Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 57: Đánh cược xem ngươi có thể sống sót hay không
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hứa Linh Vân ngẩn ra, cả người ngơ ngác như thể trước giờ chưa từng nghĩ là sẽ có người gọi mình là "Ả thối tha", có điều ngay sau đó, lửa giận bốc lên, sát tâm dâng trào, nàng ta lạnh lùng nói: "Ngươi tưởng rằng ta không dám giết ngươi à?" Trong lúc nói chuyện, sát khí trên người nàng ta chợt bộc phát, ngay cả Hồng trưởng lão đang đứng trên không cũng nhất thời cả kinh, suýt nữa đã ra tay ngăn cản.
Phương Hành ánh mắt âm trầm, dữ tợn đáp: "Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì? Một vị thần tiên cao cao tại thượng, nắm giữ vận mệnh của người khác sao? Hừ, ta và Tiểu Man sống nương tựa lẫn nhau, ngươi đòi cướp nàng là cướp à? Cho dù muốn cướp, ngươi cũng nên thực hiện lời hứa của mình, đưa ta vào Thanh Vân Tông, nhưng ngươi đã làm gì? Ngươi vứt ta vào cái chốn dược điền khỉ ho cò gáy để làm công việc cực nhọc..."
Nói tới đó, sự tức giận trong ánh mắt của Phương Hành lại càng rõ hơn: "Người đầu tiên nuốt lời chính là ngươi, còn ở trước mặt tiểu gia giả vờ giả vịt cái gì? Ta khách sáo với ngươi một chút, xưng ngươi một tiếng Linh Vân sư tỷ, ngươi đừng tưởng là ta sợ ngươi thật. Nói thực cho ngươi biết, đời này tiểu gia chưa từng sợ ai, cho dù tu vi ngươi cao tới đâu, chọc giận ta thì ta cũng sẽ rút dao găm ra đâm ngươi thôi..."
Nghe Phương Hành nói, Hứa Linh Vân khẽ cau mày.
Lúc đầu nàng ta hoàn toàn không xem Phương Hành ra gì, hôm nay nghĩ lại, đúng thật là bản thân đã nuốt lời.
Ngay chính trong thâm tâm của nàng ta, đạo đồng Thanh Vân Tông cũng thật sự không được tính là đệ tử Thanh Vân Tông. Trên thực tế, đừng nói là đạo đồng, đến cả cái ngoại môn này, nếu nói một cách nghiêm khắc, e rằng cũng không thể tính là đệ tử Thanh Vân Tông. Dù sao, nói trắng ra thì cách xưng hô "ngoại môn" chính là "ngoài cửa", ngay cả cửa của Thanh Vân Tông cũng chưa bước vào được, nói gì tới làm đệ tử?
Lúc đó, nàng ta không hề suy xét kĩ, cũng chẳng xem Phương Hành ra gì, tiện miệng nói bừa một câu thôi. Song không ngờ tiểu tử này thật sự tấn nhập ngoại môn bằng bản lĩnh của chính mình, hơn nữa còn đụng mặt đúng vào lúc này, bị hắn làm khó tận mặt.
Thế nhưng, Hứa Linh Vân vẫn không có ý nhận sai, sự kiêu ngạo của nàng ta cũng không cho phép nàng ta nhận sai, vì vậy nàng ta cũng chỉ thu liễm sát khí lại, lạnh giọng đáp: "Ngươi có biết, ta giết ngươi như giết một con kiến không..."
Phương Hành nghiến răng, cười khẩy: "Tất nhiên ta biết, có điều hiện tại ta cũng không phải kẻ ngốc, mặc dù ta là con kiến nhưng ta chắc chắn bây giờ Tiểu Man không phải là con kiến nữa. Nàng ấy sở hữu huyết mạch Mộc Linh, là kỳ tài tu hành, cả đại lục Sở Phong cũng chẳng có được mấy người như thế đúng chứ? Ha ha, ta rất chắc chắn thành tựu tương lai của nàng ấy sẽ cao hơn cả ngươi, cao hơn rất nhiều..."
