Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 162: Chơi xấu 

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Trưởng lão Thanh Điểu cũng không lo Hứa Linh Vân sẽ bại trận dưới tay Phương Hành. Nhưng ngay cả bà ta cũng không thể không thừa nhận rằng thực lực hôm nay của Phương Hành cũng đã đủ để tạo thành uy hiếp đối với Hứa Linh Vân. Nếu trong khi đối phó với tên tiểu quỷ này bị tổn hại quá nhiều hay bị thương, thậm chí để lộ ra tuyệt kỹ dùng để đối phó với Tiêu Kiếm Minh, kết cục này sẽ không thể bù đắp nổi, vậy nên bà ta quyết định dùng thủ đoạn một chút.

Trong mấy tháng qua, Tiểu Man và Phương Hành rất thân thiết, bà ta đã chứng kiến được hết. Bà ta cũng biết Phương Hành là người thông minh, thấy Tiểu Man bên cạnh sẽ hiểu rõ ý tứ của mình.

“Đệ tử bái kiến sư tôn…”

Tiểu Man đứng cách đó không xa, núp ở trên sườn núi cách đó hơn trăm trượng để quan sát luyện tập võ nghệ, nghe được truyền tin liền tới

“Nha đầu, ngươi tới đây cho ta!” - Sắc mặt Trưởng lão Thanh Điểu không cảm xúc nói. 

Tiểu Man thấy vậy, trong lòng chợt cảm thấy có chút thấp thỏm, thế nhưng cũng không dám trái lời. Nhưng cũng vào lúc này, Huyên Tứ Nương ngồi trên liếc nhìn Tiểu Man, ánh mắt lóe sáng, cười duyên nói: “Nha đầu thật xinh xắn, ngay cả ta cũng thấy động lòng, Trưởng lão Thanh Điểu, đây là đồ đệ của ngươi sao?”

Thanh Điểu nhất thời ngẩn ra, vội vàng hành lễ với Huyên Tứ Nương, nói: “Bẩm nương nương, đây là tiểu đồ đệ của ta, năm nay mười ba tuổi!”

Huyên Tứ Nương đánh giá Tiểu Man một chút, cười nói: “Chỉ mới mười ba tuổi mà đã tu đến Linh Động lục trọng, thật không đơn giản. Trên người có mùi thuốc, nhìn có vẻ là đi theo Trưởng lão Thanh Điểu tu luyện đan pháp đúng không?”

Trưởng lão Thanh Điểu vội nói: “Không sai. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng thành tựu đan pháp của nha đầu này cũng không tệ lắm. Hai ngày trước đã tự lén điều chế Linh Động thất trọng Phá Giai Đan. Mặc dù luyện hỏng bốn lò, nhưng cũng may là thành công một lò!” - Dừng một chút lại nói: “Nữ hài này trời sinh huyết mạch Linh Mộc, chính là thiên tài tu luyện đan pháp. Cho nên dù nữ hài ấy có là yêu man, ta vẫn thu nhận!”

Huyên Tứ Nương gật đầu cười nói: “Đúng vậy, đáng tiếc là huyết mạch yêu man, có chút phiền phức!”

Vừa nói, liền gọi Tiểu Man tới trước mặt, kéo tay nàng hỏi một chút vấn đề đan pháp, dường như đang kiểm tra.

Trưởng lão Thanh Điểu tất nhiên không thể ngăn trở, cũng không thể dùng cô bé để uy hiếp Phương Hành được nữa.

Lại nói lúc này trong Tiểu Thiên Nham, Hứa Linh Vân ngự hạc bay vào, thấy Phương Hành không đem theo thú cưỡi, cũng nhảy xuống từ trên lưng hạc, nhẹ nhàng đáp đất. Nàng ta mỉm cười, nói: “Phương sư đệ, mấy tháng qua tu hành thế nào?”

Phương Hành ngồi chồm hổm trên mặt đất, ôm đầu thở dài: “Chỉ sợ đánh Linh Vân sư tỷ bị thương thôi!”

