Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 56: Linh Vân sư tỷ

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Điều càng làm cho khoan bào trưởng lão tức giận hơn chính là nữ đệ tử Tê Hà Cốc này muốn báo thù.

Khoan bào trưởng lão cũng hiểu rõ những chuyện dơ bẩn trong phái, trong suy nghĩ của ông ta, nếu Hậu Thanh dùng hắn làm mồi nhử ra ngoài dụ giết Yêu Cáp, vậy nếu bị người ta giết cũng chỉ có thể trách chính mình vô dụng thôi, chịu đánh cược thì phải chấp nhận thua. Dù sao cũng là tự mình làm chuyện như thế trước, bị người giết còn có lời gì để nói? Mà nữ tử này lại mù quáng đến báo thù, thế này đúng là không xem môn quy ra gì mà...

Nói một cách nhẹ nhàng hơn, ngươi có muốn báo thù thì cũng không thể làm lớn chuyện lên đến như vậy.

Làm lớn chuyện lên như thế, mọi người không chỉ biết việc Phương Hành bị dùng làm mồi nhử, mà còn biết chuyện nàng ta và Hậu Thanh mờ ám với nhau. Đối với đạo môn, đây quả thực là một chuyện xấu hổ! Phải biết là dù sao đạo môn cũng là đạo môn, mặc dù không cấm hôn phối, nhưng cũng không khuyến khích các đệ tử yêu đương. Với đạo môn, ít nhất cũng phải đột phá Trúc Cơ hoặc là rời núi rồi, mới có thể tính đến chuyện kết hôn.

"Nữ tử kia, ngươi thật to gan, nếu lời hài tử này nói không sai thì ngươi đang phạm liền mấy tội đấy! Thôi vậy, nếu ngươi là đệ tử Tê Hà Cốc, lão phu không phạt ngươi nữa, ta sễ để cho trưởng lão truyền pháp của Tê Hà Cốc tới dẫn ngươi về dạy dỗ!"

Khoan bào trưởng lão lạnh lùng nói, tiện tay ném ra một đạo linh phù, nó hóa thành lưu quang bay về phía Tê Hà Cốc bay.

"Không ngờ là đệ tử Tê Hà Cốc mà lại dám xông vào Thanh Khê Cốc chúng ta giết người..."

"Chẳng phải đó là Phương Hành danh tiếng vang dội kia sao? Nghe nói hắn là bạn tốt của Mạnh Huyền Chiếu sư huynh..."

"Hừ, làm sao Huyền Chiếu sư huynh có thể trở mặt với đệ tử Tê Hà Cốc vì hắn được? Tiểu tử này sắp mất đi chỗ dựa rồi..."

"Đúng vậy, cho dù là nguyên nhân gì, cũng không thể đắc tội với đệ tử Tê Hà Cốc!"

Trong Thanh Khê Cốc, mọi người đều xì xào bàn tán về chuyện vừa rồi.

Đối với bọn họ, đệ tử Tê Hà Cốc nắm giữ đan pháp, cũng tức là nắm giữ mệnh mạch trên con đường tu hành, tuyệt đối không thể đắc tội.

Cũng giữa tiếng bàn tán ồn ào của đám đông, đột nhiên ở hướng Tê Hà Cốc, một bóng đen nhanh chóng bay tới, đợi đến gần rồi, mọi người mới thấy rõ. Đó là một con bạch hạc khổng lồ, đang sải cánh bay tới, tốc độ cực nhanh, trên bạch hạc, có một nữ tử vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng khoanh chân ngồi, nhan sắc tuyệt mỹ, nhưng lạnh tựa băng sương, thân mặc một bộ y phục màu tuyết trắng.

"A, người tới là Linh Vân sư tỷ..."

Có người khẽ giọng kêu lên, mọi người lập tức ngẩng đầu cùng lúc, ngóng xem đệ tử chân truyền trong truyền thuyết.

"Linh Vân bái kiến Hồng trưởng lão, không biết rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra?"

Hứa Linh Vân cưỡi hạc bay đến Thanh Khê Cốc, thi lễ với khoan bào trưởng lão, khẽ giọng hỏi.

"Linh Vân, tại sao là ngươi tới? Sư phụ của ngươi đâu?"

Khoan bào trưởng lão khách sáo hỏi, không hề khinh thường Hứa Linh Vân vì bối phận của nàng ta.

Trên thực tế, tu vi của Hứa Linh Vân cũng chỉ thấp hơn so với ông ta một giai, hơn nữa bởi vì trẻ tuổi nên tiền đồ vô lượng. Ngày sau một khi đột phá Trúc Cơ, tiền đồ của nàng ta còn thênh thang hơn so với phần lớn trưởng lão đạo môn, vì vậy khi đối mặt với đệ tử chân truyền các trưởng lão đạo môn chưa bao giờ ra vẻ phách lối.

Hứa Linh Vân đáp: "Sư tôn mới vừa luyện một lò Trúc Cơ Đan, đang bế quan điều tức, Linh Vân là đại sư tỷ của Tê Hà Cốc, nhận được truyền phù của trưởng lão nên thay sư tôn xử lý chuyện này..."

