Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 161: Bởi vì, ta không có tiền!

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thật sự là tiền nhiều thì cứ đốt!

Cái nhìn của đệ tử Thanh Vân Tông đối với cách làm của Phương Hành chỉ duy nhất là vậy! Trong chiến đấu dĩ nhiên cần pháp khí, cũng cần phù triện, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thấy ai dùng cả phù triện lẫn pháp khí như vậy. Pháp khí có thể sử dụng nhiều lần thì không nói, nhưng cũng có rất nhiều pháp khí và phù triện là loại chỉ có thể dùng một lần. Sử dụng bừa bãi thế chẳng khác nào vứt đi.

Thật sự đã nhìn thấy lãng phí, nhưng chưa ai lãng phí tới mức này!

Càng đau khổ hơn là, rất nhiều đệ tử Thanh Vân Tông phát hiện ra những thứ Phương Hành ném ra đều từng là của mình…

Chẳng trách tên khốn này không xót của. Mấy thứ đồ đó đều là cướp được của người khác kia mà. Bất kể là kết quả trận chiến này thế nào, danh hiệu người ăn tiêu hoang phí nhất Thanh Vân Tông của Phương Hành đã cực kì chắc chắn.

“Rầm rầm rầm…”

Khói thuốc súng bên người Hoa Oán Nghiệp dâng lên cuồn cuộn, linh quang tàn sát bừa bãi, từng trận khói lửa trào dâng…

Từng đạo khí lưu di chuyển hỗn loạn, kéo dài thời gian chừng nửa nén hương mới từ từ tan đi, thân hình Hoa Oán Nghiệp dần dần lộ rõ.

“Thật đáng thương mà…”

Lúc này Hoa Oán Nghiệp vẫn đang cố gắng đứng vững, chỉ có điều cả người đã không thể nhúc nhích, nhiều chỗ trên người bị thương tổn, quần áo rách rưới, thân hình đen nhẻm, ánh mắt lờ đờ, thân thể run rẩy, miệng thỉnh thoảng trào máu đen.

Kiếm của y vẫn còn trong tay, chỉ là không thể gọi là kiếm nữa rồi.

Thân kiếm đã cong vòng, mũi kiếm toác ra bảy, tám vết mẻ, trông như một cái cưa. Hoa Oán Nghiệp lấy tu vi của kiếm đạo để sử dụng kiếm này đón đỡ vô số đòn công kích, bảo vệ được mạng mình, nhưng cũng đã phá hủy mất thanh kiếm này rồi.

“Còn chưa chết sao?”

Phương Hành thò đầu ra nhìn Hoa Oán Nghiệp vừa đánh giá, cũng âm thầm bội phục trong lòng. Nhiều pháp khí và phù triện như thế, uy lực khiến chính y cũng thấy sợ hãi, vậy mà tên khốn này vẫn chống đỡ được?

Qua một lúc, Hoa Oán Nghiệp vẫn không nhúc nhích, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Phương Hành.

“Ngươi biết… Tại sao ta bán mạng cho Tiêu thị chứ?”

Hoa Oán Nghiệp không ra tay, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bất tỉnh. Nhưng hình như có một tia tín niệm chống đỡ để y nói ra những lời này.

Phương Hành cũng hơi ngạc nhiên, hỏi: “Tại sao?”

Ánh mắt Hoa Oán Nghiệp trở nên điên cuồng, có chút khủng hoảng, cũng có chút buồn đau.

“Bởi vì… Ta không có tiền…”

Nói ra mấy chữ này, mắt Hoa Oán Nghiệp dường như có chút ướt át, mang theo nỗi đau không nói nên lời. Sau khi nói xong, y nằm ngửa mặt lên trời, ngất đi. Cho đến tận khi bất tỉnh, nét bi thương vẫn còn tràn đầy trên khuôn mặt y. Không ai có thể hình dung được tâm tình của y lúc này, có chửi thề một vạn lần cũng không đủ để hình dung một phần trong đó.

Bởi vì không có tiền, nên chỉ có thể trở thành quân cờ trong tay người khác. Nhưng rồi kết quả cuối cùng lại là thua dưới tay của một tên rất nhiều tiền.

So với việc thua dưới tay Phương Hành, y lại càng hận chuyện Phương Hành tiêu xài hoang phí hơn… Đó đều là tiền đấy, mà tên tiểu quỷ này dám tiêu xài như vậy!

“Không có tiền không phải lý do. Tiểu gia lúc mới bước vào Thanh Vân Tông cũng không có tiền!” - Phương Hành nhìn y một cái, thấy quả thật y đã ngất đi, thở phào nhẹ nhõm rồi nói. Thế nhưng lúc này Hoa Oán Nghiệp đã không nghe được gì nữa, nếu không chắc cũng muốn thỉnh giáo phương pháp kiếm tiền của Phương Hành một chút.