Sắc mặt Hứa Linh Vân thoáng vẻ ngạc nhiên, thầm nghĩ khẩu khí của tên tiểu quỷ này càng lúc càng lớn, liền mỉm cười nói: “Không sao, ở diễn võ trường này, đao kiếm không có mắt, nước lửa vô tình. Cho dù đánh ta bị thương, ta cũng sẽ không trách ngươi!”

Phương Hành thở dài, nói: “Ta thì sao? Linh Vân sư tỷ bị thương ta không đau lòng sao?”

Hứa Linh Vân im lặng một chút, qua một hồi lâu mới nói: “Ta sẽ cố gắng không đánh ngươi bị thương!”

Phương Hành đứng lên thở dài: “Như vậy chẳng phải tỷ sẽ chịu thiệt sao? Ai, thật nhức đầu. Thực ra thực lực của chúng ta không cách xa nhau lắm, nếu muốn phân thắng bại thì chắc chắn sẽ rất thảm khốc. Người thua thì không nói rồi, nhưng người thắng cũng chẳng lợi là bao, không chừng kết cục sẽ là lưỡng bại câu thương, chẳng phải là quá mức dễ dàng cho tên khốn Tiêu Kiếm Minh kia rồi sao?”

Thấy bộ dạng thành thật của hắn, Hứa Linh Vân cũng cảm thấy buồn cười, nghĩ kĩ liền nói: “Phương sư đệ, ta nhập môn sớm hơn ngươi mười năm, cũng tu hành nhiều hơn ngươi mười năm, tính ra là có lợi thế hơn ngươi rất nhiều. Thế nhưng ngươi tới hôm nay đã đạt đến tu vi này, ta đã cảm thấy chẳng so sánh được. Chỉ là trận chiến này vẫn không thể tránh khỏi, hay là như vậy đi: Nếu như ngươi có thể chiến ngang tay với ta, coi như ngươi thắng!”

Lời này rất phóng khoáng, cũng rất tự tin.

Trong lòng Hứa Linh Vân dù có khâm phục sự tiến bộ nhanh nhẹn của Phương Hành, nhưng cũng không nghĩ rằng Phương Hành có thể chiến ngang tay với mình. Nói ra lời này ý là nếu hai bên nhất định phải chiến đấu tới cục diện một bên thắng thảm mới xác định được cao thấp, vậy nàng ta sẽ nhận thua. Nhưng nếu thực lực của nàng ta vượt xa Phương Hành, cũng hy vọng rằng Phương Hành không dây dưa thêm nữa.

Phương Hành hiểu ý nàng ta, trong lòng thầm suy nghĩ. Hắn đã có chủ ý, bèn ngẩng đầu lên cười nói: “Được, một lời đã định!”

“Hai ngươi định tám chuyện tới khi nào?” - Ngoài Tiểu Thiên Nham, Hoàng Trưởng lão đã bắt đầu giục giã.

“Có quy định không cho nói chuyện sao?” - Phương Hành trợn mắt nhìn Hoàng Trưởng lão. Dù cho đối phương có tu vi tới Trúc Cơ kỳ, cũng không sợ hắn. 

Hoàng Trưởng lão tức điên lên. Nếu không phải có Tông chủ và khách quý ở đây, ông ấy thật muốn đạp tên tiểu quỷ này mấy đạp.

“Linh Vân sư tỷ, đắc tội!”

Trong lòng Phương Hành đã có chủ ý, cũng không dài dòng nữa, lấy Thanh Long Bích Diễm Đao chĩa về phía Hứa Linh Vân.

“Phương sư đệ, mời!”

Trường kiếm của Hứa Linh Vân lê trên đất, khẽ mỉm cười,

Ánh mắt Phương Hành lạnh lẽo, quát lên một tiếng rồi sải bước đi ra. Thân hình như rồng dữ, ánh đao lạnh lẽo, xuất đao hết sức, sát khi thanh long cùng khói lửa kim sắc đều đã tăng vọt lên. Một đao bổ ra lại giống như ba luồng công kích. Hơn nữa tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã lao tới trước người Hứa Linh Vân, một đao quét ra, kình phong như sấm.

