Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 152: Giá Y Quyết

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Một tháng sau, Tiểu Man đưa cho Phương Hành một lọ Linh Động thất trọng Phá Giai Đan đã được luyện chế thành công, nha đầu này sau khi luyện hỏng hết bốn lò đan, cuối cùng cũng đã luyện thành công được một lò, vô cùng vui mừng khoe thành tích với Phương Hành, bấy giờ Phương Hành cũng đúng lúc cần dùng Phá Giai Đan, trong lòng cũng rất mừng, hôn một cái thật kêu lên mặt Tiểu Man, rồi cho nàng mang thêm vài phần về luyện chế.

Thế nhưng Tiểu Man cũng mang đến một vài tin xấu, đó là Thanh Điểu trưởng lão lại giao cho nàng nhiệm vụ khác, chính là dò thăm thứ Phương Hành có được rốt cuộc là công quyết gì, rồi thử xem có thể học lỏm được hay không. Đối với sự sắp đặt này của Thanh Điểu trưởng lão, Phương Hành sớm đã đoán được rồi.

Hắn đã chuẩn bị một bộ pháp quyết cho Thanh Điểu trưởng lão, nhưng không vội tiết lộ ra, mà chỉ dùng để nhử Thanh Điểu trưởng lão mà thôi, lão đạo cô này đã muốn hắn làm theo ý mình, mà còn dùng phương thức hắn vô cùng ghét, thì đương nhiên phải chơi bà ta một vố mới được, dù sao người nóng lòng không phải là mình, hơn nữa mình kì kèo càng lâu, Tiểu Man được thưởng cũng càng nhiều.

Cứ thế kéo được chừng hai tháng, cảm thấy cũng đến lúc rồi, Phương Hành mới rỉ tai với Tiểu Man một phen, để cho nàng về truyền lời.

Sau khi Tiểu Man rời đi, chẳng tới nửa canh giờ, đã thấy Thanh Điểu trưởng lão lướt mây bay đến, gương mặt không chút cảm xúc như xưa, sâu trong ánh mắt lại có một tia vui mừng không giấu được, đi đến trước mặt Phương Hành, xua tan mây xanh dưới chân, hững hờ nói: "Ta nghe Tiểu Man nói, ngươi vẫn lo rằng đến lúc đó Linh Vân không phải là đối thủ của Tiêu Kiếm Minh nên chuẩn bị dâng lên một đạo huyền quyết ư?"

Phương Hành làm bộ như rất khó xử, thở dài, nói: "Đúng vậy, đây cũng là pháp môn ban đầu mà Bạch sư thúc tổ truyền cho ta, hắn từng dặn dò ta, rằng ta không thể tùy tiện truyền cho người ngoài. Nhưng mà Linh Vân sư tỷ đối xử với ta rất tốt, ta thật sự không đành lòng nhìn nàng bị tên khốn kiếp Tiêu Kiếm Minh đoạt đi hy vọng Trúc Cơ, cho nên quyết định dâng lên, mong có thể giúp nàng một tay..."

Ánh mắt Thanh Điểu trưởng lão càng thêm sáng ngời, khóe miệng mỉm cười, bà ta nói: "Ngươi đã chịu dâng ra pháp quyết này, thì tất nhiên nàng càng có cơ hội thắng hơn rồi!"

Phương Hành cúi đầu, dùng mũi chân đá hòn đá nhỏ trên đất, im lặng không nói gì.

Thanh Điểu trưởng lão có hơi sốt ruột, nhưng nghĩ lại, khóe miệng tức thì nở một nụ cười lạnh, giọng lại vô cùng ôn hòa, nói: "Đúng rồi, trước đó không lâu ta luyện được một lò đan, vốn dùng để Linh Vân tăng tu vi, nó cũng giúp được đôi chút cho tu hành của người có cảnh giới như ngươi, bây giờ còn lại mấy viên cho ngươi đó, sau này ngươi cần gì, có thể mở miệng nói với ta!"

Nói rồi bắn ra một bình sứ nhỏ, Phương Hành lập tức mừng rỡ đón lấy, mở nút lọ nhìn qua một cái, nhưng lại thấy ba viên Yêu Linh Đan bát giai, lòng liền oán thầm lão bà này quá hẹp hòi, tuy thế vẫn thu nó vào túi trữ vật.