Giờ khắc này, dưới đài im lặng không chút tiếng động. Hai vị cao thủ Thanh Vân Tông lại kết thúc trong tình thế tức cười này.

Hoa Oán Nghiệp là một cao thủ. Ngay cả Phương Hành cũng không chắc chắn sẽ thắng y nếu không sử dụng Thập Vạn Bát Thiên Kiếm. Nhưng y cũng là một người thật đáng buồn, y không có tiền.

Cho nên phải thua. Bị Phương Hành dùng tiền đánh cho thua.

Sắc mặt Tiêu Sơn Hà dưới đài đã trông khó coi tới mức chảy thành nước. Ngay cả ông ta cũng không nghĩ tới kết quả này. Đã vất vả bao nhiêu để sắp xếp Hoa Oán Nghiệp thách đấu với Phương Hành, kết quả lại là… Ngay cả ông ta cũng không khỏi cảm thán, tên tiểu quỷ này đúng là không ra bài theo lẽ thường mà!

Theo kiến thức của ông ta, số phù triện và pháp khí mà tên tiểu quỷ này tiêu hao trong trận chiến này, chỉ bàn về giá trị, thì trừ khi hắn giành được Trúc Cơ Đan, không thì dù có đạt được phần thưởng gì cũng không đủ đền bù được tổn thất.

Ném Hoa Oán Nghiệp ra khỏi tiểu thiên đài, Phương Hành cũng chưa vội đi ra ngoài. Hắn ngồi xuống, bắt đầu thu thập những pháp khí còn dùng được và những phù triện chưa kịp kích phát một cách vô cùng nghiêm túc. Nhặt nhạnh những món còn sót trong đống đổ nát, hắn cũng rất đau lòng, trong nhà cường đạo không phải dư thừa lương thực. Vẫn còn dùng được thì phải nhặt lại về, bỏ đi hết thì chính là phá gia chi tử mất rồi.

“Còn không mau ra ngoài!” - Hoàng trưởng lão chủ trì diễn võ thúc giục từ bên ngoài.

Phương Hành trợn mắt: “Ngươi đền cho ta chắc?”

Hoàng Trưởng lão: “Ngươi đem hết ra ngoài mà chọn!”

Phương Hành nói: “Đợi tí nữa đi, sắp xong rồi…”

Hoàng Trưởng lão cả giận: “Chọn xong cũng không được, ngươi vứt mấy thứ rác rưởi này ở đây thì ai dọn cho ngươi?”

Phương Hành đành chịu thua, phải thu hết những thứ còn sót lại cho vào túi, xuống dưới rồi từ từ chọn.

Các đệ tử Thanh Vân Tông ở dưới nhìn hắn đầy quái dị. Phương Hành trừng mắt một cái: “Chưa thấy người có tiền bao giờ à?”

“Có tiền cái rắm, không phải là cướp của chúng ta sao?” - Có ít nhất bảy, tám người lòng thầm oán giận, nhưng không dám nói ra.

Hoàng Trưởng lão cũng cười khổ. Ban đầu chính ông ấy khuyên Phương Hành nên chọn một môn pháp quyết để có thể kiếm tiền tu luyện, sau này không cần lo về vấn đề tài nguyên nữa. Hôm nay nhìn thấy tên tiểu quỷ này lấy tiền đè người, ông ấy cảm giác chính mình sai lầm rồi. Tên tiểu quỷ này trời sinh đã thích hợp tu luyện Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết. Dù sao trông thế nào cũng không giống người thiếu tiền…

Nghĩ rồi lắc đầu không quan tâm tới hắn nữa, tiếp tục buổi diễn võ.

Thế nhưng sau trận chiến lấy tiền đập người vô cùng phấn khích vừa rồi, những trận chiến tiếp theo dường như có chút vô vị. Huyên Tứ Nương trên khán đài cũng cười dài, nhìn Phương Hành đang nghiêm túc nhặt nhạnh.

Đối với nàng ta, chiến pháp của Phương Hành cũng khiến nàng ta thấy mới mẻ. Nàng ta là người thích sự náo nhiệt, mỗi lần đến đâu cũng muốn xem các đệ tử tông môn diễn võ. Lần này đi khỏi Phù Diêu Cung, xem cũng không dưới ngàn trận, được chứng kiến đủ loại thiên tài, biểu diễn tỉ thí đặc sắc rồi, nên nàng ta cũng dần chán ghét các loại đấu pháp. Thế nhưng tên tiểu quỷ này lại khiến nàng ta thấy vô cùng mới mẻ thú vị, khác hẳn những người khác.