“Chà, tiểu quỷ này thật mạnh!”

“Không ngờ hắn lại dám thi triển thủ đoạn lôi đình với Linh Vân sư tỷ, thật quá đáng!”

“Linh Vân sư tỷ có thể ngăn được sao?”

Ngoài Tiểu Thiên Nham, các đệ tử Thanh Vân Tông mặt đều biến sắc, thậm chí có người kích động đứng lên. Có thể nói, hôm nay là lần đầu tiên Phương Hành thi triển thủ đoạn Linh Động hậu kỳ trước mặt người khác, quả nhiên vô cùng kinh khủng.  Nghĩ lại lúc hắn còn ở Linh Động tứ trọng đã có thể phân cao thấp với Linh Động thất trọng. Hôm nay hắn đã đạt tới Linh Động thất trọng, thực lực lại càng tăng lên một cách kinh khủng. Ngay cả Linh Động cửu trọng thông thường, e rằng cũng không dám khinh thường hắn.

“Thanh Vân Nhất Kiếm Ngự Hàn Sương…”

Cùng lúc này, Hứa Linh Vân nhẹ nhàng mở miệng, kiếm quang lay động, không khí dường như ngưng đọng lại trong thoáng chốc.

“Soạt soạt soạt”

Trong phạm vi mười trượng, đột nhiên kiếm quang lạnh lẽo xuất hiện khắp nơi. Trên Tiểu Thiên Nham thậm chí còn ngưng tụ thành những tia sương lạnh. Năng lượng và khí thế kinh khủng của Phương Hành dường như cũng bị đình trệ. Tốc độ dần chậm lại, ngay cả sát khí thanh long và đám mây màu vàng cũng dường như bị áp chế.

Sau đó, kiếm thế của Hứa Linh Vân xoay ngang, một tia kiêm quang thoát cái như cầu vồng đâm tới trước ngực Phương Hành. Nàng ta giữ lời hứa, kiếm thế không phát huy tận cùng, chỉ muốn bức lui Phương Hành, hoàn toàn không có ý định đánh hắn bị thương. 

Nhưng cũng ngay lúc này, Phương Hành bỗng cười hắc hắc, hai cánh tay rung lên, trực tiếp đẩy Thanh Long Bích Diễm Đao ra. 

“Vù” một tiếng, đại đao nặng ba ngàn cân nặng nề bay tới chỗ Hứa Linh Vân, năng lượng kinh người. Nhưng đao này tất nhiên không thể gây hại tới Hứa Linh Vân. Kiếm thế tấn công lập tức được thu hồi, nhẹ nhàng đánh vào trên đại đao, áp nó xuống mặt đất. Một tiếng ầm lớn vang lên, mảnh đá trên mặt đất bay tán loạn, vỡ ra một cái hố. 

Nàng ta khẽ nhíu mày, không hiểu hàm ý cử động này của Phương Hành. 

Đang chiến đấu tự dưng quăng binh khí đi, đây là chiêu gì?

Chẳng lẽ tiểu quỷ này thực sự muốn nhận thua luôn sao?

Suy nghĩ trong đầu vẫn còn rất mơ hồ. Đột nhiên Phương Hành lăn một vòng tại chỗ, giống như con báo, bất chợt đánh tới chỗ nàng ta. Hứa Linh Vân cảm thấy hơi rợn, trường kiếm run lên, chĩa về phía ngực Phương Hành. Nhưng mà lại không nghĩ rằng Phương Hành chẳng thèm để ý, lập tức đánh tới. Hai tay mở rộng ôm lấy bắp đùi Hứa Linh Vân, sau đó ngồi xuống đất, nắm chặt không buông.

