Bàn đạo nhân' lại càng quẫn bách, nhìn về phía Phương Hành với ánh mắt cầu cứu.
Phương Hành cười nói: "Ta ở tông môn chỉ có một người bằng hữu thôi, ngươi cũng không cần khách khí nữa. Bàn Tử chết bầm, huynh mau giải thích đàng hoàng, mới vừa rồi núp ở ngoài cốc làm gì? Nếu không tiểu gia ta đánh huynh một trận rồi nói tiếp!"
'Bàn đạo nhân' thấy Phương Hành cười hì hì trước sau như một tức giận mắng y, cuối cùng mới yên tâm, thở dài nói: "Không phải lo là đệ trở thành đệ tử chân truyền rồi sẽ có chút... Có chút gì kia chứ sao... Phương sư đệ, đệ không có tỏ vẻ như chân truyền, thật tốt quá..."
Thì ra là, Phương Hành mới vừa trở về, 'Bàn đạo nhân' đang bế quan tu luyện nên cũng không biết. Đợi đến khi y xuất quan nghe nói chuyện của Phương Hành thì hắn cũng đã đi Loạn Hoang sơn rồi. Đợi đến khi Phương Hành trở lại, mặc dù y có cơ hội tới bái phỏng nhưng Phương Hành đã trở thành đệ tử chân truyền thứ ba của Thanh Vân Tông, thân phận tôn quý, 'Bàn đạo nhân' có chút thấp thỏm trong lòng sợ tự rước lấy nhục mới không dám tới đây.
Hôm nay cũng vì bị một chuyện ép cho không thể không đến, nhưng trong bụng vẫn có chút lo lắng nên mới nấn ná cả nửa ngày ngoài cửa cốc, trước sau không dám bước vào. Sau đó bị Tiểu Man nhìn thấy, mới kéo tai lôi y đi vào.
Thật ra Tiểu Man cũng nhớ tới y từng đá Phương Hành một cước ở cửa sơn môn, nên lúc nãy mới cho rằng y không phải là người tốt.
"Huynh đệ nhà mình cả, làm giá cái chó gì. Có phải là huynh có chuyện gì hay không, nói mau!"
Phương Hành nhìn thấu tên Bàn Tử đang ấp a ấp úng, tựa như có cái gì khó nói, quyết định trực tiếp đặt câu hỏi.
'Bàn đạo nhân' vừa nghe Phương Hành đặt câu hỏi, sắc mặt lại càng đỏ đến tận tai, có chút khó xử nhìn Tiểu Man một cái. Tiểu Man cũng cực kỳ thông minh, thấy thế liền mỉm cười rời đi để cho bọn họ tiện nói chuyện. 'Bàn đạo nhân' lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt đưa đám nói với Phương Hành: "Phương sư đệ, ta tới tìm đệ cũng không phải đặc biệt vì chuyện này... Mặc dù đúng là có việc..."
Phương Hành trực tiếp ngoắc bảo: "Đi vào nói!"
Vừa nói lại gọi hai tên đệ tử ngoại môn trông chừng mình tới đây, ném cho bọn họ một viên linh thạch để bọn họ đi mua chút ít rượu thịt. Hai tên đệ tử ngoại môn này đương nhiên vô cùng vui mừng, vội vàng chạy đi quả thực như người hầu vậy. 'Bàn đạo nhân' nhìn thấy Phương Hành vẫn như xưa, trong lòng phóng khoáng dẹp hết câu nệ, đi theo Phương Hành tiến vào lầu các ngồi xuống.
Mà Phương Hành ở bên cạnh quan sát, cũng phát hiện tu vi của 'Bàn đạo nhân' hôm nay đã đạt đến Linh Động tứ trọng sơ giai, với tư chất của y cũng coi như là không tệ. Xem ra chút ít tài nguyên hắn để lại cho y khi xưa cũng không bị uổng phí.
"Phương sư đệ à, đệ làm như vậy, Dư Tam Lưỡng ta xem như thành người nổi tiếng trong tông môn rồi..."
'Bàn đạo nhân' ngồi xuống, thở ngắn than dài.
"Người nổi tiếng? Chuyện gì xảy ra?"
Phương Hành cười nói.
'Bàn đạo nhân' cười khổ nói: "Đệ còn không biết sao? Hiện tại tông môn có hai người nổi tiếng nhất, một người là Phong Thanh Vi trộm quần lót, một cái chính là Dư Tam Lưỡng chuyên bắt cóc..."
Phương Hành nghe vậy, nhất thời ôm bụng cười to.
Hỏi ra mới biết được, thì ra là đệ tử tông môn lịch luyện lần này kết thúc đương nhiên có không ít đệ tử nói đến chuyện lịch luyện. Chuyện bị lưu truyền khiến người ta bàn tán hăng say nhất chính là Phong Thanh Vi trộm quần lót của Phương Hành và chuyện Phương Hành bắt cóc tiểu sư muội của Bách Thú Tông, Phong Thanh Vi hôm nay đã xấu hổ cả nửa tháng không dám rời cốc một bước mà Dư Tam Lưỡng cũng danh tiếng đại chấn, trở thành người nổi tiếng.
"Nếu chỉ là như vậy cũng cũng thôi, mấu chốt là... Phương sư đệ, đệ mau cứu ta với."
Dư Tam Lưỡng nói tới đây, mặt lại nhăn nhó.
"Sao? Còn có người bắt nạt huynh ư?"
Phương Hành mặt mày trợn lên, thoạt nhìn có chút sát khí.