“Chủ thượng, bộ dạng phá của này giống hệt tiểu công tử…” - Tiền bà bà bên cạnh cảm thán.

“Không tồi, ta đã muốn đem Trúc Cơ Đan cho hắn luôn rồi đây!” - Huyên Tứ Nương cười nói.

Đám người Tiêu Sơn Hà phía dưới nhất thời kinh hãi, bị dọa tới mức mồ hôi trong tay đều túa ra. Thế nhưng cũng may là Huyên Tứ Nương mới chỉ nói vậy, chứ chưa thực sự làm thế.

Lại liên tục là bốn, năm trận quyết đấu diễn ra, thời gian đã dần về xế chiều, số người tham gia diễn võ cũng chỉ còn khoảng mười người. Nói cách khác, mười cao thủ đứng đầu bảng đã xác định được. Trừ Tiêu Kiếm Minh, Hứa Linh Vân và Phương Hành, còn có ba người của Phụng Thiên Điện, còn lại là Sơn Hà Cốc, Thư Văn Cốc, Tê Hà Cốc và Đoán Chân Cốc mỗi cốc có một đệ tử, cục diện đánh giá cũng ngang bằng,

Người gia nhập thập đại cao thủ tới từ Đoán Chân Cốc chính là Ngô Tương Đồng. Người này bình thường thật thà đàng hoàng, thật ra thực lực tương đối không tệ, đã liên tiếp đánh bại ba vị đồng môn, có thể nói là dựa vào thực lực để gia nhập thập đại cao thủ.

Tiếp tục như vậy, tới giờ cũng là cao thủ tranh đấu rồi, tâm trạng mọi người dần trở nên vội vã. Đến lúc này, quy tắc cũng đã thay đổi. Bởi vì mười vị cao thủ đã xuất hiện, cho nên không thể nhận thua nữa, mà là phải xác định năm người thắng để tranh những vị trí đầu bảng, năm người thua đoạt hạng phía sau.

Cũng là nói rằng nếu nhận thua dù chỉ một lần, sẽ không có cơ hội tranh tài với năm người đứng đầu này nữa.

Thông báo xong quy tắc, thanh âm của Hoàng Trưởng lão vang dội, tuyên bố trận đấu đầu tiên: “Phương Hành, đối chiến Hứa Linh Vân!”

“Cái gì?” - Thanh Điểu Trưởng lão trực tiếp đứng dậy, vẻ mặt ngạc nhiên.

Chuyện mà bà ta lo lắng nhất đã xảy ra: Hứa Linh Vân không phải đối chiến với Tiêu Kiếm Minh, cũng sẽ phải đối chiến Phương Hành. Bà ta cũng không lo lắng Hứa Linh Vân sẽ bại trận dưới tay Phương Hành, nhưng lo rằng Hứa Linh Vân sẽ bị thương trong quá trình đánh nhau với Phương Hành. Nếu như vậy, tới lúc tỷ thí cùng Tiêu Kiếm Minh, Hứa Linh Vân sẽ không thể phát huy toàn bộ thực lực, nhất định sẽ chịu thiệt thòi.

Các đệ tử Thanh Vân Tông cũng run lên. Một bên là tân tú quật khởi trong tông môn, một bên là chân truyền uy danh hiển hách. Hai người này mà đối đầu sẽ ra kết quả thế nào, đúng là thật khó nói.

Dĩ nhiên, người thắng chắc chắn sẽ là Hứa Linh Vân, nhưng trả giá thế nào thì đúng là khó nói.

Phương Hành trong Tiểu Thiên Nham nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người ở ngoài cũng cảm thấy có chút khó hiểu. Hắn không nghe được âm thanh từ bên ngoài Tiểu Thiên Nham, cũng không biết sẽ phải quyết đấu cùng ai. Thế nhưng lại nhìn thấy Hứa Linh Vân đứng dậy, chậm rãi bước tới Tiểu Thiên Nham, miệng của hắn dần há hốc thật lớn… Đùa gì vậy? Tỉ thí với Linh Vân sư tỷ? Nhỡ khiến nàng ta bị thương thì phải làm thế nào?

“Phiền phức thật, phải nghĩ cách thôi…”

Cùng lúc đó, Trưởng lão Thanh Điểu cũng khẩn trương suy nghĩ kế sách đối phó. Đột nhiên, trong đầu bà ta xuất hiện một ý tưởng, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh, lấy ngọc phù ra rồi nói: “Tiểu Man, ngươi mau chóng tới gặp ta!”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...