Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 156: Vì sao lại tát ngươi?

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lại nói sau khi Phương Hành hóng chuyện xong, vừa thảo luận với Kim Ô nếu bắt cóc người trong ngọc liễn thì được xem là có chí lớn hay là không biết tự lượng sức mình, vừa bay đến Tiềm Long Cốc, thế nhưng khi bay ngang Tê Hà Cốc, chợt nhớ ra Tiểu Man đã lâu rồi không đến tìm mình, chắc là nàng bị Thanh Điểu trưởng lão quản nghiêm lắm, bấy giờ Thanh Điểu trưởng lão tiếp khách ở chủ phong, bản thân cũng nhân lúc đi gặp Tiểu Man một phen.

Nghĩ vậy bèn bay sà xuống, nghênh ngang muốn vào Tê Hà Cốc, nhưng còn chưa đến gần cửa cốc, thì chợt thấy Tiểu Man vẻ mặt không vui đi từ nơi không xa tới, bên cạnh nàng còn có một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đi theo, luôn miệng nói không ngừng, Tiểu Man trông có vẻ không vui, gần như là chạy bước nhỏ, chỉ do tốc độ của thiếu niên kia rất nhanh nên dễ dàng bám sát sau nàng.

"Ngươi đừng làm phiền ta nữa, ta không nói cho ngươi biết tên ta là gì đâu, chọc ta nữa sẽ bảo thiếu gia đánh ngươi đó!"

Tiểu Man bị ép phát bực, ngừng bước hù dọa thiếu niên kia.

Thiếu niên kia nở nụ cười, khoanh hai tay, ngạo nghễ nói: "Xem tu vi của ngươi thì hình như không phải là hạ nhân, trong Thanh Vân Tông lại có ai có thể làm thiếu gia của ngươi chứ? Nói cho ta biết thiếu gia của ngươi là ai, để ta tự đi tìm hắn, bãi bỏ nô tịch của ngươi!"

Tiểu Man tức giận vô cùng, vốn định nói tên Phương Hành ra, nhưng nghĩ lại, Phương Hành đã có kế hoạch giết Tiêu Kiếm Minh, lúc này không nên kiếm chuyện, bèn không chịu nói nữa, chỉ nói: "Ta là đệ tử Tê Hà Cốc, coi chừng Linh Vân sư tỷ đến trách tội ngươi!"

Thiếu niên kia cười lạnh nói: "E là Linh Vân sư tỷ cũng không kiếm chuyện với ta được, nói thật cho ngươi biết, ta là đệ tử thứ tư của Phụng Thiên Điện - Vũ Kiệt, cả tông môn trừ Tiêu Kiếm Minh sư huynh, không ai quản được ta, ngươi chớ vội nổi giận, không phải là ta muốn bám lấy ngươi, chỉ muốn hỏi tên của ngươi mà thôi. Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ đi ngay lập tức, tuyệt đối  không nói thêm lời nào, ngươi cảm thấy thế nào?"

"Ngươi đẹp trai lắm sao? Tại sao phải nói cho ngươi biết chớ?"

Tiểu Man tức giận dậm chân, xoay người bỏ chạy.

Thiếu niên kia bỗng xoay người di chuyển, cản trước người Tiểu Man, vươn hai cánh tay, cười nói: "Ta không đồng ý thì ngươi sao mà đi được!"

Tiểu Man tức phát điên, Phương Hành lại càng nổi điên hơn.

"Con mẹ nó, dám bắt nhạt nha hoàn của ta. Lão Kim, làm thịt hắn ta!"

Kim Ô vốn là kẻ chỉ sợ không có chuyện để hóng, cười to nói: "Dám khi dễ nha hoàn của ta, làm thịt hắn!"

Phương Hành lập tức trợn mắt: "Nha hoàn của ta, đâu phải là của ngươi đâu!"

Kim Ô cũng chẳng quan tâm, tung bay hai cánh lướt tới, trong mấy tháng vừa qua, nó cũng cố gắng gấp đôi để tu luyện bí pháp của tộc Đại Bằng, hai cánh sải ra có sức mạnh như đội quân, dồn sức vào việc bay thì đã có tốc độ vô cùng khủng khiếp rồi, chỉ vỗ cánh nhè nhẹ một cái thì tức thì hóa thành một đạo kim quang lao thẳng vào tên thiếu niên cản Tiểu Man, thế như tia chớp, uy nghiêm như kiếm.

Thiếu niên kia đang dương dương đắc ý nhìn Tiểu Man thì chợt cảm giác kình phong đánh tới sau lưng, lòng cảnh giác nguy hiểm thoáng chốc nổi lên, nhảy xéo qua một phía nhanh như chớp, khó khăn lắm né được cặp móng của Kim Ô, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Ngươi là ai? Dám đánh lén ta sao?"

Thiếu niên nọ cũng là thiên kiêu của Đạo môn, chưa từng chịu thiệt thòi như thế này, lập tức nóng giận kêu to.

Phương Hành ngồi trên lưng Kim Ô, lạnh lùng cười một tiếng, chẳng để ý tới hắn ta, chẳng đưa tay về phía Tiểu Man, miệng mắng: "Nha đầu chết tiệt, giấu ta đi dụ dỗ tên ẻo lả này sao?" Tiểu Man nhìn thấy Phương Hành bỗng nhiên xuất hiện, vừa mừng vừa sợ, dụi dụi mắt, mới xác định thật sự là hắn, lập tức nhảy lên, nắm tay Phương Hành ngồi lên lưng Kim Ô, cười nói: "Nô tì đâu có đâu, sao hắn ta mà đẹp bằng thiếu gia được chứ?"

"Có mắt nhìn đó!"

Phương Hành phá lên cười, cảm thấy Tiểu Man nói rất có lý.

"Bọn chuột nhắt đánh lén, ngươi cút xuống đây cho ta!"

Đột nhiên, một tiếng quát vang lên bên dưới Phương Hành, sau đó một bóng người xông lên, kiếm quang uy nghiêm cuốn tới, ấy thế mà là Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết. Thì ra là thiếu niên bên dưới thấy Phương Hành trực tiếp kéo Tiểu Man lên lưng Kim Ô, hai người nói cười vui vẻ, không xem mình ra gì, lập tức bùng lên cơn giận, lao tới muốn dùng một kiếm dọa Phương Hành ngã khỏi Kim Ô.

"Con mẹ nó, lại dám chủ động ra tay với ta sao?"

Phương Hành lập tức nổi giận, ngũ trảo mở ra, Thanh Long Bích Diễm Đao đã bay đến bên tay, nhìn cũng không thèm nhìn, thuận tay bổ xuống.

"Bốp..."

Mấy tháng vừa qua, Phương Hành đã khổ luyện Đại Bằng Kim Dực Quyết, các mặt về sức mạnh và tốc độ đều tăng lên rất nhiều, mặc dù chỉ là thuận tay bổ xuống, nhưng sức mạnh lại kinh khủng vô cùng, tựa như hô lên một cơn bão táp, ‘phập’ một tiếng đánh trực tiếp đến trước người thiếu niên, tên này tức thì kinh hãi, kiếm chiêu được ngưng tụ cũng chẳng kịp phóng ra thì đã từ thế công kích lâm vào thế phòng thủ, chặn lại ở trước ngực.

"Bộp..."

Một đao kia đánh lên thanh kiếm trước ngực hắn ta, lập tức đánh tên thiếu niên đó bay xa hơn mười trượng, lúc rơi xuống đất trong chốc lát đứng không vững, lảo đảo được mấy bước, rồi trực tiếp đập mông té trên mặt đất, tiếp theo đó kéo lê một đoạn rất xa.

Bấy giờ có không ít đệ tử Thanh Vân Tông xem lễ ở sơn môn xong, chuẩn bị trở về cốc, cảnh tượng này lập tức bị rất nhiều người nhìn thấy, rối rít vây tới đây xem, đứng ở phía xa chỉ chỏ, còn xen lẫn không ít tiếng cười trộm.

"Ngươi... Ngươi lại dám đánh lén ta?"