Dư Tam Lưỡng liên tục khoát tay, nói: "Thật sự không có, chỉ là chuyện của bản thân ta thôi. Hiện tại chuyện Phương sư đệ ngươi cùng Tiêu Kiếm Minh sư huynh kết ân oán sống chết đã làm cho dư luận xôn xao. Người khác cũng biết ta và đệ quan hệ không tệ, lại đúng lúc ba tháng trước ta đã tiến vào nội môn vừa khéo chọn ngay tu luyện Sơn Hà Khiên Dẫn Quyết... Đệ nói ta đây..."
Phương Hành nhất thời tỉnh ngộ, thì ra ba tháng trước Dư Tam Lưỡng mới vừa tiến vào nội môn. Theo như quy củ tiến vào nội môn thì phải lựa chọn một trong ngũ pháp Thanh Vân để tu luyện, mà tên Bàn Tử chết bầm này thật khéo lại lựa ngay Sơn Hà Khiên Dẫn Quyết. Cũng có nghĩa khi y tu luyện pháp quyết này đến tiểu thành sẽ phải vào Sơn Hà Cốc tiếp tục tu luyện, mà thù oán của Phương Hành cùng Tiêu Kiếm Minh, Phong Thanh Vi đã làm cho mọi người đều biết. Tên này sợ quá mới liên tục không ngừng chạy đến chỗ Phương Hành để van xin cầu cứu.
Nghĩ đến quan hệ của y với Phương Hành, nếu vào Sơn Hà Cốc chẳng phải sẽ bị người ta lột hai lớp da luôn sao!
Phương Hành nhướng mày, nói: "Chuyện này đúng là vấn đề, bây giờ huynh muốn làm sao?"
Dư Tam Lưỡng vẻ mặt đau khổ nói: "Theo lý thuyết, lựa chọn ngũ pháp Thanh Vân rồi, trừ phi tu luyện đến cảnh giới nhất định nếu không thì không cho phép tu luyện những pháp quyết khác. Ta muốn xin đệ nói một câu với Đoán Chân Cốc, để cho ta đổi sang tu luyện Thanh Viêm Đoán Chân Quyết."
Phương Hành cười nói: "Chuyện này cũng không phiền phức, ta nói một tiếng với Đoán Chân Cốc là được!"
Ở trong lòng hắn, chuyện này quả thật không lớn, không cần nói với Thiết Như Cuồng, tìm Ngô Tương Đồng nói một tiếng cũng được.
'Bàn đạo nhân' nghe câu trả lời của Phương Hành, trong lòng cũng bình tĩnh hơn, thêm nữa mấy người kia cũng đã mua rượu thịt về, y bèn cùng Phương Hành nâng cốc vui vẻ mở miệng hàn huyên. Ba năm không gặp đương nhiên có rất nhiều chuyện muốn nói, chẳng qua nói gần nói xa chẳng qua đều là những lời cảm kích đối với Phương Hành. Y có thể từ củi mục ngoại môn năm ấy đặt chân vào nội môn hôm nay đều nhờ cả vào số tài nguyên mà Phương Hành đã tặng năm đó.
Một phen chè chén, cho đến khi màn đêm buông xuống 'Bàn đạo nhân' mới cáo từ. Phương Hành suy nghĩ một chút, nửa năm sau có lẽ hắn sẽ phải rời Thanh Vân Tông rồi, cơ hội gặp lại tên Bàn Tử này có lẽ không nhiều. Hắn gọi y lại, lấy ba mươi viên linh thạch trung phẩm ra, lại tiện tay thêm vào chút ít thứ vụn vặt hắn không cần tới, bỏ hết vào một túi trữ vật đoạt được từ Bách Thú Tông rồi kín đáo đưa cho y.
'Bàn đạo nhân' ngượng ngùng nhưng Phương Hành trực tiếp phất tay để cho y rời đi nên cuối cùng đành nhận lấy.
"Ai, thật là nghĩ sai thì hỏng hết."
'Bàn đạo nhân' đi ở trên sơn đạo, còn khẽ thở dài.
Nhớ đến ngày đó, chính mình nếu không phải đầu óc ngu xuẩn đã lâu của bản thân nhạy bén suy ngẫm, nhìn ra tiền đồ của tiểu quỷ này rồi kết làm bằng hữu với hắn, sợ rằng cho tới hôm nay y vẫn chỉ là tên đệ tử ngoại môn Tạp Ti Giám không hề nổi bật, lấy đâu ra thân phận đệ tử nội môn như bây giờ?
Than ngắn thở dài vừa cảm giác hơi rượu dâng trào, y bèn ngồi xuống dưới tán cây tùng ở ven đường, lấy ra túi trữ vật mà Phương Hành đưa cho.
Mở ra vừa nhìn, sắc tím của mớ linh thạch trung phẩm ẩn chứa bên trong nhất thời làm chói mắt y. Y cũng không ngờ rằng, Phương Hành thoáng cái đã cho y nhiều linh thạch như vậy, phút chốc hết hồn đến gần tỉnh rượu. Vội vàng xem xét lại trong túi còn có phi kiếm trung phẩm, các loại đan dược cũng không thiếu, đều là những thứ tốt hiếm thấy trong nội môn, trong lòng y nhất thời kích động.
"Phương sư đệ hào phóng thật."
'Bàn đạo nhân' lẩm bẩm tự nói, đột nhiên phát hiện còn có một cuốn sách nhỏ màu vàng nhạt nằm dưới đáy túi trữ vật. Y lấy ra ngoài, ghé vào dưới ánh trăng vừa nhìn lại thấy hóa ra là một quyển công quyết tu luyện, tên sách rõ ràng là Ngự Linh Ngự Thú Quyết.
"Hả? Chẳng lẽ đây là công quyết Phương sư đệ chuẩn bị cho ta?"
'Bàn đạo nhân' mở ra một tờ cẩn thận đọc lên, càng đọc lại càng mê mẩn, dần dần quên mất thời gian.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook