Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 157: Đại náo Giới Luật Ty

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Trưởng lão Giới Luật Ty là tu vi Linh Động bát trọng, xuất thân từ Sơn Hà Cốc, là người cùng phe với Tiêu Sơn Hà.

Thanh Vân Tông tuy là đạo môn và là tiểu tông, nhưng vẫn không hề thiếu chuyện âm thầm đấu đá, tranh quyền đoạt lợi, Tiêu thị ở hoạt động tại Thanh Vân Tông đã nhiều năm, nội tình sâu xa, không ít trưởng lão, chấp sự trong môn đều chịu đại ân của Tiêu thị, nghe lời Tiêu Sơn Hà sai đâu đánh đó, nếu không vì tu vi của Tông chủ Trần Huyền Hoa là Trúc Cơ hậu kỳ, cố ghìm ép Tiêu Sơn Hà, thì e rằng ngay cả địa vị Tông chủ cũng ngồi không yên được.

Đối với Trần Huyền Hoa, mặc dù biết được trong giới tu hành thực lực đứng hàng đầu, chỉ cần bày ra thực lực của mình thì Tiêu Sơn Hà vĩnh viễn cũng không lật nổi sóng lớn, nhưng ông ta vẫn bắt đầu để ý ngăn chặn thế lực của Tiêu Sơn Hà phát triển, bình thường ông ta cố ý nâng địa vị của Tê Hà Cốc lên, hơn nữa sau hành trình Loạn Hoang Sơn, còn cố ý ủng hộ Phương Hành, cũng là chính vì nguyên nhân đó.

Ban đầu ông ta phạt Phương Hành bế quan tại Tiềm Long cốc, thứ nhất là bởi vì Tiêu Sơn Hà đề nghị phạt nặng Phương Hành, ông ta là Tông chủ, không thể nào không để ý được, bèn phải cho ông ta bậc thang để xuống. Còn nguyên nhân thứ hai, là bởi vì mối quan hệ của chú cháu Tiêu Sơn Hà ở Thanh Vân Tông rất phức tạp, nếu muốn đối phó tép riu như Phương Hành thì thật sự chẳng khó khăn gì, cho nên cố tình dùng biện pháp này để bảo vệ hắn.

Chẳng qua là ngay cả Trần Huyền Hoa cũng không ngờ tới, Phương Hành lại dám nghênh ngang chuồn ra ngoài, còn ngay trước mặt mọi người đánh với đệ tử Phụng Thiên Điện một trận, đây quả thực là tự tay cho phe Tiêu Sơn Hà bắt thóp điểm yếu, trưởng lão Giới Luật Ty biết rõ giữa Phương Hành và Sơn Hà Cốc có hiềm khích, không dễ gì bắt được cơ hội lần này, làm sao lại bỏ qua được?

Trong quá trình đưaPhương Hành và Vũ Kiệt trở về Giới Luật Ty, ông ta cũng đã tính toán rõ ràng một kế hoạch.

Kế hoạch chính là, bắt Phương Hành, đầu tiên bôi nhọ làm nhục hắn một phen, sau đó kích cho tiểu vương bát đản này ra tay trước, giúp mình ra tay một cách hợp lý, trực tiếp trấn áp hắn, nếu có cơ hội phế hắn thì là tốt nhất, cho dù không có cơ hội phế bỏ, cũng phải chụp mũ hắn tội gây nhiễu loạn trật tự, làm phiền khách quý, cứ như vậy thì thân phận chân truyền đệ tử của Phương Hành sẽ tràn ngập nguy cơ.

Mà ông ta dám chắc chắn làm được như vậy chính là vì có lòng tin đối với thực lực của mình. Tuy là đã nhiều năm không ra tay với ai, nhưng tu vi  đâu vẫn còn đó, hơn nữa còn hiểu rõ thực lực của Vũ Kiệt, trước đó thấy Vũ Kiệt với Phương Hành chiến đấu ngang tài ngang sức, trong bụng cũng không xem Phương Hành ra gì.

Kế hoạch vốn rất tốt, hợp lẽ vô cùng, không chút sơ hở, chỉ là đã xảy ra hai việc ngoài ý muốn.

Một là ông ta không ngờ Phương Hành dễ bị chọc giận đến vậy...