"Thanh Điểu trưởng lão ngài đối với Linh Vân sư tỷ tốt như vậy, đúng là một sư tôn tốt..."

Phương Hành nịnh bợ, giống như là hạ quyết tâm, cẩn thận lấy quyển ngọc sách ra, hai tay dâng lên.

"Mấy ngày vừa qua, ta đã ghi hết huyền quyết vào ngọc sách này..."

Lời còn chưa nói xong, trong tay đã trống không, ngọc sách đã bị Thanh Điểu trưởng lão lấy đi.

Ngay trước mặt Phương Hành, Thanh Điểu trưởng lão lật ngọc sách dò xem, phát hiện bên trong quả thật đều là pháp môn về tẩy luyện linh khí, ngưng thể rắn phách, trong lòng lập tức cực kỳ vui mừng, cố nén cảm xúc nói với Phương Hành vài câu, gấp rút đạp mây bay đi, đương nhiên để về cốc nghiên cứu pháp môn này, dáng vể gấp gáp của nàng khiến Phương Hành thầm lên án, lòng tôn kính đối với tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng tan thành mây khói.

"Hừ, chẳng phải là do ngươi giả vờ đối xử tốt với Linh Vân sư tỷ để ép ta giao ra huyền quyết sao? Cứ xem từ từ đi, đó là huyền huyết thích hợp để tặng ngươi mà ta đây phải vắt óc suy nghĩ cả ba ngày ba đêm mới nghĩ ra đó nha..."

Cười khà khà, Phương Hành hừ một cái về hướng Thanh Điểu trưởng lão bay đi, xoay người tiến vào lầu các.

Hắn tin rằng sau khi trải qua lần này, Thanh Điểu trưởng lão sẽ chẳng quấn lấy mình nữa đâu. Hắn cũng tin rằng, Thanh Điểu ra vẻ đạo mạo này chắc chắn sẽ bị đạo huyền quyết nọ tặng cho một cái tát, xem như trút cơn tức của mình.

Chuyện quả thật như Phương Hành nghĩ, sau khi Thanh Điểu trưởng lão trở về Tê Hà cốc, lập tức bế quan, lấy ngọc phù ra tìm hiểu thật kỹ càng, lúc đầu bà ta nghi là có điều gian dối, đầu tiên là cân nhắc tính thật hư của công quyết này một phen, rất nhanh đã nhận ra công quyết này chắc chắn là thật, hơn nữa rất huyền ảo, cao hơn pháp quyết rất nhiều, chính là huyền quyết không thể nào sai được, lòng nghi ngờ lập tức biến mất, nét mặt mừng rỡ bắt đầu nghiên cứu.

Thế nhưng, bế quan hết ba ngày, đến khi bà ta hoàn toàn hiểu rõ cách dùng huyền quyết nọ, thì nét mặt lại lập tức trở nên chán nản. Toàn bộ niềm vui mừng đều tan biến, lòng đầy buồn rầu thất vọng. Bởi vì bà ta phát hiện, huyền quyết này rõ ràng là một loại "Giá Y Quyết".

Ý nghĩa đúng như tên của nó, chính là công quyết để làm giá y cho người khác.

Nói đơn giản hơn, loại huyền quyết này vốn không dùng để bản thân tu hành, mà là một loại pháp môn giúp người thuộc cảnh giới Linh Động tẩy luyện linh khí, mà yêu cầu để thi triển loại pháp quyết này chính là một người tu hành có tu vi thâm hậu, khi mà thọ nguyên không còn nhiều thì sẽ tu luyện đạo huyền quyết này, rồi sau đó chọn ra một vị hậu bối, tiêu hao tu vi bản thân để giúp hậu bối này tẩy luyện linh khí, rèn luyện cơ thể...

"Khó trách... Bạch sư thúc tổ nhanh như vậy đã bế tử quan, thì ra là hắn đã thi triển Giá Y Quyết cho tiểu quỷ này..."

Gương mặt Thanh Điểu trưởng lão chán nản, thất vọng tràn trề, và cũng hơi tức giận.

Lên kế hoạch hết ba tháng, thế mà chỉ đổi lấy một đạo huyền quyết vô dụng với bản thân, thật khiến bà ta buồn bực.