Trường kiếm của Hứa Linh Vân đã trỏ vào lưng Phương Hành, lại không đâm xuống.

Cảm giác chân mình bị người khác ôm vào lòng khiến mặt Hứa Linh Vân ửng hồng. Dù vẫn còn cách một lớp quần áo, nhưng cảm giác cực kì khác lạ. Nhất là tay của tên tiểu quỷ này cũng không đàng hoàng, còn sờ soạng trên dưới…

“Phương sư đệ, ngươi đã thua, mau buông!” - Hứa Linh Vân giảm thấp âm thanh quát lên.

“Không buông!” - Phương Hành ôm chặt, đầu lắc lắc như cái trống bỏi.

“Ngươi… Đây là diễn võ, ngươi ôm chân ta làm gì?” - Hứa Linh Vân quả thực phát điên. Nếu là người khác, e rằng kiếm này đã thực sự đâm xuống rồi.

“Ta thích ôm đấy!” - Phương Hành cười hì hì, ôm càng chặt hơn, thầm nghĩ: “Người của Linh Vân sư tỷ thật thơm!”

Hứa Linh Vân khó xử vô cùng, đột nhiên giật mình thu hồi trường kiếm. Nàng ta trực tiếp nhéo tai của Phương Hành, nhéo hai lần rồi xách lên, cắn chặt răng, giọng căm hận nói: “Này thì không buông… Này thì không buông này!”

Tai Phương Hành bị nàng ta kéo dài cả ra rồi, mặt cũng biến dạng, nhưng vẫn ôm chặt: “Ta không buông!”

**

Tiểu Thiên Nham lúc này tĩnh lặng như tờ.

Luyện tập võ nghệ đường đường chính chính sao đã trở thành như vậy rồi? 

Tên tiểu quỷ đáng hận kia, sao dám ôm chân Linh Vân sư tỷ vậy?

Quả nhiên là đáng hận! Đây chính là tiên tử hoàn mỹ trong tim của các đệ tử khắp Thanh Vân Tông, vậy mà tiểu quỷ này dám…

Trời ạ, sao người ôm đôi chân ấy không phải ta chứ?

Trên khán đài, Tiểu Man bên cạnh Huyên Tứ Nương cũng bất đắc dĩ ôm mặt. Thiếu gia nhà mình thật là mất thể diện. Thế nhưng… Bộ dạng chơi xấu cũng rất đẹp trai…

“Thật hồ đồ! Hoàng Trưởng lão còn không mau tuyên bố thắng bại, kéo tên tiểu quỷ này ra đi?” - Thanh Điểu bực tức, hét lớn với Hoàng Trưởng lão chủ trì luyện tập võ nghệ.

“Thanh Điểu sư muội, không nên vội vàng, hình như… Là tiểu quỷ Phương Hành này thắng…” - Tông chủ Trần Huyền Hoa mở miệng, thanh âm tràn đầy bất đắc dĩ. 

“Sao chứ… Rõ ràng là tên tiểu quỷ này chơi xấu, sao Linh Vân lại thua được?”

Trưởng lão Thanh Điểu vốn muốn mắng: “Nói hươu nói vượn!”, thế nhưng lại nhớ ra rằng người đang nói chuyện với mình là Tông chủ nên đã nhịn lại. Nhưng trong lòng bà ta vẫn ngàn lần không thể tin, cục diện như vậy sao có thể nói là Hứa Linh Vân thua được?

Huyên Tứ Nương bỗng che miệng cười: “Tiểu quỷ này quả thực lợi hại! Quả nhiên là hắn thắng!”

“Sao?”

Thấy Huyên Tứ Nương cũng nói vậy, Thanh Điểu cũng đành nhịn giận, lần nữa nhìn qua Tiểu Thiên Nham. Lần này bà ta thi triển Pháp Nhãn Thuật, vừa nhìn chợt ngẩn ra, trong lòng như đưa đám…

Không nghĩ rằng… Tiểu quỷ này vậy mà lại thắng?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...