Khoan bào trưởng lão gật đầu, nói: "Ngươi là chân truyền đạo môn, cũng có tư cách xử lý chuyện này!"

Nói đoạn, linh lực khẽ động, ông ta gộp âm thanh thành suy nghĩ, dùng truyền âm nhập mật chi pháp để kể lại chuyện đã xảy ra cho Hứa Linh Vân. Có điều ông ta cũng không hiểu rõ sự tình lắm, phần lớn là thuật lại lời của Phương Hành nói khi nãy.

Hứa Linh Vân nghe vậy, sắc mặt dần dần trở nên lạnh tanh, bỗng nhiên hai mắt co rụt lại, tinh quang bạo phát, bắn trúng người bạch y nữ tử đang bị pháp khí "Khốn tiên tác" trói, quát lên: "Lâm Thanh Tuyết, tại sao vừa xuất quan ngươi đã gây ra chuyện như thế?"

Bạch y nữ tử Lâm Thanh Tuyết cười ngây ngốc, lẩm bẩm nói: "Vừa mới xuất quan liền biết được chuyện này, nên mới đi báo thù thay huynh ấy..."

Hứa Linh Vân lập tức nhíu mày, nói với khoan bào trưởng lão: "Hồng trưởng lão, Lâm Thanh Tuyết luôn theo sát sư tôn, giúp sư tôn bế quan luyện đan trông coi hỏa lò, bế quan đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày, vừa mới xuất quan, tâm lực quá mệt mỏi, thần trí mơ hồ nên mới phạm phải sai lầm lớn như vậy. Mong Hồng trưởng lão thứ tội, Linh Vân đưa nàng ấy về Tê Hà Cốc dạy dỗ nghiêm khắc, trưởng lão thấy thế nào?"

Hồng trưởng lão hơi cau mày, đương nhiên ông ta cũng biết cái gọi là đưa về dạy dỗ nghiêm khắc vân vân, chỉ là lời khách sáo mà thôi. Song, xưa nay đệ tử Tê Hà Cốc luôn luôn như vậy, gần như đồng nghĩa với việc nhở nhơ bên ngoài các quy tắc của đạo môn. Ông ta cũng không có biện pháp gì, cũng không thể vì... Một đệ tử nhỏ nhoi mà đắc tội với trưởng lão Tê Hà Cốc được, bèn khẽ gật đầu, đáp: "Làm phiền rồi..."

"Tạ ơn Hồng trưởng lão!"

Hứa Linh Vân cười thản nhiên, thi lễ với Hồng trưởng lão, rồi lại nhìn sang phía bạch y nữ tử.

Hồng trưởng lão khẽ thở dài, tay áo vung lên, pháp khí trói trên người Lâm Thanh Tuyết lập tức tự động rời ra, bay trở về tay áo của ông ta. Vừa được tự do, cơ thể Lâm Thanh Tuyết nhất thời loạng choạng, sau đó mới đứng vững lại.

"Thứ khốn kiếp, trở lại Tê Hà Cốc, xem sư tôn phạt ngươi ra sao, còn không mau theo ta trở về!"

Hứa Linh Vân vỗ cổ bạch hạc, bạch hạc chậm rãi đáp xuống, chuẩn bị đón Lâm Thanh Tuyết trở về.

Lâm Thanh Tuyết cười buồn bã, từ từ đi tới chỗ bạch hạc, khi đi ngang qua bên cạnh Phương Hành, nàng ta nhìn Phương Hành một cái, bỗng nhiên cười một tiếng sầu thảm, nhẹ nhàng nói: "Dù sao cũng đã phạm vào môn quy... Chi bằng dứt khoát giết hắn luôn đi!"

Ngay lúc đang nói, nàng ta đột nhiên bắn pháp quyết ra, phóng một đạo hỏa thuật về phía Phương Hành. Thấy thế, đám đông nhất thời kinh hãi, lần này nàng ta cách Phương Hành quá gần, cho dù là Hồng trưởng lão cũng không thể ngăn cản kịp.

Song cũng đúng lúc ấy, Phương Hành đột nhiên cử động thân mình. Có lẽ người khác sẽ buông lỏng cảnh giác với nữ nhân này, nhưng hắn thì không vậy mà vẫn luôn để ý tới nàng ta.

Vừa thấy nữ tử đó giơ cổ tay lên, hắn đã vút một tiếng nhào về phía nàng ta. Khi nữ tử thi triển pháp thuật, hắn đã áp sát người Lâm Thanh Tuyết, nhảy lên thật cao, dốc hết sức lực, tát một cái đánh “bốp”.

"Vèo..."

Lâm Thanh Tuyết bị bất ngờ, nháy mắt đã bị Phương Hành tát một cái vào mặt, cả người trực tiếp bay ra ngoài, ngã lăn ra cách đó ba trượng. Đạo pháp thuật do nàng ta phóng ra cũng chệch hướng, rơi xuống mặt đất, bốc cháy tạo thành một cái hố to.

Trong chốc lát, Thanh Khê Cốc tĩnh lặng không một tiếng động, tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ ngây người.

Hồng trưởng lão và Linh Vân sư tỷ của Tê Hà Cốc đều đã đến mà vẫn xuất hiện cảnh này sao?

Ngay trước mặt Linh Vân sư tỷ nhưng nữ đệ tử Tê Hà Cốc đó vẫn muốn chém chết Phương Hành, có thể nói đúng là phát điên thật rồi.

Còn tên tiểu tử Phương Hành lại một tát đánh bay tiểu mỹ nhân yêu kiều kia, cũng có thể nói là tàn nhẫn.

"Hỗn xược, dám đả thương đệ tử Tê Hà Cốc ta ư?"

Hứa Linh Vân nhướng mày, thình lình quát lên một tiếng, lướt tới từ trên lưng bạch hạc, tựa như phi tiên chớp mắt đã tiến đến gần bên cạnh Phương Hành, bàn tay vung lên, đang định cho Phương Hành một cái tát, báo thù thay Lâm Thanh Tuyết. Nàng ta là đại sư tỷ Tê Hà Cốc, trực tiếp làm ngơ việc Lâm Thanh Tuyết ám toán Phương Hành, chỉ thấy được chuyện Phương Hành đánh bay Lâm Thanh Tuyết. Đệ tử Tê Hà Cốc không thể chịu nhục, cho nên nàng ta dự định trả cho Phương Hành một cái tát trước rồi tính sau.

Song đúng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên quay sang nàng ta, nghiến răng mỉm cười, hỏi: "Linh Vân sư tỷ, Tiểu Man vẫn khỏe chứ?"

"Là ngươi?"

Hứa Linh Vân đột ngột thu tay lại, ánh mắt tập trung vào mặt Phương Hành.

Một tiếng "Tiểu Man ", lập tức khiến nàng ta nhớ lại đứa nhóc như ăn mày ở ngoài sơn môn khi xưa. Dù sao, hiện tại Tiểu Man cũng là tiểu sư muội có tiềm lực nhất Tê Hà Cốc, được sư phụ vô cùng sủng ái.

Tiểu Man không hề biết Phương Hành cũng đã bái nhập đạo môn, Hứa Linh Vân cũng không định nói cho nàng biết. Nàng ta chưa bao giờ nghĩ đến việc, từ trong số mười vạn đạo đồng Phương Hành thật sự có thể trở thành đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông.

Có điều với người tên là Phương Hành này, nàng ta thật sự có ấn tượng rất sâu sắc. Ở Tê Hà Cốc, Tiểu Man luôn liên tục nhắc tới người này, trong suy nghĩ của Tiểu Man, dường như vị đại sư tỷ và người sư tôn Trúc Cơ kỳ của nàng đều không thần thông quảng đại bằng tên Phương Hành thiếu gia trông như đứa ăn mày mà nàng hay nhắc đến kia.

Bởi vì chê cái tên "Tiểu Man" quá khó nghe, Hứa Linh Vân và sư tôn cũng chuẩn bị đặt một cái tên khác cho Tiểu Man, nhưng nàng kiên quyết không đồng ý. Nàng sợ một ngày nào đó thiếu gia tới Thanh Vân Tông tìm, không có tên thì sẽ tìm không ra nàng. Bỗng chốc nhớ lại những chuyện này, vẻ mặt Hứa Linh Vân chợt có chút cứng nhắc.

Phương Hành cười hì hì nhìn Hứa Linh Vân: "Trông có vẻ Linh Vân sư tỷ vẫn chưa quên ta!"

Lúc này Hứa Linh Vân mới phản ứng lại, lạnh lùng đáp: "Ta không ngờ ngươi có thể trở thành đệ tử Thanh Vân Tông thật đấy!"

Phương Hành mỉm cười: "Tất cả là nhờ Linh Vân sư tỷ cho ta cơ hội này, sư đệ vẫn luôn cảm kích trong lòng, muốn đi tìm tỷ để cám ơn nhưng lại không thông thuộc đường xá ở đạo môn, vì vậy mãi mà chẳng đi được, mong Linh Vân sư tỷ đừng chê trách!"

Gương mặt Hứa Linh Vân biến sắc, nàng ta lạnh lùng lên tiếng: "Tốt nhất là ngươi đừng nên tới gần Linh Vân Cốc của ta nửa bước, nếu không ta sẽ đánh gãy hai chân của ngươi!"

Phương Hành tỏ vẻ kinh ngạc: "Tại sao chứ? Nếu ta nhớ Linh Vân sư tỷ và Tiểu Man thì phải làm sao đây?"

Đồng tử Hứa Linh Vân co rụt lại, nàng ta trầm giọng hỏi: "Ngươi có gì tư cách gì để nhớ tới ta? Về phần Tiểu Man, khoảnh khắc ta ôm muội ấy vào đạo môn, muội ấy đã không còn liên quan gì tới ngươi. Ngươi dám đi quấy rầy muội ấy, khiến đạo tâm của nàng ấy rối loạn, ta sẽ giết ngươi!"

Nghe vậy, Phương Hành cũng thầm nổi giận trong lòng, đột nhiên hạ quyết tâm, nghiến răng nói: "Ả thối tha, đừng giở trò trước mặt tiểu gia..."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...