Vừa nói chuyện, hắn vừa quan sát sắc mặt của Hứa Linh Vân, Phương Hành thấy gương mặt nàng ta càng lúc càng khó coi, biết mình đã nói đúng.
"Ngươi giết ta tất nhiên đơn giản rồi, nhưng ngươi có thể bảo đảm là sẽ phong tỏa được tất cả tin tức à? Ta dám cam đoan, đợi đến khi tu vi của Tiểu Man đạt đến mức nhất định và biết được chuyện ta bị ngươi chém chết, chắc chắn nàng ấy sẽ trở mặt thành thù với ngươi, thậm chí là giết ngươi để báo thù cho ta!"
Nói ra những lời ấy, sắc mặt Phương Hành âm trầm, ý đe dọa vô cùng rõ ràng.
Gương mặt Hứa Linh Vân đột nhiên biến sắc, nàng ta quát khẽ: "Nói hươu nói vượn, sau khi nhập môn, Tiểu Man luôn do ta dạy dỗ thay sư phụ. Trên danh nghĩa muội ấy là sư muội của ta nhưng thực tế muội ấy chẳng khác gì đồ nhi chính ta một tay dạy dỗ nên. Khắp cả Tê Hà Cốc, tình cảm giữa muội ấy với ta cũng là khắng khít nhất, ngươi dám chắc là muội ấy sẽ trở mặt thành thù với chỉ vì một tên thiếu gia bèo nước tương phùng như ngươi ư?"
Khi nàng ta nói những lời ấy, Phương Hành luôn nhìn nàng ta bằng ánh mắt khinh bỉ, nhìn đến tận khi Hứa Linh Vân thấy lúng túng, không nói tiếp được nữa.
"Ngươi rất nực cười!"
Phương Hành trực tiếp chỉ vào mũi của nàng ta.
"Ngươi nói gì cơ?" Hứa Linh Vân nhất thời có chút tức giận.
"Lời ta nói là thật!"
Phương Hành cười khẩy: "Ngươi không biết ta và Tiểu Man đã trải qua những gì, làm sao có thể đoán được tình cảm giữa hai chúng ta?"
Hứa Linh Vân mấp máy môi nhưng cuối cùng lại im lặng.
Trên thực tế, một năm qua Tiểu Man bước chân vào đạo môn thật sự làm cho nàng ta hiểu được rằng, trong lòng Tiểu Man vị thiếu gia trông giống kẻ ăn mày ở ngoài sơn môn khi xưa quả thật rất quan trọng. Nó gần như là sự phụ thuộc về huyết mạch, không phải là thứ bản thân có thể so sánh được.
Qua một hồi lâu, Hứa Linh Vân bỗng nhiên nói: "Đừng tới tới gần Tiểu Man, muội ấy sẽ đi được rất xa, ngươi chỉ là gánh nặng, sẽ làm loạn đạo tâm của muội ấy!"
Phương Hành im lặng, qua một hồi lâu, bỗng nhiên cười khẩy một tiếng: "Ngươi cho ta lợi ích gì?"
Ánh mắt Hứa Linh Vân lạnh lẽo: "Ngươi đang bắt chẹt ta à?"
Phương Hành cố ý ngoáy lỗ mũi, sau đó tiện tay bắn sang bên cạnh, Hứa Linh Vân lập tức thấy ghê tởm mà tránh sang một bên, chỉ sợ có đồ vật gì đó dính vào người mình, bộ dạng có chút chật vật. Phương Hành đắc ý nhìn nàng ta một cái, lúc này mới chậm rãi nói: "Đừng nói tới bắt chẹt gì đó, phải là ngươi thiếu nợ ta, khi xưa lúc ở ngoài sơn môn là ngươi đã nợ ta rồi..."