Huyền quyết này quả thật là có tác dụng đối với Hứa Linh Vân, chỉ cần mình chịu hao tổn tu vi, nếu dùng pháp quyết này tẩy luyện linh khí cho nàng ta, Hứa Linh Vân quả thật có thể đạt tới căn cơ như Phương Hành, đánh với Tiêu Kiếm Minh một trận cũng không phải không có cơ hội thắng, nhưng mà... Bản thân cũng chẳng khờ đâu, cho dù Hứa Linh Vân được mình sủng ái, nhưng cũng không tới mức phải hao tổn tu vi của mình để thi triển Giá Y Quyết cho nàng đâu nhỉ?

Đừng nói chi mình, dù là Tiêu Sơn Hà thì cũng không chịu giúp Tiêu Kiếm Minh như vậy.

Dù sao mình và Tiêu Sơn Hà, đều là người còn hy vọng Kết Đan, thi triển pháp quyết này chính là cắt đứt hy vọng Kết Đan. Ngoài thất vọng ra, Thanh Điểu trưởng lão cũng có hơi lúng túng.

Bản thân luôn miệng nói với tiểu quỷ Phương Hành, đòi lấy pháp quyết này là để giúp Hứa Linh Vân, kết quả tên tiểu quỷ này thật sự đưa pháp quyết cho mình, nếu mình không thi triển, thì chẳng phải là nuốt lời với tiểu quỷ này sao?

Nghĩ tới đây, Thanh Điểu trưởng lão bỗng nhiên không muốn gặp lại Phương Hành lần nào nữa.

**

"Ta đẩy rồi đó..."

"Đẩy đi..."

Tại thác nước cao trăm trượng, Kim Ô giương cánh bay giữa không trung, bên mép thác nước, những khối đá khổng lồ nặng từ một ngàn cân tới sáu bảy ngàn cân xếp thành một bãi, ắt là không dưới ba mươi viên, tất cả đều được chất một cách cẩn thận tại bên cạnh thác nước, và cùng với cuộc đối thoại của Kim Ô cùng với Phương Hành đứng ở dưới thác nước, Kim Ô "vút" vỗ ra một cánh, rầm một tiếng, lực vỗ tạo ra hai cơn gió lốc, sức mạnh kinh người.

Ầm ầm ầm, mấy chục khối đá khổng lồ bị gió lốc thúc đẩy, tất cả đều rơi xuống cùng với thác nước cuồn cuộn.

"Thập Vạn Bát Thiên Kiếm..."

Phương Hành kêu to, đôi cánh vàng sau lưng tựa như thật vung ra “soạt” một tiếng, dưới nắng mặt trời ánh vàng chói mắt, sau khi tung hai cánh ra, hắn ngược dòng nước mà bay lên, rẽ dòng nước thành từng bọt nước chói loá, hắn tăng tốc độ rất nhanh, trong chớp mắt đã bay hơn ba mươi trượng, những viên đá bên trên cũng cuồn cuộn rơi xuống lẫn trong thác nước.

"Xoẹt xoẹt xoẹt..."

Phương Hành chợt xoay tròn, đôi cánh vàng trên đầu hắn cuốn lại, tựa như một tấm khiên vàng lấp lánh ánh sáng. Mà trên tấm khiên bắn ra rất nhiều kiếm quang, tiếng xé gió không ngớt, mỗi một đạo kiếm quang đều đón lấy một khối đá khổng lồ, gần như không có trở ngại gì, khối đá bị bổ thành hai nửa, biến thành hàng nghìn đá vụn rơi xuống như trút mưa.

Sau đó đôi cánh trên đầu Phương Hành xoắn lại, toàn bộ đá vụn đều bị bóp vụn hơn nữa, đồng thời bị quét bay đi.

"Phù..."

Toàn bộ đá xanh đều đã vỡ vụn, Phương Hành cũng chợt bước từ trong thác nước ra, đôi cánh tung ra, lơ lửng giữa không trung.

"Được lắm đó..."

Kim Ô chậm rãi bay đến, trong đôi mắt hiện rõ nét kinh ngạc.

Cho dù ba tháng qua, nó vẫn tu luyện cùng Phương Hành, nhưng vẫn kinh ngạc với tốc độ tiến bộ cực nhanh của Phương Hành.