Thiếu niên nọ tức giận mặt đỏ bừng, cắn răng nhảy từ dưới mặt đất lên, trực tiếp cầm kiếm lao tới.

Hắn ta không tin người này trông nhỏ hơn mình mấy tuổi có khả năng đánh bay mình bằng một đao, chỉ cho là vừa rồi bởi vì mình tụ thế quá lâu, tên này ra chiêu không theo quy củ, một đao gây rối kiếm thế của mình, nên mới đánh bay mình được, chẳng may là dáng vẻ lúng túng này bị nhiều người nhìn thấy, trong lòng đã dâng lên sát ý.

"Trên lưng Kim Ô... Hình như là chân truyền thứ ba trong truyền thuyết đó..."

"Đúng vậy, chắc là hắn rồi, sao đánh với đệ tử Phụng Thiên Điện thế?"

"Ai biết, một người nổi danh ngông cuồng, một người là đệ tử Phụng Thiên Điện, có trò hay để xem rồi..."

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông bàn tán xôn xao, nhưng không có người nào bước lên khuyên can.

Dù sao hai người đang ra tay này, trông chẳng ai dễ chịu cả.

"Ái chà, thế mà lại còn có người điên cuồng hơn ta ư?"

Phương Hành thấy thiếu niên này nổi giận đùng đùng lao về phía mình, trong bụng căm tức, nhưng cũng cảm thấy hơi buồn cười, lại nghe thấy người bên cạnh nói thiếu niên này là người của Phụng Thiên Điện, rồi còn nghe nói tất những người của Phụng Thiên Điện đều tu hành Thanh Vân Cửu Kiếm, liền quyết định thâm nhập hiểu rõ hơn kiếm thế Thanh Vân Cửu Kiếm từ hắn ta, dứt khoát nhảy từ trên lưng Kim Ô xuống, chỉ vận ba phần sức mạnh, chiến đấu với hắn ta.

"Xoẹt xoẹt..."

Vài âm thanh vang rền, kiếm quang cùng đao khí va chạm vào nhau, thanh thế vô cùng kinh khủng.

Thiếu niên này thấy đao khí của Phương Hành cũng không mạnh hơn dự tính, lòng liền chắc như đinh đóng cột, cho là suy đoán bay nãy của mình là chính xác, người này không hề lợi hại như trong tưởng tượng, bèn ra tay càng mạnh mẽ hơn, hô to gọi nhỏ, Thanh Vân Cửu Kiếm triển khai liên tục không ngừng, các loại chiêu thức tuyệt diệu cũng triển hết ra ngoài, kiếm thế thì lúc như núi chảy từ suối, lúc như mây xanh phiêu diêu, lúc như mọi vật biến ảo, rất chi huyền diệu.

"Quả nhiên không hổ danh là chân truyền thứ ba, tuổi nhỏ như thế đã có thể đánh ngang sức với đệ tử Phụng Thiên Điện..."

"Dù sao hắn cũng từng tu hành với Bạch Thiên Trượng trưởng lão, có khả năng này cũng không có gì ngạc nhiên!"

"Ta thấy vẫn là Phương Hành sư huynh mạnh hơn một chút, thứ đệ tử Phụng Thiên Điện tu tập là Thanh Vân Cửu Kiếm, Phương Hành sư huynh lại cầm trong tay một cây đại đao, ra tay tùy ý, và không có cách thức bài bản gì, có thể đấu ngang sức với đệ tử Phụng Thiên Điện, cũng xem như tài giỏi lắm rồi!"

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông xem trận chiến nọ, bàn tán xôn xao, có người hiểu về môn đạo ra vẻ cao thâm đưa ra phân tích.

Trận đánh này thu hút vô số người vây đến xem, lập tức gây chú ý với hai đệ tử giới luật ty của Thanh Vân Tông.

Trong lúc khách quý giá lâm, Thanh Vân Tông rất xem trọng giới luật, hai đệ tử nọ thấy người ra tay chính là Phương Hành và đệ tử Phụng Thiên Điện, nghĩ rằng bọn họ quản không nổi hai tên này, bèn tức thì dùng phi phù truyền tin, mời một vị trưởng lão chấp chưởng Giới Luật Ty, trưởng lão kia cũng rất ngạc nhiên, vội vàng chạy đến, nhưng đúng lúc bắt gặp một màn đánh nhau ác liệt của Phương Hành và Vũ Kiệt.

"Thật to gan, không biết Thanh Vân Tông có khách quý giá lâm sao? Dám đánh nhau ở chỗ này, các ngươi không muốn sống nữa sao?"

Trưởng lão đi tới chính giữa, lập tức quát chói tai: "Tất cả đi theo ta!"

Vũ Kiệt thu hồi pháp kiếm, tức giận nhìn Phương Hành một cái, rồi đi theo trưởng lão. Phương Hành có hơi bất đắc dĩ, vốn chẳng muốn để ý tới nhưng suy nghĩ rằng, trước mắt bản thân còn phải dùng đến thân phận đệ tử Thanh Vân Tông, vẫn không thể phách lối quá được, bèn lười biếng thu đao, theo trưởng lão nọ đến Giới Luật Ty Đại Điện nằm phía sau Thanh Vân chủ phong.

Tiến vào Giới Luật Ty, sắc mặt trưởng lão này càng thêm âm trầm, nhìn Vũ Kiệt một cái, thấy trên người hắn có rất nhiều vết thương, nét giận dữ trong ánh mắt càng dữ dội hơn, chợt quát Phương Hành: "Quỳ xuống cho ta!"

Phương Hành ngẩn ra, sau đó kêu lên: "Tại sao?"

Trưởng lão nọ điềm nhiên nói: "Ta bảo ngươi quỳ ngươi thì phải quỳ, đừng tưởng là ta không biết ngươi là ai, Phương Hành, cho dù ngươi sắp trở thành chân truyền thứ ba của tông môn, nhưng bây giờ vẫn chưa phải, ngươi vốn bị Tông chủ phạt bế quan ở Tiềm Long Cốc, lại dám lén chạy ra ngoài, chuyện này cũng bỏ qua. Nhưng ngươi nảy sinh xung đột với đệ tử Phụng Thiên Điện, đánh nhau trước mặt mọi người, ta bảo ngươi quỳ, ngươi không phục sao?"

Phương Hành tất nhiên không chịu quỳ, cười lạnh nói: "Nếu không phải do hắn ta chọc bạn của ta, thì sao ta lại đánh hắn chứ? Ngươi không hỏi cho rõ ràng sao?"

Ánh mắt trưởng lão kia lạnh như băng, lạnh giọng nói: "Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, bạn của ngươi trông cũng chẳng phải người tốt lành gì, nếu không tại sao hắn không chọc người khác, mà lại chọc nàng chứ?"

Vừa nói ra lời này, ánh mắt Phương Hành chợt lạnh đi.

Trưởng lão kia cũng không biết trong lòng đang suy nghĩ gì, hung dữ ép Phương Hành, quát lên: "Ngươi có quỳ hay không hả?"

Phương Hành im lặng không lên tiếng, từ từ bước lên đến gần trưởng lão kia, đầu gối hơi cong.

Tên trưởng lão này tưởng là Phương Hành khuất phục rồi, trong bụng không chỉ hơi đắc ý, cảm thấy tiểu sát tinh nổi danh khắp tông chưa chắc đáng sợ như người khác nói, có lẽ xưng vương xưng bá với đám đệ tử bình thường thôi, nhưng trước mặt trưởng lão như mình thì chẳng đáng để vào mắt.

Chỉ là ngay cả ông ta không cũng ngờ đến, sau khi im lặng bước tới gần, Phương Hành bỗng nhiên bùng phát, tát một cái bốp lên mặtông ta.

Trưởng lão này ngớ người, theo bản năng kêu lên: "Ngươi làm gì hả?"

Phương Hành điềm nhiên nói: "Muốn hỏi ngươi một tí, Thanh Vân Tông lớn như vậy, tại sao ta không tát người khác, mà lại tát ngươi?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...