Hứa Linh Vân rất bình tĩnh, qua một hồi lâu mới đột ngột lên tiếng: "Ngươi muốn như thế nào?"
Phương Hành yên lặng ngẫm nghĩ một lát, trong lòng đã có tính toán, bỗng nhiên hắn cười, hỏi: "Muốn ngươi giúp ta một chuyện nhỏ!"
"Một chuyện nhỏ?"
Hứa Linh Vân ngẩn người, nàng ta cứ tưởng Phương Hành sẽ tham lam đòi hỏi tài nguyên tu hành từ mình.
"Chuyện gì?"
Phương Hành khẽ mỉm cười, thấp giọng nói: "Giúp ta luyện một lò Phá Giai Đan..."
"Ngươi muốn nhờ ta luyện đan?"
Hứa Linh Vân hơi ngây ra, lộ vẻ bất ngờ.
Phương Hành ngoáy mũi đáp lời: "Đúng thế, cũng không để ngươi thiệt đâu, luyện một lò đan ta sẽ cho ngươi... Một trăm viên linh thạch, thế nào?"
Vừa nói, Phương Hành vừa chột dạ nhìn Hứa Linh Vân. Hắn biết nàng ta luyện một lò đan sẽ lấy ba mươi viên linh thạch trung phẩm.
Quả nhiên, Hứa Linh Vân cười khẩy, nói: "Cho dù trưởng lão tông môn tới tìm ta luyện đan, cũng sẽ không ít hơn ba mươi viên linh thạch trung phẩm đâu!"
Lúc nói chuyện, Hứa Linh Vân lộ vẻ kiêu ngạo, trừ sư tôn ra nàng ta là đan sư có phẩm cấp cao nhất ở Thanh Vân Tông, đã đạt cảnh giới bán bộ đan sư, giá cả khi ra tay hiển nhiên không thấp. Tiểu quỷ này cầm một trăm viên linh thạch hạ phẩm mà đòi mời nàng ta xuất thủ, đúng là câu chuyện hài!
Phương Hành nhìn thấu vẻ khinh miệt trên gương mặt nàng ta, nhất thời có chút ảo não, trợn trắng mắt nói: "Có gì ghê gớm đâu, chẳng phải là ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm thôi à... Dù sao bây giờ ta cũng không có, đan này ngươi có luyện cho hay không?”
Hứa Linh Vân lạnh nhạt đáp: "Đây là cái giá để ngươi không gặp Tiểu Man sao?"
Phương Hành suy nghĩ một lát: "Đây là phần đền bù cho việc ngươi lừa gạt ta khi trước!"
Đôi mắt Hứa Linh Vân lạnh lẽo, ánh mắt đáng sợ nhìn về phía Phương Hành, Phương Hành biết nữ nhân này lại sắp nổi giận, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Thôi vậy thôi vậy, hảo nam không cùng nữ đấu, ngươi giúp ta luyện đan, ta tuyệt đối không chủ động đi tìm Tiểu Man, như vậy được rồi chứ? Nhưng mà sau này nếu nhỡ chạm mặt ở trong môn phái, Tiểu Man chạy tới chào hỏi ta thì không tính nhé..."
Hứa Linh Vân vốn định đồng ý nhưng lại im lặng, nàng ta nghĩ một lát, bỗng nhiên nói: "Ta với ngươi đánh cược đi!"
Ánh mắt Phương Hành sáng lên, xắn tay áo nói: "Tốt, ta rất giỏi đánh cược, mạt chược hay là bài cửu?"
Hứa Linh Vân không để ý đến trò đùa của Phương Hành, mặt mũi vẫn lạnh tanh: "Đánh cược xem ngươi có thể sống sót ở nội môn hay không!"
"Hả?"
Ánh mắt Phương Hành trở nên nghiêm nghị, hắn liếc xéo Hứa Linh Vân: "Ngươi muốn đối phó ta à?"