Một điểm khác là thực lực của tiểu vương bát đản này không ngờ lại quá mạnh!

 

Cho dù là Phương Hành cố ý tới gần mình, chỉ mới tát một cái, nhưng tên trưởng lão nọ cũng hiểu bản thân không đến mức ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, tốc độ Phương Hành ra tay thật sự quá nhanh, cũng quá đột ngột, ngay cả thời gian để ông ta thi triển Bình Chướng Thuật cũng không có...

"Nghiệt đồ! Lại dám phạm thượng ư, lão phu hôm nay phải đại khai sát giới!"

Vừa thẹn vừa giận, trưởng lão này liền nổi giận lôi định, vỗ một chưởng “bốp” ra ngoài.

Đường đường là trưởng lão Giới Luật Ty lại bị một đệ tử môn hạ tát vào mặt, nếu để chuyện này truyền ra ngoài, thì bản thân ắt hẳn không còn mặt mũi gì.

"Phong sư thúc, ta giúp thúc trấn áp tên súc sinh kia!"

Vũ Kiệt của Phụng Thiên Điện thấy thế, cũng quát to, cầm kiếm lao đến Phương Hành.

Một già một trẻ, một trưởng lão một đệ tử Phụng Thiên Điện, vậy mà không để ý thể diện, muốn liên thủ giáp công Phương Hành.

"Chửi cha chửi mẹ hai người các ngươi, thật sự cho là tiểu gia dễ ăn hiếp hả?"

Phương Hành tính tình nóng nảy, đụng vào liền nổi cơn, chọc vào liền bùng nổ, làm sao chịu được kiểu giáp công này, chợt quát lên một tiếng, thân hình xông ra như chớp, di chuyển về phía bên trái, lại trước tiên xông về phía đệ tử Phụng Thiên Điện Vũ Kiệt, vươn tay ra vồ lấy, sức lực như thủy triều trực tiếp ép xuống khiến Vũ Kiệt căn bản không thi triển nổi kiếm thế, trong lòng hoảng hốt, chẳng biết tại sao, bỗng cảm giác được sức mạnh của tiểu quỷ này tăng không chỉ gấp ba lần.

Trên thực tế, mặc dù hắn ta luyện Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết, nhưng dù sao thực lực cũng chỉ đạt Linh Động lục trọng, trước đó bởi vì Phương Hành muốn quan sát toàn bộ Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết từ hắn ta, nên chỉ dùng ba phần sức mạnh, ra tay cũng không vận chưởng pháp, mà còn có thể đấu ngang sức với hắn ta. Giờ đây khi sử dụng sức mạnh thật sự, dùng tu vi Linh Động thất trọng đè ép Linh Động lục trọng của hắn ta, quả thực là chuyện dễ như ăn đậu hũ.

Tay vừa vung ra là đã bắt được cổ áo Vũ Kiệt, sau đó Phương Hành nhấc tay lên rồi vung xuống, khiến Vũ Kiệt đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng ầm vang, mặt đất bị nứt thành một cái hố sâu, Vũ Kiệt căm giận rống to, cũng chẳng biết đã gãy bao nhiêu khúc xương, sau đó Phương Hành đá một cước, đá bay cơ thể hắn ta như cái túi rách văng lên cửa viện của Giới Luật Ty.

Đã như vậy, không chết thì cũng tàn phế. Còn trưởng lão Giới Luật lúc này cũng chỉ mới vọt đến sau lưng Phương Hành, đánh ra một chưởng.

"Quỳ xuống cho tiểu gia!"

Phương Hành xoay người, một đao quét ngang, sát khí tung hoành. Tên trưởng lão nọ lập tức cảm thấy lòng không yên, khí tức không ổn định, trong lòng tức thì kinh hãi.

"Tiểu quỷ này không phải là Linh Động lục trọng hay sao? Tại sao..."

Nháy mắt, suy nghĩ đó hiện lên trong đầu, trong chốc lát ông ta chợt lùi bước, biến công thành thủ, thi triển Bình Chướng Thuật, ngăn cản đao thế của Phương Hành.

"Oành..."

Trưởng lão nọ lùi xa hơn ba trượng, hai tay đẩy về phía trước, bình chướng màu xanh nhạt chắn trước người, một đao kia của Phương Hành mặc dù đánh trượt, đao thế vẫn xông tới, đụng mạnh lên bình chướng, tên trưởng lão nọ lập tức cảm thấy áp lực vô cùng khổng lồ ập đến, hai chân không trụ nổi, lại lùi xa hơn hai trượng, bình chướng được thi triển dần nhạt nhoà ánh sáng, lúc nào cũng sẽ có thể bể tan tành.

"Linh Động hậu kỳ..."

Trưởng lão quát to lên, nét mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ và không tin được.

Mặc dù trong lúc cấp bách khó có thể phán đoán tu vi của Phương Hành rốt cuộc là mấy trọng, nhưng ông ta đã xác định được một chuyện. Tu vi của tiểu quỷ này, chắc chắn không phải Linh Động trung kỳ như trong truyền thuyết, mà là giống mình, Linh Động hậu kỳ.

"Ta bảo ngươi quỳ xuống, không nghe thấy sao?"

Phương Hành đánh trượt một đao, đao thứ hai liền vọt tới theo.

Với căn cơ kinh người của hắn, sau khi đột phá Linh Động thất trọng, trưởng lão bình thường có Linh Động bát trọng thật sự không nhằm nhò gì.

Mà tên trưởng lão kia sống lâu thành tinh, cũng không ngốc, vừa thấy Phương Hành chỉ cần vung tay đã đánh Vũ Kiệt không rõ sống chết, lại chính mắt nhìn thấy khí thế của hắn, bèn biết mình không phải đối thủ của Phương Hành, quát to một tiếng, thế mà xoay người bỏ chạy, không chỉ trốn, mà đồng thời còn tế ra phi kiếm, không tiếc linh khí, trực tiếp ngự kiếm bay đi, bất kể như thế nào đi nữa, trước tiên tránh được một nạn này đi rồi hẳn nói.

Cả tông môn đều đồn Phương Hành là một kẻ thực sự dám chém người, ông ta chẳng dám lấy mình để thử nghiệm đâu. Ban nãy ông ta dám chọc Phương Hành, cũng vì chắc chắc mình có thể trấn áp hắn, ai có thể ngờ rằng thực lực của tiểu vương bát đản này lại mạnh đến vậy?

"Chạy ư?"

Phương Hành giận dữ, trực tiếp đuổi theo: "Ngươi trở lại cho ta, không để cho tiểu gia chém hai phát thì chưa xong chuyện đâu..."

Tên trưởng lão nọ sợ run người, kẻ ngu mới trở lại để ngươi chém hai nhát!

Trước tiên chạy trốn rồi hẳn nói, đợi xong chuyện, tất nhiên là phải kiện cáo hắn một phen!

Chỉ là trong lòng cũng có hơi sầu khổ, lúc trước tiểu quỷ này có được thân phận chân truyền là bởi vì lập được công lớn ở Loạn Hoang Sơn, được Tông chủ đặc biệt chọn ra, tất nhiên cũng có chút hư cấu trong đó, mà giờ đây tên tiểu quỷ này trong lúc vô tình đã đột phá đến Linh Động hậu kỳ, dựa theo môn quy, dù rằng không có công lao, thì hắn cũng có tư cách được đề lên làm chân truyền đệ tử, xem ra việc mình muốn ngăn cản hắn trở thành chân truyền là chuyện không thể nào, chỉ có thể làm khó hắn chút nào hay chút đấy, dù sao thù hận cũng đã có rồi...

Trong lúc suy nghĩ lung tung, quay đầu lại nhìn thì thấy Phương Hành không ngự kiếm đuổi theo, trong lòng hơi thả lỏng.

Song đúng lúc này, chợt nghe thấy một tiếng kêu chói tai, lại thấy từ xa lướt đến một đạo kim vân, rõ ràng đó là một con Kim Ô khổng lồ, mà Phương Hành trực tiếp nhảy lên lưng Kim Ô, hươ đại đao đuổi về phía mình.

Tên trưởng lão này sợ đến xém ngã từ phi kiếm xuống, vội vàng xoay đầu lại bỏ chạy về phía tiền điện. Ông ta nghĩ thầm không thể dùng Ngự Kiếm Thuật để chạy thoát sự đeo đuổi của Kim Ô, vậy chỉ đành vội vàng tìm người cứu mạng. Tiền điện chính là nơi Tông chủ chiêu đãi khách quý, cũng chỉ có trốn tới đó, mình mới có thể tránh thoát một kiếp này.

Phương Hành thì chẳng để ý nhiều như vậy, trực tiếp đuổi theo,  bổ xuống từng đao một, mặc dù trưởng lão này cũng có chút ít bản lĩnh, tránh được mấy đao, nhưng đao khí cũng chém đến nỗi ông ta chật vật không thôi, lúc chạy đến tiền điện, đã trông giống một tên ăn mày.

Mà cảnh tượng này, cũng chính là cảnh tượng mọi người trong điện đi ra nhìn thấy.

Tông chủ Trần Huyền Hoa tất nhiên vừa hốt hoảng vừa giận dữ, lập tức muốn tự mình ra tay, bắt giữ hai tên này lại, còn Tiêu Sơn Hà cũng ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này, muốn nhân cơ hội này xử lí triệt để Phương Hành, chỉ là hai người bọn họ đều không ngờ tới, khách quý đến từ Phù Diêu Cung Huyên Tứ Nương cũng bước ra, dáng vẻ hăng hái hừng hực, còn hưng phấn hơn lúc ở trong điện xem chúng đệ tử biểu diễn.

Bỗng chốc, Tông chủ và các trưởng lão đều hơi ngạc nhiên, không biết có nên ra tay ngăn cản hay không.

"Hì hì, Tông chủ, đây mới là tiết mục đặc biệt mà ngươi sắp xếp đúng không? Đánh nhau bằng kiếm thật đao thật mới thú vị, hay hơn màn múa kiếm vừa rồi rất nhiều!"

Phù Diêu Cung Huyên Tứ Nương cười hì hì nói, ánh mắt tỏa sáng, đảo mắt liên tục.

Tông chủ Trần Huyền Hoa không nói nên lời, đây thật sự không phải do ông ta sắp xếp, thế nhưng trông vị quý khách đến từ Phù Diêu Cung biểu hiện vui như vậy, hình như cũng chính là mục đích ban đầu của mình? Bèn hơi lúng túng mà cười, trả lời nước đôi: "Thật ra tiểu nhân còn sắp xếp đệ tử nội môn luyện tập võ nghệ cho nương nương xem, mong nương nương chỉ điểm, chỉ cần khi nào nương nương có hứng thú là được..."

Huyên Tứ Nương cười nói: "Ta lúc nào cũng rảnh rỗi hết,  hay là ngày mai đi, nếu Tông chủ đã sắp xếp luyện tập võ nghệ, ta nhất định cũng sẽ phát chút phần thưởng rồi, như vậy đi, ta còn một viên Trúc Cơ Đan, lấy nó làm phần thưởng đi!"

"Vậy... Đa tạ nương nương..."

Trần Huyền Hoa mừng rỡ, vội vàng hành lễ.

 

Còn Tiêu Sơn Hà bên cạnh sắc mặt đen thành đáy nồi, mím chặt môi!

Sắp xếp mới là lạ ấy, tên tiểu quỷ này rõ ràng là chẳng hay vì lý do gì mà kéo tới đây gây sự, tội thứ nhất là tự ý rời khỏi sơn cốc bế quan, tội thứ hai là ngỗ nghịch trưởng lão Giới Luật Ty, tội thứ ba là quấy rầy thanh tĩnh của khách quý, dựa theo lẽ thường, ba tội đều phải phạt, ít nhất cũng có thể khiến tiểu quỷ này chịu đủ hành hạ, phế bỏ hắn cũng không phải là không có khả năng, chính là cơ hội tốt do trời ban đó...

Chỉ là... Tiểu quỷ to gan lớn mật, hết lần này tới lần khác vô tình lấy được lòng khách quý đến từ Phù Diêu Cung, dù bản thân chắc chắn có thể xử lý triệt để tên tiểu quỷ này, nhưng trong tình huống này làm sao ông ta dám mở miệng để trách phạt tên tiểu vương bát đản kia chứ?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...