"Ha ha, hai ngày trước ta đã dùng phá giai thất trọng do Tiểu Man luyện chế, tu vi đột phá đến Linh Động thất trọng, lượng linh khí tăng lên gấp ba, tu luyện Thập Vạn Bát Thiên Kiếm vốn cực kỳ hao phí linh khí cũng dễ dàng hơn nhiều, nhưng mà hiện giờ ngay cả tiểu thành cũng chưa đạt tới, dựa theo những gì ghi lại trong huyền quyết, phải cùng lúc khống chế chín mươi chín đạo kiếm quang mới được xem là tiểu thành, cùng lúc khống chế một trăm ngàn đạo kiếm quang mới được xem là đại thành..."

Đôi cánh vàng của Phương Hành vỗ một cái, cơ thể di chuyển, đáp lên lưng Kim Ô, đồng thời còn lẩm bẩm trong miệng.

Hắn tu luyện huyền quyết yêu tộc này, không những vừa tấn công vừa phòng thủ, còn có thể giúp hắn bay trên trời cao trong khoảng thời gian ngắn, chỉ là nó cực kỳ tiêu hao linh khí, với tu vi bây giờ của hắn, dốc hết sức để bay thì cũng chỉ có thể duy trì trong khoảng thời gian một nén hương mà thôi.

"Một trăm ngàn đạo kiếm quang? E là cảnh giới Kim Đan mới đạt được đấy?"

Kim Ô chép miệng, cảm thấy yêu cầu của Phương Hành quá cao.

Từ chỉ có thể nắm vững một đạo kiếm quang chân thật, đến hiện tại có thể cùng lúc khống chế ba mươi sáu đạo kiếm quang, đã là sự tiến bộ đáng kinh ngạc.

"Thực lực vĩnh viễn không có ai chê mạnh cả, ta dự tính trong thời hạn nửa năm, tu luyện tới chín mươi chín đạo kiếm quang!"

Phương Hành mở hồ lô ra, uống một ngụm linh tửu, nói một cách kiên cường.

"Chín mươi chín đạo? Không dễ dàng đâu đó... Ngươi vừa uống rượu à? Cho ta một ngụm với!"

Kim Ô nghiêng đầu qua, há to mồm đợi Phương Hành cho nó một ngụm.

Phương Hành buồn chẳng muốn nói, hai tháng trước kể từ khi Kim Ô phát hiện linh tửu trong hồ lô của mình, ấy mà cũng nghiện luôn, chỉ cần mình uống thì chắc chắn sẽ mặt dày tới đòi hỏi, chẳng biết nó sao mà tiêu hóa... Lại nhớ đến việc tên này từng trực tiếp nuốt hai mảnh rưỡi Tử Vụ Hoa Lan Thảo, ắt hẳn nó cũng có một vài bí mật, hơn nữa có hơn phân nửa là liên quan đến Thú Vương Đỉnh.

Tu luyện xong xuôi, cảm thấy linh khí thiếu hụt, trong bụng cồn cào, Kim Ô tiến vào trong núi rừng, bắt một con dê vàng, Phương Hành bèn ngồi xổm bên cạnh thác nước giết dê, mổ ngực rạch bụng, lột da chặt khúc, sau đó để lên lửa nướng, mắt Kim Ô sáng rực, ngồi xổm ở một bên, hai người bọn họ thường xuyên làm thịt như vậy mỗi khi tu luyện xong, nó đã thành thói quen rồi.

Tay nghề của Phương Hành không tồi, sớm đã vỗ béo Kim Ô.

Không lâu sau, thịt dê đã nướng đến chảy mỡ, mùi thơm lan ra bốn phía, Phương Hành dùng đoản đao cắt lấy hai miếng, chia ra cùng Kim Ô ăn, sau khi tu luyện xong, ăn thịt nướng, uống vài hớp linh tửu, cảm giác này thiệt là thoải mái quá đi.

"Không bái Phật tổ không kính thần, tam thiên đại đạo yêu hồng trần. Đến miền cực lạc quay đầu lại, linh tê chẳng bằng vàng bạc thật..."

Đúng lúc hai người đang ăn uống thoải mái, ở nơi xa trong rừng, có một tăng nhân gầy gò vừa xướng phật dao vừa bước đến.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...