Hứa Linh Vân cười lạnh nhạt, đáp: "Ta sẽ không tự hạ thấp thân phận để đi đối phó ngươi, có điều nếu ngươi muốn ta giúp ngươi luyện Phá Giai Đan, tức là ngươi cũng muốn vào nội môn nhỉ? Nhưng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, mặc dù nội môn môn quy nghiêm khắc, nhưng sự cạnh tranh sẽ khốc liệt hơn với ngoại môn, một tiểu hài tử không bối cảnh như ngươi vào nội môn vốn giống như là dê vào miệng cọp vậy, huống chi..."
Nàng ta lạnh nhạt nhìn về phía Lâm Thanh Tuyết ở hướng khác, khẽ giọng tiếp lời: "Ngươi còn đắc tội với người không nên đắc tội."
Phương Hành liếc nhìn Lâm Thanh Tuyết: "Nữ nhân này có gì ghê gớm, nàng ta dám chọc vào ta thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt!"
Hứa Linh Vân cười nhạo hắn: "Thanh Tuyết sư muội đã ở nội môn được ba năm, lại còn là đệ tử của Tê Hà Cốc chúng ta. Quan hệ của muội ấy ở nội môn phức tạp hơn trong tưởng tượng của ngươi nhiều. Hôm nay muội ấy đã hận ngươi, với tính tình của muội ấy, không lấy được mạng ngươi chắc chắn không sẽ bỏ qua, nếu ngươi thông minh thì nên xin ta hướng nói đỡ với đạo môn, cho ngươi mai danh ẩn tích rút lui khỏi đạo môn, để được yên ổn cả đời!"
Ánh mắt Phương Hành lóe lên, hắn hỏi: "Ngươi đe dọa ta à?"
Hứa Linh Vân thản nhiên đáp: "Ta không đe dọa ngươi, cũng sẽ không đụng vào một đầu ngón tay của ngươi, chỉ là cho ngươi biết một sự thật mà thôi!"
"Nữ nhân này thật ghê tởm..."
Phương Hành hung tợn trừng mắt với Lâm Thanh Tuyết đang nằm trên mặt đất cách đó không xa, lúc này nàng ta lại bị pháp khí của khoan bào trưởng lão trói cứng, nếu không làm sao có thể nằm trên mặt đất một cách thành thật như thế được?
Nhưng dù vậy, nàng ta vẫn đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Hứa Linh Vân thấy Phương Hành im lặng, cho rằng hắn sợ, cười khẩy nói: "Ta sẽ bẩm sư phụ xử trí, Thanh Tuyết sư muội phạm vào môn quy, sau khi trở về, ta sẽ nhốt muội ấy bế quan nửa năm. Nhưng sau nửa năm muội ấy ra ngoài, ngươi cảm thấy muội ấy có bỏ qua cho ngươi không? Thực tế, ta không rõ tại sao hôm nay muội ấy lại tới tìm ngươi một mình, nếu mời những người khác trong nội môn tới, bây giờ ngươi đã..."
Ý đe dọa và khinh thường trong lời nói của Hứa Linh Vân lập tức khiến lửa giận trong lòng Phương Hành bốc lên. Hắn thình lình nhổ nước miếng xuống đất, dọa Hứa Linh Vân nhảy dựng lên, vội vàng lui về phía sau hai thước, sợ dính vào váy mình.
Phương Hành ngẩng đầu lên, nhìn nàng ta bằng ánh mắt dữ tợn: "Ngươi một lòng muốn ta rời Thanh Vân Tông, không bao giờ gặp được Tiểu Man nữa à? Hừ, ta cứ không cho ngươi được như ý đấy, thật sự nghĩ tiểu gia dễ dọa à? Nói cho ngươi biết, ván cược của ngươi ta nhận lời, ngươi có thể mở to mắt xem cuộc vui, nhìn xem ả thối tha này giết chết ta, hay là ta giết chết ả. Nhưng mà, nếu muốn cược thì ngươi phải có chút gọi là tỏ ý chứ?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook